Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 254: Chương 254




Tiểu Xuân thầm nghĩ, lẽ nào thiếu phu nhân nhìn thấy nhân viên khách sạn bị người ta bắt nạt nên mới không nhịn được mà đứng ra lo chuyện bao đồng, cho nên bị người ta bắt nạt rồi?

Nếu là như vậy thật thì phải tìm ra tên khốn kia sau đó dạy cho hắn một trận đàng hoàng mới được.

Tiểu Xuân nói kết quả điều tra cho Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh không nói gì, chỉ gật đầu.

Ăn cơm xong, giờ nghỉ trưa.

Mấy người trong phòng bắt đầu chơi bài và nói chuyện phiếm, chuẩn bị buổi tối đi đến Thế Giới Điêu Khắc Băng.

Thẩm Thất ngồi bên cửa sổ nhìn cảnh sắc bên ngoài, cầm số điện thoại Trình Thiên Cát để lại trong tay, do dự một hồi, cuối cùng vẫn thêm zalo của đối phương.

Thẩm Thất thấy tên zalo của đối phương viết: Tiểu Thiên Sứ của tôi, em ở phương nào? Em có biết tôi tìm em cực khổ lắm không?

Thẩm Thất liền cảm thấy có gì đó không hay rồi.

Hắn... Hắn vẫn luôn tìm mình sao?

Trong đầu Thẩm Thất bỗng hiện lên hình ảnh lặp đi lặp lại vô số lần trong mơ kia.

Anh trai nhỏ cười híp mắt đứng trước mặt, giơ tay lên nhẹ nhàng gõ một cái trán mình: “Nhóc con, rốt cuộc anh cũng tìm được em!”

Anh trai nhỏ trong mơ trông khá mơ hồ, không nhìn rõ ngũ quan, đó thật sự là Trình Thiên Cát sao?

Hay nói cách khác, anh trai nhỏ khi còn bé lớn lên có dáng dấp của Trình Thiên Cát bây giờ sao?

Lúc Thẩm Thất đang suy nghĩ lung tung, liền có một thông báo zalo.

Ngón tay Thẩm Thất chạm một cái, tin nhắn do Trình Thiên Cát gửi tới.

Hắn gửi một bức ảnh, nội dung bức ảnh là vết thương đã băng bó xong.

Cánh tay rắn chắc lực lưỡng, bộ dạng khi được băng bó trông cũng rất đẹp.

Trình Thiên Cát còn gửi kèm theo ba chữ: “Đừng lo lắng.”

Mắt Thẩm Thất liền hiện lên tia ấm áp, trả lời lại: “Ai thèm.”

Trình Thiên Cát liền gửi lại hình một khuôn mặt cười: “Đi chơi thêm nhiều nơi ở Đông

Bắc nhé, chơi vui vẻ nhé!”

Thẩm Thất không biết nên trả lời cái gì, chỉ đành cất điện thoại đi.

Hạ Nhật Ninh vừa đánh mạt trượt vừa để ý Thẩm Thất.

Từ lúc ăn cơm trưa đến giờ, Thẩm Thất đều mang dáng vẻ tâm sự đầy mình.

Cô có tâm sự gì ư?

Đang lo lắng chuyện ba mẹ về nước sao?

Hắn đã khiến ba mẹ có nhiều cảm tình hơn với cô, chắc không có vấn đề gì đâu?

Sáng sớm hôm nay, mẹ cũng đã hỏi rất nhiều chuyện về cô, còn hỏi đến một số chuyện khi còn bé.

Chắc bà muốn tiếp nhận Tiểu Thất đây mà?

Nếu không, với tính cách cố chấp của mình, bà sẽ không bao giờ để mắt đến người bản

thân ghét.

Hắn có nên nói với Tiểu Thất một tiếng, nói mẹ đã quý cô hơn rồi không nhỉ?

