Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 227: Chương 227




Phùng Mạn Luân ngạc nhiên nói: “Thật sự có thể sao? Thật là cảm ơn bác! Bác gái xin đừng gọi cháu như thế, bác cứ gọi cháu là Man Luân là được.”

Từ Vân Khê bĩu môi, cố ý nói: “Phùng thiếu gia, cô tốt xấu gì cũng là mẹ nuôi của Tiểu Thất!”

Phùng Mạn Luân luôn thân thiện: “Cháu vẫn luôn coi cô Từ là trưởng bối, trưởng bối gọi cháu thế nào, cháu đều cam tâm tình nguyện.”

Lưu Nghĩ không nhịn được lắc đầu nói: “Lời nói thật ngọt!”

Nét mặt Tiểu Thất ái ngại: “Mọi người đủ rồi đó! Dùng bữa thôi!”

Mọi người cùng cười to, cùng cầm lấy đũa.

Không phải không nói, Phùng Mạn Luân khi muốn thật lòng lấy cảm tình của một người, thủ đoạn cũng rất cao.

Cùng dùng bữa, một lúc kéo được cự li gần không ít.

Nhất là khi dùng xong bữa, vén tay áo lên rửa bát, động tác này làm cho Thẩm Tử Dao và Từ Vân Khê thể hiện sự hài lòng.

Một thiếu gia nhà giàu, có thể chủ động vén tay áo lên làm việc này, thì có thể xem anh ta mang theo mục đích để đến.

Một người vì mục dích bỏ qua thân phận của mình, nhất định là có thay đổi lớn.

Thẩm Thất mọi người dùng xong bữa, thì cùng ngồi nói chuyện với nhau.

Điện thoại của Thẩm Thất lại một lần nữa reo lên, Thẩm Thất vừa nhìn số điện thoại, che lấy míc chạy ra ngoài.

“Tiểu Thất...” tiếng nói của Hạ Nhật Ninh ai oán từ trong loa phát ra ngoài: “Em có phải chê anh không đẹp trai nữa rồi?”

Thẩm Thất một dòng màu đen.

Đây là cái gì với cái gì!

“Nếu không phải, tại sao Phùng Mạn Luân đi tìm em, em lại không cho anh qua?” Hạ Nhật Ninh tiếp tục nói một cách trách móc: “Lẽ nào anh ta đẹp trai hơn anh sao?”

Thẩm Thất đau đầu một lúc: “Nói linh tinh gì vậy.”

Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng nhấn mạnh, ánh sáng lóe qua một cách khác thường.

Vừa rồi anh ấy nhận được tin tức, Phùng Mạn Luân mang theo rất nhiều quà qua đó.

Có thể làm cho Phùng Mạn Luân xem trọng như thế, có thể thấy bên chỗ Thẩm Thất xuất hiện tình hình mới.

Anh ấy không qua xem, thì làm sao có thể yên tâm được?

“Tiểu Thất, em đang ở đâu?” Hạ Nhật Ninh hỏi một cách nhẹ nhàng.

“À, em đang ở chỗ của mẹ em.” Thẩm Thất trả lời thành thật.

“Mẹ của em?” Phản ứng của Hạ Nhật Ninh giống y hệt như Phùng Mạn Luân, phản ứng rất nhanh, một chút thì lập tức phản ứng trờ lại: “Em đã tìm thấy mẹ rồi?”

Thẩm Thất lập tức cảm động nói: “Anh có biết không? em cũng thật không ngờ lại trung hợp như thế, không ngờ đến thành phố P thì gặp được mẹ! Hạ Nhật Ninh anh biết không em đang vui như thế nào không?”

Hạ Nhật Ninh trầm ngâm một lúc, cảm xúc không biết hình dung thế nào lóe qua: “Anh cũng mừng cho em. Em cũng thật là, tìm được mẹ, làm sao không nói với anh một tiếng? Làm người con rể, làm sao có thể không đi gặp trưởng bối được?”

Thẩm Thất ngâm lấy lưỡi ngại ngùng nói: “Cứ mải nói chuyện, cho nên quên mất. Sư huynh cũng là gọi điện cho em, mới biết là em đang ở chỗ của mẹ.”

