Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Chương 51: Chương 51: Chương 50: Xạ nhập phương tâm




Dưới ánh trăng mờ mờ, một đội nhân mã ở trên thảo nguyên tiến bước.

Bạch Hoạt nói: “Lão đệ, không ngờ ngươi anh hùng như thế, đêm nay nếu không có ngươi, lão khả năng cả mạng già đều không giữ được.”

Hy Bình khiêm tốn hiếm có nói: “Đâu ra lời đó, tiểu tử thấy nếu không phải Bạch Dương lão đầu ra mặt, chúng ta đều rất khó sống quay về.”

Bạch Tử cười nói: “Thực đa tạ một côn đó của huynh, ta mới có cơ hội ôm được Bạch Liên. Ai, ta theo đuổi nàng ta hai năm, hôm nay mới là lần đầu tiên ôm nàng ta vào lòng, cuối cùng cũng có chút cảm xúc thành tựu.”

“Cái gì?” Hy Bình kinh ngạc hỏi: “Huynh theo đuổi nữ nhân, chính là vì thỏa mãn cảm giác thành tựu của huynh?!”

Bạch Tử thản nhiên đáp: “Phải rồi.”

Đích xác, hắn có nhi có nữ, lại có tám thê tử mĩ lệ, theo đuổi nữ nhân chỉ là hứng thú đơn thuần, càng là vì thỏa mãn dục vọng chinh phục của nam nhân đối với nữ nhân.

Bạch Hoạt nói: “Lão đệ, ôm nữ nhi của lão cảm giác như thế nào? Xem ra lần này Tư Nhi trốn không ra vòng ôm của đệ.”

Bạch Tư từ trong lòng Hy Bình đưa đầu ra, nói: “Phụ thân, người trước giờ đều là xấu như vậy, hài nhi là tuyệt đối không thể gả cho hắn!” Đột nhiên quay đầu ngửa mặt nói với Hy Bình: “Đừng cho rằng ta là cam tâm tình nguyện để ngươi ôm, ta là bởi vì không mặc y phục mới không thể không tiện nghi cho ngươi!”

Bạch Hoạt phụ tử liền cười qua lại.

Hy Bình lại không có tâm tình cười, nữ nhân trong lòng này, hôm nay gần như muốn mạng của hắn, hiện giờ hắn cứu nàng ta, nàng ta còn đem tự tôn nam tính của hắn giẫm trong đống phân râu, hắn thực muốn đem nàng ta ném xuống ngựa, nhưng lí trí lại khiến hắn không thể làm như vậy.

Hắn giả bộ bình tĩnh nói: “Nàng như quả không muốn để ta tiếp tục chiếm tiện nghi, có thể lập tức xuống ngựa, nàng biết, nơi đây có là ngựa để tiểu thư nàng cưỡi, hoặc giả là ta xuống đi cũng được. Nàng chọn lựa mục nào?” Thanh âm của lời hắn nói rất nhẹ, mà là ở bên tai của Bạch Tư nói, chỉ có một mình nàng biết được.

Bạch Tử nói: “Hoàng huynh, huynh cùng muội muội ta nói mấy lời thầm thì gì vậy? Nếu là lời tỏ tình, có thể lớn tiếng nói, để chúng ta ai cũng học tập.”

Chúng nhân cười ha hả một trận.

Chiếc miệng của Bạch Tư đụng dái tai của Hy Bình, nói: “Ta hai mục đều không chọn, có dũng khí ngươi liền đem ta ném xuống ngựa đi!”

Hy Bình chỉ đành mặc nhận không có dũng khí, vì che đậy lúng túng, hướng về Bạch Tử nói: “Bạch huynh, ta nào có thể nói lời tỏ tình gì, ta chỉ là nói cho muội huynh hay, kêu nàng ta đừng dán sát như thế.” Hắn cảm thấy có một loại khoái cảm báo phục.

Bạch Tư ở trong lòng hắn hứ lạnh một tiếng, quả nhiên rời ra một chút, nhưng chưa bao lâu, lại ôm hắn chặt cứng.

Đêm có chút mát.

Về đến viện tử của Bạch Hoạt, Bạch Tử hỏi: “Hoàng huynh, đợi lúc đến trong trướng của ta ra sức uống một phen, như thế nào?”

