Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 107: Chương 107




Thẩm phu nhân mở mắt lên, một bộ dạng ỉu xìu, nhẹ nhàng liếc nhìn Thẩm Thất một mắt, nói: “Trong mắt con còn có tôi người mẹ này ư?”

Những lời này nói được rất mạnh mẽ.

Thẩm Thất sững sờ.

Thẩm Ân Ân khẽ ho một tiếng, nhắc nhở một cái Thẩm phu nhân.

Thẩm phu nhân lúc này mới hạ thấp giọng điệu mà nói: “Con bây giờ là nhị thiếu phu nhân của Hạ gia rồi, địa vị cao quý, tôi nào dám phiền con đại giá?”

“Mẹ, đừng nói những lời này. Thân thể không khỏe, con nên qua đây thăm mẹ đấy.” Thẩm Thất muốn lần nữa tới gần, lại bị Thẩm Ân Ân kéo lại một lần nữa.

“Thẩm Thất, cô bị gì vậy? Sáp đến phía trước làm gì a?” Thẩm Ân Ân bất mãn mà kêu lên: “Cô không thấy mẹ bây giờ khó chịu đến mức thành bộ dạng như thế nào sao?”

Thẩm Thất chán nản mà nói: “Tôi là muốn nhìn mẹ một chút. Được rồi được rồi, tôi không nhìn nữa, tôi đi hỏi bác sĩ, cũng được chưa?”

Thẩm Thất quay người liền định rời đi, Thẩm phu nhân thoáng một phát gọi cô: “Đợi một chút! Cũng không có gì, bác sĩ nói tôi chính là buồn phiền quá nhiều chuyện, vì vậy dẫn đến thân thể suy yếu. Ài, nỗi lòng của tôi làm sao có thể ít? Một Thẩm gia tốt đẹp vậy, cũng bởi vì một câu nói của con rể trưởng, bỗng chốc thì tổn thất nhiều tiền như vậy! Năm nay chẳng những không có kiếm tiền, còn bồi thường mấy triệu nghìn! Tiếp tục như vậy nữa, biệt thự và xe hơi đều giữ không được rồi!”

Thẩm Thất gần như đã hiểu rõ cái gì.

“Tiểu Thất a, tôi là mẹ ruột của con a! Con nhìn xem, Hạ Nhật Ninh đối với Thẩm gia làm cái gì!” Thẩm phu nhân lau nước mắt nói: “Mấy triệu nghìn đối với Hạ gia mà nói, chỉ là tiền của một bộ quần áo. Thế nhưng đối với Thẩm gia mà nói, là thu nhập của một năm a! Tiểu Thất, con không thể coi trên phần đem con nuôi lớn của Thẩm gia, thay Thẩm gia cầu tình?”

Thẩm Thất thản nhiên nói: “Mẹ, con vẫn là đi nói chuyện với bác sĩ, xem chỗ nào không khỏe, để có thể tùy bệnh hốt thuốc.”

“Con có phải là muốn trơ mắt ép Thẩm gia cửa nát nhà tan phải không?” Thẩm phu nhân đột nhiên kêu lên một cách chói tai: “Thẩm Thất, tim của con đã bị chó ăn chưa? Nếu như không có Thẩm gia, con cảm thấy con có thể được trưởng thành tới như vậy sao? Còn học đại học, còn làm nhị thiếu phu nhân của Hạ gia! Làm người phải có lương tâm!”

Thẩm Thất rủ xuống mí mắt, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, chuyện này con không giúp được Thẩm gia. Hạ Nhật Ninh đã dăn dò với con rồi, không cho phép con thay Thẩm gia cầu tình. Các người cũng biết đấy, vị trí của con bây giờ rất ngại, con không có quyền ngôn luận nhiều như thế.”

Ngay lúc này, Thẩm Ân Ân luôn ngăn Thẩm Thất, tầm mắt thoáng cái đã rơi vào cổ của Thẩm Thất.

Ánh mắt của Thẩm Ân Ân lập tức trở nên bắt đầu cay độc, không chờ Thẩm Thất phản ứng, đưa tay liền vén lên áo của Thẩm Thất, giọng nói lập tức được cất cao, trở nên bén nhọn cay nghiệt:: “Thẩm Thất, dấu vết trên cổ của cô là chuyện như thế nào? Cô giấu giếm Hạ Nhật Ninh mà đi ra ngoài vụng trộm với người đàn ông khác?”

