Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 257: Chương 257




Thẩm Nhất không chờ đối phương nói tiếp, trực tiếp cúp máy.

Thẩm Thất cầm theo một đống trang sức, vẫn đang mơ hồ: “Ai gọi đấy?”

Thẩm Nhất khẽ cười: “người không liên quan, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm!”

Thẩm Thất vui vẻ gật đầu: “vâng!”

Hai người không đi xa lắm, chính là nhà hàng buffet bên cạnh đó để giải quyết bữa trưa.

Thẩm Thất đem đống đồ trên tay dồn vào một túi chung, xách trên tay Thẩm Nhất, hai người vui vẻ chuẩn bị đi lấy thức ăn.

Từ xa Thẩm Thất đã nhìn thấy bánh macaron, ôm lấy dĩa liền đi gắp, cô ấy vừa đưa cây gắp ra, vừa lúc này có một chiếc gắp khác gắp tới, hai người đồng thời chọn cùng một chiếc macaron.

Thẩm Thất vừa mới buông tay, thì nghe thấy giọng nói ở bên cạnh vang lên: “Ủa? sao cậu lại ở đây?”

Thẩm Thất vừa ngẩng đầu lên, liền đơ người!

Cô ấy cũng không ngờ ở đây lại lần nữa gặp lại Trình Thiên Cát.

Thật lòng mà nói, cô ấy có hơi phiền.

Bởi vì cô ấy không biết nên trạng thái và tâm thái nào để đối diện với người bạn này.

So với người yêu thì vẫn thiếu một chút, so với bạn bè thì trên bạn bè một chút.

Nói là thanh mai trúc mã, cũng không đúng lắm.

Thế nhưng, hai người thật sự không xa lạ.

“Trùng hợp quá, cậu cũng ở đây.” Thẩm Thất tươi cười.

Trình Thiên Cát nhìn Thẩm Nhất ở đằng xa nói: “đi ăn với bạn sao?”

“Không phải, đó là anh tớ.” Thẩm Thất cười đáp: “Anh hai tớ.”

Trình Thiên Cát ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “qua tiếp anh ấy cho tốt.”

Thẩm Thất gật đầu.

“Có rảnh thì liên lạc qua điện thoại?” Trình Thiên Cát cười bảnh bao: “Anh vẫn rất nhớ em.”

Thẩm Thất cười rụt rè gật đầu.

Trình Thiên Cát không nói nhiều, nói vài câu chào hỏi xong quay người rời khỏi.

Thẩm Thất khẽ thở phào, chờ mình điều tiết xong tâm trạng rồi nói đi.

Sau khi Thẩm Thất gắp mấy miếng macaron rồi rời khỏi, Trình Thiên Cát nhìn theo bóng lưng cô ấy, miệng khẽ cong lên, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm lấy bằng được.

Thân là sát hủ chuyên nghiệp, không phải chỉ biết chém chém giết giết.

Đôi lúc, nhan sắc cũng là một vũ khí rất tốt.

Anh ta đã dựa vào vẻ bề ngoài, mấy lần thành công đột nhập nội bộ kẻ địch, đập tan tuyến phòng thủ của đối phương.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Anh ta quá hiểu tâm trạng mâu thuẫn bây giờ của Thẩm Thất, cho nên anh ta chọn cách đi vòng, từng chút một làm tan tính cảnh giác của cô ấy.

Thẩm Thất bưng đồ ăn về chỗ ngồi của mình, thấy Thẩm Nhất cũng bưng đồ ăn qua, liền nói: “bánh ngọt của nhà hàng này có vẻ khá ngon! Anh có muốn thử không?”

“Được đấy.”Thẩm Nhất cười híp mắt nói: “bữa trưa ăn ít một chút, bữa tối còn có tiệc lớn.”

“Ưm, anh tính tối nay đi gặp đối tượng xem mắt đó sao?” Thẩm Thất nghiêng đầu nhìn Thẩm Nhất: “Tại sao là bữa ăn lớn?”

