Liêu Thần

Chương 128: Chương 128: Người cá biển xanh 5




Tốc độ thuyền hải tặc vô cùng mau, chỉ trong giây lát bọn họ đã đến gần, hơn nữa còn chuẩn bị tư thế lên thuyền.

Gerry lão đại giơ cao kiếm trong tay, lớn tiếng nói: “anh em, hải tặc tới! Vì thuyền của chúng ta, vì đồng vàng của chúng ta, vì cuộc sống tốt đẹp của chúng ta, nhất địnhkhông thể để cho hải tặc lên thuyền! Chuẩn bị lên!“

Tất cả thuyền viên đều giơ vũ khí, nhiệt huyết sôi trào kêu lên: „Vì thuyền của chúng ta!“

„Tấn công!“

Trì An nhìn thấy mọi thứ, cảm thấy Gerry lão đại thật biết cách dạy dỗ thuyền viên, bản thân hắn vốn có uy nghi của người lãnh đạo, dễ dàng điều động mọi người họp sức, các thuyền viên lúc này tựa như gà hăng máu, đối với cuộc chiến sắp tới một chút cũng không sợ hãi, không ai lâm trận bỏ chạy.

Sau khi Gerry lão đại lên tinh thần cho thuyền viên, thừa dịp nhóm hải tặc Bộ Xương Khô chưa đến, quay đầu nhìn về phía Trì An đang đứng trước khoang thuyền, nói: „Nhóc con, nếu lần này chúng ta bình an sống sót, ta có thể yêu cầu tăng thuyền phíkhông?“

„Bao nhiêu?“

„Lại thêm 20 đồng vàng đi.“ Gerry lão đại cười tủm tỉm nói.

Trì An có chút buồn cười, phát hiện hắn thật biết suy đoán lòng người, vì thế khẳng khái nói: „Có thể, nếu các người có thể bình an sống sót.“

Gerry lão đại nhếch miệng cười rộ lên, sau đó hướng lên boong thuyền nói với các thuyền viên đang chuẩn bị tốt để chiến đấu, nói: „Mọi người nghe rõ chưa? Joy nguyện ý trả thêm 20 đồng vàng, mọi người nhất định phải nỗ lực!“

„rõ!“ một đám thuyền viên càng thêm nhiệt huyết sôi trào.

Rất nhanh, thuyền của hải tặc Bộ Xương Khô đã tiếp cận đến gần, bắt đầu dùng công cụ khuyếch đại âm thanh đơn giản nói chuyện.

Gerry lão đại báo tên mình ra, nói với thuyền hải tặc: „Người bạn Bộ Xương Khô, chúng tôi chỉ nghĩ đến Kình đảo một chuyến, có thể tạo thuận tiện không?“

Kẻ phụ trách bên thuyền hải tặc cũng đáp ứng, có thể tạo thuận tiện, nhưng phải cấp lộ phí.

Nơi này là hải vực tự do, thuyền bè lưu thông ngày thường không cần đóng lộ phí gì, nhưng hiện tại nhóm hải tặc Bộ Xương Khô rõ ràng là thu phí qua đường cho riêng mình. Loại chuyện này cũng không phải là lần đầu xảy ra trên mặt biển, rất nhiều thuyền hải tặc tránh đi hải quân tuần tra, hoạt động ở hải vực tự do, hướng đến những thuyền bè đi lại trên biển thu ít lộ phí, nếu hải quân xuất hiện, chúng sẽ bỏ trốn mất dạng, vì thời gian có hạn, nên rất ít khi xảy ra xung đột với thuyền buôn.

Những thuyền buôn cũng không muốn tranh chấp với những bọn hải tắc hung ác kia, coi như tiêu tiền mua bình an, cho nên giống như hiện tại, đều sẽ đưa tiền, bọn hải tặc cũng sẽ không muốn quá nhiều, chỉ đòi trong phạm vi hợp lý.

Gerry lão đại rõ ràng cũng muốn như thế, nên trước lễ sau khách.

Gerry lão đại hỏi lộ phí là bao nhiêu, đối phương cho cái giá, sau đó Gerry lão đại và toàn thuyền viên đều đứng hình.

Đối phương ra giá quá cao, so với Gerry lão đại càng là công phu sư tử ngoạm, cao hơn thuyền phí Trì An có thể chi trả, không đáng.

Vì thế, hai bên không nói xong, xung đột xảy ra.

Hai bên bắt đầu nổ súng bắn nhau, thuyền ở trên mặt biển lúc ẩn lúc hiện.

Trì An nắm lấy lan can, bị choáng váng đến thiếu chút nữa nôn ra ngoài, lại có cảm giác say sóng.

Thể chất của thân thể này có chút đặc biệt, rõ ràng là đi biển, đều đã ở trên thuyền mấy năm, theo lý thuyết là phải quen với sinh hoạt trên biển mới đúng, nhưng mỗi khi gặp được bão táp, thuyền xóc nảy là muốn nôn mật xanh mật vàng.