Hạ Nhật Ninh đang nghĩ ngợi thì Thẩm Tam bên cạnh liền đẩy hắn một cái: “Nghĩ gì thế? Đến lượt cậu! Hai người đã kết hôn gần nửa năm rồi, còn dính nhau như vậy làm gì! Không nhìn một lúc thì chết được chắc?”

Nghe thấy giọng pha trò của Thẩm Tam, Hạ Nhật Ninh mới hoàn hồn, tươi cười trả lời: “Đúng vậy, tôi muốn cả đời này không xa cô ấy, luôn bên nhau mãi như vậy.”

Những người khác liền bật cười, giục Hạ Nhật Ninh ra bài nhanh một chút.

Hạ Nhật Ninh đánh bừa một lá bài, một giây sau thì ba người kia đều nhất loạt nở nụ cười: “Ù!”

Hạ Nhật Ninh bật cười: “Mấy người đang hùa vào bắt nạt tôi hả! Nào nào nào, đưa tài khoản cho Tiểu Xuân đi, thua thì không thể quỵt nợ!”

Mọi người chơi bài những mấy tiếng liền, sắc trời cũng đã tối lắm rồi.

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mới năm giờ mà trời đã đen kịt rồi.

Có điều đến buổi tối, thành phố Băng Tuyết mới càng thêm lộng lẫy huy hoàng.

Đoàn người không đi xe, cứ đi bộ như vậy ra ngoài.

Hai bên đường đi khác hẳn những nơi khác.

Khắp nơi đều là người tuyết.

Thẩm Thất liền ham chơi, chạy ra chụp ảnh với một người tuyết, sau đó còn nhảy múa cùng người tuyết đó.

Hạ Nhật Ninh chụp lại toàn bộ quá trình cho Thẩm Thất.

Cứ chơi rồi chơi, Thẩm Thất liền vứt chuyện của Trình Thiên Cát sang một bên.

Dù sao, chồng mới là quan trọng nhất!

Thấy Thẩm Thất không còn trầm ngâm lo lắng nữa, Hạ Nhật Ninh cũng yên lòng đôi chút.

Dù Thẩm Thất phiền lòng vì điều gì, hắn cũng chỉ hy vọng cô nhóc của hắn sống không buồn không lo.

“Mấy người đến thật đúng lúc, mấy ngày nay đang có một cuộc thi điêu khắc băng đó.” Thẩm Nhất giải thích: “Không xa đâu, ở ngay phía trước kia kìa. Có vô số tuyển thủ điêu khắc tới đây để sáng tác! Đây chính là vẻ đẹp khác hẳn với những thể loại điêu khắc khác đó!”

Thẩm Thất gật gật đầu.

Lần này tới Đông Bắc, đúng là lời quá mà!

Rất nhanh liền đến nơi.

Đằng xa, Thẩm Thất thấy một vùng đèn huy hoàng.

Mọi người đều mặc như cái túi lớn, bọc kĩ cơ thể.

Nhiều người đi qua đi lại thưởng thức tác phẩm nghệ thuật của các nhà điêu khắc.

Thẩm Thất cũng học mỹ học, hiện giờ lại đang học thiết kế, bởi vậy lại càng thêm hứng thú với các tác phẩm nghệ thuật như vậy.

Có không ít người làm sắp xong rồi, đang làm công tác hoàn thiện cuối cùng.

Ngọn đèn chiếu lên bề mặt của những tác phẩm kia, đúng là đẹp không gì sánh được mà!

“Đúng là cao thủ đều ở dân gian mà!” Thẩm Ngũ không nhịn được mà thốt lên: “Bình thường những người làm nghệ thuật trong dân gian đều không hay lộ diện, nhưng nếu đã ra tay thì khỏi phải bàn.”

Thẩm Thất tò mò hỏi: “Tại sao bình thường lại không lộ diện vậy?”