Hạ Nhật Ninh cười nhẹ: “Phải phạt, phạt em phải làm ấm giường cho anh cả đời này!”

Cho dù cách qua điện thoại, chốc lát tai của Thẩm Thất cũng đỏ lên giống như con tôm.

Tắt điện thoại, ngón tay dài của Hạ Nhật Ninh gõ trên mặt bàn, đôi mắt cứ nhìn đăm chiêu vào chiếc điện thoại trên tay, qua một lát, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi dài, nói: “Xem ra Phùng Mạn Luân là cố ý làm hài lòng nhạc mẫu của ta rồi. Anh ta muốn thay thế vị trí của ta? hihi. Có điều thú vị rồi.”

Tiểu Xuân đứng bên cạnh, âm thàm đợi mệnh lệnh.

Hạ Nhật Ninh nói nhẹ nhàng: “Phùng Mạn Luân đều mang những thứ gì qua đó?”

“Là một số đồ gia dụng, các loại đồ điện gia dụng.” Tiểu Xuân trả lời.

“Hi hi, Phùng thiếu gia quả nhiên hiểu rõ lòng người!” Hạ Nhật Ninh cười mỉm: “Họ ở bên cạnh hồ, chỉ sợ những đồ gia dụng bằng điện tải trọng không chịu được à? Dặn dò xuống dưới, mang theo máy phát điện qua đó, tấm lòng tốt của Phùng thiếu gia, làm sao có thể nhẹ nhàng mà bỏ mặc được?”

Tiểu Xuân cười nhếch mép: “Vâng, Tổng Tài.”

“Tiểu Hạ.” Hạ Nhật Ninh quay đầu tìm trợ lý thứ hai.

Tiểu Hạ tay cầm hạt dưa chạy qua đó: “Tổng Tài, ngài có gì dặn dò?”

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy hạt dưa trên tay Tiểu Hạ, lập tức nói: “Sắp xếp một nhiệm vụ cho anh.”

Tiểu Hạ lập tức gật đầu, đôi mắt nhìn chăm chăm vào Hạ Nhật Ninh.

“Ta nhớ biệt thứ đó lưu giữ không ít bức vẽ thư pháp đồ cổ, đi chọn vài bức trị giá không cao nhưng được đánh giá yêu cầu cao một chút, đóng gói xong cùng hành động.” Hạ Nhật Ninh nói một cách mệnh lệch: “Tốc độ phải nhanh! Khi cần thiết, bảo bên đó trực tiếp đóng gói luôn, trực tiếp bay qua đó tập hợp cùng chúng tôi.”

Tiểu Hạ cắn hạt dưa dời đi.

Đối với trợ lý đặc biệt tính cách hoạt bát này, Hạ Nhật Ninh cảm thấy thật sự hết cách.

Bốn trợ lý đặc biệt mỗi người không giống nhau.

Tiểu Xuân chững chặc làm việc thông minh hiểu biết tiến lùi, cho nên Hạ Nhật Ninh khi ra ngoài đều đưa theo anh ta để xử lý tất cả mọi việc.

Tiểu Hạ tính cách hoạt bát, võ nghệ cao cường, làm việc kiên quyết, luôn hoàn thành nhiệm vụ của Hạ Nhật Ninh sắp xếp một cách viên mãn hoặc vượt qua định mức.

Tiểu Thu tính cách nội tâm, không làm sao mà thích tiếp xúc với người khác, cho nên anh ta thường bị Doãn Tư Thần điều đi thi hành mệnh lệch ở cách nơi trên toàn cầu.

Tiểu Đông chủ quản tình báo thu thập mọi thứ, cho nên rất ít khi lộ diện.

Bốn người trợ lý đặc biệt này là Hạ Nhật Ninh kế thừa trước đây của Hạ gia để chọn ra trợ lý tốt.

Bốn người cũng là giúp Hạ Nhật Ninh đoạt ngôi chiến thắng, lập được rất nhiều công lao.