“Tốt.” Hy Bình đáp ứng, ôm Bạch Tư nhảy xuống ngựa, thả nàng ta ra nói: “Bạch tiểu thư, nàng có thể bỏ ta ra, tránh ta tiếp tục chiếm tiện nghi của nàng.”

Bạch Tư nới lỏng hai tay ôm chặt Hy Bình ra, quấn chặt chăn mỏng phủ ở trên người, hung hãn trừng mắt nhìn hắn, lắc đầu không nói rời đi.

Hy Bình để gia bộc của Bạch Hoạt thu xếp Ô Long cùng thiết côn, cùng Tiểu Nguyệt về đến lều bạt của bọn họ, chuẩn bị nghỉ ngơi chút chốc lát lại đi tham gia tửu yến của Bạch Tử.

Bạch Tư về đến trong trướng, Bạch Chỉ hoan hô nói: “Tiểu thư, ngươi quay về sao?”

Bạch Tư không đáp lời, đem chăn mỏng quăng ném đi, lộ ra thân thể mĩ hảo, từ giá áo một bên tiện tay lấy một bộ áo ngủ khoác lên.

Bạch Chỉ hỏi: “Tiểu thư, Bạch Hùng không đem người làm sao chứ?”

Bạch Tư đến ngồi bên cạnh Bạch Chỉ, đem sự tình trải qua giản lược kể qua một lần.

Bạch Chỉ trầm mặc rất lâu, yếu ớt nói: “Hắn thực cứu tiểu thư.” Đột nhiên rơi nước mắt.

Bạch Tư hỏi: “Chỉ Nhi, muội làm sao rơi lệ chứ?”

Bạch Chỉ đáp: “Tiểu thư trở về, Chỉ Nhi cao hứng khóc thôi!”

Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt nằm xuống chưa bao lâu, Bạch Hoạt liền sai người tới gọi bọn họ.

Tiểu Nguyệt nói: “Đại ca, tối nay huynh không thể uống quá nhiều rượu, ăn no liền theo Nguyệt Nhi trở về, muội không cho phép huynh bừa bãi với bọn họ nữa.”

Hy Bình cười đáp: “Tốt, đại ca nghe muội.”

Hai huynh muội lại một lần tới lều bạt của Bạch Tử, lại thấy Bạch Hoạt phụ tử cùng ba thê tử của Bạch Hoạt với tám thê tử của Bạch Tử đều ở đấy, 11 nữ nhân thấy Hy Bình tới, trên mặt đều là sắc thái hưng phấn, năm ca nữ đó khả năng do bởi mệt mỏi quá độ, không thể xuất hiện.

Mĩ Đóa không đợi Bạch Tử phân phó, liền tự động đi qua rót rượu cho Hy Bình, đem nữ thể xích lõa dựa sát rạt.

Hy Bình tuyên bố: “Bạch lão, Bạch huynh, tối nay tiểu đệ không thể phụng bồi đến cùng, uống chút liền thôi, sau khi lấp no bụng, tiểu đệ còn phải quay về nghỉ ngơi, xin thứ lỗi!”

Chúng nữ lộ sắc thái thất vọng.

Bạch Hoạt nói: “Đêm nay đánh thắng trận một trường, tâm tình rất tốt, vốn dĩ muốn cùng lão đệ uống rượu mua vui đến trời sáng, xem ra đành phải bỏ qua.”

Bạch Tử hỏi: “Chẳng lẽ Hoàng huynh hiềm rượu cùng nữ nhân của chúng ta không đủ tốt sao?”

Hy Bình đáp: “Đều tốt, đều tốt, chỉ là Hoàng mỗ một đoạn ngày này không ngủ được một giấc ngon, quả thật thân xác tinh thần mỏi mệt, muốn nghỉ ngơi sinh tức một đoạn thời gian.”

Bạch Hoạt phụ tử tuy biết không phải nguyên nhân này, nhưng cũng không dễ nói thẳng ra, mọi người thông cảm lẫn nhau cũng đã được rồi.

Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt sau khi ăn no, cáo từ đi ra.

Bạch Hoạt phụ tử người một ngày làm việc vất vả quá độ, sau khi say rượu cũng nằm xuống khò khò ngủ say, không đến tới tiến hành biểu diễn xuân cung. Nữ nhân trong trướng tự nhiên ai ai đều không tinh thần bơ phờ.