“Đi cả ngày, cũng phải đi gặp một người chứ? Nếu không tối về sao mà giao phó?” Thẩm Thất than nhẹ: “Hồ sơ người thứ ba em xem chưa?”

Thẩm Thất vội nhét bánh macaron trên tay vào miệng, lấy ra hồ sơ chăm chú đọc qua.

“Ưm, khá tốt.” Mắt Thẩm Thất lóe sáng, nói: “Đây là nhiếp ảnh gia, oa, ảnh đẹp trai quá! Con gái mà đẹp trai đến vậy đúng là không tin nổi.”

Thẩm Thất đưa hình đối tương xem mắt lên cho Thẩm Nhất xem, nói: “Tuổi tác cô ấy cũng gần bằng anh, 32 tuổi.”

Thẩm Nhất mỉm cười nhìn Thẩm Thất: “Em thích là được.”

“Nói gì thế, đây là anh chọn vợ.” Thẩm Thất nhăn mũi nói: “Nhưng mà, em cảm thấy cô ấy rất tốt! Đẹp trai quá! Nếu không phải biết cô ấy là con gái, em còn tưởng là anh đẹp trai đấy!”

Thẩm thất vừa ăn đồ ăn vừa đem hồ sơ lật qua lật lại nhìn, xem xong vẫn chưa thấy đã, liền lên trang baidu tìm kiếm tác phẩm của nhà nhiếp ảnh này.

Tìm kiếm trên baidu không sao, nhưng vừa tìm trên baidu liền biết rõ cả cuộc đời sự nghiệp của nhà nhiếp ảnh này.

Hàng loạt giải thưởng, thật sự là quá lóe mắt!

Thẩm Thất càng nhìn càng hài lòng, nói: “Tối nay đúng là phải ăn một bữa đàng hoàng!”

Bởi vì Lưu Nghĩa, nên Thẩm Thất rât thích những cô gái xinh đẹp cá tính!

Lưu Nghĩa cũng là con gái, nhưng Lưu Nghĩa đẹp trai hơn nhiều! Đúng là khi đánh quyền đẹp trai đến mức không chịu nổi!

Đối tượng xem mắt này cũng là cô gái xinh đẹp với vẻ manly, mắt mũi tinh tế, hẳn là không tệ!

Cho nên, Thẩm Thất có phần mong đợi vào cuộc gặp tối nay.

Cho nên bữa trưa hai người đều ăn rất ít, sau khi ăn xong, Thẩm Thất kéo Thẩm Nhất đi chơi trò chơi.

Từ nhỏ đến lớn, đều là cô ấy cố hết sức bảo vệ anh trai.

Hôm nay, cuối cùng cô ấy cũng được như bao cô gái khác, được anh thương chiều rồi.

Lúc nhỏ, không biết cô ấy đã ngưỡng mộ nhường nào những bạn học có anh trai, họ luôn có thể nhỏng nhẻo dưới đôi cánh bảo vệ của anh trai.

Còn cô ấy chỉ có thể âm thầm lặng lẽ trụ lên chiếc dù nhỏ, che mưa che gió cho Thẩm Lục.

Còn hôm nay, người anh lớn hơn cô ấy cả 12 tuổi, cuối cùng đã thỏa mãn nguyện vọng thời thơ ấu của cô ấy.

Lúc mà Thẩm Thất và Thẩm Nhất đang chơi vui vẻ, trước mặt Trình Thiên Cát đặt sẵn hồ sơ của Thẩm thất.

“Thật không ngờ, Thẩm gia lại có bối cảnh như thế.” Trình Thiên Cát nắm chặt hồ sơ nhà họ Thẩm, miệng nở nụ cười đầy ẩn ý: “Vưu tỷ rốt cuộc không hài lòng điểm nào của Thẩm Thất? Với tôi mà nói, Thẩm Thất này có vẻ tốt hơn Thôi Nguyệt Lam kia nhiều....”

