Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 291: Chương 291




May thay Thiếu gia có con mắt nhìn người, đã chọn tiểu thư nhà họ Thẩm làm Thiếu phu nhân.

Nếu không thì, một gia tộc đang yên đang lành, bỗng dưng lại bị con mụ đàn bà ngu xuẩn đó phá mất đi sự hòa thuận trong nhà.

Hòa quản gia mỉm cười và trả lời: “Đây là công việc tôi nên làm. Thưa ngài, phu nhân, xin mời vào trong!”

Hòa quản gia đích thân đón tiếp, Hạ Quốc Tường muốn đứng đây đợi Thôi Nguyệt Lam cũng không thể được.

Hạ Quốc Tường nhìn về phía Hạ Phu nhân.

Hạ phu nhân nhìn sang hướng khác, không dám giúp Thôi Nguyệt Lam nói một lời.

Chuyện này, đích thực là Thôi Nguyệt Lam không đúng, cô ấy muốn bào chữa cho Thôi Nguyệt Lam cũng rất khó.

Hạ Quốc Tường mong muốn quay về ngôi nhà đã hai mươi mấy năm rồi.

Trong tình huống cấp bách này, Hạ phu nhân tất nhiên sẽ không dám mặt dày nói với chồng mình, đợi chút xíu hãy vô, đợi Thôi Nguyệt Lam thêm chút.

Hiện giờ, chỉ có thể tạm gác chuyện Thôi Nguyệt Lam một bên, lo ứng phó trước Hạ lão phu nhân hãy mới nói.

Hạ Quốc Tường thở dài, nắm lấy tay kéo Hạ phu nhân đi vào trong.

Năm đó anh ấy thà từ bỏ thân phận người thừa kế Hạ gia để đến chung với người phụ nữ của mình.

Có thể nói là tình yêu thật sự của Hạ Quốc Tường

Đã bao nhiêu năm rồi, con trai cũng đã lớn cỡ này, nhưng tình cảm này vẫn chưa từng thay đổi.

Hạ phu nhân thấy được chồng mình chu đáo và tỉ mỉ, sự uất ức trong lòng, trong một phút chốc đã tan biến.

Trong khi Thẩm Thất nơm nớp lo sợ, không biết đối mắt với mẹ chồng như thế nào, thực ra tâm trạng của Hạ phu nhân cũng giống như vậy.

Cô ấy không chỉ là một người mẹ chồng, mà còn là một nàng dâu nữa!

Cô ấy gả cho Hạ Quốc Tường hơn hai mươi mấy năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên chính thức được bước vào cửa nhà Hạ gia.

Làm sao cô ấy không lo lắng được?

Đừng nhìn cô ấy ở bên ngoài hô mưa gọi gió tự cao tự đại.

Nhưng khi bước vô ngôi nhà này, cô ấy cũng chỉ là một con gà mơ thôi.

Hạ Quốc Tường cùng với Hạ phu nhân đi theo sau Hòa quản gia với tốc độ rất nhanh, chưa gì đã tới gần căn biệt thự Hạ lão phu nhân đang ở.

Hạ phu nhân không có tâm trạng chiêm ngưỡng sự nguy nga của ngôi nhà Hạ gia, trong lòng chỉ đang dự tính, và nghĩ cách ứng phó như thế nào.

Thẩm Thất từ xa thấy được Hòa quản gia dẫn theo một cặp vợ chồng trung niên sang đây, đoán được hai người đó là bố mẹ chồng của mình, Thẩm Thất liền vội vã đứng dậy.

Hạ Nhật Ninh nắm lấy ngón tay Thẩm Thất, dắt cô ấy đi ra đón tiếp Hạ Quốc Tường và Hạ phu nhân.

Thẩm Thất cùng với Hạ Nhật Ninh đi tới cửa chính, giọng nói Hạ Nhật Ninh từ trên đầu truyền xuống: “Đừng lo lắng quá! Ba mẹ anh đâu phải quái vật, nhìn em kìa căng thẳng tới nỗi toàn thân cứng đơ luôn.”

Thẩm Thất cười gượng.

Cô ấy sao không lo lắng được?

Cô ấy là người không được công nhận cơ!

Thôi được, Mẹ chồng mình chắc cũng giống mình đang lo lắng?

