Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 303: Chương 303




Mọi người nghe thấy Hạ tam cô nương trả lời, nhanh chóng bị đổ gục!

Đây là nói rõ rồi!

Cô ta là muốn gả cho Văn Nhất Phi!

Điều này quá là tự tin!

Mọi người tại hiện trường không thể không cười được.

Quả nhiên, Văn Nhất Phi nghe thấy Hạ tam cô nương nói như thế, sắc mặt xanh lét.

Lưu Nghĩ ôm lấy cánh tay nói: “Ồ, khó mà có người muốn gả cho anh công tử đào hoa. Anh đừng có kiêu kỳ nữa, khi nào cần phục tùng thì phải phục tùng à.”

Không biết Hạ tam cô nương có phải nghe thấy lời đả kích của Lưu Nghĩ không, cô ta lại nói với Lưu Nghĩ: “Cảm ơn cô nói đỡ cho tôi. Tuy cô cũng rất nghĩa khí, nhưng giữa chúng tôi có thể là duyện phận chưa đủ, cho nên tôi không thể lựa chọn anh. Thật là rất xin lỗi.”

Lưu Nghĩ: “...”

Thẩm Thất: “...”

Hạ Nhật Ninh: “...”

Những người khác: “...”

Hạ tam cô nương tiếp tục nói với Văn Nhất Phi: “Anh tuy là công tử đào hoa, hơn nữa là hàng cũ được rất nhiều các cô gái dùng qua, mà tôi vẫn còn là một khuê nữ còn trình. Nhưng, tôi đã nhận định anh rồi, tôi thì không thể coi thường anh không đủ trong sạch. Bây giờ nhị ca nhị tẩu của tôi đều ở đây, mọi người cũng đều nhìn thấy rồi, đều làm chứng cho chúng tôi. Tôi Hạ tam hôm nay sẽ cùng Văn Nhất Phi...”

“Đợi đã đợi đã.” Văn Nhất Phi nhanh chóng ngắt lời cô ta.

Anh ấy sợ nếu không ngắt lời, thì có thể hôn ước và hôn lễ đều được nói ra.

Qủa nhiên, Hạ tam cô nương rất chăm chú nhìn Văn Nhất Phi, nói: “Anh muốn cùng em thương lượng việc hôn lễ ở đây sao? Không cần đâu, việc này vẫn cần trưởng bối quyết định là được. Nhưng, em cần nói với anh ước pháp ba chương, chúng ta sau khi kết hôn...”

Mọi người xung quanh đã tập thể hóa đá, không biết nên nói gì cho tốt.

Thật là, không cùng một thế giới, nói chuyện với nhau rất mệt.

Một người trong thế giới ảo tưởng, một người trong thế giới thực tế.

Thật sự rất khổ sở.

Biểu hiện khó chịu trên nét mặt của Văn Nhất Phi nói: “Cô hiểu lầm rồi à? Còn hôn lễ? còn sau hôn lễ? Tôi có chết ở đây cũng không lấy cô!”

Nếu không phải nể mặt xem cô ta là người họ Hạ, Văn Nhất Phi sớm đã phát khùng rồi!

Ngày hôm nay đặc biệt như vậy.

Nếu hôm nay gây chuyện lên, thể diện của Văn Nhất Phi sẽ bị mất hết.

Thân là cháu ngoại của Trung úy Anh Quốc, làm sao không nghĩ đến vấn đề thể diện được?

Sắc mặt của Hạ tam cô nương đã khó chịu đến cực điểm.

Nghe Văn Nhất Phi nói sẽ không lấy cô ta, Hạ tam cô nương lập tức nằm trên bàn khóc lớn lên.

Thẩm Thất ngồi gần đó, đều cảm thấy nước mắt của đối phương đều bắn vào tay mình rồi.

Xem cô ta khóc thê thảm như thế, Thẩm Thất đều cảm thấy có chút không nhẫn tâm.

Mấy người bên cạnh, muốn khuyên cũng không dám khuyên.

