Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 259: Chương 259




Buổi tiệc nhỏ này, quả đúng là nhỏ thật.

Người tham dự cũng chỉ hai ba chục người.

Những người khác sao, chỉ là đến góp vui.

Tại sao lại nói là góp vui?

Đều là một dân nổi tiếng trên mạng đấy!

Thẩm Thất mới đến trước cửa liền không nhịn được nói: “Ây, trường hợp đúng là thích hợp với Văn Nhất Phi nhất! Nhiều dân nổi tiếng trên mạng như thế, thích hợp nhất với anh ta rồi!”

Thẩm Ngũ cười gật đầu: “Tán thành.”

Hạ Nhật Ninh khẽ cười: “Cậu ta sợ là qua không được. Mấy hôm nay cậu ta bận lắm!”

Buổi tiệc hôm nay chủ yếu bàn về mảnh đất thầu kia.

Do đoa những người đến đây đều rất cao cấp.

Những người nổi tiếng mạng này có blogger thời trang, có tài năng trong trang cộng đồng, có cả người hoạt động lâu nằm trong giói giải trí v.v....

Không phải nói người nổi tiếng trên mạng đều mắt to mặt trái xoăn, cũng có một dáng vẻ thanh cao.

Ví dụ như blogger văn hóa nào đó, có cả hàng triệu fan, thế nhưng trên Weibo của họ không phải chia sẻ mỹ phẩm hay túi xách gì khác, mà chỉ chia sẻ một số sách, do đó cũng có không ít fan thanh niên yêu thích văn hóa.

Vừa hay Thẩm Thất cũng là một trong những người hâm mộ của blogger này.

Thẩm Thất vừa vào cửa đã thấy blogger đó đang ngồi đằng xa cầm một cuốn sách đọc.

Đúng là thích đọc sách.

Thẩm Thất vừa vào cửa, mọi nhá mắt đều đổ nhìn về phía cô ấy.

Đứng bên cạnh Thẩm Thất là Hạ Nhật Ninh, đằng sau là bốn anh em nhà họ Thẩm.

Khí thế đó, vẻ hào nhoáng đó, chốc lát hạ gục hết tất cả các phụ nữ có mặt hôm nay,

Dân nổi tiếng trên mạng khi thấy Hạ Nhật Ninh, ánh mắt đều rực rỡ sáng ngời!

Hạ Nhật Ninh, cái tên này, tồn tại như một điểm chuẩn.

Nới anh ta xuất hiện, chác chắn là có của cải.

Nơi anh ta tồn tại, chắc chắn làm cho giới thương trường dậy sóng.

Ồ, nơi anh ta tồn tại, ông chồng quốc dân Văn Nhất Phi cũng có mặt.

Nhưng, đêm nay hình như ngoại lệ, Văn Nhất Phi không tới.

Chủ bữa tiệc đêm nay đã dẫn người ra nghênh đón: “chào mừng Hạ tổng và mấy vị Thẩm tiên sinh đây có thể quan lâm hàn xá, đúng là vinh dự lớn lao.”

Đối phương lần lượt bắt tay Hạ Nhật Ninh và những người khác, xoay đầu nhìn Thẩm Thất: “Vị này là?”

“Em gái tôi, Thẩm Thất.” Thẩm Nhất trịnh trọng giới thiệu: “Tâm can bảo bối của Thẩm lão phu nhân.’

Mọi người chợt hiểu ra.

Được, cuối cùng biết được sự xuất hiện của vị này.

Lúc này, những người có mặt, đều khách sáo chào hỏi với Thẩm Thất, không ai dám chậm trễ.

Vợ của Hạ Nhật Ninh, với hào quang này đủ thấy được địa vị siêu việt của Thẩm Thất rồi, bây giờ lại thêm thân phận cháu gái cưng nhà họ Thẩm, thì ở thành phố G này, ai dám chậm trễ cô ấy.

Cho dù dám không nể mặt Hạ Nhật Ninh người ngoài vùng này, thì cũng không dám không nể mặt nhà họ Thẩm!

Phải biết là năm anh em nhà họ Thẩm, đều không phải dạng vừa.

Sau khi Thẩm Thất chào hỏi với mọi người, chủ động đi qua trò chuyện với blogger thời trang.

Thẩm Thất thấy người đó đang đọc sách bản tiếng anh, liền cười nói: “Xin chào, tôi rất thích xem weibo của cậu.”

Blogger thời trang aileen kinh ngạc nhìn Thẩm Thất, hình như với việc được Thẩm Thất xem trọng có phần vừa mừng vừa lo.

Cũng đúng, từ góc độ nổi tiếng trên mạng mà nói, thì độ nổi tiếng của Thẩm Thất trội hơn hẳn.

“Tôi nên xưng hô cô đây là Hạ nhị thiếu nãi nãi hay là cô Thẩm?” đối phương cẩn thận hỏi lại.

“Kêu tôi Thẩm Thất là được.” Thẩm Thất mỉm cười: “Tôi có thể ngồi xuống nói chuyện chứ?”