Tiểu Nguyệt xích lõa thân trên nằm sấp ngủ trên người cũng xích lõa thân trên của Hy Bình, nhu hòa trách móc: “Đại ca, Nguyệt Nhi còn muốn mà!”

Hy Bình không biết làm sao nói: “Đã hôn mấy chục lần, còn chưa đủ sao?”

Tiểu Nguyệt bĩu môi đáp: “Không đủ, Nguyệt Nhi còn muốn hôn!”

Cái miệng của nàng ta dán lên đôi môi của Hy Bình, rất lâu mới tách ra, để thân thể trượt xuống trên thảm, ngủ nghiêng ở bên cạnh Hy Bình, gối cánh tay của hắn, yêu kiều thở gấp liên tục.

Hy Bình nói: “Nguyệt Nhi, muội thật buông thả.”

Tiểu Nguyệ nói: “Đại ca, sau này trước khi ngủ huynh đều phải hôn Nguyệt Nhi, ngoài ra chính là không được đồng ý của Nguyệt Nhi, không cho phép huynh đi tìm những nữ nhân đó.”

Hy Bình cười nói: “Đâu có làm muội muội yêu cầu đại ca như vậy?”

Tiểu Nguyệt giận dữ nói: “Muội chính là phải như vậy.”

Hy Bình nói: “Huynh nói không qua muội, ngủ đi! Tiểu ma nữ.”

Tiểu Nguyệt nói: “Người ta mới không phải tiểu ma nữ.”

Hy Bình không cùng Nguyệt Nhi tranh cãi nữa, lại đột nhiên nhớ tới Lãnh Như Băng, vị tuyệt sắc mĩ nữ này, đã từng cũng đày đọa hắn như vậy, khiến hắn dục hỏa thiêu người lại không có đường nào phát tiết, hắn trong lòng mù mờ một phen, không biết Lãnh Như Băng cùng các nữ nhân khác bây giờ đang làm gì?

Đột nhiên lại nghĩ đến phụ mẫu ở Hoàn Sơn Thôn, từ lúc hắn ra đi tới nay, rất ít nghĩ tới bọn họ, thế nhưng, bọn họ khẳng định có thể thường nghĩ hắn, đương nhiên bọn họ cũng bình thường nhớ tới Đại Hải cùng Tiểu Nguyệt, hiện tại ba hài tử đều không ở bên cạnh bọn họ, bọn họ nhất định rất tịch mịch thôi? Như quả bọn họ biết quan hệ hồ đồ giữa hắn với Tiểu Nguyệt, lại sẽ là tâm tình làm sao chứ?

Tiểu Nguyệt đã ngủ, lúc này chính như là khôi phục thảo nguyên trữ tình, an tường, khả ái như thế.

Bạch Hùng tới rất sớm, trời sáng rõ, hắn liền tới. Không có mang theo bất kì hộ vệ nào, bản thân một mình tới.

Hắn tới, không phải nhận lỗi với Bạch Hoạt, mà là muốn lần nữa theo đuổi Bạch Tư. Câu nói trước khi đi của Bạch Hoạt, khiến hắn lần nữa thấy được rực rỡ của bình minh, lòng tin đạt được cổ vũ lớn nhất, càng rõ thêm Bạch Tư tịnh không có yêu thương tiểu tử Trung Nguyên đó, đêm qua hắn nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định giống như anh hùng giành được phương tâm (linh hồn thiếu nữ) của Bạch Tư, bởi vậy hắn tới, mang theo hi vọng mới, Bạch Hùng hắn, đến rồi.

Bạch Tư thấy hắn, rất ôn nhu nói, nàng ta là không thể yêu thương hắn. Hắn hỏi, nàng hận ta sao? Bạch Tư nói, ngươi còn chưa đủ tư cách khiến ta hận. Hắn nói, chỉ cần một ngày nàng chưa xuất giá, Bạch Hùng ta đều không thể bỏ qua truy cầu đối với nàng.

Quyết tâm cùng dũng khí của hắn quả thật khiến người bội phục, nhưng mọi người càng thêm bội phục độ dày của da mặt hắn, cho dù cả Hy Bình đều phải cam bái hạ phong.

Bạch Hùng sau khi tiến hành tuyên ngôn tình ái của hắn, trở về lều bạt. Hắn quả thật khốn khổ con mắt, phải trở về bổ khuyết lại giấc ngủ đêm qua mất đi.

