Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 67: Chương 67




Hạ Nhật Ninh bất ngờ mở to mắt, tùy ý liếc Thẩm Thất đang bị hắn đè xuống giường, sau đó lập tức xoay người đứng lên, chạy vào nhà vệ sinh, nôn sạch sẽ rượu còn sót lại trong bụng.

Không đợi Thẩm Thất lấy lại tinh thần, trong phòng tắm đã vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Một lúc sau, giọng nói của Hạ Nhật Ninh vọng ra: “Đưa áo ngủ cho ta.”

Hả?

Tôi sao?

Tôi đưa?

Thẩm Thất ngơ ngác đứng dậy, lấy một bộ quần áo ngủ đưa đến bên ngoài phòng tắm.

Đứng ở cửa ra vào, Thẩm Thất có chút rối loạn.

Bây giờ có nên để quần áo xuống rồi xoay người rời đi không nhỉ?

Không đợi Thẩm Thất kịp suy nghĩ, Hạ Nhật Ninh đã ra lệnh: “Đưa vào!”

Đưa vào sao?

Thẩm Thất cảm thấy máu nóng trong người đột ngột xông lên đỉnh đầu.

Hiện giờ đi vào thì hẳn là... hắn ta... không mặc quần áo nhỉ?

Thẩm Thất kiên trì nói: “Tôi vẫn nên đặt bên ngoài thì hơn...”

“Đưa vào!” Hạ Nhật Ninh hoàn toàn không nghe Thẩm Thất nói gì.

Thẩm Thất há hốc mồm kinh ngạc, sau đó lặng lẽ đẩy cửa phòng tắm ra.

Thẩm Thất ôm áo ngủ, không dám ngẩng đầu, đứng ở cửa ra vào nói: “Quần áo để chỗ nào?”

Tiếng nước rào rào khiến cho Thẩm Thất lập tức nhắm mắt lại, không dám nhìn thẳng.

Hạ Nhật Ninh bước ra khỏi bồn tắm, cầm khăn tắm lên quấn ngang hông, đi về phía Thẩm Thất.

Cúi đầu nhìn Thẩm Thất đang nhắm chặt hai mắt, khóe miệng Hạ Nhật Ninh không nhịn được mà nhếch lên.

Hắn ném khăn mặt cho Thẩm Thất, xoay lưng về phía cô: “Lau khô nước cho ta.”

Thẩm Thất ngơ ngác cầm khăn, mở mắt ra nhìn, vừa đúng lúc nhìn thấy lưng trần rắng chắc của Hạ Nhật Ninh.

Thẩm Thất luống cuống chân tay: “Tôi... tôi lau sao?”

Hạ Nhật Ninh thờ ơ nói: “Trong phòng tắm này trừ cô với ta ra thì còn có người khác sao?”

Thẩm Thất đỏ bừng mặt.

Cô nắm chặt khăn mặt, đưa tay lau khô nước sau lưng cho Hạ Nhật Ninh.

Đến bây giờ Thẩm Thất cũng chưa từng nghĩ tới sẽ phải lau khô người cho Hạ Nhật Ninh.

Cô vô cùng bối rối!

Đưa tay lau lung tung, thậm chí ngẩng đầu cô cũng không dám.

Hạ Nhật Ninh quay người lại liền thấy Thẩm Thất vẫn đang nhắm chặt mắt khua tay loạn lên...

Thấy bộ dáng này của cô, Hạ Nhật Ninh nổi tính xấu, không muốn buông tha cô.

“Cô đưa ta về sao?” Hạ Nhật Ninh lấy áo ngủ từ tay Thẩm Thất, bắt đầu thay quần áo trước mặt cô.

Trong lòng Thẩm Thất âm thầm khóc một dòng sông...

Hạ tổng, không phải anh có bệnh sạch sẽ sao?

Trước giờ không phải anh không thân cận cùng phụ nữ sao?

Bây giờ anh lại bắt tôi nhìn anh thay quần áo là ý gì?

Thẩm Thất nhanh chóng nhắm mắt lại, gật đầu như bổ củi.

Hạ Nhật Ninh cầm máy sấy tóc đưa vào tay Thẩm Thất: “Sấy!”

Thẩm Thất nắm chặt máy sấy tóc, cẩn thận mở mắt ra nhìn, thấy Hạ Nhật Ninh đã mặc quần áo chỉnh tề mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh vẫn đưa lưng về phía cô, Thẩm Thất bắt đầu mở máy sấy tóc, nghiêm túc sấy cho Hạ Nhật Ninh.

Bởi vì buổi tối chỉ nghỉ ngơi, không đi đâu, cho nên Thẩm Thất cũng không sấy tạo kiểu, chỉ đơn thuần sấy khô cho Hạ Nhật Ninh mà thôi.

Tóc khô bay tán loạn, nổi bật lên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của hắn.

Thẩm Thất thầm nghĩ, chuyện vừa bị hôn lúc nãy nhất định không thể để cho hắn biết.

Có chết cũng không thể để cho hắn biết! Đánh chết cũng không được thừa nhận!

Nếu không thì sẽ lớn chuyện rồi!