Thẩm Thất không ngờ tới Thẩm Ân Ân đột nhiên lại đưa tay vén lên cổ áo của mình, chưa kịp phản ứng lại, thì từng dấu vết lớn ở vùng cổ và ngực bị Thẩm Ân Ân nhìn rất rõ ràng.

Thẩm Thất lui về phía sau hai bước, chỉnh sửa lại áo và cổ áo: “Nói bậy bạ gì đó!”

“Cô không có giấu giếm Hạ Nhật Ninh mà đi ra ngoài vụng trộm với người đàn ông khác, vậy những dấu vết trên người của cô là chuyện như thế nào? Chẳng lẽ nói... chẳng lẽ nói cô cùng Hạ Nhật Ninh? A không!” Thẩm Ân Ân một biểu cảm hoảng sợ nhìn Thẩm Thất: “Cô cái tiện nhân...”

Lúc lời nói cửa miệng của Thẩm Ân Ân sắp được thốt ra, Thẩm phu nhân mạnh ho một tiếng, cưỡng bức cắt ngang tiếng mắng chửi của Thẩm Ân Ân.

“Mẹ...” Thẩm Ân Ân thoáng cái hướng về phía Thẩm phu nhân nhào tới, nước mắt đầm đìa mà nói: “Thẩm Thất cô ấy vậy mà đã cùng Hạ Nhật Ninh lên giường rồi! Mẹ... con không chịu...”

Thẩm Thất lần dau862 tiên nhìn thấy chuyện như vậy.

Mình cùng Hạ Nhật Ninh cho dù là trước kia không biết đối phương của hôn nhân là của nhau, nhưng bây giờ sau khi chọc thủng cửa sổ được làm bằng giấy kia, mình cùng Hạ Nhật Ninh chính là vợ chồng danh chính ngôn thuận.

Mình và chồng của mình ở với nhau, cũng phải chịu sự can thiệp của người nhà.

Loại chuyện này truyền ra ngoài, thử hỏi có mấy người sẽ tin?

Nhưng chuyện không hợp thói thường như vậy, chính là xảy ra ở trên người của mình.

Nhìn Thẩm Nhân Nhân bởi vì dấu vết ở trên người mình, mà khóc đến thở không ra hơi, Thẩm Thất lập tức cảm thấy không nói nên lời gì.

Thẩm phu nhân an ủi vỗ lưng của Thẩm Ân Ân, nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, cô xem tôi đột nhiên ngã bệnh, cũng không có cách nào trông nom em gái của con rồi. Hay là như vậy đi, con đem Ân Ân đưa đến cảnh hoa trang viên ở vài ngày, chờ thân thể của tôi bình phục rồi, sẽ đem Ân Ân tiếp về.”

Thẩm Thất gần như cho là mình đã nghe lầm.

“Mẹ, mẹ nói cái gì? Cho Thẩm Ân Ân đến cảnh hoa trang viên ở?” Thẩm Thất một biểu cảm khó có thể tin mà nhìn cặp mẹ con kỳ quái này: “Mẹ không phải không biết, cảnh hoa trang viên là của Hạ Nhật Ninh đấy, không phải là của con! Con hoàn toàn không có bất kỳ quyền lợi gì để giữ người trú ngụ đấy!”

“Con bây giờ đã là nhị thiếu phu nhân của Hạ gia rồi, em gái của con đi thăm con, đến ở nhà của con vài ngày thì lại có sao?” Thẩm phu nhân đen mặt nói: “Sao? Gả đến Hạ gia, thì không nhận người nhà mẹ chúng ta rồi? Thì không nhận người mẹ tôi này rồi?”

“Mẹ, đây là hai việc khác nhau.” Thẩm Thất không cách nào mà nói: “Như vậy đi, căn biệt thự trước kia còn để đó không dùng, nếu như Thẩm Ân Ân đòng ý qua đó...”

“Tôi không muốn! Tôi chính là muốn vào ở cảnh hoa trang viên!” Thẩm Ân Ân nghe Thẩm Thất muốn đem cô đuổi đến cái căn biệt thự hoang vu kia, lập tức bắt đầu khóc lóc om sòm: “Thẩm Thất, cô thật không có lương tâm! Tôi đến làm bạn với cô thì có sao a? Tôi có thể giật đồ của cô sao?”

