Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 69: Chương 69




“À, vậy thì sau khi để lại thì tôi có thể đi đúng không?” Thẩm Thất cắn môi nói: “Hôm nay tôi thực sự có việc...”

Hạ Nhật Ninh cụp mắt xuống, một lúc lâu sau hắn mới nói: “Ừm.”

Nhận được sự đồng ý của Hạ Nhật Ninh thì lúc này Thẩm Thất mới thở phào nhẹ nhõm.

Ăn cơm xong, sau khi Thẩm Nguyệt vui vẻ đi tìm quản gia để để lại chữ ký và dấu vân tay của mình, cô hài lòng xách túi rời đi.

Nhìn thấy cô vui vẻ như một con chim nhỏ bay đi, Hạ Nhật Ninh đột nhiên cảm thấy khó chịu.

Cô vội vàng quay về như thế, không phải để đi gặp người đàn ông còn đẹp hơn cả phụ nữ kia đấy chứ?

“Tổng giám đốc, hôm nay anh có đến công ty không ạ.” Tiểu Xuân thu dọn xong đống báo cáo mà Hạ Nhật Ninh ném lên bàn, cô ta hỏi một cách cung kính.

“Không đến.” Hạ Nhật Ninh bực bội cởi chiếc cúc áo ở cổ tay, hắn nói: “Nếu như không còn chuyện gì nữa thì, mọi người nghỉ ngơi ngày hôm nay đi, để ý giữ liên lạc trên điện thoại là được rồi.”

Tiểu Xuân và Tiểu Hạ liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nói, tâm trạng của Tổng giám đốc lại không ổn rồi!

Nhưng bọn họ cũng không dám nói gì mà chỉ có thể im lặng lùi về một bên.

Thẩm Thất về đến nhà thì nhìn thấy Thẩm Lục đang ngồi chơi điện tử một cách yên tĩnh trong phòng, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Thất đặt thẻ ngân hàng xuống trước mặt Thẩm Lục: “Nè, đây là tài khoản của anh.”

Thẩm Lục đột nhiên nhìn Thẩm Thất một cách chăm chú: “Tiểu Thất à, sau này anh sẽ nuôi em.”

Thẩm Thất cười ha ha, cô nói: “Được, sau này Tiểu Thất phải nhờ cả vào anh rồi.”

Thẩm Lục nháy mắt, nhìn thấy Thẩm Thất vui vẻ như vậy, anh cũng cảm thấy vui lây.

Mặc dù hắn biết bây giờ Tiểu Thất chắc là không tin những lời hắn nói.

Chú giúp việc Lê Huy đã đi mua đồ ăn về, nhìn thấy Thẩm Nguyệt đã quy về, ông lập tức nói: “Tiểu Thất, hàng xóm ở nhà đối diện hình như đang nghe ngóng chuyện của cháu ở khắp nơi đấy.”

Từ khi quyết định cho Lê Huy vào ở đây để chăm sóc cho anh trai thì Thẩm Nguyệt đã khăng khăng bắt Lê Huy gọi mình là Tiểu Thất.

Như vậy thì mới có vẻ như là người một nhà.

Thẩm Thất vừa nghe xong liền tò mò hỏi: “Thăm dò cháu để làm gì chứ?”

Lê Huy cho thức ăn vào tủ lạnh, ông nói: “Hình như là dò la xem thử cháu đã có bạn trai hay chưa.”

Thẩm Thất cười nhạo một tiếng: “Cháu luôn cảm thấy những người hàng xóm rất bất thường, cho nên chú không cần phải để ý đến họ đâu!”

Lê Huy gật đầu: “Chú biết rồi. Lát nữa cháu có ăn cơm ở nhà không? Chú mua rất nhiều đồ ăn đấy.”

Thẩm Thất gật đầu: “Mấy ngày này cháu không có việc gì cả cho nên cháu sẽ ở nhà. Bác sĩ nói với cháu là bệnh tình của anh cháu tiến triển rất tốt, có lẽ là chỉ cần kiên trì thêm một thời gian nữa thì có thể khỏi hoàn toàn ạ.”

Gương mặt của Lê Huy cùng trở nên vui mừng: “Hai ngày nay Tiểu Lục đúng là rất khỏe.”

Lúc này, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Lê Huy tiện tay đi qua mở cửa thì liền nhìn thấy người đứng ở bên ngoài chính là cậu hàng xóm ở nhà đối diện, Lê Huy chặn ánh mắt của cậu ta lại theo bản năng: “Cậu có việc gì à?”

Dư Bảo nghiêng đầu nhìn thấy Thẩm Thất đang ở nhà, cậu ta lập tức cao giọng gọi: “Tôi vừa tổ chức một hoạt động nên muốn mời cô ấy đến tham gia bữa liên hoan cùng các bạn hàng xóm.”

Lê Huy lập tức quay đầu nhìn Thẩm Thất.

Thẩm Thất thản nhiên từ chối: “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

Lê Huy không để cho Dư Bảo nói thêm điều gì nữa, ông lập tức nói: “Thật là ngại quá, chúng tôi không đi đâu, tạm biệt cậu!”

Lê Huy liền đóng cửa lại, ông nhịn không được mà nói: “Cái cậu nhóc này nhìn rất được đó, đáng tiếc là ánh mắt bất chính, cháu tránh xa cậu ta ra một chút.”

“Dạ, cháu biết rồi ạ.” Thẩm Thất cười cười trả lời.

Lê Huy bận rộn ở trong bếp, bỗng nhiên ông thò đầu ra nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, tương ngọt trong nhà mình sắp hết rồi.”

Thẩm Thất lập tức ngừng việc mình đang làm lại: “Cháu đi ra siêu thị mua ngay.”