Hai thế hệ đều là lần đầu tiên gặp mặt mẹ chồng mình……

Người cùng cảnh ngộ?

Hòa quản gia bước đi uyển chuyển, đoan trang thanh lịch, cúi người vừa phải, thể hiện được sự tôn kính đối với Hạ Quốc Tường và Hạ phu nhân, và cũng không hề thất lễ.

Cô ấy là người của lão phu nhân, hiển nhiên sẽ không mất đi lễ nghĩa, và cũng không bị người ta coi thường.

Địa vị của Hòa quản gia, cũng giống hệt như vị Tô Ma Lạt-cung nữ bên cạnh Hiếu Trang Thái Hậu.

Tuyệt đối là người có tiếng nói nhất trong nhà Hạ gia.

Vì vậy, Hạ Quốc Tường rất cung kính với cô ấy, Hạ phu nhân cũng phải khách khí với cô ấy.

Nghĩ lại, Thôi Nguyệt Lam khi mới đến nhà Hạ gia, cái vẻ mặt giả tạo đó, đúng là buồn cười.

Thẩm Thất thấy được Hạ Quốc Tường và Hạ phu nhân đang đi tới, cảm giác trên đầu có một áp lực đang đè nặng, toàn thân

Hạ Nhật Ninh từ bên canh vang lên với giọng nói vui vẻ: “Ba mẹ! Cuối cùng hai người cũng đã về! Giới thiệu cho ba mẹ, đây là Thẩm Thất. Ba mẹ cứ kêu là Tiểu Thất được rồi, là con dâu của hai người. Thẩm Thất mau kêu ba mẹ!

Thẩm Thất nghe thấy sự thúc giục của Hạ Nhật Ninh, hai tay đặt ngay dưới bụng, khẽ cúi chào: “Ba, mẹ”

Hạ Quốc Tường lướt nhìn Thẩm Thất bằng ánh mắt dò xét, gật đầu khẽ.

Ấn tượng đầu không tệ.

So với trong tưởng tượng tốt hơn nhiều.

Thôi Nguyệt Lam trong khoảng thời gian này không ngừng ở bên cạnh Hạ Quốc Tường buông lời nói xấu Thẩm Thất, dẫn tới Hạ Quốc Tường không có một chút mong mỏi với Thẩm Thất.

Nhưng, hôm nay gặp được, nó có vẻ tốt hơn nhiều so với tương tưởng ban đầu.

Hạ phu nhân nghe được tiếng Thẩm Thất gọi mình, chỉ thoáng nhìn cô ấy một cái, và không có trả lời gì.

Thẩm Thất đột nhiên có chút cảm thấy ngượng ngùng, nhưng vẫn phải gắng gượng nói rằng: “Bà nội đang ở trong nhà.”

“Được.” Hạ Quốc Tường trả lời ngắn gọn, dắt Hạ phu nhân sải bước vào trong.

Thẩm Thất vội vã lách mình đứng qua một bên, đợi tới sau khi Hạ Quốc Tường và Hạ Phu nhân vào trong, mới cùng Hạ Nhật Ninh đi vào.

Nhìn phía sau lưng Hạ phu nhân, Thẩm thất trong lòng thở ngắn.

Quả nhiên rất khó xử.

Về diện mạo mà nói, Hạ phu nhân là một phụ nữ có khuôn mặt rất xinh đẹp.

Nghĩ cũng đúng, có thể sinh được một đứa yêu nghiệt như Hạ Nhật Ninh thế này, thì sao kém được?

Nhưng, trên người cô ấy mang một khí thế mãnh liệt, phần lớn đã lấn áp diện mạo mang đến ấn tượng đầu cho người khác.

Lần đầu gặp Hạ phu nhân, chỉ có cho người ta cảm thấy cô ấy là một nữ cường nhân quả quyết và hung tàn, mà không để ý đến tướng mạo ngũ quan của cô ấy có đẹp hay không.

Đây mới đúng là sự khác biệt giữa phụ nữ có thực lực với phụ nữ bình hoa di động.

Hạ Nhật Ninh cảm nhận được tâm trạng lên xuống của Thẩm Thất, anh liền nắm chặt lấy tay Thẩm Thất, nói khe khẽ: “Thẩm Thất, xin lỗi em.”

Thẩm Thất lắc đầu: “không sao đâu, có thể là do em làm không đủ tốt, ba mẹ mới không thích em lắm.”

