Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 74: Chương 74




Thẩm Thất mở mắt lên, cảm giác đầu tiên là toàn thân nóng như lửa vậy.

Cảm giác này giống y hệt như sốt cao không hạ xuống được, nhưng lại không phải do bệnh.

Chỉ là toàn thân mất hết sức lực mà thôi.

Thẩm Thất dù ngốc như thế nào, thì cũng biết mình đã bị sập bẫy rồi.

Xem ra, lần này Phùng Khả Hân rất kiên quyết muốn hủy hoại cô.

Thẩm Thất rất không cam tâm.

Lần đầu tiên của cô, sao lại có thể bị hủy dưới tay những kẻ khốn nạn này được?

Thẩm Thất vùng vẫy bò dậy từ trên giường, cô vừa mới nhúc nhích thì đã có người kêu lên: A... tỉnh sớm như vậy sao? Xem ra liều thuốc vẫn không đủ đó nha!”

Thẩm Thất mới phát hiện trong căn phòng này, có không ít người.

Có người đang lắp camera, có người thì đang chuẩn bị ánh sáng.

Họ đang...

Thẩm Thất chợt cảm thấy rất tuyệt vọng!

Không, không được!

Nếu cô làm những việc như vậy, thì sau khi chết sao lại còn mặt mũi nào để đến thiên đường gặp cha của mình chứ?

Anh trai nhất định cũng sẽ không chấp nhận cô như vậy!

Dù cô có chết, thì cũng tuyệt đối không để họ vừa ý!

Thẩm Thất kiềm chế sự bức xúc và khát vọng của mình, nhìn xung quanh phòng tìm cơ hội bỏ trốn.

Nhưng căn phòng này ngoài một cái cửa ra, thì ngay đến cửa sổ cũng không có.

Lại một lần nữa, Thẩm Thất cảm thấy định mệnh đang chơi xỏ cô.

Nhiều người như vậy, thì chỉ sợ cô cũng không cách nào thoát được dưới trạng thái chân tay bình thường được!

Huống hồ gì bây giờ còn có rất nhiều người nhìn chằm chằm vào cô nữa...

Nếu đã không thể trốn thoát, vậy thì chết tại đây vậy!

Thẩm Thất đột nhiên vùng vẫy ngồi dậy từ trên giường, tung thẳng về phía bức tường!

“Chết rồi, mau ngăn cô ta lại! Cô ta muốn tự tử!” Một người đàn ông đang cầm tấm biển phản quang trong tay hét lớn.

Lập tức có người xông qua, nắm lấy cổ tay của Thẩm Thất, ném cô về phía cái giường một cách mạnh bạo!

Thẩm Thất chỉ cảm thấy não của cô bị ném thành một bảng phối màu vậy, một cơn đau đầu ập tới, buồn nôn đến nỗi cô suýt nữa phải ói ra ngoài.

Thẩm Thất nhắm chặt mắt lại nói: “Dù tôi có chết cũng không để cho các anh được toại nguyện! Tôi không tin nếu tôi đụng nát đầu thì các anh vẫn có thể ra tay được!”

“Đúng là quá nhẫn tâm mà.” Người đàn ông đang kéo Thẩm Thất vò tay lại, nhe hàm răng vàng khè ra nói: “Ta thích nhất những loại ớt cay như cô! Hôm nay ta sẽ cho cô cảm nhận được sự sung sướng của đàn bà!|

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng náo nhiệt vô cùng.

Lập tức có người lên tiếng: “Đi ra ngoài xem thử rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”

Sau đó có mấy người, bỏ đồ đạc trên tay xuống đi ra ngoài xem tình hình.

Nhưng rất lâu sau, những người đó đều không hề trở về.

Người đàn ông cầm máy quay phim không nhịn được nữa, bèn nói với tên răng vàng: “Mày ở đây canh chừng, tao ra ngoài xem thử, xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.”

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại Thẩm Thất và tên răng vàng đó.

Thẩm Thất nằm trên giường rất lâu mới mở mắt lên lại, cô cảm thấy ngọn lửa trong người cô càng ngày càng mãnh liệt hơn.

Cô biết rằng, hôm nay chỉ sợ cô không cách nào thoát được kiếp nạn này thôi.

Nhưng nếu bắt cô phải giao lần đầu tiên của cô cho tên răng vàng này, thì có chết cô cũng không đồng ý!

Đến lúc đó, dù cô có bị đánh chết, thì cũng kiên quyết không để mình bị làm nhục bởi người đàn ông như vậy!

Thẩm Thất cắn chặt răng, chuẩn bị tiếp tục cố gắng cùng sống cùng chết với đối phương.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị mở ra thêm lần nữa, một đám người xông vào.

Thẩm Thất vừa mới tích tụ được chút sức lực, dường như đã bị rút cạn trong chớp mắt!

Nhiều người để cô... cùng sống cùng chết như vậy ư?

Chỉ sợ là cô còn chưa...

Đúng lúc này, trong người cô chợt nóng lên, nóng đến nỗi Thẩm Thất chịu không nổi rên lên không tiếng sau đó mềm nhũn trên giường.

Chết tiệt...

Thẩm Thất cảm thấy tầm nhìn của cô trở nên rất mơ hồ.

Ngay đến hơi thở cũng nặng dần...

Đáng chết thật...