Thẩm Thất thật muốn ha ha.

Từ nhỏ đến lớn, những vật mà cô ấy cướp còn ít sao?

Thẩm phu nhân đột nhiên bắt đầu ho khan kịch liệt: “Được được được, tôi đã nuôi một con gái tốt, đây là muốn sống ép chết tôi à! Tôi thật sự là nghiệp chướng a! Lúc trước tại sao phải sinh hạ cô cái nghịch nữ này! Tôi ngã bệnh, chỉ có một yêu cầu này, cô cũng không muốn đáp ứng tôi! Tôi còn không bằng chết đi cho xong rồi! Số tôi khổ quá!”

Thẩm phu nhân nói xong liền muốn tìm chết, Thẩm Ân Ân ôm chặt lấy Thẩm phu nhân, đối với Thẩm Thất phẫn nộ rống lên: “Thẩm Thất, cô còn là người sao? Bà ấy cũng là mẹ của cô! Cô liền máu lạnh như vậy mà nhìn bà ấy đi tìm chết sao?”

Lòng của Thẩm Thất đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

“Được rồi, đừng làm loạn.” Thẩm Thất vô lực mà nói: “Các người không phải là muốn ép tôi đồng ý sao? Muốn vào cảnh hoa trang viên cũng được, thế nhưng là chỗ không thể đi thì không được đi, chuyện không nên làm thì được làm, lời nói không nên nói thì không được nói. Tôi sẽ hỏi Nhật Ninh một chút trước, dù sao, căn nhà này không phải là của tôi.”

Nhìn thấy Thẩm Thất thỏa hiệp, Thẩm phu nhân và Thẩm Ân Ân đồng thời trao đổi một ánh mắt đạt được gian kế.

Thẩm Thất quay người đi ra khỏi phòng bệnh, gọi điện thoại cho Hạ Nhật Ninh, đem tình huống của bên này báo lại một lần.

“Thực xin lỗi, Nhật Ninh. Em biết rõ cảnh hoa trang viên là chỗ của anh, thế nhưng là mẹ của em lấy cái chết để ép buộc, em cũng không có cách nào.” Thẩm Thất cắn môi nói: “Em dù sao cũng không thể trơ mắt nhìn bà ấy tìm chết.”

Hạ Nhật Ninh lập tức hiểu được sách lược của Thẩm phu nhân, hắn ở trong điện thoại cười dịu dàng, nói: “Không sao, em đi nói với Thẩm Ân Ân. Cô ấy vào ở cảnh hoa trang viên cũng được, thế nhưng tự gánh lấy hậu quả. Mặc kệ xảy ra bất cứ chuyện gì, cảnh hoa trang viên không gánh chịu bất kỳ trách nhiệm nào.”

Thẩm Thất đem lời nói của Hạ Nhật Ninh chuyển cáo cho Thẩm Ân Ân.

Thẩm Ân Ân quả nhiên kiềm chế không nổi sự vui mừng.

“Biết rồi biết rồi, thực phiền phức.” Thẩm Ân Ân lập tức xinh đẹp như hoa mà nói: “Tôi bây giờ liền về nhà thu dọn đồ, cô chờ tôi một chút, chúng ta cùng về cảnh hoa trang viên.”

Nói xong câu này, Thẩm Ân Ân bỏ mặc mặc kệ Thẩm phu nhân đang giả bộ bệnh, như một con bướm hoa, vui vui vẻ vẻ mà bay đi rồi.

Thẩm Thất cuối cùng cũng có thể đi đến giường bệnh ở trước mặt rồi, cũng có thể rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt dày đặc phấn lót của Thẩm phu nhân.

Thẩm Thất thật sự rất muốn cười.

Thẩm Ân Ân vì để vào được cảnh hoa trang viên, thật đúng là cái chiêu gì cũng nghĩ ra được rồi.

Xác định Thẩm phu nhân không có chuyện gì, Thẩm Thất cũng liền không muốn ở chỗ này lâu dài rồi.

