Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 42: Chương 42




Sắc mặt Thẩm Thất lại thay đổi thêm một lần nữa.

Đây đã là lần thứ hai Hạ Nhật Ninh hỏi câu này rồi.

Thẩm Thất biết rằng hôm nay cô không thể né tránh được nữa.

Thẩm Thất hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng thở ra, sau đó mới chậm rãi trả lời: “Một người rất quan trọng đối với tôi, một người đã đi đến Thiên Đàng, sẽ không bao giờ trở về nữa.”

Nghe thấy Thẩm Thất nói như vậy, Hạ Nhật Ninh chợt nhíu mày lên.

Tại sao khi nghe đến người này sẽ không bao giờ trở về nữa, thì trong lòng hắn lại có chút vui mừng như vậy?

Hắn đang ghen với một người chết ư?

Sao lại có thể như vậy được?

Hắn chỉ không thể chịu đựng được việc trên đời này còn có người đẹp trai hơn hắn mà thôi!

Ừ, đúng, chỉ có vậy thôi mà!

Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh không tiếp tục hỏi nữa, Thẩm Thất mới có thể yên tâm.

Cô thật sự không muốn nhắc đến Triển Bác với bất cứ người nào khác nữa.

Đó là một nỗi đau vĩnh viễn không cách nào quên được trong lòng cô.

Là vết thương lòng không muốn đụng chạm đến trong suốt đời này nữa.

Hạ Nhật Ninh quả nhiên đã hài lòng và chuyển chủ đề: “Lần này chúng ta đi Hải Phòng bí mật viếng thăm một vị tiền bối, bởi vì thân phận nhảy cảm, nên chúng ta chỉ có thể bí mật đến đó.

Thẩm Thất lập tức gật đầu thể hiện cô đã hiểu rõ.

Hải Phòng cách thành phố Vinh ba trăm mấy cây số, Hạ Nhật Ninh không thể nào lái xe đi được.

Vì thế nên họ đã đi đến một sân bay riêng nhỏ, ngồi lên máy bay riêng để đến Hải Phòng.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thất ngồi lên máy bay riêng.

Giây phút đầu tiên khi cô bước vào máy bay, quả thật cô đã bị những sự xa xĩ trước mặt làm cho hoa cả mắt.

Thẩm Thất còn nhớ rất rõ, tấm khăn trải bàn trên bàn là một sản phẩm dệt tay riêng của một đất nước di sản văn hóa phi vật thể.

Sản lượng của loại sản phẩm này chưa tới 100 mét trong một năm.

Năm đó khi Thẩm Ân Ân có được hai mét mảnh vải này thôi, nhưng cô ta đã thích thú đến nỗi không kiềm chế được, cô ta cứ muốn khoét đầy những cái lỗ trên đó để chứng minh sự giàu có và địa vị của mình.

Thế nhưng loại vải này trên chiếc máy bay này, lại được dùng để làm khăn trải bàn mà thôi.

Từ đó có thể thấy rằng, tài sản và sự xa xĩ của Hạ Gia đã đạt được đến mức độ nào rồi.

Thẩm Thất ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô-pha, hoàn toàn không dự định chủ động tạo dựng mối quan hệ tốt với người sếp của mình.

Khóe miệng của Hạ Nhật Ninh khẽ cong lên, hắn ngước đầu nhìn Thẩm Thất: “Cô có muốn dùng một ly không?”

Thẩm Thất vừa muốn từ chối hắn, nhưng sau đó lại nghĩ, sếp chủ động mời cô uống rượu, nếu từ chối sếp, thì sau này làm sao có cơ hội được giảm tiền nợ nữa?

Thẩm Thất chỉ có thể gật đầu.

Quả nhiên, nhìn thấy Thẩm Thất gật đầu, thì khóe mắt Hạ Nhật Ninh liền hiện rõ một sự vui mừng.

“Tiểu Xuân, lấy chai Romani Conti năm 1990 qua đây.” Hạ Nhật Ninh dặn dò vị trợ lý hàng đầu đang đứng kế bên hắn.

“Vâng, thưa tổng tài.” Tiểu Xuân đi đến quầy rượu lấy rượu ngay lập tức.

Thẩm Thất tuy không giống như Thẩm Ân Ân thường xuyên tham gia các buổi yến tiệc, nhưng đối với một số kiến thức về rượu thì ít nhiều gì cô cũng biết được.

Chuyên ngành mỹ thuật của cô, bao gồm rất nhiều thứ.

Một lúc sau, Tiểu Xuân đeo lên tay đôi bao tay màu trắng, nâng trên tay chai rượu vang trị giá hàng triệu tệ đi tới.

Thẩm Thất thốt lên: “Chai rượu này quá đắt tiền rồi...”

Hạ Nhật Ninh nhíu mày lên: “Xem ra cô cũng biết không ít về rượu vang đó chứ.”

Thẩm Thất ngại ngùng cúi đầu xuống, nói: “Tôi chỉ nghe nói qua.”

Hạ Nhật Ninh đẩy ly rượu qua cho Thẩm Thất: “Thử một ngụm đi.”

Thẩm Thất hơi gượng gạo bất an nhìn Hạ Nhật Ninh: “Tôi thật sự có thể uống sao?”

Hạ Nhật Ninh mỉm cười không trả lời.

Thẩm Thất liền mạnh dạn thò tay qua đón lấy, nhẹ nhàng lắc lư ly rượu, ly rượu đã dậy mùi, mùi thơm nức mũi, màu sắc vô cùng trong trẻo.

