Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 315: Chương 315




Tay Thẩm Thất run rẩy, đánh rơi điện thoại xuống sàn nhà.

Không, không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!

Hạ Nhật Ninh không thể cùng Thôi Nguyệt Lam.

Anh ấy từng nói, đời này không phụ mình!

Anh ấy đã hứa với mình, anh ấy sẽ không làm thế.

Thẩm Thất chỉ cảm thấy trước mắt lại tối đen, ngồi xuống trên sô fa, toàn thân đông cứng.

Rất lâu sau đó, cô mới cảm thấy hoàn hồn.

Cô không tin!

Cô không tin Hạ Nhật Ninh có thể làm chuyện có lỗi với cô!

Đây nhất định là hiểu lầm!

Không, đây chắc chắn là có người làm giả tấm hình!

Nhất định có người ps!

Thẩm Thất run rẩy nhặt điện thoại trên tấm thảm, run rẩy gọi điện thoại cho Hạ Nhật Ninh.

Điện thoại kêu rất lâu, nhưng mãi vẫn không ai nghe máy.

Thẩm Thất không từ bỏ, gọi điện thoại cho tiểu Xuân.

Trừ phi có chuyện đặc biệt khẩn cấp, nếu không Thẩm Thất sẽ không bao giờ hỏi tiểu Xuân về hành tung của Hạ Nhật Ninh.

Nhưng mà lần này, Thẩm Thất không thể chịu được.

“Tiểu Xuân, Nhật Ninh đâu rồi?” Thẩm Thất cảm thấy giọng nói của cô đang run, ngón tay đang run sắp không cầm nổi điện thoại rồi.

Tiểu Xuân cảm thấy kì lạ hỏi ngược lại: “thiếu phu nhân, tại sao cô lại hỏi như vậy? Hôm qua chủ tịch đột nhiên cho chúng tôi nghỉ phép, nói rằng anh ấy có chút chuyện cần tự mình đi xử lí. Thiếu phu nhân, cô không biết sao?”

Tay Thẩm Thất buông xuống, điện thoại liền rớt xuống thảm, tiếp theo tiểu Xuân nói gì, cô đều không nghe thấy nữa.

Hạ Nhật Ninh ngay cả tiểu Xuân cũng không mang theo cùng?

Chỉ vì đi gặp Thôi Nguyệt Lam sao?

Thì ra, trong lòng Hạ Nhật Ninh, Thôi Nguyệt Lam lại quan trọng như vậy.

Thì ra, bản thân mình không đủ quan trọng sao?

Bây giờ, bây giờ.

Điện thoại dưới chân đột nhiên reo lên.

Thẩm Thất cứ tưởng Hạ Nhật Ninh gọi đến, lập tức nhấc máy nói: “Nhật Ninh”

Giọng Thôi Nguyệt Lam truyền đến trong điện thoại.” Hihi, thì ra cô vẫn đang đợi điện thoại của Hạ Nhật Ninh sao? Thật ngại quá. Là tôi, Thôi Nguyệt Lam. Vừa nãy gửi hình cho cô cô đã thấy rồi chứ? Cô không định chúc mừng tôi sao? Dù gì, mang thai cũng là chuyện lớn mà!?

Trong lòng Thẩm Thất càng thêm giá lạnh.

“Không sai, từ tối qua tới giờ, Hạ Nhật Ninh ở bên tôi. Anh ấy bỏ lại trợ lí, cùng tôi đi ra ngoài thành phố.” Lời nói của Thôi Nguyệt Lam sao mà nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Thẩm Thất lại là một sự đả kích nặng nề: “cô gần đây có phải cảm thấy Hạ Nhật Ninh đối xử với cô rất tốt, rất ân cần không? Thật ngốc! Đó là vì anh ấy cảm thấy có lỗi! Chẳng lẽ cô không biết đàn ông sau khi ra ngoài ngoại tình thường đối xử tốt với vợ của mình sao? Đó là một tâm lí bù đắp! Huống hồ, mối quan hệ không rõ ràng của cô và Trình Thiên Cát làm cho anh ấy cảm thấy rất bực mình!”

