Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 72: Chương 72




Thẩm Thất nghe thấy câu này, liền ngước đầu lên mỉm cười nhìn Thẩm Lục.

Khả năng diễn đạt của Thẩm Lục càng ngày càng tốt hơn rồi.

Cuối cùng anh ấy cũng biết thể hiện tình cảm của mình rồi.

Đây đúng là một việc đáng ăn mừng.

Quả nhiên, mang anh ấy ra khỏi Thẩm Gia là một sự lựa chọn chính xác vô cùng.

“Anh cũng quan trọng nhất!” Thẩm Thất dịu dàng trả lời.

Thẩm Lục nhìn thấy nụ cười của Thẩm Thất, quyết tâm trong lòng anh càng kiên định hơn nữa.

Cuộc trò chuyện của họ đến đây là kết thúc, nhưng dù cho hai người không nói thêm gì, thì tình anh em sâu đậm của họ vẫn không cách nào tan biến đi được.

Một người đang điều khiển máy tính, còn một người đang yên tĩnh đọc sách.

Họ cứ yên lặng ở bên cạnh đối phương như vậy.

Liên tục hai ngày, hiếm khi Hạ Nhật Ninh không tiến hành lệnh triệu hồi Thẩm Thất, nên cô mới có thể ở bên cạnh Thẩm Lục thêm hai ngày.

Đến ngày thứ ba, thì Thẩm Thất đang chuẩn bị đi chợ như thường lệ.

Vừa mới ra cửa thì đã gặp lại Dư Bảo.

Thẩm Thất không có gì để nói với người hàng xóm này cả, nên lần này cũng không muốn chào hỏi gì cả, chỉ muốn tránh xa anh ta mà thôi.

Thẩm Thất né tránh Dư Bảo, nhưng anh ta lại chủ động tiến lại gần cô.

“Thẩm Thất, chuyện ngày hôm đó thật xin lỗi cô! Tôi không phải cố ý đâu!” Dư Bảo làm ra một bộ mặt vô cùng hối hận nói: “Tôi chỉ quá sốt ruột mà thôi! Tôi cứ như vậy hoài, sốt ruột nên cứ làm sai hoài. Tôi thật sự không có ý xấu gì đâu!”

Thẩm Thất gật đầu, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với anh ta nữa.

Nhưng Dư Bảo lại chặn thang máy lại, ngăn không cho Thẩm Thất xuống lầu: “Tôi muốn mời cô ăn cơm để tạ lỗi có được không? Dù sao thì chúng ta cũng là hàng xóm với nhau mà, vẫn sẽ thường xuyên đụng mặt nhau.”

“Lời xin lỗi của anh tôi xin chấp nhận, nhưng ăn cơm thì khỏi đi. Thật xin lỗi anh, mong anh tránh ra cho.” Thẩm Thất thản nhiên nhìn Dư Bảo, sự kiên định trong mắt của cô vô cùng mãnh liệt.

Dư Bảo bất chợt bỏ tay ra, nhưng vẫn không bỏ cuộc chạy theo Thẩm Thất vào thang máy: “Cô không chịu đi có nghĩa là cô vẫn còn chưa tha thứ cho tôi!”

Đối với những người như vậy, Thẩm Thất rất muốn chửi anh ta cho hả giận!

Cuối cùng Thẩm Thất vẫn vô cùng khách sáo đẩy hắn ra, né người rời khỏi thang máy.

Dư Bảo âm thầm nhìn tấm lưng của Thẩm Thất, lạnh lùng lẩm bẩm nói: “Ta nể mặt cô mà cô vẫn không biết điều ư! Vốn dĩ ta còn tính dùng thủ đoạn nhẹ nhàng để đối phó với cô, nhưng nếu không biết điều như vậy, thì đừng trách sao bổn thiếu gia ta không khách sáo! Dù sao thì không tiêu diệt cô, thì ta cũng không cách nào tồn tại trong tỉnh Nghệ An này nữa. Cô chết, vẫn tốt hơn ta chết!”

Dư Bảo bấm nút thang máy, về chổ ở của anh ta, sau đó gọi mấy cái điện thoại, bắt đầu tiến hành kế hoạch của mình.

Thẩm Thất đi chợ về, dự định sẵn tiện đóng luôn tiền thuê nhà, tiền điện nước.

Ai ngờ khi Thẩm Thất vừa đến khu quản lí của căn hộ, thì được thông báo là những món tiền này đã được đóng hết rồi.

Thẩm Thất chợt không hiểu trăng sao gì cả.

Sao lại có người đóng hết những món tiền này thay cô chứ?

Phải biết rằng cô chỉ mới chuyển nhà không bao lâu, nhưng lại chưa hề đổi qua căn hộ, cho nên tiền thuê nhà gì đó đều do người thuê trước kia đóng, sau đó chuyển lại cho cô.

Cô không hề tải ứng dụng đóng tiền nhà nào cả, nếu cô không tự đến đóng thì sẽ không có cách nào đóng được.

Ai đã thay cô đóng tiền thế này?

Thẩm Thất tuy cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng cũng không cách nào tra ra đối phương là ai cả nên đành phải bỏ cuộc.

Bất quá thì sau này trả tiền lại cho đối phương mà thôi.

Thẩm Thất về đến nhà, cô mới kể chuyện này cho Lê Huy nghe, Lê Huy nghĩ: Hình như hôm qua Thẩm Lục đã hỏi qua những khoản chi tiêu trong nhà chúng ta rồi.”

Thẩm Thất xoay đầu nhìn về phía phòng của Thẩm Lục, sau đó lắc đầu.