Về sau còn đi làm thế nào được?

“Được rồi, có thể nghỉ ngơi!” Hạ Nhật Ninh xoay người rời khỏi phòng tắm.

Thẩm Thất lo lắng đi theo sau nói: “Hạ tổng, anh tỉnh rồi, vậy tôi trở về đây!”

“Vào giờ này thì cô cảm thấy ta sẽ cho người đưa cô về nhà? Hay là cô cảm thấy chỗ hoang vắng này có taxi đi qua?” Hạ Nhật Ninh không quay đầu lại, tiếp tục tiến lên phía trước.

Thẩm Thất buồn bã trả lời: “Tôi có thể gọi điện thoại đặt xe.”

Hạ Nhật Ninh đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô: “Gọi điện thoại đặt xe? Điện thoại của cô đâu?”

Thẩm Thất giật mình, móc điện thoại di động từ trong túi ra: “Điện thoại di động của tôi đây, sao vậy?”

Hạ Nhật Ninh bất ngờ giật lấy điện thoại của Thẩm Thất, ném mạnh đi.

Điện thoại của Thẩm Thất lập tức rơi vào bồn tắm.

Cả người Thẩm Thất giống như hóa đá!

A a a! Cô sắp phát điên rồi!

Đó là điện thoại di động của cô!

“Hiện giờ cô nghỉ ngơi được chưa?” Hạ Nhật Ninh không có chút cảm giác áy náy nào, bình tĩnh nhìn Thẩm Thất: “Cũng không phải chưa từng ngủ chung một chỗ, làm bộ làm tịch cái gì?”

Nói xong câu đó, Hạ Nhật Ninh xoay người đi về hướng phòng ngủ.

Thẩm Thất thật sự muốn hóa đá!

Hắn... hắn đang nói cái gì vậy?

Sắp phát điên rồi! Cô thật sự sắp phát điên rồi!

Hắn dám ném điện thoại của cô vào bồn tắm?

Không đúng! Điện thoại kia cô tự mua sáu ngàn đó!

Thẩm Thất quay người lao về phía bồn tắm, vớt điện thoại ra, ấn một cái...

Xong rồi! Điện thoại di động bị nước vào rồi!

Hiện giờ cô muốn gọi điện đặt xe cũng không được nữa.

Thẩm Thất ủ rũ ngồi trên mặt đất, gương mặt tỏ vẻ không cam lòng.

Giọng nói của Hạ Nhật Ninh từ bên ngoài truyền vào: “Chỗ ta không có quần áo phụ nữ, nhưng tối nay cô có thể mặc tạm áo sơ mi của ta.”

Thẩm Thất không biết nói gì nữa.

Chẳng trách người ta đều nói Hạ Nhật Ninh là một con ác quỷ!

Mọi người đúng là đã quá khiêm tốn rồi!

Rõ ràng hắn ta là ma vương!

Thực sự khiến cho người ta tức chết mà!

Thẩm Thất biết hôm nay cô không đi được, đành vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, mặc áo sơ mi của Hạ Nhật Ninh, sau đó cô mới phát hiện ra điểm kì lạ...

Lần trước cô mặc áo sơ mi của hắn là ban ngày.

Mà bây giờ là buổi tối...

Hơn nữa hai người còn vừa tắm rửa xong...

Thẩm Thất bỗng có linh cảm không tốt.

Hạ Nhật Ninh đã nằm trên giường, cầm một quyển sách lên đọc.

Thẩm Thất run rẩy nói: “Hạ tổng, tôi ngủ ở phòng khách nhé. Ngủ ngon...”

Thẩm Thất vừa quay người được hai bước, Hạ Nhật Ninh chậm rãi nói: “Cô cảm thấy ta sẽ nói cho cô biết mật mã của phòng khách sao?”

Thẩm Thất suýt nữa ngã xuống đất!

Hắn có ý gì?

Tối nay hắn muốn ngủ chung?

Điên rồi hả?

Chẳng lẽ hắn không sợ cô sẽ giở trò với hắn sao?

Thẩm Thất đau khổ nhìn Hạ Nhật Ninh: “Hạ tổng, chuyện này không thích hợp lắm. Tôi... không thể ngủ ở đây được!”

“Vì sao không được?” Hạ Nhật Ninh dùng vẻ mặt thản nhiên nhìn Thẩm Thất: “Chúng ta đã ngủ chung hai lần rồi.”

Thẩm Thất suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Hừ! Nói chuyện cho rõ ràng đi!

Cái gì gọi là chúng ta đã ngủ chung hai lần chứ?

Lần thứ nhất là anh ngủ trên giường, tôi ngủ ở ghế sofa!

Lần thứ hai tuy chúng ta ngủ chung trên giường nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả!

Cái gì cũng không có!

Hạ Nhật Ninh vẫn giữ bộ dạng bình thản, sau đó nhìn ngực Thẩm Thất: “Nhỏ như vậy, không có hứng thú!”

Ầm! Một luồng máu nóng xông lên đỉnh đầu Thẩm Thất!

Hắn nói cô... nhỏ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.