Hạ Nhật Ninh vẫn còn ở đây, ai dám nói bừa?

Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng họ một tiếng, nói: “Được rồi, làm ầm lên thì đẹp lắm? Đây là cách ai dạy cho em? Em cảm thấy dùng cách này thì có thể gạo nấu thành cơm sao? Bây giờ đừng nói là gạo nấu thành cơm, cho dù gạo nấu thành cháo rồi cũng không có tác dụng. Không có tình cảm, em cảm thấy có thể giữ được anh ta? Nếu em và anh ta sau khi kết hôn, anh ta đi ra ngoài bồ bịch, em có thể làm sao? Khóc lóc ăn vạ treo cổ? Em cảm thấy có tác dụng không?”

Lời của Hạ Nhật Ninh, làm cho Hạ tam cô nương ngay lập tức ngừng khóc.

Hạ Nhật Ninh tiếp tục nói: “Văn Nhất Phi xuất thân thế nào, gia đình thế nào, anh là ngốc hay là giả ngốc? Em cảm thấy dùng vài thủ thuật này có thể khống chế anh ta? Được rồi, không khóc nữa. Hôm nay là ngày mừng thọ của bà nội, khóc cho ai xem?”

Noi xong câu cuối cùng, lời nói của Hạ Nhật Ninh đã trở thành nghiêm nghị nhiều lần.

Hạ tam cô nương quả nhiên ngoan ngoãn ngừng khóc, không dám nói lại.

Trong Hạ gia, Hạ Nhật Ninh chính là độc quyền tuyệt đối!

Bất cứ chi nào, đều phải nghe theo.

Thẩm Thất cũng nói: “Em muốn lấy chồng, tâm sự này là tốt. Nhưng, ít nhất cũng phải cho đối phương cam tâm tình nguyện mới được. Tuy em là danh phận con gái Hạ gia, nhưng cũng chỉ có thể làm việc ép buộc được đúng không?”

Hạ tam cô nương không nói gì.

Thẩm Thất nói với mấy người khác: “Mọi người đưa cô ấy đi thay một bộ quần áo mới, thu dọn cho sạch sẽ.”

Thẩm Thất đều mệnh lệnh như thế rồi, những người khác cũng không dám không nghe, cùng vào khuyên Hạ tam cô nương quay người rời đi.

Đợi họ rời đi, Văn Nhất Phi mới hạ được hơi xuống, nói với Lưu Nghĩ: “Tiểu Nghĩ, em xem, anh đúng là vô tội mà.”

Lưu Nghĩ không chớp mắt: “Liên quan gì tới tôi, tại sao phải giải thích với tôi?”

Văn Nhất Phi lập tức im bặt, có nỗi khổ mà không nói ra được.

Phùng Mạn Luân cưởi nhẹ: “Màn kịch này cũng đã kết thúc rồi, Hạ Tổng, chi băng chúng ta bức lên trước nói chuyện được không?”

Hạ Nhật Ninh biết Phùng Mạn Luân là có chuyện muốn nói với mình, lập tức gật đầu, nói với Thẩm Thất: “Anh đi một lát rồi về.”

Thẩm Thất vẫy vẫy tay, cùng ngồi với Lưu Nghĩ, nghe giải thích mặt đỏ lên của Văn Nhất Phi.

Phạm Thịnh Phạm Li cũng dựa vào cằm, nghe Văn Nhất Phi giải thích.

Phùng Khả Hân không cùng Phùng Mạn Luân rời đi, mà vẫn đứng chỗ cũ, mắt cười lạnh nhạt nhìn theo Phùng Mạn Luân và Lưu Nghĩ.

Văn Nhất Phi ngồi đối diện với Lưu Nghĩ, nói đầy khí thế: “Tiểu Nghĩ, đừng nói là cô ta dung mạo xấu xí, có xinh đẹp đi nữa anh cũng không thích! Mắt của anh không phải là mù! Đúng không?”

Lời của Văn Nhất Phi nói xong, mấy người cùng đồng loạt nhìn Lưu Nghĩ.