Hèn chi chai rượu này trên thị trường có giá cao như vậy, vả lại giá cả càng ngày càng cao hơn.

Rượu tuy còn chưa vào miệng, nhưng chỉ dựa vào màu sắc và mùi hương thì đã biết là cực phẩm rồi.

Cô cẩn thận uống thử một ngụm, đột nhiên, hương thơm cứ thoang thoảng trong miệng, văng vẳng dài lâu.

Nhìn thấy đôi mắt của Thẩm Thất sáng lên, khiến Hạ Nhật Ninh lần đầu tiên cảm thấy mùi vị của chai rượu này, dường như cũng không tồi...

Đúng lúc này, Tiểu Hà nhanh chóng đi tới, hạ thấp người xuống báo cáo cho Hạ Nhật Ninh: “Tổng tài, khách sạn Hilton chỉ còn một phòng mà thôi...”

Chỉ còn lại một phòng thôi ư?

Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh nhanh chóng lướt qua Thẩm Thất, mắt hắn nhìn xuống sàn, ung dung nói với Tiểu Hà: “Ồ, vậy thì ở một phòng thôi.”

Tiểu Hà đột nhiên nhìn Hạ Nhật Ninh một cái, sau đó lui ra và không nói thêm gì nữa.

Khi đến Hải Phòng, Thẩm Thất đỏ mặt đi theo Hạ Nhật Ninh xuống máy bay.

Thẩm Thất thò tay sờ vào mặt của mình, cảm thấy có chút hối hận.

Tuy đã sớm biết chai rượu này rất tốt, nhưng không ngờ sau khi thử một ngụm thì đã bị ghiền mất rồi, một hơi uống hết nguyên ly.

Sau này nhất định sẽ không được ngứa miệng như vậy nữa!

Thẩm Thất ấm ức đi theo dòng xe đến khách sạn Hilton.

Lúc Thẩm Thất đứng trong căn phòng của khách sạn Hilton, thì cô mới phát hiện ra: Cái gì? Chỉ còn lại một phòng thôi ư?

Cảm nghĩ đầu tiên trong đầu của Thẩm Thất là: Đùa kiểu gì vậy!

Chỉ có một căn phòng, thì sao ở đây?

Cô không thể nào ở cùng một căn phòng với Hạ Nhật Ninh được!

Dù cô không cảm thấy ngại, nhưng Hạ Nhật Ninh chắc chắn cũng sẽ không đồng ý đâu!

Còn chưa suy diễn xong, thì Hạ Nhật Ninh đã mở miệng nói: “Ồ, chỉ còn một căn phòng cuối cùng thôi sao. Nhưng mà, mỗi khi ta đi công tác đều không thích ở lại trong khách sạn của mình, chỉ thích ở khách sạn Hilton mà thôi.”

Khuôn mặt Thẩm Thất cứng đơ lại: “Vậy tôi đi khách sạn khác xem có còn phòng trống nào không...”

“Khách sạn khác thì tôi sẽ không hoàn trả lại tiền phòng.” Hạ Nhật Ninh mở miệng ngắt ngang lời của Thẩm Thất: “Những khách sạn xung quanh Hilton đều là tiêu chuẩn sáu sao, mỗi một căn đều có giá từ 132 triệu trở lên.

Cái gì? 132 triệu trở lên ư?

Không hoàn trả lại tiền phòng ư?

Sắc mặt Thẩm Thất khó coi vô cùng!

Dù lương tháng của cô là 680 triệu, nhưng cô cũng không nỡ trả cho cái giá này.

Cô còn phải kiếm tiền đóng tiền điều trị cho anh trai mình nữa.

“Dù sao thì căn phòng này cũng không nhỏ, nếu cô không ngại thì tối nay có thể ngủ đỡ một đêm trên ghế sô-pha.” Hạ Nhật Ninh giả vờ ung dung nói.

Sau khi nói xong, Hạ Nhật Ninh tiếp tục bổ sung một câu: “Sáng ngày mai phải dậy từ rất sớm để đến thăm vị tiền bối đó, nếu trễ giờ thì sẽ rất phiền phức. Khách sạn gần nhất cũng cách đây nửa tiếng đồng hồ đi bộ.”

Thẩm Thất hoàn toàn đầu hàng sau khi nghe thấy câu này.

Thôi kệ, ngủ sô-pha thì ngủ sô-pha vậy!

Dù sao thì nếu cùng hắn ngủ chung một phòng, xét về sắc đẹp thì người chịu thiệt thòi không phải là cô!

Thẩm Thất lập tức cắn răng nói: “Hạ tổng, anh yên tâm, lúc ngủ tôi rất ngoan ngoãn, tuyệt đối sẽ không làm ồn đến anh đâu.”

“Ồ, vậy sao?” Hạ Nhật NInh khẽ nhoẻn miệng lên từ một góc độ không ai nhìn thấy.

Thẩm Thất chỉ sợ Hạ Nhật Ninh đột nhiên nuốt lời, nhanh chóng mang theo những đồ đạc của mình đi vào phòng khách.

Nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh cuối cùng cũng chịu không nổi, cười khì lên.

Thẩm Thất núp vào trong toilet, gọi video call cho Thẩm Lục một hồi, mới có thể khiến cho Thẩm Lục yên tâm.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy rất hạnh phúc.

Anh trai không hề cho phép bất cứ ai đi vào trong thế giới của anh ấy, nhưng lại mở cánh cửa đó cho cô.

Đây chẳng phải là một thắng lợi đáng vui mừng hay sao?

Chỉ cần tiếp tục kiên trì, anh ấy nhất định sẽ khôi phục lại bình thường mà thôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.