Tiểu Hạ lập tức truyền đạt mệnh lệnh của Hạ Nhật Ninh đến biệt thự Hạ gia, Hạ lão phu nhân liền đồng ý, sai Hòa quản gia chuẩn bị một món quà không dày không mỏng, để Tiểu Hạ mang qua đó.

Hạ Nhật Ninh khi vẫn đang trên đường, Thẩm Thất dựa vào trong lòng của Thẩm Tử Dao, ngủ một cách thoải mái.

Đây là lần đầu tiên ngủ thoải mái trong lòng mẹ mình từ khi cô ấy sinh ra cho tới giờ.

Không biết có phải là tác dụng tâm lý, Thẩm Thất ngủ rất là ngon lành.

Thẩm Tử Dao giơ tay nhẹ nhàng sờ lên mái tóc của Thẩm Thất, ánh mắt phức tạp.

Không biết tại sao, Thẩm Tử Dao cảm thấy lo lắng cho Thẩm Thất.

Hạ gia một gia tốc hiển hách như thế, sẽ là nhà của Tiểu Thất sao?

Tuy Tiểu Thất không hề nói nhiều về việc nhà của Hạ gia với bà, nhưng cùng là phụ nữ với nhau, Thẩm Tử Dao vẫn là bản năng cảm thấy sự nguy hiểm trong thâm sâu được che kín.

Nếu thật sự Tiểu Thất hạnh phúc, vậy tại sao trên lông mày của con lại mang theo sự rối trí và bất lực?

Thẩm Tử Dao âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải xem kỹ người con rể này, xem anh ta có cứng đôi với Tiểu Thất hay không!

Khi mặt trời hạ dần phía tây, Hạ Nhật Ninh cũng đã đến rồi.

Thẩm Thất đã sớm nhận được điện thoại của Hạ Nhật Ninh, đặc biệt chạy ra ngoài tiếp đón.

Bởi vì Hạ Nhật Ninh mang theo rất nhiều đồ, Thẩm Thất phải qua giúp đỡ sắp xếp một chút.

Nếu Phùng Mạn Luân mang theo trọng lễ đến thăm, Thẩm Thất có chút gì đó không thoải mái, Hạ Nhật Ninh mang theo càng nhiều quà, Thẩm Thất chỉ là cảm thấy rất vui.

Có thể giải thích rằng Hạ Nhật Ninh xem trọng mẹ của mình!

Thẩm Thất tự nhiên mà vui vẻ thoải mái.

Hạ Nhật Ninh vừa xuống xe, liền nhìn thấy Thẩm Thất ngoan hiền đứng bên cầu.

Cô ấy mặc chiếc váy dài đang bay, rất dung hòa vào cảnh vật xung quanh, tuyệt đẹp làm cho Hạ Nhật Ninh không thể kìm nén thở không ngừng.

Thẩm Thất hướng theo Hạ Nhật Ninh cười ngọt ngào nói: “Em đến đón anh rồi, còn giận nữa không?”

Hạ Nhật Ninh liền cười ngay, giọng trầm xuống, cố ý nói nghiêm chỉnh: “Uhm, thể hiện cũng được, giảm 6 phần.”

Thẩm Thất làm nũng giả giận lườm anh ấy.

Hạ Nhật Ninh lập tức ùa theo, ép giọng nói trầm xuống: “Lần đầu gặp gia trưởng, căng thẳng quá! Mẹ có thích anh không?”

Thẩm Thất nguýt mắt: “Kết hôn rồi, còn làm bộ nữa!”

Hạ Nhật Ninh kìm chế cười: “Vậy lúc nữa mẹ ra đề khó với anh, em phải giúp anh đó!”

Thẩm Thất lườm anh ấy: “Không giúp.”

Tuy lời nói là thế, Thẩm Thất đã kéo cánh tay của Hạ Nhật Ninh, đưa anh ta hướng đi về nhà.

Hạ Nhật Ninh lấy tay xờ chiếc mũi của Thẩm Thất, đi theo cùng Thẩm Thất về phía trước.

Xung quanh luồng gió lay động, hoa tỏa ngát hương, thưởng thức lá đỏ và hoàng hôn ở phía xa, thật là vô cùng chân thành.