Vẫn là một Lưu Nghĩ xuất hiện với hình tượng là người con trai, đều có chút khó chịu khi nhìn ánh mắt nhìn như vậy.

Cổ mảnh mai, từ từ nổi lến nền màu đỏ.

Ánh mắt của Lưu Nghĩ đang trốn tránh, không xem Văn Nhất Phi, mà nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, phong cảnh ở đây thật đẹp, tớ từ trước tới giờ chưa từng nhìn thấy nơi ở của mình có thể xây dựng như một viên lâm vậy. Đi, chúng ta cùng đi thăm quan một chút!”

Thẩm Thất mỉm cười gật đầu nói: “Được thôi, nhưng mình không thể đi xa. Hạ Nhật Ninh một lát sẽ quay lại tìm tớ.”

“Được được được.” Lưu Nghĩ nhanh chóng trả lời.

Chỉ cần rời khỏi tên điên Văn Nhất Phi là được.

Lưu Nghĩ kéo lấy Thẩm Thất, hình như muốn chạy thật nhanh.

Phạm Thịnh Phạm Li cười nhìn Văn Nhất Phi nói: “Làm sao đây? Không đuổi theo?”

Văn Nhất Phi không khách khí nhìn họ: “Hai người lại xem trò cười của tôi! Hai người cũng sớm muộn đi theo con đường của tôi! Cứ chờ mà xem, xem ông trời có tha cho ai!”

Phùng Khả Hân đợi Thẩm Thất và Lưu Nghĩ rời đi, bước nhanh lên trước, đứng trước mặt Văn Nhất Phi, nói giọng cứng nhắc: “Anh thích người con gái đó?”

Văn Nhất Phi cùng Phạm Thịnh Phạm Li đồng thời gật đầu.

Phạm Thịnh Phạm Li cùng ngồi dậy, giơ tay vỗ vào vai của Văn Nhất Phi, nói: “Hai người nói chuyện đi, chúng tôi đi xem xung quanh.”

Phạm Thịnh Phạm Li khi còn rất sớm đã biết, khi đó còn Văn Nhất Phi mới trưởng thành có thích Phùng Khả Hân.

Nhưng Phùng Khả Hân cầm lấy món quà Văn Nhất Phi tặng, trước mặt của Văn Nhất Phi, thười khắc ném vào đống lửa, thì Văn Nhất Phi chấm dứt theo đuổi.

Bởi vì, Phùng Khả Hân nói với Văn Nhất Phi, cô ta thích Hạ Nhật Ninh.

Văn Nhất Phi là một người rất rõ ràng.

Cho nên Phùng Khả Hân đã nói như thế, cô ta chọn là Hạ Nhật Ninh, anh ta rất kiêu kỳ quay đầu bước đi.

Chỉ là, từ đó về sau, anh ta cũng không nghiêm chỉnh yêu đương với ai nữa.

Bên cạnh không phải là trên mạng thì là người mẫu.

Thì không có ai là thành thật yêu đương.

Điểm này, thực ra làm cho Phùng Khả Hân rất đắc ý.

Vì thế cũng là phản ánh một mặt, Văn Nhất Phi thực ra vẫn không quên được cô ta.

Điều này cũng là tính xấu của nhiều người con gái.

Rõ ràng không thích, nhưng thích làm khó đối phương.

Phùng Khả Hân chính là có suy nghĩ này.

Cho nên khi Thẩm Thất mới xuất hiện bên cạnh Hạ Nhật Ninh, Phùng Khả Hân từng ép Văn Nhất Phi theo đuổi Thẩm Thất, dùng kế điệu hộ li sơn làm cho Thẩm Thất rời đi.

Chỉ là một lần đó, Văn Nhất Phi cũng không muốn nghĩ liền từ chối.

Sau đó, trong lòng Phùng Khả Hân, nhận định một điều, Văn Nhất Phi cự tuyệt theo đuổi Thẩm Thất, là bởi vì trong lòng vẫn còn cô ta Phùng Khả Hân.

