Liễm Âm Vấn Tình

Chương 3: Chương 3




Liễm Âm vấn tình

Tác giả: Ảm Dạ Nguyệt

Chính văn chương thứ hai.

Translator: QT đại hiệp

Editor: Tiểu Thiên Thiên

Nguồn: tieuthienthien.

Một năm sau, kinh thành, khách đến Hương Trà lâu, có vài người trông như ông chủ đang nói chuyện phiếm.

- Lý lão bản, ngươi cũng biết Khinh Hoan quán mới ra mắt một vị Thanh Phong công tử vô cùng xinh đẹp chứ?

- Đương nhiên đã nghe qua.Nghe nói Thanh Phong công tử kia năm nay mới chỉ mười ba tuổi nhưng đã là quốc sắc thiên hương, tư sắc hơn người, chẳng những cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, lại có tài nghệ đặc biệt, hai tay có thể cùng lúc viết hai kiểu chữ thư pháp khác nhau. Chữ viết như rồng bay phượng múa, tiêu sái lưu sướng*, nho sinh bình thường luyện mười năm chưa thể sánh bằng, thật sự rất khó đạt được!

- Đúng vậy a, nghe nói một bức thư pháp của Thanh Phong công tử bán được ngàn lượng bạc một bức!

- Ân, nghe nói Thanh Phong công tử còn có tài gảy đàn tuyệt diệu hấp dẫn hồ điệp đậu bên người, nhẹ nhàng nhảy múa. Tuyệt kỹ này quả thật thần kì a!

- Thật vậy sao? Sự thật thần kì như thế?

- Vô cùng chính xác. Là đại cữu của Trương lão bà cạnh nhà ta nghe từ chất nhi của hắn tận mắt nhìn thấy!

- Ân, quả thật ta cũng nghe bằng hữu của nhi tử của nhị thúc của tiểu cữu tử* của ta nói qua. Tranh của Thanh Phong công tử này vẽ, vô cùng sống động. Nghe nói có lần hắn họa một bộ thanh minh du xuân đồ, thuận tay điểm vài giọt mưa, bầu trời ban đầu trong xanh thế nhưng tức thì mưa phùn lại đến. Thật sự kì lạ a!

Vài người không ngớt lời cảm thán, những người xung quanh đó cũng xen vào:

- Đúng vậy đúng vậy a! Lại nghe nói Thanh Phong công tử còn có tài vũ kĩ phi thường. Lần trước chất nhi của biểu huynh của Nhị di* của tiểu thúc ta đến Khinh Hoan quán giao vải dệt, bất chợt nhìn thấy trong vườn, Thanh Phong công tử đang luyện vũ, chỉ thấy hồng trù* phất phới, xung quanh lạc hoa phi vũ*, vô cùng duyên dáng! Lúc ấy hắn ngắm đến choáng váng, tưởng như là cửu thiên tiên nữ hạ phàm, thật là tuyệt hữu nhân gian. Vũ kỹ kia, dáng vẻ kia, chỉ sợ trên đời không ai sánh được với hắn! – Một tên thư sinh mặt mũi thanh tú hớn hở nói, giống như hắn đã tận mắt chiêm ngưỡng, nói xong còn lau nước miếng tràn ra khóe miệng.

Đám người xung quanh tất cả đều mờ mắt, chìm trong trí tưởng tượng vô tận, trong đầu cố hết sức họa ra một Thanh Phong công tử tuyệt mỹ dung mạo cùng phong thái thanh nhã.

Tiểu nhị mang một bình nước rót thêm vào trà cho khách nhân, lại thấy chén trà mỗi người đều còn đầy, biết là không cần rót thêm nên đi ra, thầm nghĩ: ” A, ai có lòng tốt đã thay ta rót trà cho các khách nhân này rồi?”. Nhìn kĩ lại, thì ra khách quan ai cũng chảy nước miếng, làm chén trà trước mặt đều đổ đầy! Ha! Tiểu nhị lắc đầu: Đều là Thanh Phong công tử kia làm cho náo nhiệt lên!

Trước cửa Khinh Hoan quán, đầu người nhấp nhô, tranh nhau nhìn vào trong, hi vọng có thể may mắn thấy được phong thái của Thanh Phong công tử kia. Có vị Sơn Đông lão khách đang cầm bạc lớn tiếng gào:

- Tiểu ca, xin hãy để cho ta thấy mặt vị Thanh Phong công tử đi, liếc mắt được một cái ta lập tức quay về!