Nghe thấy lời Thẩm Thất giúp ba mẹ bào chữa, trong lòng Hạ Nhật Ninh cũng không dễ chịu.

Anh ấy thực ra biết rất rõ

Nguyên nhân ba mẹ không thích Thẩm Thất, nói thẳng ra, cũng là vì Thôi Nguyệt Lam.

Trong cuộc thi nhà Thiết kế, anh ấy thấy rất rõ, ba mẹ đã dồn hết sức muốn tách rời anh ấy với Thẩm Thất.

Gặp phải chuyện này, anh ấy là người đứng chính giữa, đôi khi thực sự rất khó xử.

Đối với chuyện bên ngoài anh ấy có thể mạnh mẽ và giải quyết nhanh gọn, thế nhưng đối với người mình thực sự để tâm, thì làm sao mạnh mẽ vang dội được?

Anh ấy nỗ lực bao lâu nay, cuối cùng cũng có được cơ hội ba mẹ chính thức được trở về nhà.

Do đó, có thể sẽ không thiếu được sự tủi thân tạm thời cho mình và Thẩm Thất, trước tiên ba mẹ cứ về tới nhà rồi mới nói.

May mắn thay Thẩm Thất dịu dàng và chu đáo, chủ động khuyên giải anh ấy.

Hạ Nhật Ninh thật là cảm kích vô tận.

Có cảm giác nhà có người vợ hiền thục, người chồng còn mong gì hơn.

Hạ Quốc Tường và Hạ phu nhân đi ngang qua Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh, đi tới phía Hạ lão phu nhân.

Khi tới trước mặt Hạ lão phu nhân, Hạ Quốc Tường liền quỳ xuống.

Hạ phu nhân thấy được, cũng quỳ xuống theo.

“Mẹ, con về rồi.” Hạ Quốc Tường nói câu này, âm thanh mang chút nấc nghẹn: “Con dắt con dâu về nhà rồi!”

Hạ lão phu nhan đã không gặp con trai trong bao nhiêu năm, trong khoảng khắc ấy nhìn thấy Hạ Quốc Tường, bà đã bật khóc.

Bà ấy đã tám mươi tuổi rồi

Cuộc đời lấy đâu thêm tám mươi.

Cuối cùng thì trước khi qua đời, bà ấy cũng đã gặp được đứa con trai mình nuôi nấng trong bao nhiêu năm.

Hạ lão phu nhân gật đầu nhẹ: “Tốt, về tới nhà là tốt rồi.”

Hạ Quốc Tường kéo tay Hạ phu nhân, nói: “Tâm Nguyệt, mau kêu mẹ.”

Vưu Tâm Nguyệt-Hạ phu nhân phải kiềm chế lại sự ngông cuồng của mình, và cất tiếng chào hỏi: “Mẹ, con là Tâm Nguyệt.”

Ánh mắt Hạ lão phu nhân nhìn lướt nhanh người Vưu Tâm Nguyệt, nhưng không trả lời.

Lúc nãy chuyện xảy ra trước cửa nhà, Cô ta tưởng bà lão này không thấy được sao?

Cô không thích Thẩm Thất, Tôi cũng có thích cô đâu?

Nhưng, tôi cũng vẫn vì con trai tôi mà thừa nhận cô?

Cô mới bước vô nhà này, mà đã lên mặt với cháu dâu tôi?

Hứ, coi bà lão này chết rồi à!

Cái căn nhà này còn chưa tới lượt cô làm chủ!

Vì vậy, Vưu Tâm Nguyệt-Hạ phu nhân lúc nãy ở trước cửa không trả lời Thẩm Thất, Hạ lão phu nhân cũng không muốn trả lời lại Vưu Tâm Nguyệt.

Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt cứ thế mà quỳ trước mặt Hạ lão phu nhân, không có sự cho phép của lão phu nhân, họ không dám tự đứng lên.

Hạ Quốc Tường đầu óc nhạy bén, liền hiểu ra rằng, mẹ muốn ra uy với con dâu mình!

Hạ Quốc Tường lòng thầm kêu khổ.

Tâm Nguyệt à! Tâm Nguyệt, em tranh chấp với con dâu mình, cũng đừng có vào trong thời khắc này chứ!