Nhưng hôm nay, khi cô ta nhìn thấy Văn Nhất Phi không màng đến hình tượng và khí chất của mình, khi hạ mình bộc bạch với một người con gái không bằng cô ta, trong lòng Phùng Khả Hân lập tức khó chịu ngay.

Giống như đồ chơi vốn thuộc về mình, bỗng nhiên bị người khác cướp đi.

Cảm giác mất mát đó, làm cho Phùng Khả Hân lập tức phẫn nộ.

Nghe thấy sự chất vấn của Phùng Khả Hân, Văn Nhất Phi rất bình tình, gật đầu với Phạm Thịnh Phạm Li.

Mọi người đều quá quen rồi.

Rất nhiều việc, vẫn là bản thân mình tự giải quyết thì tốt.

Bây giờ tại hiện trường chỉ có Văn Nhất Phi và Phùng Khả Hân.

Phùng Khả Hân hỏi thêm một câu: “Tôi còn cho rằng con mắt của Văn Nhất Phi rất tốt, hóa ra ngoài trên mạng, thì lại thích con gái nam tính!”

“Đúng thế, mắt của anh quả thực chỉ là như thế. Năm đó, mắt của anh cũng không tốt gì, cho nên mới thích em.” Văn Nhất Phi nói rất bĩnh tình.

Sắc mặt của Phùng Khả Hân đột nhiên biến sắc rất khó nhìn!

“Văn Nhất Phi, anh từ trước tới giờ chưa từng nói với tôi như thế!” Phùng Khả Hân hét lên.

Văn Nhất Phi gật đầu: “Đúng, anh trước đây quá chiều em, nuông chiều em quá! Cho dù em làm việc gì, anh đều lựa chọn giúp em, đứng ở vị trí của em để suy nghĩ cho em. Nhưng em thì sao? Em có lần nào đứng ở vị trí của anh không? Em có suy nghĩ cho anh không? Anh biết anh Văn Nhất Phi chỉ là một người dự bị, nhựng anh muốn làm dự bị sao? Không phải em thích Hạ Nhật Ninh sao? không phải em rất lâu trước đây, rất thẳng thừng nói với anh sao, cho anh từ bỏ, cho anh không phải mơ mộng gì về em hết, cho anh nhanh chóng lăn khỏi thế giới của em sao? anh bây giờ không phải là lăn rất xa rồi sao? Em còn gì muốn nói?

Phùng Khả Hân bị Văn Nhất Phi nói cho tức suýt không thở được.

“Văn Nhất Phi, anh là thành thực?” Phùng Khả Hân giống như toàn thân vỡ vụn ra.

“Đúng, rất thành thực.” Văn Nhất Phi trả lời rất kiên định: “Ngoài ra, anh cảnh cáo em. Lưu Nghĩ không phải là Thẩm Thất, những thủ đoạn em đối phó với Thẩm Thất, dùng với Lưu Nghĩ, không có ích gì! Lưu Nghĩ là quyền anh, một quyền của cô ấy có thể làm cằm dưới của em bay ra! Nếu em dám chọc giận cô ấy, bị cô ấy đánh cho tới ngốc, thì đừng trách người! Đến lúc đó, không có ai đứng ra giúp em! Anh trai của em cũng không quan tâm em. Bởi vì, mẹ của Lưu Nghĩ là mẹ nuôi của Thẩm Thất. Mối quan hệ phức tạp, em tự mình nghĩ cho kỹ đi!”

Nói xong câu nói này, Văn Nhất Phi không thèm để ý đến Phùng Khả Hân, quay đầu bước đi.

Phùng Khả Hân đứng tại chỗ, tức đến mức toàn thân vỡ vụn.

Làm sao có thể như thế?

Tại sao lại biến thành như vậy?

Một Thẩm Thất, cướp đi người con trai cô ta yêu nhất.

Một Lưu Nghĩ, cướp đi người con trai từng yêu cô ta nhất.

Tại sao, từng người từng người một, đều muốn ép cô ta?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.