Mọi người sau khi thấy hắn đi, đều nhẹ nhõm thở một hơi. Bạch Tử liền đó cũng cũng cưỡi ngựa hướng về phương hướng Bạch Hùng đi xa vụt chạy băng băng, không phải đuổi theo Bạch Hùng, mà là đuổi theo muội muội của Bạch Hùng Bạch Liên công chúa. Bạch Hoạt than vãn, hướng về Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt cười cười, kêu gọi mọi người đi dùng bữa sáng. Bạch Tư thấy bóng lưng của Hy Bình biến mất, mới đi về lều bạt của mình.

Bạch Hoạt ăn xong bữa sáng, chiếu lệ phải đến thảo nguyên tản bộ. Hy Bình với Tiểu Nguyệt cùng cưỡi Ô Long đi tới thảo nguyên.

Gió cao mây loãng.

Tiểu Nguyệt dựa vào bộ ngực thô quánh của Hy Bình, nhẹ nhàng nói: “Đại ca, thảo nguyên thật đẹp, Nguyệt Nhi nguyện ý cả đời ở lại nơi đây.”

Hy Bình nói: “Thế muội liền gả cho thảo nguyên đi! Không cần đại ca làm mối cho muội chứ?”

Tiểu Nguyệt yếu ớt đáp: “Đại ca, huynh biết vì sao Nguyệt Nhi có thể cảm thấy thảo nguyên đẹp như thế chứ? Bởi vì chỉ có ở nơi đây, đại ca mới có thể như vậy ôm Nguyệt Nhi, sủng ái Nguyệt Nhi, chỉ có ở nơi đây, đại ca mới không cần né tránh Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi cũng có thể cùng đại ca thân mật. Muội hi vọng chúng ta không phải thân huynh muội biết bao, như vậy chúng ta liền có thể ném bỏ tất cả tương thân tương ái, Nguyệt Nhi là thực sự yêu đại ca. dùng cảm tình đặc biệt của nữ nhân đối với nam nhân, yêu đại ca sâu sắc, dù cho loại tình yêu này không cho phép, muội vẫn là vô oán vô hối.”

Hy Bình không tự giác ôm nàng ta chặt cứng, lại không có một lời ---- thời này khắc này, hắn có thể nói những gì chứ?

Gió của thảo nguyên lướt nhẹ qua gương mặt hắn, nhẹ nhàng như thế, giống như mộng của một thiếu nữ.

Tiếng cười như chuông bạc, bơi qua thiên không của thảo nguyên.

Hy Bình thấy được Bạch Liêng cùng năm thanh niên bên cạnh nàng ta ở không xa, Bạch Tử tịnh không ở trong đấy, đoán chừng là Bạch Tử chưa gặp được nàng ta.

Bạch Liên nói: “Trong các ngươi, có ai nếu có thể nhất tiễn tam điêu, tối nay ta liền với kẻ đó cùng dạo chơi thảo nguyên.”

Năm thanh niên vui sướng kêu hét, đột nhiên lại tỉnh lại, ai cũng mặt lộ ngượng ngịu, hiển nhiên là vui cực sinh bi, biết bản thân không có bản lĩnh nhất tiễn tam điêu.

Hy Bình không nguyện để bọn họ quấy nhiễu chỗ riêng giữa hắn với Tiểu Nguyệt, vừa muốn quay đầu ngựa lại, Bạch Liên đã hướng tới hắn kêu lên: “Ô, tiểu bạch diện tới từ Trung Nguyên, nữ nhân trong lòng ngươi là ai?”

Hy Bình chẳng thèm quan tâm nàng ta, hướng phương hướng ngược lại thúc ngựa đi.

Tiếng vó ngựa vang lên, Bạch Liên suất lĩnh năm thanh niên đuổi tới, nàng ta hơi giận nói: “Con người này của ngươi thực không lễ độ, người ta chào hỏi ngươi, ngươi lại cũng không hỏi thăm một cái.”

Hy Bình quay mặt nhìn nàng ta, hỏi: “Có chào hỏi thế này của nàng sao?”

Bạch Liên yêu kiều cười đáp: “Hiện tại không phải có sao? A, cô nương là nữ tử đêm qua, cô nương làm sao có thể cùng một chỗ với tên vô lại này?”