Thẩm Thất vừa mới đứng lên, Thẩm phu nhân liền mở miệng nói: “Tiểu Thất, tôi mặc kệ con cùng Hạ Nhật Ninh đã xảy ra chuyện gì rồi, con đều phải nhớ kỹ, Hạ Nhật Ninh là thuộc về Ân Ân đấy. Lần này Ân Ân vào ở, cô phải giúp đỡ tạo cơ hội, để cho bọn họ tiếp xúc nhiều lần. Chỉ cần Ân Ân cùng Hạ Nhật Ninh ngủ với nhau, cô nên trở về lại vị trí ban đầu cô rồi.”

Thẩm Thất hít một hơi thật sâu: “Mẹ, tuy rằng lòng người là thiên vị. Thế nhưng là thiên vị đến không hợp thói thường như vậy thật sự là tốt không? Thẩm Ân Ân là con gái của mẹ, con và anh trai là mẹ nhặt lấy phải không? Được rồi, coi như là chúng ta đều là đứa con nhặt, thế nhưng là, mẹ, dựa vào cái gì con lại phải giúp đỡ Thẩm Ân Ân ngủ chồng của con? Là vì con Thẩm Thất trời sinh đã là thấp hèn sao?”

“Con đã không muốn biết con có phải là con tuột của mẹ rồi. Bởi vì là không phải là con ruột hay không, đều đã không có khác biệt gì rồi.” Thẩm Thất bình tĩnh nhìn Thẩm phu nhân nói: “Con vừa rồi đã tận tình tận nghĩa rồi, con đồng ý cho Thẩm Ân Ân vào ở. Đồng thời, Hạ Nhật Ninh cũng cho con đem lời chuyển cáo cho cô ấy rõ rõ ràng ràng. Muốn ở cảnh hoa trang viên cũng được, tuân thủ quy tắc ở chỗ đó. Nếu không, xảy ra bất kỳ chuyện gì, chúng tôi cũng sẽ không phụ trách.”

Thẩm phu nhân biến sắc: “Con có ý gì? Con còn muốn hại Ân Ân hay sao?”

“Nếu như mẹ lo lắng Thẩm Ân Ân bị hại, cũng có thể không cho cô ấy qua a? Chúng tôi không có xin cô ấy đến ở a?” Thẩm Thất lập tức trả lời.

Sắc mặt của Thẩm phu nhân xanh mét một hồi: “Thẩm Thất, con đã thay đổi rồi!”

Thẩm Thất chán nản giơ giay chống cằm: “Là mẹ chưa từng quan tâm tới sự thay đổi của con chứ? Từ ngày con và anh trai được mang tới Thẩm gia, con liền không còn là Thẩm Thất của lúc trước rồi! Mẹ chưa tùng phát hiện chăng? Đúng vậy a, trong mắt của mẹ chỉ có một đứa con gái là Thẩm Ân Ân, sự thay đổi của con và anh trai, mẹ làm sao nhìn thấy được? Trước kia có anh trai cản tay, mặc kệ mẹ đánh hay mắng như thế nào con đều nhận hết rồi. bây giờ anh trai cũng bị Thẩm gia đuổi ra khỏi nhà rồi, đối với công ơn nuôi dưỡng của Thẩm gia con cũng đã trả hết rồi. Nếu như sau này mẹ không có người chăm sóc, con đến chăm sóc là được rồi. Về phần những thứ khác, thật có lỗi, con không có cái nghĩa vụ kia rồi.”

“Nếu như không có những chuyện khác, con đi trước đây. Thẩm Ân Ân tự qua là được rồi.” Thẩm Thất nói xong câu này, quay người liền rời khỏi phòng bệnh.

Sau lưng, trong phòng bệnh, lập tức truyền đến tiếng gào thét căm phẫn ngút trời của Thẩm phu nhân: “Thẩm Thất cô được đấy! Cô cũng dám uy hiếp tôi! Tôi sẽ cho cô hối hận đấy!”

Thẩm Thất lặng im một hồi.

Hít một hơi thật sâu, đem tất cả cảm xúc tiêu cực toàn bộ đều loại ra khỏi đáy lòng.

Mặc kệ tình trạng của Thẩm gia tội tề đến cỡ nào, bản thân dù sao vẫn là phải nhìn về phía trước không phải sao?

Sau khi Thẩm Thất về đến nhà, lập tức dặn dò quản gia thu dọn ra một căn phòng khách cho Thẩm Ân Ân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.