Một tiểu tư trước cửa đảo mắt nói:

- Thanh Phong công tử quán ta một tháng chỉ tiếp ba khách nhân. Hãy chờ tháng sau trăng lên qua ngọn cây, đưa ra một trong ba giá cao nhất, mới có tư cách gặp Thanh Phong công tử! Người ra giá cao nhất, Thanh Phong công tử sẽ tặng một điệu vũ, gảy một khúc đàn, cũng tặng một bộ sở thư tự tay viết, còn được trò chuyện hết một nén hương! Ra giá cao thứ hai, Thanh Phong công tử tự pha một chén trà dâng lên, gảy một khúc đàn! Ra giá cao thứ ba, chỉ có thể cách mành che mà nghe công tử gảy một khúc!

Sơn Đông lão khách kia bị lời nói tiểu tư làm cho trợn mắt há hốc mồm, thì ra diện kiến Thanh Phong công tử này so với diện kiến hoàng đế còn khó hơn. Chán nản cầm bạc lui ra, trong lòng đối với Thanh Phong công tử càng thêm tò mò, thầm nghĩ, lần này quay về phải mang thêm nhiều bạc lại đây, nhất định phải gặp được Thanh Phong công tử một lần.

Hậu viên Khanh Hoan quán, bên trong khinh viên, Trần tiên sinh phe phẩy vũ phiến, nhìn Sở Thanh Phong đang luyện thư pháp mà mỉm cười, hài tử này đúng là có tranh khí, không ngờ hắn tuy vậy nhưng lãnh hội chiêu thức vô cùng linh hoạt, cũng là nhờ mình đã dựng lên một chút chuyện nữa.

Thường Khinh Hoan che miệng cười nhẹ:

- Trần tiên sinh, ngươi trước hết hãy để cho thiên hạ lưu truyền về hắn thật lâu. Hiện tại có một đống người đang cầm bạc chen chúc ở cửa Khinh Hoan quán muốn gặp Thanh Phong! Mỗi người đều đem hắn lưu truyền đến thần hồ kì thần*!

Trần tiên sinh khẽ cười:

- Thanh Phong, hài tử này rất có tranh khí, quả thật có tài văn chương. Cũng khó trách, phụ thân hắn đương thời danh nho Sở Hoài Châu, phương diện học vấn không làm cho ta tốn công. Vả lại hắn vốn thông thạo cầm kĩ, chỉ là vũ kĩ làm ta mất chút tâm tư. Dù sao thân thể hắn võ công chưa từng luyện qua, không thật mềm dẻo. – Nhìn lướt qua Sở Thanh Phong đang cẩn thận tỉ mỉ luyện thư pháp, yêu thương nói – Song hài tử này bằng lòng chịu khổ, ép chân tới đau đổ mồ hôi lạnh mà không rơi lệ. Hài tử quật cường như vậy chưa hề thấy qua!

Thường Khinh Hoan cũng yêu thương nhìn Sở Thanh Phong, giống như lại nhớ tới chính mình khi bé, khẽ hít một hơi nói:

- Thanh Phong có xuất sắc thế nào đi nữa, cũng là người trong chốn phong trần! Chúng ta đều chỉ là những kẻ thấp hèn lưu lạc chốn phong trần thôi. – Nói xong chầm chậm xoay người rời đi.

Trần tiên sinh nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, trong mắt không che dấu thâm tình trông theo, lòng mặc niệm: Hoan nhi, ngươi một chút cũng không thấp hèn. Trong lòng ta ngươi tựa như thần chi. Ta thậm chí không dám bày tỏ yêu thương với ngươi, sợ không tôn trọng ngươi! Hoan nhi, ta yêu ngươi, vô cùng yêu. Vì ngươi, ta vứt bỏ tôn nghiêm nho sinh, đến nơi phong trần này làm người dạy dỗ, hết thảy đều vì ngươi. Mười năm trước ta chỉ không lưu tâm một thoáng, ta liền thua cuộc. Hoan nhi!

Sở Thanh Phong nhìn chăm chú Trần tiên sinh, trong lòng thở dài: ” Trần tiên sinh cảm mến quán chủ, vì cái gì không nói cho hắn?”

Trần tiên sinh lấy lại tinh thần, thấy Sở Thanh Phong vẻ mặt thông cảm nhìn mình, sắc mặt lạnh lùng nói:

- Thanh Phong, luyện múa với dải lụa thêm lần nữa!

Canh đầu, trăng bán nguyệt treo trên góc mái hiên, Sở Thanh Phong đứng nơi cửa sổ ngẩng đầu nhìn trời, bỗng phía sau một trận ấm áp truyền tới. Quay đầu thấy Thường Khinh Hoan cầm ngoại bào khoác lên người mình, lãnh đạm nói:

- Quán chủ, cảm ơn!

Thanh Phong chính là đang nghĩ về phụ mẫu? – Thường Khinh Hoan ôn nhu nhìn Thanh Phong công tử chính mình một tay nuôi dạy giờ đã xinh đẹp lạ thường.