Thẩm Thất nắm chặt tay, hốc mắt đỏ ngầu: “cô nói dối!”

Thôi Nguyệt Lam từ từ cười phá lên: “thật sao? Tôi có nói dối hay không, trong lòng cô không phải hiểu rất rõ sao? Thẩm Thất hà tất phải tự lừa dối mình dối người chứ? Tôi nói sự thật cho cô biết. Lúc cô đang ở Đông Bắc, lúc cô gặp Trình Thiên Cát, Hạ Nhật Ninh đã biết tất cả rồi. Anh ấy vốn dĩ muốn cho cô cơ hội, nhưng mà cô vẫn luôn không giải thích rõ ràng với anh ấy. Vì vậy, anh ấy rất đau khổ mà đến tìmi với tôi. Sau đó tôi an ủi anh ấy, khuyên anh ấy, anh ấy uống rất nhiều rượu, tôi cũng uống rất nhiều. Sau đó, hihi. Chuyện tiếp sau đó, cô cũng đoán được rồi mà phải không? Có phải từ lúc từ Đông Bắc trở về, Hạ Nhật Ninh anh ấy đối xử với cô rất dịu dàng, ân cần? Chậc chậc chậc, đây là căn bệnh đau khổ của đàn ông! Vụng trộm bên ngoài, thâm tâm áy náy!”

Không, không phải như vậy!

Hạ Nhật Ninh anh ấy không phải là người như vậy!

Thôi Nguyệt Lam, rõ ràng là cô đang lừa tôi!

Trong mắt Thẩm Thất rất nhanh đã ngập tràn nước mắt, liên tục lắc đầu, nhưng lại mím chặt môi, không nói được lời nào.

“Nếu như đứa con này không phải của Hạ Nhật Ninh, thì tại sao anh ấy có thể đưa tôi đi xa như vậy, đi một nơi rất xa để kiểm tra thai chứ? Thôi Nguyệt Lam trong điện thoại liền cao giọng độc ác: “tuy rằng trước đây tôi vì cô bị ba người đàn ông bẩn thỉu làm nhục, nhưng đứa trẻ này sớm đã ở trong bụng tôi rồi. Cô nói xem, đối với nhà họ Hạ, người thừa kế có quan trọng không? Cô cũng nhìn thấy mẹ chồng cô rồi. Hạ lão phu nhân không thích bà ấy như vậy, nhưng sau khi bà ấy sinh ra Hạ Nhật Ninh, vẫn là trở về nhà họ Hạ đó sao? Còn tôi, chỉ cần tôi sinh ra đứa con của Hạ Nhật Ninh, chỉ cần tôi ở ngoài sống một vài năm, đợi sau khi những tin tức đó bị lãng quên, tôi sẽ trở thành nhị thiếu phu nhân của Hạ gia rồi!”

Không, không phải!

Sự thật không phải như vậy!

Hạ Nhật Ninh sẽ không cùng người phụ nữ khác sinh con!

Anh ấy sẽ không làm vậy!

Sẽ không đâu.

“Cô có thể nhận nhầm người, nhưng không phải đến Hạ Nhật Ninh cô cũng không nhận ra chứ? Bức ảnh này không phải được ps đâu, cô có thể cho người kiểm tra là biết ngay thôi.” Thôi Nguyệt Lam càng nói càng đắc ý: “không phải cô vẫn gọi điện thoại cho Hạ Nhật Ninh, nhưng không ai nghe máy sao? Rất đơn giản! Anh ấy luôn bận rộn! Đương nhiên không có thời gian nghe điện thoại của cô rồi! ồ, hihihi nể tình cô đã từng kết hôn với Hạ Nhật Ninh, đợi đến khi tôi sinh người thừa kế cho nhà họ Hạ, tôi sẽ thương xót cô, cho cô thêm tiền trợ cấp li hôn!”