Thẩm Thất hỏi tình cờ: “Chung kết đã kết thúc rồi?”

Hạ Nhật Ninh gật đầu: “Uhm, mọi người đều đã chọn được tuyển thủ mình thích, thi đấu lần này cũng được tính là tất cả hạnh phúc.”

Thẩm Thất có chút tiếc nuối nói: “Em quả nhiên vẫn thiếu kém rất nhiều!”

Hạ Nhật Ninh nói: “Không sao, nếu em muốn đi theo con đường thiết kế này, ngoài Tra Nhĩ Tư ra, anh có thể tìm cho em người thầy khác.”

Thẩm Thất lắc đầu nói: “Thầy Tra Nhĩ Tư đã là đủ lắm rồi, thầy ấy là người thầy cấp cao của Hạ gia chuyên dùng, có thể vượt qua thầy ấy, căn bản không dễ mời? Hơn nữa, em hiện tại nền tàng còn yếu kém, cũng không cần đến một người thầy cao cấp như thế.”

Hạ Nhật Ninh gật đầu nói: “Anh cũng nghĩ như thế, thế rất tốt. Chân đi vững chắc, tốt hơn tham vọng xa xôi.”

Thẩm Thất nhìn mấy người Tiểu Xuân đẩy theo vali to nhỏ, lập tức không chịu được liền hỏi: “Anh đây là mang theo gì thế?”

Vẻ mặt của Hạ Nhật Ninh không giấu được sự đắc ý: “Máy phát điện, cột chống sét,còn có một số đồ làm kiên cố ngồi nhà. Em không phải nói nhà ở đây đã xây dựng hai mươi mấy năm rồi sao? Nếu không tu sửa lại cẩn thận, sẽ không an toàn chút nào?”

Nét mặt của Thẩm Thất kinh ngạc: “Người ta lần đầu gặp nhạc mẫu, đều màng theo thuốc rượu đường trà, anh lại mang theo máy phát điện?”

Hạ Nhật Ninh vẻ mặt kiêu ngạo: “Phùng Mạn Luân mang theo rất nhiều đồ dùng gia dụng bẳng điện, không có máy phát điện công suất lớn, chỉ có thể đặt làm trang trí thôi?”

Thẩm Thất phun ra cười: “Hóa ra đang đợi ở đây.”

Hạ Nhật Ninh làm mất hứng của Thẩm Thất: “Hừm, Nhạc mẫu của anh, cần dùng đến anh ta chú ý đâu?”

Hai người cười cười nói nói thì đã đến của chính.

Tiểu Xuân đã chỉ huy công nhân vào trong lắp đặt máy phát điện, Thẩm Tử Dao cầm theo bình trà đi ra, khi nhìn thấy Hạ Nhật Ninh, mắt lơ đãng một chút, người con trai này, hình như có chút gì đó quá đáng!

Thẩm Tử Dao hoang mang một chút, Hạ Nhật Ninh đã chủ động nói lời chào hỏi: “Mẹ, con xin lỗi, con đến muộn.”

Thẩm Tử Dao vừa mới tiếp nhận con gái của mình đã là một sự thực rất lớn, sau giờ lại tiếp nhận sự thực đường đột thêm một người con rể...

Điều này cần có thời gian từ từ.

Thẩm Tử Dao cưởi mỉm gật đầu, cười rồi nói: “Anh có lòng rồi. Những bức vẽ đó quá đắt giá, tôi không thể nhận.”

“Bức vẽ nào?” Thẩm thất vẫn còn đang mơ hồ.

Hạ Nhật Ninh lại cười mà nói: “Mẹ, con nghe nói mẹ sớm đã đi du học ở nước ngoài học hội họa, cho nên lần này con mang đến đều là các bức vẽ theo phong cách phương tây là chủ yếu. Những thứ này trong mắt người hiểu biết, là nghệ thuật, trong mắt người không hiểu, chỉ là kim tiền. Nếu có thể tiêu một chút tiền, có thể làm mẹ vui hơn, phận làm con rể mới có thể yên tâm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.