Hiện giờ Thanh Phong đã tròn mười tám tuổi, vẫn là cái tên đệ nhất kinh thành, vẫn là mục tiêu mọi người hướng tới! Chỉ là Thanh Phong chưa từng vui vẻ, trên mặt luôn mang một tia lãnh nhiên đau buồn. Hắn, không thích hợp với nơi này!

Thở dài một chút nói:

- Thanh Phong, hôm nay Nhị công tử nhà Vương đại nhân muốn thay ngươi chuộc thân. Ngươi, có bằng lòng không?

Sở Thanh Phong khóe môi hiện lên tia mỉm cười khinh khỉnh. Chuộc thân? Quên hết đi, không bị người ta mua làm nam sủng thì làm ngoạn vật của kẻ khác? Chi bằng ở lại Khinh Hoan quán này, giữ mình trong sạch, là Thanh Phong công tử thanh cao kiêu ngạo.

Thấy Sở Thanh Phong lại lộ ra bộ dạng như vậy, trong lòng biết hắn căn bản đã chướng mắt tên Vương nhị công tử kia, liền nhẹ giọng nói:

- Thanh Phong, nếu thấy thích kẻ nào, cứ nói với ta một tiếng, ngươi liền có thể cùng hắn đi!

Thanh Phong kỳ quái nhìn Thường Khinh Hoan. Hắn dư biết Thường Khinh Hoan không giống những quán chủ bình thường, ép buộc người ta bán mình, độc ác mà hút máu tiểu quan. Chỉ là hắn ta đối với tiền bạc yêu thích vô cùng, là kẻ thấy tiền lập tức sáng mắt, không ngờ hắn lại không cần tiền chuộc thân mà thả mình đi. Đáng tiếc, trải qua nhiều năm ở chốn phong trần, xem hết bao trò hề thế gian. Khách nhân ngoài mặt nghiêm chỉnh nhưng khi ở một mình với nhau liền động tay động chân, còn không biết xấu hổ mà cưỡng ép, có mấy người là thật tâm muốn giao hảo với ta? Đều là ham muốn dung mạo, thân thể này. Người ta thích? Hừ! Sợ là đời này cũng không bao giờ gặp mặt!

Thấy Sở Thanh Phong im lặng không lên tiếng, Thường Khinh Hoan thở dài, xoay người rời đi. Trước khi đi còn dịu dàng nói:

- Thanh Phong, đừng đứng lâu bên cửa sổ. Đêm đã khuya, khí trời rất lạnh.

Sở Thanh Phong vẫn như vậy không nói một lời, nhìn xuyên qua ánh trăng trong suốt, lãnh nhiên ngoài kia…

Lúc này, kinh thành phủ Lục vương gia không khí hân hoan tràn ngập, nơi nơi dán hỉ tự đỏ thẫm. Trong phòng tân hôn, Liễm Âm hồi hộp mở khăn trùm đầu của tân nương, dung nhan kiều diễm tựa hoa hé mở trước mắt.

- Khanh nhi! Ta cuối cùng cũng cưới được nàng!

- Vương gia! – Tân nương e thẹn khẽ gọi.

- Khanh nhi, Khanh nhi của ta! – Liễm Âm ôm lấy cổ nàng.

Ba tháng trước vô tình gặp nàng ở sau hoa viên nhà ngoại công, đối với nàng vừa gặp đã yêu. Biết được nàng là nữ nhi của môn sinh ngoại công, liền cầu xin ngoại công mai mối cho, may mắn nàng còn chưa đính ước. Môn sinh của ngoại công hết sức vui vẻ, lập tức đồng ý chuyện hôn nhân, liền chuẩn bị hôn lễ, cho đến giờ đã cưới nàng về. Suốt ba tháng, chính mình cơ hồ đều mộng thấy nàng mỗi ngày.

- Khanh nhi, nếu như nàng đã xuất giá, liền hại ta mang bệnh tương tư! – Liễm Âm nâng mặt nàng, thâm tình nói.

Vương gia, Khanh nhi cũng nhớ chàng! – Khanh nhi đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, ghé vào lòng ngực Liễm Âm âu yếm.

Liễm Âm động tình mà ôm lấy nàng, hôn lên đôi môi đỏ mọng, hôn mãi không thôi. Vội vàng hạ trướng xuống, đưa nàng vào trong tình yêu vô tận! Bị phiên hồng lãng, một phiến xuân ấm áp, nhu tình kiều diễm.

*****

* tiêu sát lưu sướng: phóng khoáng trôi chảy

* tiểu cữu tử: em vợ

* di: dì

* hồng trù: dải lụa hồng

* lạc hoa phi vũ: hoa rơi lả tả =)

*thần hồ kì thần: vô cùng kì diệu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.