Năm vị thanh niên lúc này nhìn rõ gương mặt của Tiểu Nguyệt, cơ hồ ngây ngốc, còn may bọn họ không giống như Bạch Hoạt té xuống ngựa.

Tiểu Nguyệt vốn dĩ là đang nhắm mắt, lúc này mở con mắt long lanh mê người của nàng ta ra, đáp: “Vị thư thư này, vô lại trong miệng thư là đại ca của muội, thư thỏa mãn chưa?”

Bạch Liên bật cười nói: “Nguyên lai hắn là đại ca của muội a! Thư chính nói, như loại người này của hắn, có nữ hài tử nào có thể yêu thích hắn?”

Tiểu Nguyệt nói: “Vị thư thư này, thư lại sai rồi, đại ca muội chẳng những có nữ nhân yêu thích, hơn nữa có sáu vị thê tử, còn có một nữ nhi khả ái.”

Bạch Liên xem thường nói: “Đây tính là gì? Đại ca thư còn có 15 vị thê tử, 37 nhi nữ thôi! Hắn làm sao có thể so sánh với đại ca thư? Hứ!”

Năm vị thanh niên vội vã lên tiếng phụ họa, lại bị con mắt xinh đẹp của Tiểu Nguyệt trừng một cái, vội vàng ngậm miệng ---- Hây, vị thiếu nữ này so với Bạch Liên công chúa của bọn họ còn phải xinh đẹp hơn một hai phần, như quả tiếp tục đắc tội đại ca của nàng ta, sau này làm sao tiện triển khai công thế ái tình đối với nàng ta a?

Hy Bình nói: “Nếu không có việc gì, xin đừng theo ta nữa, nàng rất ồn ào da!”

Một vị thanh niên trong đám quát lên: “Giữ miệng! Ngươi cả gan nói lời như thế đối với Bạch Liên công chúa của chúng ta?”

Hy Bình nhìn hắn, hỏi: “Có phải muốn đánh nhau không?”

Thanh niên vì thế nghẹn lời, hắn đích xác muốn vì Bạch Liên ra mặt, ngõ hầu đoạt lấy phương tâm của mĩ nhân. Thế nhưng dũng hãn của Hy Bình đêm qua hắn cũng mắt thấy, lúc này lại không dám nhận lấy khiêu chiến của Hy Bình!

Đâu chỉ là hắn? Năm thanh niên cộng lại cũng không dám khiêu chiến tới Hy Bình, khí thể liền rơi ngàn trượng.

Bạch Liên đột nhiên nói: “Tối qua ngươi không phải nói thích ta sao? Chỉ cần ngươi có thể nhất tiễn tam điêu, Bạch Liên ta như lệ cho ngươi một cơ hội.”

Đừng nói nhất tiễn tam điêu, dù cho 30 tên một chim, Hy Bình cũng không cách nào làm được. Nhớ khi đó, hắn bắn ba mũi tên, hai mũi xuống đất, một mũi không biết tung tích. Lần đó cùng đám người Lôi Phượng đi săn bắn, bắn trên trăm cây tên, một con vật cũng không trúng, cuối cùng nổi giận cầm cung ném đi, lại thần kì ném trúng một con sóc.

Lúc này kêu hắn bắn tên, hắn cũng cảm thấy hứng thú, lòng ngứa ngáy liền muốn qua ghiền tay, thế nhưng nghĩ đến cái gì nhất tiễn tam điêu, quả thật không có tinh thần, thầm nghĩ, ngày mai lại yêu cầu cung tiễn với Bạch Hoạt, cùng Tiểu Nguyệt đến trên thảo nguyên săn bắn, hiện tại bỏ, bêu xấu thực không phải sở trường của Hoàng Hy Bình ta.

Hắn nói: “Lão tử cả đời này chán ghét nhất bắn cung!”

Bạch Liên không ngờ tới hắn không giữ tình cảm như thể, sắc mặt đại biến, quát lên: “Chúng ta đi!”

Nàng ta dẫn năm thanh niên, thúc ngựa rời đi.

Hôm sau, Hy Bình quả nhiên cùng Tiểu Nguyệt tới trên thảo nguyên săn bắn. Hắn lần này có dự kiến trước rõ ràng, cần hơn 150 cây tên, thấy gì liền bắn đó, trên đất chạy, trên trời bay, chỉ cần vừa nhìn được bóng dáng, liền một tên bắn đi.