Thẩm Thất cầm lấy một chiếc kẹp tóc, cô kẹp mái tóc dài của mình lại thật gọn gàng, sau đó nhanh nhẹn ra khỏi nhà.

Thẩm Thất vừa ra khỏi cửa thì Dư Bảo cũng chạy theo ra ngay.

“Này, Thẩm Thất.” Dư Bảo chủ động chào hỏi Thẩm Thất.

Thẩm Thất chỉ thản nhiên gật đầu, không hề để ý tới cậu ta.

Dư Bảo theo Thẩm Thất xuống thang máy, cậu ta không ngừng năn nỉ cô: “Thẩm Thất à, tôi chỉ muốn tổ chức một bữa tiệc giữa những người hàng xóm với nhau. Nếu nếu tiền bạc của cô không dư dả thì tôi sẽ đóng tiền thay cho cô. Chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm thôi mà, cô nể mặt tôi một lần đi?”

Thẩm Thất nhìn cậu ta một cái rồi nói: “Xin lỗi, tôi chưa từng có ý muốn sẽ thân thiết với những người hàng xóm khác, khiến anh thất vọng rồi.”

Thang máy xuống đến sảnh, Thẩm Thất bước đi không chút do dự.

Dư Bảo theo sát cô, cậu ta không ngừng lải nhải ở phía sau: “Này, Thẩm tiểu thư, cô có ý gì thế! Tôi có thiện ý mời cô mà.”

“Xin lỗi, tôi không cần.” Thẩm Thất không ngừng bước về phía trước, Dư Bão bỗng nhiên không nhịn được nữa mà vươn tay nắm lấy cánh tay của Thẩm Thất, sau đó dùng lực kéo một cái.

Thẩm Thất không hề phòng bị nên cô lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì thị Dư Bảo kéo ngã.

Ánh mắt của Thẩm Thất rơi xuống trên cánh tay mình, ánh mắt cô trầm xuống: “Buông tay ra!”

Dư Bảo đột nhiên tiến lên một bước, cậu ta mở rộng vòng tay ôm lấy Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư, tôi thật sự rất thích cô. Chúng ta quen nhau đi!”

Thẩm Thất sợ đến mức ngây người!

Cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông mặt dày như thế này bao giờ!

Hai người vừa mới quen nhau hôm qua?

Thế mà cậu ta có thể không biết xấu hổ mà nói thích cô?

Thẩm Thất liên tục lùi lại: “Dư tiên sinh, xin anh hãy tự trọng.”

Dư Bảo không thèm để ý đến chuyện tự trọng hay không nữa.

Cậu ta chỉ biết rằng cậu ta nhất định phải đoạt lấy Thẩm Thất!

Bất kể là dùng thủ đoạn gì đi chăng nữa thì cậu ta cũng phải có được Thẩm Thất!

Thẩm Thất liên tục lùi về phía sau mấy bước, lưng cô bỗng chốc đụng phải bức tường lạnh như băng, không thể nào lùi được nữa.

Thấy Dư Bảo muốn tiến lên, Thẩm Thất ôm lấy chiếc túi vào lòng, chuẩn bị phản kích.

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo truyền đến từ phía cửa: “Cậu là cái thá gì chứ? Cậu mà cũng xứng theo đuổi cô ấy ư?”

Thẩm Thất đột nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy thân hình cao lớn rắn rỏi của Hạ Nhật Ninh xuất hiện ở ngay trước cửa.

Thẩm Thất chưa bao giờ có cảm giác mong mỏi Hạ Nhật Ninh xuất hiện đến thế!

Thẩm Thất chạy về phía Hạ Nhật Ninh theo bản năng, cô nắm lấy cánh tay hắn: “Nhật Ninh...”

Nhìn thấy dáng vẻ ỷ lại vào mình của Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh hơi nhếch miệng lên, đáy mắt hiện lên sự vui vẻ.

Dư Bảo không ngờ rằng Hạ Nhật Ninh sẽ tới đây, sự can đảm lúc nãy nhanh chóng bị ném xuống Thái Bình Dương, không dám ho he gì mà quay đầu bỏ chạy.

Thẩm Thất không nghĩ rằng Dư Bảo sẽ sợ hãi đến như vậy, Hạ Nhật Ninh còn chưa làm gì mà cậu ta đã bị dọa đén mức bỏ chạy mất.

Thẩm Thất lấy lại tinh thần, lúc này cô mới phát hiện ra rằng mình vẫn luôn nắm chặt lấy cánh tay của Hạ Nhật Ninh. Cô lập tức rút tay lại như bị điện giật.

“Sao anh lại tới đây?” Lúc này Thẩm Thất mới kịp phản ứng, sao Hạ Nhật Ninh lại biết nơi ở của cô nhỉ?

Đôi mắt phượng của Hạ Nhật Ninh quét qua Thẩm Thất, hắn ra vẻ như thể chỉ đi ngang qua: “Tối hôm qua ta làm hỏng điện thoại của cô cho nên hôm nay ta muốn đưa cô đi mua một cái mới. Đi thôi, cô cứ chọn kiểu dáng tùy thích.”

Lúc này Thẩm Thất mới cười cười, cô nói: “Bây giờ thì không được rồi, tôi còn phải đi mua một ít đồ...”

“Vậy thì đi cùng đi.” Hạ Nhật Ninh chân thật nói.

Sao mà đi cùng nhau được chứ?

Cái loại siêu thị địa phương đó là loại mà Tổng giám đốc có thể bước vào ư?

Chỉ sợ vừa vào đến siêu thị thì được các giám đốc và cổ đông chạy ra đón rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.