“Nhật Ninh đương nhiên không thể nghe điện thoại của cô rồi. Bởi vì anh ấy bây giờ căn bản không thể lo cho cô được. Cô và Hạ Nhật Ninh kết hôn đã hơn nửa năm rồi, nhưng vẫn không có tin tức gì hết! Còn tôi với Hạ Nhật Ninh mới ở chung với nhau có một lần, giờ đã có thai rồi. Chậc chậc chậc, ai thắng ai thua, cô vẫn không nhìn ra sao? Bây giờ Hạ lão phu nhân muốn nhìn thấy nhất chính là người thừa kế của Hạ gia. Cô không làm được, vậy thì cút đi thôi! để tôi tới!” Thôi Nguyệt Lam nói tiếp: “Thẩm Thất à Thẩm Thất, cô thật đáng thương! Nếu như lúc đó cô sớm nghe lời khuyên của tôi, sớm rời khỏi Hạ Nhật Ninh, có lẽ sẽ không khó coi như vậy! Bây giờ ư! Chậc chậc chậc, thật là khó coi!”

Nước mắt của Thẩm Thất, đã che khuất tầm nhìn của cô rồi.

Cô đã cắn môi mình đến chảy máu rồi, nhưng lại cương quyết không nói ra một lời.

“Đúng rồi, ngoài ra tặng cho cô thêm một tin nữa. Đây cũng là lí do trực tiếp vì sao Hạ Nhật Ninh anh ấy chọn tôi, mà bỏ rơi cô. Cô không phải vẫn đang điều tra mười tám năm trước ai là hung thủ giết chết cha cô sao? Thật là đáng thương, bị Hạ Nhật Ninh giấu lâu như vậy.” Thôi Nguyệt Lam chậc chậc nói, với một giọng nói đáng thương.

“Cô nói gì? Cô biết ai là hung thủ sao?”Thẩm Thất cảm thấy tim mình như nhảy lên!

Đừng! Ngàn lần không được là người mình đoán!

Đừng, Đừng, Đừng

Lời nói tiếp theo của Thôi Nguyệt Lam, triệt để phá vỡ mọi ảo tưởng của Thẩm Thất: “Cô cũng thật là biết tự dối mình dối người. Rõ ràng biết được hung thủ giết cha cô đến từ một tổ chức sát thủ, hơn nữa tổ chức này sau khi hành động đều để lại kí hiệu để chứng minh. Trên người Trình Thiên Cát có kí hiệu đó, cô biết rồi chứ? Tuy nhiên cô biết không? Mẹ chồng của cô Vưu Tâm Nguyệt, trên người cũng có kí hiệu này. Cô có biết tại sao Trình Thiên Cát vẫn kéo dài không chịu nói cho cô không, năm đó hung thủ giết ba cô là tin tức của ai không? Đó là bởi vì Trình Thiên Cát không dám nói! Bởi vì, hung thủ giết chết cha cô, không phải ai khác, mà chính là mẹ chồng của cô, Vưu Tâm Nguyệt!”

Thẩm Thất như bị sét đánh ngang tai.

Cả người cứ ngây ra đứng yên tại chỗ, một lúc lâu không có phản ứng.

Không, không, không phải.

“Thật là đáng thương! Bị bao nhiêu người lừa gạt. Chậc chậc chậc, tôi thật sự rất cảm thông với cô! Chồng cô lừa dối cô, bạn thuở nhỏ cũng lừa dối cô. À, nếu như đoán không sai, Hạ Nhật Ninh sớm đã biết mẹ của anh ấy chính là hung thủ giết chết cha của cô. Chỉ là anh ấy luôn luôn giấu cô mà thôi. Ai kêu cô ngốc, ai kêu cô dễ lừa như vậy chứ? Không lừa cô thì lừa ai đây?” Thôi Nguyệt Lam đã tưởng tượng ra dáng vẻ bị đả kích của Thẩm Thất, giọng nói của cô ta càng trở nên ác độc.