Mẹ rõ ràng bênh con dâu Thẩm Thất, lúc nãy em lên mặt với con bé, giờ mẹ mới thay Thẩm Thất trút giận lại.

Hạ Quốc Tường rất tinh vi, ngay tức khắc nháy mắt về phía Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh nhận được chỉ lệnh của ba mình, liền nói rằng: “Bà ơi, Ba mẹ còn đang quỳ cơ!”

Hạ lão phu nhân nhìn về phía Hạ Nhật Ninh sâu sắc, trong ánh mắt hiện ra một chút bất lực.

Cháu nội này quá hiếu thảo rồi, có lúc cũng không phải là một chuyện tốt đây!

Hạ lão phu nhân mới nói: “Tuổi tác già rồi, mắt bị mờ, không có lưu ý việc này. Đứng dậy đi.”

Được sự cho phép của Hạ lão phu nhân, Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt mới dám đứng lên.

Hòa quản gia bưng mâm trà lên, Hạ Quốc Tường liền bưng một tách trà, kính mời Hạ lão phu nhân: “Thưa mẹ, con xin mời dùng trà.”

Hạ lão phu nhân nhận lấy tách trà, giơ nắp lên nhấp một ngụm: “Quốc Tường, lần này về nhà rồi, thì nên ở nhà nghỉ ngơi đi. Đừng có đi khắp nơi nữa.”

Hạ Quốc Tường không dám hứa lấy một lời, chỉ đáp rằng: “Mẹ dạy bảo đúng ạ.”

Đặt tách trà xuống bàn xong, Hạ phu nhân Vưu Tâm Nguyệt cũng từ khay mâm của Hòa quản gia bưng một tách trà tới: “Thưa mẹ, xin mời dùng trà.”

Hạ lão phu nhân nhìn về phía Hạ phu nhân một hồi rất lâu, mới đưa tay nhận lấy tách trà.

Tất cả người trong khi thấy được Hạ lão phu nhân nhận lấy ly trà đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng, uống xong ly trà nàng dâu thì mới thật sự là được công nhận.

Hạ lão phu nhân ung dung dùng nắp trà quét qua, gạt lá trà ra trên ly trà, nhè nhẹ nói: “Tâm Nguyệt đã về nhà rồi, thì hãy làm tốt bổn phận của một hạ phu nhân. Tuổi tác của tôi đã lớn rồi, có rất nhiều chuyện không thể nhúng tay được, nhưng mà liên quan đến tương lai của Hạ gia, cho dù tôi đôi mắt có bị mờ, cũng không phải không có hỏi han tới.”

Vưu Tâm Nguyệt chưa từng gặp qua một bà lão uy nghiệm như vậy.

Rõ ràng không có biết một chút võ công, nhưng sự áp lực đem đến cho người khác lại bao phủ khắp nơi.

Vưu Tâm Nguyệt đành phải ngoan ngoãn trả lời: “Mẹ dạy rất đúng.”

Nghe được câu trả lời của Vưu Tâm Nguyệt, Hạ lão phu nhân mới nhấp một ngụm trà, đặt tách trà xuống bàn, nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, cháu qua đây, mau qua mời trà ba mẹ chồng!”

Thẩm Thât liều mau chạy tới, cùng với Hạ Nhật Ninh quỳ xuống trước mặt Hạ Quốc Tường và Hạ phu nhân: “Mừng ba mẹ đã về nhà.”

Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt mới nãy bị Hạ lão phu nhân cảnh cáo, giờ đâu dám lên mặt với Thẩm Thất?

Vưu Tâm Nguyệt cho dù không có thích Thẩm Thất, cũng buộc phải mỉm cười ôn hòa, bảo: “Hai con đứng lên đi.”

Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh nghe vậy, mới từ dưới đất đứng dậy.

Thẩm Thất nhận lấy tách trà từ trên Hòa quản gia đưa tới, trân trọng dâng mời trà cho Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt.

Hai người họ đồng thời đưa tay nhận lấy tách trà.

Trong lúc này, Hạ lão phu nhân đột nhiên hỏi: “Ơ? Không phải nói là Cô Thôi cũng sẽ tới à? Cổ đâu rồi? Sao bận việc quá vậy? Có phải là do bà lão này không quan trọng lắm, nên Cô Thôi mới không muốn đích thân qua đây thăm gặp?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.