Thẩm Ngũ giơ tay chạm lên mũ của Thẩm Thất, dù có cách một lớp mũ cũng muốn xoa cái đầu nhỏ của Thẩm Thất, nói: “Bởi vì không phải nơi nào cũng có nghệ thuật điêu khắc băng. Chỉ có những nơi lạnh khủng khiếp mới có được những khối băng cao như vậy, cho nên loại cuộc thi này phải tổ chức ở phạm vi nhỏ, không thể tổ chức trên diện rộng được.”

Hạ Nhật Ninh nói bổ sung: “Em cũng đâu thể kêu một đám người tổ chức điêu khắc băng ở vùng xích đạo đúng không?”

Thẩm Thất thử tưởng tượng đến hình ảnh kia...

Một đám hotgirt mặc bikini ở đó, một đám nhà điêu khắc băng mặc quần đùi điêu khắc lên một tảng băng…

Hình ảnh đẹp đến nỗi không dám nghĩ tới.

Những người khác đều bật cười.

Thẩm Nhị luôn mang bộ mặt lạnh như băng, cũng ôn nhu nhìn Thẩm Thất.

Cô nhóc thấp hơn hắn một cái đầu này đã đụng tới nơi mềm yếu nhất trong đáy lòng hắn.

Giống như người đàn ông có lạnh lùng đến đâu thì cũng sẽ nuôi một con mèo ôn nhu vậy.

Bởi vì thích nên mới ôn nhu.

“Anh Nhị, nghe nói lúc tiến hành huấn luyện, các anh cũng ở trần trong tuyết hả?” Thẩm Thất không nhịn được tò mò hỏi Thẩm Nhị.

Thẩm Nhị gật đầu: “Ừ, đúng vậy.”

Thẩm Thất lập tức há to miệng, giơ ngón cái về phía Thẩm Nhị: “Anh Nhị thật là giỏi!”

Thẩm Nhị liền cong mày, giơ tay lên học theo động tác của Thẩm Ngũ, xoa đỉnh đầu Thẩm Thất.

Ừ, cảm giác thật không tệ chút nào.

Thấy Thẩm Nhị làm như vậy, mấy anh em khác lập tức há to miệng, biểu cảm gương mặt khó có thể tin!

Vua lạnh lùng vạn năm cũng biết cười ư!

Mấy anh em thay phiên nhau xoa đỉnh đầu của Thẩm Thất, khiến Thẩm Thất ôm mũ bỏ chạy: “Các anh bắt nạt em! Em về mách bà ngoại!”

Mọi người liền bật cười.

Thẩm Thất chạy đến bên môt nhà điêu khắc đang điêu khắc hình con rồng, nhìn ông tỉ mỉ điêu khắc từng chi tiết một.

Ông ngẩng đầu thấy Thẩm Thất, liền nói: “Cô bé cũng thích cái này hả?”

Thẩm Thất gật đầu nói: “Vâng, cháu học thiết kế nên rất thích những tác phẩm mang đầy vẻ đẹp như vậy.”

Sư phụ nhất thời cười ha hả nói: “Xem ra chúng ta có người kế nghiệp rồi!”

Thẩm Thất hỏi: “Sư phụ, bác là người học chuyên ngành điêu khắc sao?”

Sư phụ vỗ lên tác phẩm của mình trả lời: “Đúng vậy, có điều bình thường ta chỉ điêu khắc một số đồ án đơn giản ở xưởng của gia đình, hàng năm vào lúc này mới có cơ hội tới đây thoả thích thể hiện sở thích cá nhân thôi! Xem này, ở đây nhiều băng như vậy, muốn làm sao thì làm vậy! Đúng thật thỏa mãn mà.”

Thẩm Thất nhìn theo hướng tay chỉ của sư phụ, xa xa có người đang dùng một xe ngựa lớn kéo các khối băng đến đây.

Thẩm Thất không nhịn được mà hỏi: “Những khối băng này được lấy từ đâu vậy ạ?”