Đúng lúc này, một bàn tay có chút lạnh lẽo áp sát lên mặt của cô, sau đó là một mùi hương rất quen thuộc.

Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc...

Thẩm Thất dường như áp chặt khuôn mặt mình vào ngón tay của đối phương một cách vô thức, đôi mắt mơ mơ màng màng, kêu lên một cái tên trong vô thức: “Nhật Ninh...”

Hạ Nhật Ninh vừa vào đến thì thấy Thẩm Thất đã hoàn toàn không được tỉnh táo rồi.

Hắn phóng lên nhanh như tên lửa vậy, thò tay sờ vào Thẩm Thất, phát hiện trên người cô nóng ran, rõ ràng thuốc đang phát huy tác dụng của nó!

Cuồng phong bão táp đang nổi lên trong đôi mắt của hắn, không cách nào dừng lại được.

Người của hắn, mà họ cũng dám đụng đến ư?

Chán sống!

Hạ Nhật Ninh hạ giọng xuống, xoay mặt về phía những người đó nói: “Giết hết tất cả, sau đó tặng cho Phùng Khả Hân.”

Trong giọng của hắn còn nghe thấy có tiếng răng bị xiết chặt lại.

Căn phòng trong phút chốc chỉ còn lại Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất hai người ở lại.

Thẩm Thất cố gắng xoay đầu qua, mở mắt lên, tầm nhìn của cô đã nhìn rõ hơn trước rất nhiều, sau đó mới có thể nhìn rõ được khuôn mặt của người phía trước.

Thẩm Thất sau khi nhìn rõ mặt người đó, suýt chút nữa thì đã khóc vang lên!

Hạ Nhật Ninh! Là Hạ Nhật Ninh!

Cô thật sự không phải đang nằm mơ sao?

Hắn thật sự đã tới cứu cô ư?

Thẩm Thất muốn cầu cứu hắn, nhưng cô vừa mới mở miệng, thì đã phát ra một tiếng rên.

Thẩm Thất khi nghe thấy giọng của mình, đã rất muốn tán cho mình một bạt tay!

Cô chưa từng phát ra giọng điệu như vậy bao giờ, rõ ràng đây là tính hiệu chủ động khêu gợi hắn mà!

Hạ Nhật Ninh nhìn xuống: “Ngoan, không sao nữa rồi!”

Bộ não của Thẩm Thất vô cùng rối loạn, đột nhiên đôi tay của cô quấn lấy cổ của Hạ Nhật Ninh, một cơn đau đầu ập đến, liền mở miệng nói: “Em không muốn trao lần đầu tiên của em cho những tên xấu xa đó! Nếu hôm nay em chạy không thoát thì em sẽ tự tử, nhưng lần đầu tiên của em, thà trao cho anh!”

Sau khi nói xong câu này, Thẩm Thất tham lam dính lấy người của Hạ Nhật Ninh, kéo mạnh một cái, kéo hắn nằm xuống giường, sau đó lật người lại đè lên hắn, chủ động hôn Hạ Nhật Ninh một cách vụng về.

Hạ Nhật Ninh không hề phản kháng khi bị cô đè xuống dưới, đôi tay của hắn ôm chặt lấy eo của cô, khóe miệng đột ngột cong lên: “Em có chắc chắn phải làm như vậy thật ư?”

Thẩm Thất sốt cao đến nổi mất hết lý trí rồi, bàn tay của cô cứ đi lại trên bộ ngực vạm vỡ của Hạ Nhật Ninh một cách khoái chí.

Nhưng cô thật sự không có kinh nghiệm, hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ nóng lòng cắn lấy khuôn mặt của Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh trở người lại, cười quyến rũ, sau đó khẽ thì thầm bên tai của Thẩm Thất: “Em nói em lần đầu ư? Vậy sao em còn lừa dối anh là em đã kết hôn rồi? Haha, cô bé, lần này lộ tẩy rồi chứ gì?”

Trong đầu Thẩm Thất đã rất rối loạn rồi, cô hoàn toàn không nghe thấy gì nữa, cô chỉ muốn nhanh chóng chiếm đoạt lấy Hạ Nhật Ninh mà thôi, chiếm đoạt hắn, chiếm đoạt một cách mãnh liệt!

Hạ Nhật Ninh giơ tay sờ khuôn mặt ửng đỏ của Thẩm Thất, khẽ cười: “Nhưng anh vẫn chưa muốn chiếm đoạt lấy em bằng cách này. Nếu em muốn ở bên anh, thì hãy trao tất cả của em cho anh trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.”

Hạ Nhật Ninh bế Thẩm Thất lên, xoay người đi ra ngoài, tiện tay cởi áo khoác của mình che cơ thể của cô ấy lại.

Hạ Nhật Ninh bước những bước dài đi ra ngoài, chiến trường bên ngoài cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Một nhóm người mặc trang phục đặc chiến đang điểm danh, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh bèn nhanh chóng chạy tới, cung kính nói: “Hạ thiếu gia, đã hoàn toàn điểm danh xong hết rồi, tổng cộng bắt được ba mươi hai người, đối phương bị thương nặng gồm mười người, bị thương nhẹ gồm hai mươi người. Xin ngài ra lệnh!”

Hạ Nhật Ninh gật đầu: “Đập cho mẹ nó cũng không nhận ra được, sau đó tặng cho Phùng Khả Hân.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.