“Thật khiến người khác khó hiểu.” Trình Thiên Cát lười biếng dựa vào trên ghế, tự độc thoại nói: “nhưng mà, nếu đã là là mệnh lệnh của Vưu tỷ, mình chỉ cần chấp hành là được. Cô em xinh đẹp, xin lỗi nhé!”

Phi tiêu trong tay Trình Thiên Cát phóng thẳng về phía tường có dáng hình của Thẩm Thất.

Phi tiêu nằm vững trên tấm hình đó.

Thẩm Thất trong hình cười tươi như hoa.

Bên kia Hạ phu nhân cũng đang gọi điện với Thôi Nguyệt Lam: “Lam Lam, con yên tâm. Lần này do chính mẹ ra tay, chắc chắn không thành vấn đề.”

Thôi Nguyệt Lam giờ mới hài lòng nhỏng nhẻo nói: “vẫn là mẹ thương con nhất! Nhưng, mẹ, mẹ vì con mà lén lút về nước trước, bị lão phu nhân biết được, sẽ không vui không?”

Hạ phu nhânVưu Tâm Nguyệt cười lạnh nói: “Lần này mẹ về nước là dùng thân phận giả, chỉ cần mẹ không nói, không ai nghi ngờ đến mẹ được.”

“Vậy con chờ tin tốt của mẹ.” Thôi Nguyệt Lam nói trong điện thoại: “Tốt nhất là trước khi đại thọ của lão phu nhân, thì làm cho họ chia tay sớm hơn! Con sắp không đợi được nữa!”

“Lam Lam ngoan! Lần này ra tay là thuộc hạ đắc lực của mẹ. Có cậu ta ra tay, tuyệt đối không thành vấn đề!” Hạ phu nhân đắc ý nói: “Cậu ta là dựa vào nhan sắc, hoàn thành không ít nhiệm vụ!”

Thẩm Thất cùng Thẩm Nhất vui chơi tận hứng.

Cách Thẩm Nhất chiều em gái là cứ mua mua và mua!

Cho nên cuối cùng chỉ có thể gọi điện nhờ người nhà sang đem đồ về!

Xế chiều dưới sự mong chờ của Thẩm Thất cũng từ từ tới gần.

Lần này, Thẩm Thất cùng Thẩm Nhất từ sớm đã đến nơi hẹn chờ trước.

Thẩm Nhất thấy Thẩm Thất xúc động như thế, không nhịn được cười nói: “Rõ ràng người xem mắt là anh, sao em lại xúc động thế kia?”

Thẩm Thất cười hì hì nói: “Em muốn xem thử cô ấy có thật sự đẹp trai như trong hình không! Vì em cũng có một người bạn rất nam tính, cũng rất đẹp trai! Em muốn xem họ có phải cùng một mẫu hình!”

Lúc hai người đang nói chuyện, cửa phòng bị gõ nhẹ: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Thẩm Thất ngước đầu lên nhìn, liền oa một tiếng kêu lên: “Thật đẹp trai!”

Chiều cao đối tượng xem mắt khoảng chừng 1 mét 80, mái tóc ngắn gọn, tóc mép trái có hình viên đạn được điêu khắc tinh xảo.

Chiếc quần bó đen dài kết hợp với chiếc áo len cùng màu, nhìn vừa soái khí vừa tự nhiên.

Cô gái xem mắt nghe câu nói của Thẩm Thất, nhìn chằm chằm Thẩm Thất một lúc, sau đó liền đưa tay về phía Thẩm Thất: “Xin chào, tôi tên Lâm Khải Văn.”

Oa, tên cũng như Lưu Nghĩa, đều nam tính hóa!

“Xin chào, tôi tên Thẩm Thất.” Thẩm Thất ngọt ngào trả lời.

Ngón tay Lâm Khải Văn thon dài, hơn nữa lòng bàn tai có vết chai.