Thế nhưng bắn mấy chục mũi, xác suất trúng mục tiêu bằng không, mấy con tiểu trùng nhỏ trong bụi cỏ trái lại gặp họa, bị loạn tiễn của hắn bắn xuyên, chỉ là bản thân hắn cũng không biết thôi. Nếu hắn biết, khẳng định có thể gật gù đắc ý.

Tiểu Nguyệt ôm eo hắn, cúi dựa trên lưng của hắn cười cành hoa yêu kiền run rẩy.

Một lần, trên trời đi qua một bầy nhạn, Hy Bình giương cung liền bắn, mũi tên bắn đến giữa không trung lại quay đầu thẳng đất cho rơi xuống, còn may hắn mắt sáng tay nhanh, đưa tay tiếp lấy, bằng không một tên này khả năng cuối cùng bắn trúng chính là cái đầu của hắn thiên tài này.

Chính khi đang đắc ý, đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu liền đau, nguyên là một con chim sợ cung rơi xuống, vừa hay đập trúng đỉnh đầu hắn, hắn kêu to xúi quẩy, dưới cơn phẫn nộ, lắp tên vào dây, bắn gần con nhạn chết dưới chân, liên tục ba tên không trúng, tiện tay cầm tên sắc trực tiếp hướng vào nhạn chết trên đất cắm xuống, cuối cùng bị hắn một tên xuyên ngực, trút một hơi điều khí.

Tiểu Nguyệt cười nước mắt đều ra.

Hy Bình ý còn chưa hết, tiếp tục bắn đông bắn tây, bắn già nửa ngày, y nguyên không bắn được bất kì vật săn hắn muốn bắn nào, đột nhiên nghe được có người nói: “Ai a, hôm nay thế nào có hứng thú như vậy a? Ngươi không phải nói chán ghét bắn tên nhất sao?”

Lại cùng Bạch Liên không hẹn mà gặp, quả thật không phải Hy Bình có thể dự liệu.

Bên cạnh Bạch Liên đổi ba thanh niên, năm thanh niên hôm qua không biết đi nơi nào.

Hy Bình một tên nơi dây, đang muốn bắn ra, lúc này thấy được Bạch Liên, dừng lại một cái, lại nghe được chim kêu nơi thiên không, không tự giác giương cung thoát tay bắn ra, mũi tên khi bắn trúng một con, vừa khéo một con nhạn khác từ phía trên con nhạn bị bắn trúng bay qua, cũng bị xuyên ngực mà chết.

Một tên hai chim!

Mũi tên xâu hai con nhạn đến được giữa không trung, cạn thế bắn ngược xuống, chợt đầu tên lòi ra vừa khéo rơi ở sau lưng một con trong bầy nhạn, do bởi thế rơi rất mạnh, thấu thể mà qua, thực sự một tên ba chim!

Mọi người thấy ba con nhạn trên đất bị mũi tên xuyên thành một dây, không dám tin.

Hy Bình cho rằng bản thân hoa mắt, dụi dụi con mắt, liền nhìn ---- ô a! Thực con mẹ nó một tên ba chim da! Hắn đột nhiên ném cung trên tay đi, cười lên ha hả.

A hà! Không ngờ được Hoàng Hy Bình ta cũng có loại bản lĩnh này? Bất quá, là làm sao bắn trúng chứ? Ai, mới rồi quên nhìn, lỡ mất cảnh ngoạn mục như thế, thực không cam tâm.

Một thanh niên hoan hô nói: “Oa, nguyên lai thực có thể một tên ba chim, ta cũng có hi vọng rồi.” Hi vọng của hắn nói, đương nhiên là sau khi bắn trúng, cùng Bạch Liên công chúa mĩ lệ thỏa thích dạo chơi đêm thảo nguyên mĩ lệ.

Bạch Liên đột nhiên nói với Hy Bình: “Tối nay ta ở chỗ này đợi ngươi.” Thúc ngựa biến mất trong tầm mắt của Hy Bình.

Tiểu Nguyệt nói: “Đại ca, nàng ta hẹn huynh đó, một mũi tên đó của huynh bắn trúng phương tâm của nàng ta, bắn được rất sâu nữa!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.