“Tất nhiên, mời ngồi.” Đối phương liền ngồi thẳng người.

Thẩm Thất tự nhiên ngồi xuống, cười nói: “Tôi rất thích những sách mà cậu chia sẽ trên weibo, cậu hình như đọc sách suốt.”

Đối phương cười gật đàu: “Ừm, tôi nghĩ sách hay nên chia sẻ với mọi người, không ngờ, người thích đọc sách trên thế giới này lại nhiều như thế.”

Thẩm Thất nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Cuốn sách trên tay cậu là mới xuất bản?”

aileen gật đầu, trả lời: “Đúng vậy, tôi mới mưa được.”

Thẩm Thất nhìn tên sách, kinh ngạc nói: “Ây, thật trùng hợp, trong xe anh tôi hình như cũng có cuốn này.”

aileen cũng kinh ngạc: “Cuốn sách không phổ biến, người mua không nhiều lắm.”

Thẩm Thất liền xoay đâu vẫy tay với Thẩm Nhất: “Anh hai.....”

Thẩm Nhất nghe thấy em gái gọi, liền bỏ mặt những người khác, bước nhanh qua: “Thẩm Thất, sao thế?”

“Giớ thiệu cho hai người làm quen, đây là anh hai tôi, Thẩm Nhất.” Thẩm Thất giới thiệu với Thẩm Nhất và aileen: “Đây là blogger sách thời trang aileen.”

Hai người bắt tay thân thiện, chào hỏi nhau.

Thẩm Thất nói với Thẩm Nhất: “Anh, có phải anh cũng mua cuốn sách này?”

Thẩm Nhất xem tên sách, liền cười: “Ây, thật trùng hợp, cậu cũng mua cuốn này sao?”

Biểu cảm của aileen liền trở nên thú vị: “Cậu cũng thích loại sách này?”

Thẩm Nhất gật đầu: “Đúng vậy, tôi thích tác phẩm của anh ta lâu rồi, mỗi lần anh ta ra sách mới, tôi đều mua một cuốn cất giữ, tôi đặc biệt thích thái độ và triết lý sống của anh ta......”

Hai người vì cuốn sách mà cứ thế trò chuyện với nhau.

Thẩm Thất càng ngày càng cảm thấy aileen này thật sự rất thích hợp với anh hai.

Tuy là blogger thời trang, nhưng phong cách thanh tao!

Học nhiều hiểu rộng, dáng vẻ tuy không xinh đẹp như mấy blogger mỹ phẩm, nhưng tuyệt đối là mẫu người ưa nhìn.

Chi bằng tác hợp hai người họ!

Thẩm Thất chủ động gợi mấy chủ đề, ba người nói càng hợp nhau.

Sau cùng, Thẩm Thất thành công đưa số điện thoại và wechat của Thẩm Nhất cho aileen.

Aileen hình như cũng hiểu ý của Thẩm Thất, cô ấy chỉ cười, nhưng không từ chối.

Thẩm Nhất đối với người con gái am hiểu nhiều kinh điển trên thế giới này, cũng đánh gái khá cao.

Một người biết đọc sách để làm giàu cho mình, thì không kém đâu được.

Sau khi thành công tác hợp hai người này, thì để lại hai người một mình vui vẻ đi ăn uống.

Thẩm Thất ăn no nê, chuẩn bị tìm một nơi hưởng thụ một chút.

Đột nhiên có một dáng người quen thuộc rơi vào mắt cô ấy.

Thẩm Thất nhìn kĩ.

Trời đất thánh thần ơi!

Trình Thiên Cát sao lại ở đây!

Thẩm Thất không nhịn được mà đi về hướng Trình Thiên Cát, từ xa nhìn Trình Thiên Cát trong trang phục đầu bếp, đang chỉ huy các đầu bếp đem thức ăn đặt vào đĩa.

Trời!

Trình Thiên Cát là một đầu bếp sao?

Thật không nhìn ra!

Thẩm Thất cứ thế mà đi qua hướng của Trình Thiên Cát.

Không biết có phải do thần giao cách cảm, Trình Thiên Cát đột nhiên quay đầu lại, thì thấy Thẩm Thất.

Trên mặt Trình Thiên Cát tỏ ra với vẻ kinh ngạc, cho nên công việc của anh ta đều dừng lại.

Thẩm Thất cười khổ: “Có phải tớ đã làm phiền cậu?”

Trình Thiên Cát mỉm cười: “Không có, cậu chờ tớ một lát.”

Trình Thiên Cát rất nhanh sắp xếp xong, một lúc sau, Trình Thiên Cát quay người lại.

“Sao cậu lại ở đây?” Thẩm Thất không nhịn được àm hỏi.

“Tớ được mời qua nấu ăn.” Trình Thiên Cát cười một cách chế giễu: “Cậu không thể ngờ được, tớ là một nhà bếp phải không?”

Thẩm Thất lắc đầu: “Thật sự rất bất ngờ, nhưng mà thức ăn hôm nay rất ngon!”

