Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 31: Chương 31




Thẩm Lục không trả lời.

Thẩm Thất dường như nhớ ra điều gì, cô xoay người moi ra hết tất cả những cuốn sách giáo khoa lúc học đại học của cô trong những cái thùng đằng sau, đưa đến trước mặt Thẩm Lục như đang dâng hiến báu vật vậy: “Những thứ này anh cũng đều đọc hiểu được ư?”

Tầm nhìn của Thẩm Lục tập trung trên những cuốn sách đại học của Thẩm Thất, anh khẽ gật đầu.

Thẩm Thất vô cùng kinh ngạc!

Sao lại có thể như vậy!

Thật không thể tưởng tượng được!

Thẩm Thất lục túi xách của mình, may là chiếc túi này được làm bằng da PU, cô lại mắc một cơn mưa lớn như vậy, may là chiếc điện thoại không hề hấn gì cả!

Ông trời đang giúp đỡ cô!

Thẩm Thất lấy điện thoại ra, bấm đại vào một trò chơi và đưa cho Thẩm Lục, cô hướng dẫn anh cách chơi như thế nào, sau đó cô ngồi qua một bên nhìn Thẩm Lục chơi game.

Chuyện khiến Thẩm Thất không ngờ đến đã xảy ra.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Lục chơi game, nhưng anh ấy như tự học hết vậy, vỏn vẹn chỉ trong mấy phút, lại có thể hoàn toàn thắng cuộc hết!

Thẩm Thất cảm thấy thật vi diệu, cô không tin được và lấy lại điện thoại, bắt đầu chơi lại từ đầu.

Tiếc rằng cô chỉ chơi được trong ba vòng thì đã chết queo!

Sao lại có thể như vậy được?

Thẩm Thất không chịu bỏ cuộc, cô cứ liên tiếp tìm nhiều game khác cho Thẩm Lục, chỉ cần hướng dẫn cho anh ấy cách chơi, thì anh ấy đều có thể qua vòng trong tức khắc!

Thẩm Thất đã không biết nên nói gì nữa rồi.

Thì ra trên đời này thật sự có người có tài năng thiên phú hơn người.

Trước kia Thẩm Thất từng nghe nói những người bị bệnh trầm cảm đều có trí thông minh cao hơn người, cô không hề tin.

Bởi vì anh trai của cô rõ ràng thật thà như vậy từ nhỏ rồi, thậm chí ngay đến thầy cô giáo cũng đã từng nói trí thông minh của anh thấp hơn người bình thường, không cách nào nghe hiểu được lời người khác nói.

Bây giờ xem ra, anh trai không phải trí thông minh thấp, mà là trí thông minh vượt trội hơn người.

Sở dĩ anh ấy thể hiện anh ấy nghe không hiểu những lời người khác nói, thật ra không phải anh ấy không hiểu, chì là không muốn nghe mà thôi!

Anh ấy cứ chìm đắm vào trong thế giới của mình, tự vui đùa một mình, dù cho là Thẩm Thất cũng không hề phát hiện trí thông minh hơn người của anh.

Mấy năm nay, bởi vì điều trị kịp thời, chứng bệnh trầm cảm của anh ấy đã được giảm nhẹ đi.

Ít nhất trong thế giới của anh đã có thể chứa được Thẩm Thất rồi.

Thẩm Thất đối với sự phát hiện ngày hôm nay đã không biết nên nói gì cho tốt nữa, cô chỉ ấp úng nói: “Anh, sau này anh sống ở đây có được không?”

“Tiểu Thất cũng sẽ ở đây chứ?” Thẩm Lục thản nhiên nhìn Thẩm Thất.

Thẩm Thất suy nghĩ một hồi. nếu cô bỏ lại anh ấy một mình ở đây, thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, dù sao thì phía biệt thự bên đó, người chồng trên danh nghĩa của cô cũng sẽ không bao giờ bước chân tới đó.

Cô sống ở đâu cũng không sao cả.

Nghĩ như vậy xong, Thẩm Thất liền gật đầu nói: “Đương nhiên rồi, chúng ta là người một nhà mà, đương nhiên phải sống chung với nhau rồi.”

Vốn dĩ căn phòng này dùng để chôn cất những ký ức giữa cô và Triển Bác, thật không ngờ, cô lại phải sống ở đây thật sự!

Thẩm Thất lén lút tính toán, mỗi ngày cô còn phải qua bên biệt thự một lần, đem hết tất cả những thức ăn qua bên này, thì cô sẽ có thể tiết kiệm được một mớ tiền rồi.

Nghe thấy lời của Thẩm Thất, quả nhiên Thẩm Lục vô cùng mừng rỡ cười lên.

Chỉ cần có Tiểu Thất, thì Thẩm Lục sẽ rất vui.

Thẩm Thất thở dài một tiếng nói: “Anh có đói không? Em kêu cơm hộp cho anh nhé!”

Thẩm Lục lắc đầu thể hiện không đói.

Thầm Thất vẫn bò dậy từ sàn nhà, nhìn xem trong bếp có gì ăn không.

Tiếc rằng, ở đây không có ai sống cả, nên thật sự ngay đến thức ăn gì cũng không có.

Thẩm Thất nhìn đồng hồ, bây giờ cũng không muộn lắm, chợt cô nói với Thẩm Lục: “Anh ở nhà chờ em một lát, em ra ngoài mua ít rau, để sáng mai làm cơm cho anh ăn, có được không?”

Thẩm Lục vui vẻ gật đầu.

Thẩm Thất cầm lấy ví tiền, khóa chặt cửa rồi rời khỏi căn hộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.