“Lấy từ nước sông đóng băng ở đằng kia.” Tay sư phụ chỉ ra một hướng nói: “Băng bên kia có chất lượng tốt nhất, điêu khắc sẽ đẹp nhất! Nhìn con rồng của ta xem có giống thật không?”

Thẩm Thất ra sức gật đầu.

Sư phụ kiêu ngạo nói: “Ước mơ của ta chính là có thể điêu khắc ra một con rồng băng có bá khí nhất, đẹp nhất thế giới này!”

“Bác nhất định sẽ làm được mà! Bác cố lên nhé!” Thẩm Thất giơ ngón tay cái lên, cổ vũ cho sư phụ.

Lúc những người khác chạy tới vừa hay nghe được chuyện của Thẩm Thất và sư phụ.

“Tiểu Thất đúng là quá thiện lương đó.” Thẩm Tứ cười ha hả nói: “Giống hệt cô năm đó.”

Những người khác yên lặng gật đầu.

Thẩm Thất xem xong rồng băng rồi, lại chạy đi xem thứ khác.

Hạ Nhật Ninh gọi Thẩm Thất lại, Thẩm Thất vừa quay đầu liền thấy Hạ Nhật Ninh đang cầm hai xiên kẹo hồ lô đến.

“Oa, em rất thích! Cám ơn anh!” Thẩm Thất đưa tay nhận lấy, vui vẻ ăn.

Bởi vì buổi tối nhiệt độ cực thấp, kẹo hô lô nhanh chóng bị đông lại, khi ăn trong miệng đúng là có một phong vị khác.

“Ngon không?” Hạ Nhật Ninh hỏi.

“Ngon!” Thẩm Thất vui vẻ trả lời.

“Anh thử với.” Hạ Nhật Ninh cúi đầu cắn một miếng ở cây kẹo hồ lô Thẩm Thất vừa ăn.

Mặt Thẩm Thất lập tức ửng hồng!

Hắn ăn cây kẹo hô lô mình vừa cắn rồi ư!

Ôi ôi ôi, các anh ở bên cạnh đang nhìn kìa!

Một vừa hai phải thôi chứ!

“Chúng ta không thấy gì cả.” Thẩm Nhất quay người đi.

Những người khác cũng yên lặng xoay người theo.

Từ lúc ăn cơm trưa, Hạ Nhật Ninh đã đưa mắt nhìn Thẩm Thất rất lâu rồi.

Đến khi ra ngoài, hai người cũng không được thân mật chút nào, chắc em rể không nhịn được nữa rồi!

Ha ha ha ha ha...

Hạ Nhật Ninh cười híp mắt nói: “Ừm, thực sự rất ngọt!”

Nói xong, Hạ Nhật Ninh cúi đầu, liếm nước đường còn dính bên mép Thẩm Thất: “Ôi, cái này còn ngọt hơn.”

Thẩm Thất thẹn thùng hận không thể đào hố chui xuống dưới băng!

Sao lại có làm loại chuyện như vậy giữa thanh thiên bạch nhật chứ?

Sao lại như vậy chứ!

Tiểu Xuân sớm đã lánh ra xa, vờ như không nhìn thấy.

Thẩm Thất đỏ mặt giơ tay lên đấm ngực Hạ Nhật Ninh: “Đừng lộn xộn! Nhiều người như vậy mà!”

“Ừ, đợi về nhà nằm trên giường thì mới quấy em.” Giọng Hạ Nhật Ninh dịu nhẹ như nước suối róc rách, trong suốt mà mỹ hảo.

Mặt Thẩm Thất đỏ hơn: “Đừng lộn xộn nữa!”

Lúc xấu hổ cô thường nói hai chữ này.

“Tiểu Thất...” Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng nắm bàng tay đang đeo gang tay của Thẩm Thất, áp trán lên đỉnh đầu Thẩm Thất: “Anh muốn đi vào tim em được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.