Trình Thiên Cát khẽ cười, nói: “Cậu thích thì tốt. Tớ cũng chỉ là qua giúp người ta, công việc này vốn dĩ là của bạn tớ, nhưng anh ta đột nhiên không khỏe, nên tớ tới thay cậu ta.”

Thẩm Thất gật đầu: “tớ cũng là đi cùng người nhà qua dự tiệc.”

“Cậu đợi một lát.” Trình Thiên Cát đột nhiên nói một cách bí ẩn: “Đừng nói với ai!”

Thẩm Thất ngạc nhiên, không biết đối phương muốn làm gì.

Trình Thiên Cát đi rất nhanh, quay về cũng nhanh.

Khi anh ta quay lại trên tay cầm theo một chiếc khay, trên khay đặt một cây kem tinh tế.

“Cho cậu, đây là mốn độc môn của tớ.” Trình Thiên Cát nháy mắt nhìn Thẩm Thất: “Thử xem mùi vị thế nào? Đây không phải ai cũng được ăn đâu nhé.”

Thẩm Thất hiếu kỳ nhận lấy, lấy một miếng bỏ vào miệng.

Lúc sao Thẩm Thất liền đưa ngón tay cái lên: “Rất ngon! So với Haagendas chỉ có hơn chứ không kém.’

Trình Thiên Cát liền nheo mắt cười hơ hơ nói: “Đây là tớ chỉ làm cho mình tớ ăn, trước giờ không ai đucợ thử qua.”

“Tại sao?” Thẩm Thất hiếu kỳ hỏi: “Anh có công thức này, anh hoàn toàn có thể tự mở một cửa tiệm mà.”

“Vì có những thứ chỉ có thể chia sẻ với người thân nhất của mình.” Trình Thiên Cát ý vị sâu xa nhìn Thẩm Thất: “Mấy món này, không thể dùng tiền bạc đo đạc được.”

Thẩm Thất cắn lây chiếc nĩa, tim đập mạnh một cái.

Ừm, câu nói này của anh ta có ý gì?

Ý nói mình là người thân nhất của anh ấy?

Câu này nghe ra có vấn đề, nhưng nghĩ lại lại không có vấn đề gì.

Anh ta rốt cuộc cũng không có nói rõ tình cảm hai người, tự mình cũng không nên đoán mò.

Có lẽ do mình nghĩ nhiều rồi chăng?

Thẩm Thất chỉ cười, không đáp.

“Tớ có lẽ ở Đông Bắc không bao lâu.” Trình Thiên Cát đột nhiên mở miệng nói: “nói cho cùng thì mùa đông tại Đông Bắc quá lạnh đi, trời băng đầy tuyết, thực sự không tiện lắm.”

Thẩm Thất gật đầu: “Thế cậu tính đi đâu?”

“Nghe nói thành phố Vinh không tệ, tớ có thể tới đó. Đúng rồi, Tiểu Thất, tớ mãi không hỏi câu, cậu bây giờ đang ở đâu.” Trình Thiên Cát hình như không nghĩ nhiều mà hỏi: “Cậu có tính định cư ở Đông Bắc không?”

“Khụ khụ khụ khụ.....” Thẩm Thất thiếu chút bị nghẹn.

Trình Thiên Cát đưa tay một cách tự nhiên lên vỗ lưng cho Thẩm Thất: “Ăn từ từ, đừng để nghẹn.”

Thẩm Thất vẫy tay, chờ cô ấy khỏi hẳn, mới nói với Trình Thiên Cát: “Không, tớ chỉ thấy mọi thứ thật trùng hợp. Tớ cũng ở thành phố Vinh, nói vậy chúng ta cũng sẽ lại gặp nhau ở đó.”

Trình Thiên Cát liền tỏ ra vẻ kinh ngạc: “Không phải chứ? Thật trùng hợp vậy sao? Cậu không phải cố tình chọc tớ vui chứ?”

Thẩm Thất cười híp mắt nói: “Chuyện này, làm gì cần gạt người! Cậu tính khi nào đi?”

“Khoảng vài ngày nữa, chờ xử lý xong mọi chuyện bên đây, thì chuẩn bị khởi hành.” Trình Thiên Cát cuoif nói: “Đến lúc tới thành phố Vinh, nói không chừng còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của cậu.’

Thẩm Thất cười cong cả mắt: “Chúng ta là bạn bè, không cần khách sáo.’

Ánh mắt Trình Thiên Cát chớp qau một tia nhìn hàm ý sâu xa.

Bạn tốt?

Tớ đây xuất hiện không phải vì làm bạn với cậu......

Tiểu mỹ nữ, thật ngại quá.

Tớ nhất định phải lấy cho bằng được cậu, thì mới có thể trả lời với Vưu tỷ.

“Chờ khi tớ mở tiệm, cậu nhất định phải tới ủng hộ.” Trình Thiên Cát cố ý bỏ qua câu bạn tốt của Thẩm Thất, chuyển chủ đề noia: “Chỉ cần cậu đến ăn, thì mãi có vị trí cho cậu.”

“Được.” Thẩm Thất cười gật đầu: “Tớ nhất định tới ủng hợ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.