“Chẳng qua cô chỉ là một món đồ chơi mà thôi, Cô thật sự nghĩ rằng cô rất quan trọng sao? Hạ Nhật Ninh đối với cô có lẽ có một chút tình cảm, nhưng một chút tình cảm đó so với cha mẹ anh ấy thì có là gì? Cô cũng tận mắt thấy rồi, Hạ Nhật Ninh vì muốn cho Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt trở về nhà họ Hạ đã trả giá không biết bao nhiêu. Thậm chí lúc đó không biết thân phận của cô, đều nguyện ý hy sinh bản thân cưới cô, kết hôn thay cho Hạ Nhậ Kỳ, điều kiện là Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt được trở về Hạ gia. Nhưng ngay từ đầu, Hạ Nhật Ninh đã gạt cô rồi. Diễn xuất của anh ấy quá giỏi, cô bị lừa cũng là điều dễ hiểu thôi.”

“Dù sao tôi cũng đã nói toàn bộ sự thật cho cô rồi, tiếp theo muốn làm như thế nào, thì phải xem tự bản thân cô thôi. Bác sĩ nói cái thai của tôi rất tốt, tôi phải tạm lánh đi một thời gian để dưỡng thai. Sinh cho nhà họ Hạ một người nối dõi. Đến lúc đó, hahahahahahaha—— “Thôi Nguyệt Lam cười điên cuồng, giọng cười của cô ta xuyên qua điện thoại, nhọn và sắc bén.

Toàn thân Thẩm Thất như muốn nổ tung.

Không, không phải như vậy.

Nhưng cô không thể tự dối mình dối người được nữa.

Cô đột nhiên nhớ lại, lần đầu tiên Hạ Nhật Ninh gặp anh hai, nhìn thấy anh hai vẽ kí hiệu đó, lúc đó sắc mặt rất khó coi, sau đó liền bỏ đi gọi điện thoại.

Chẳng lẽ là từ lúc đó, anh ấy đã biết hung thủ giết chết cha, thật ra là mẹ của anh ấy, Vưu Tâm Nguyệt?

Sau đó anh ấy chọn cách lừa dối, lừa dối mình lâu như vậy sao?

Hạ Nhật Ninh, tại sao anh lại làm vậy?

Chẳng trách ba mẹ chồng lại không thích mình!

Thì ra là như vậy!

Chẳng trách bọn họ chưa bao giờ gặp mình, lại căm ghét mình như vậy!

Thì ra là như vậy!

Chẳng trách mẹ chồng từng nói với mình, Hạ Nhật Ninh có thể cưới bất cứ người con gái nào, nhưng duy nhất không thể cưới mình!

Thì ra là như vậy!

Chẳng trách cho dù mình có cố gắng như thế nào, cha mẹ chồng cũng đều không chịu cho mình một cơ hôi!

Thì ra là như vậy!

Bản thân thật giống như một con ngốc vậy, ngốc nghếch tin lời anh ấy, tin tưởng kĩ thuật diễn xuất của anh ấy, tin tưởng tình yêu của anh ấy!

Nhưng trước giờ chưa từng nghĩ qua, từ đầu đến cuối, anh ấy thực ra vẫn luôn đang diễn kịch.

“Hãy đơn giản nói chuyện đơn giản.

Cảm xúc tiến bộ xin hãy bỏ qua.

Anh lại không phải là diễn viên.

Đừng nghĩ ra những tình tiết đó.

Khi nào chúng ta mới bắt đầu thu nhỏ giới hạn.

Thích ứng với thay đổi của thời đại để xem những biểu diễn bị hư.

Nhưng anh đã từng yêu em vậy thì diễn kịch làm gì.

Em nên trở thành như thế nào mới có thể kéo dài mệt mỏi.

Thì ra khi yêu bỏ đi những thứ phòng bị đó.

Mới là khảo nghiệm.”

Trước giờ đều không nghĩ đến, tâm trạng của mình lúc này, thật sự rất giống bài hát《diễn viên》 của Tiết Chí Khiêm.

Hạ Nhật Ninh, anh có mệt mỏi khi diễn trước mặt em không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.