Lâm Khải Văn buông tay Thẩm Thất, xoay sang bắt tay với Thẩm Nhất: “Xin lỗi, để anh chờ lâu.”

Thẩm Nhất bắt tay Lâm Khải Văn: “Không có, chúng tôi cũng mới tới.”

“Mời ngồi.” Thẩm Nhất thu tay mình về, chỉ trong khoảng thời gian bắt tay, thì anh ta đã khẳng định đối tượng xem mắt không phải mẫu người mình thích.

Lâm Khải Văn ngồi đối diện Thẩm Thất, nói: “Tuy lần này tôi đến tham gia xem mắt, nhưng, hai người chắc cũng đoán được, tôi là do bị gia đình ép. Cho nên, bữa cơm này tôi mời! Xem như tạ lỗi!”

Thẩm Thất nghĩ đến anh đẹp trai này, à không, Lâm Khải Văn đã hơn 30 rồi, người nhà đúng là sẽ hối thúc.

Thẩm Nhất mỉm cười: “Có thể hiểu được.”

Mọi người nói rõ mọi chuyện trước, ngược lại không cảm thấy ngại ngùng.

Ba người gọi món, rất nhanh nói chuyện trên trời dưới đất với nhau.

Lâm Khải Văn là nhà nhiếp ảnh, chắc chắn đi qua nhiều nới, chụp qua nhiều cảnh đẹp.

Những nơi này Thẩm thất đều chưa đi qua bao giờ, nên rất hiếu kỳ về mọi thứ.

Lâm Khải Văn xua tay với Thẩm Thất nói: “Cho cậu xem hình trong điện thoại của tớ! Tuy là chụp bằng điện thọai, nhưng bắt được góc độ, tấm hình vẫn chụp ra rất có cảm giác.

Thẩm Thất quả nhiên không kiềm được sự hiếu kỳ của mình, chạy đến bên cạnh Lâm Khải Văn ngồi xuống.

Thẩm Nhất lúc này đi ra nhận cuộc điện thoại, Thẩm Thất đưa tay nhận lấy điện thoại của Lâm Khải Văn, bắt đầu tập trung tinh thần nhìn những bức ảnh.

Lâm Khải Văn nhìn thấy tóc Thẩm Thất rớt xuống, liền đưa tay giúp Thẩm Thất vén tóc lên.

Ngón tay có phần chai sạm chạm vào mặt Thẩm Thất, cả người Thẩm Thất cứng đơ.

Thật là một phản ứng kỳ lạ.

Lưu Nghĩa cũng từng giúp mình vén tóc, nhưng mình chưa bao giờ có cảm giác này.

Nhưng Lâm Khải Văn này giúp mình vén tóc, tại sao lại cảm thấy là lạ thế nhỉ?

Chẳng lẽ là do mới quen, nguyên do không thân lắm?

Thẩm Thất cố gắng bình tĩnh xem tiếp các hình.

Lâm Khải Văn vô tình lướt nhìn qua mặt nghiêng của Thẩm Thất, nhỏ giọng nói: “Có ai khen qua cậu trông rất xinh đẹp?”

Thẩm Thất lắc đầu.

Có anh hai bên cạnh, thì có đẹp thế nào cũng không được gọi là đẹp!

Anh hai có thể nói là một sự tồn tại dù là nam hay nữ đều không sánh được!

“Thế thì thật đáng tiếc! Cô gái xinh đẹp thế này, lại không ai khen cả.” Ngón tay Lâm Khải Văn luồn qua làn tóc dài bên cổ của Thẩm Thất, nhẹ nhàng trau chuốt: “Tóc thật thơm.”

Cảm giác kỳ lạ trong lòng Thẩm Thất lần nữa trổi dậy.

Sao kỳ lạ như thế?

Cứ cảm thấy mình dường như không phải ngồi cùng một cô gái, mà là cùng một người con trai?

Lâm Khải Văn cảm nhận được sự cứng đơ của Thẩm Thất, liền nói: “cậu sao thế?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.