Sao lại có thể như vậy được?

Anh trai bây giờ chỉ cần không phải cô dẫn ra ngoài, thì anh ấy nhất định sẽ không chịu hòa vào dòng người đông đúc được.

Sao anh ấy lại chạy đi đóng tiền thuê nhà được chứ?

Chắc là người khác đã đóng nhầm số nhà, nên mới đóng cho căn hộ của cô mà thôi.

Thôi kệ đi, sau này gặp được người hàng xóm này thì mới giải quyết vậy.

Đến trưa, Lê Huy nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, hôm nay chú có thể xin nghỉ nửa ngày được không?”

Thẩm Thất lập tức nói: “Chú Huy, chú có việc gì thì cứ đi đi. Con ở nhà có thể tự lo liệu được.”

Lê Huy có chút ngại ngùng nói: “Con trai của chú đến thăm chú, nên chú dự định dẫn nó đi dạo.”

Đây là lần đầu tiên Lê Huy nhắc đến người con trai của mình, trên khuôn mặt thăng trầm của chú lướt qua một sự tự hào, có thể thấy được chú ấy vẫn luôn xem con trai là người kiêu ngạo của mình.

Thẩm Thất biết được điều này, lý do Lê Huy trở thành một bảo mẫu, chính là để kiếm tiền nuôi con trai chú ấy ăn học.

Chú ấy có con trong lúc tuổi trung niên, nên rất yêu thương đứa con trai này.

Khi đứa bé còn nhỏ, thì vợ chú ấy đã qua đời rồi, một mình chú ấy vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi con khôn lớn.

Có thể nói, người con trai này là tất cả của chú ấy.

Thẩm Thất mở bóp ra, cầm lấy một đống tiền lẻ để trên bàn: “Chú Huy, đống tiền này không nhiều, số tiền này chú cứ giữ lấy, dẫn theo cậu ấy chơi vui vẻ một ngày. Chú đừng từ chối, đây chỉ là chút lòng thành của con thôi. Chú chăm sóc cho anh trai tốt như vậy, đây cũng là điều mà con nên làm.”

Thẩm Thất nhét những đống tiền lẻ trên bàn vào tay của Lê Huy, không để chú ấy từ chối: “Tối nay nếu về không kịp thì đừng vội vã về đây, chú cứ ở bên cạnh con trai của mình đi. Người nhà mới là quan trọng nhất.”

Lê Huy rưng rưng nước mắt, nức nở nói: “Vâng.”

Sau khi tiễn Lê Huy rời khỏi, Thẩm Lục đi từ trong phòng ra ngoài, ôm lấy Thẩm Thất từ phía sau, anh khẽ đặt cằm lên đầu Thẩm Thất, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Thất cũng quan trọng nhất.”

Thẩm Thất hơi ngước đầu lên: “Anh cũng là quan trọng nhất mà.”

Thẩm Thất nấu hai tô mì tương đen, mỗi người một tô cũng đủ no rồi.

Đang ăn ngon lành thì đột nhiên có người gõ cửa.

Thẩm Thất chạy lại mở cửa, bên ngoài đang có hai người bảo vệ tòa nhà đang đứng đó.

“Thẩm tiểu thư, bên ngoài có người tự nhận là quen biết cô, nói phải đưa tận tay cô một món đồ.” Bảo vệ nói với Thẩm Thất: “Đối phương kiên trì nói món đồ rất quý giá, nhất định phải đưa tận tay cho cô, cho nên mời cô xuống đó tiếp nhận. Nếu không thì, sẽ ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi.”

Thẩm Thất lập tức gật đầu nói: Được, tôi xuống ngay.”

Thẩm Thất xoay đầu nói với Thẩm Lục xong, bèn cầm lấy chìa khóa đi xuống.

Đồ vật quý giá ư? Còn phải đưa tận tay cho cô ư?

Chẳng lẽ là Hạ Nhật Ninh kêu người đem đồ gì tới sao?

Chắc không phải đâu!

Hắn đã cho cô điện thoại của mình rồi, hắn không hề thiếu nợ cô bất cứ thứ gì cả!

Thẩm Thất hoang mang đi đến phòng bảo vệ, nhưng lại được báo là đối phương đã đợi một hồi lâu, đợi không được nên đã rời khỏi rồi, người đó còn kêu Thẩm Thất đợi điện thoại của họ nữa.

Thẩm Thất không biết tại sao, cứ cảm thấy có chút bất ổn.

Thẩm Thất không ở lại trong phòng bảo vệ quá lâu, cô xoay đầu đi về phòng.

Hầu như cô đã chạy hết tốc lực xông vào cửa.

Khi vào đến cửa, trái tim của Thẩm Thất vô cùng lo sợ!

Đã có ai vào nhà rồi!

“Anh!” Thẩm Thất không kịp bỏ giày ra, xông thẳng vào phòng của Thẩm Lục.

Trong phòng trống không, một bóng người cũng không có.

Thẩm Thất đẩy hết tất cả những cánh cửa trong nhà, đều không hề thấy tung tích của anh.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô chợt reo lên, Thẩm Thất bắt máy ngay lập tức.

Đối phương là một người đàn ông lạ mặt, vừa bắt máy liền nói: “Thẩm tiểu thư, nếu cô không muốn người này biến mất luôn thì bây giờ đi tới khu xưởng bỏ hoang tại khu ngoại giao phía Tây Bắc ngay.”

Trái tim Thẩm Thất co thắt lại.

Cô đã bị trúng kế điệu hổ ly sơn, còn anh trai thì lại bị bắt!

Là ai? Ai đã làm việc này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.