Trì An nhịn xuống sự khó chịu trong cơ thể, chăm chú quan sát tình hình chiến đấu của hai bên, phát hiện ra trình độ chế tạo pháo ở thế giới này cũng không cao, dùng nhiều nhất vẫn là pháo trên chiến thuyền, hơn nữa, lực sát thương cũng hữu hạn, đến nỗi loại vũ khí nóng là súng thì trong trí nhớ của Angel căn bản không có xuất hiện, dùng nhiều nhất vẫn là kiếm.

Hai chiếc thuyền càng ngày càng đến gần nhau, cuối cùng là thuyền hải tặc bên kia khiêng một tấm ván to để lên giữa hai thuyền, những tên hải tặc múa may vũ khí, dẫm bàn đạp đi qua thuyền của Gerry lão đại.

Sau khi pháo nổ không lâu, khi mà hải tặc bước qua thuyền, cả hai bên đều rất ăn ý mà ngừng bắn pháo.

Ở thế giới này thuyền là phương tiện giao thông vô cùng quan trọng, nếu không phải tất yếu, mặc kệ là thuyền hải tặc hay thuyền buôn, đều rất ăn ý mà không đem thuyền hủy hoại.

Thuyền không chao đảo, cảm giác khó chịu trong người cũng dừng lại, Trì An nhanh chóng đứng dậy, vì bị say sóng mà mặt cô trắng bệch ra, có chút khó coi.

Thuyền viên ở chung quanh nhìn bộ dáng này của cô, đã đem cô thành một tên „Đại thiếu gia quý tộc vô dụng“, khi hải tặc lên thuyền, nhanh chóng nói với cô: „Đại thiếu gia vô dụng, còn không mau trốn vào khoang thuyền, nếu như bị hải tặc giết chết cũng đừng trách bọn ta!“

Sắc mặt Trì An có chút không tốt, hít một hơi thật sâu, rút kiếm ở bên hông ra, phi thân nhảy lên mái khoang thuyền.

Khi hải tặc tấn công qua đây, dưới tình hình chiến đấu, cô phát hiện mỗi thuyền viên của Gerry lão đại đều có kiếm thuật rất tốt, giá trị vũ lực không tồi, thì hiểu rõ vì sao Gerry lão đại dám hét giá khi cô nói muốn đi kình đảo, ngoại trừ chi phí vận chuyển cao, thì thực lực của Gerry lão đại và thuyền viên cũng đủ cho bọn họ có khả năng liều mạng khi gặp phải hải tặc.

Thấy thế, cô nắm lấy một sợi dây thừng rũ xuống, thân thể bay giữa không trung, đem những tên hải tặc kia đá rơi xuống biển.

không ngừng có những tên hải tặc từ chỗ cao rớt xuống biển, có tên rớt xuống boong tàu, Trì An đem dây thừng thô to ném qua, đem hắn quấn lấy quăng xuống biển.

Đám hải tặc giống như sủi cảo thay nhau bùm bùm rơi xuống nước.

Đám người Gerry lão đại nhìn đến ngây người.

rõ ràng vừa rồi còn như một tên „Đại thiếu gia quý tộc“ yếu đuối vô dụng, thuyền xóc nảy đều có thể nôn thốc nôn tháo, ai biết hiện tại lại phát huy như thế.

Sức chiến đấu như thế, nghiễm nhiên như hai người khác nhau.

Gerry lão đại huýt sáo một cái, cảm thấy bọn họ kiếm được bảo bối.

Cuối cùng Trì An cũng đem bọn hải tặc ở trên cao giải quyết hết, sau đó cô nhanh chóng nhảy xuống, trò cũ tái diễn, nơi cô đi qua, những tên hải tặc đều bị chém mộtnhát, làm cho nửa sống nửa chết, sau đó bị ném xuống biển.

cô không có giết hải tặc nhưng thủ đoạn của cô, càng làm trái tim đám hải tặc càng thêm băng giá.

Phải biết rằng, nguy hiểm dưới biển không ít, không biết khi nào sẽ gặp được hải thú ăn thịt, có đôi khi bọn chúng sau khi cướp thuyền, sẽ ném người xuống biển, nhìn hải thú xuất hiện, đem những người sống sờ sờ đó kéo xuống nước ăn sạch, nước biển nhuộm một màu đỏ thẫm, còn bọn chúng thì có thể ha ha cười vui vẻ.

Mà khi đến phiên mình như lúc này, thì trái tim đều rét lạnh.

Có một hung thần sát khí không mong đợi như Trì An xuất hiện ở đây, số lượng hải tặc dần dần giảm bớt, Gerry lão đại mừng rỡ đến hai mắt tỏa sáng, múa may kiếm trong tay, nói: „anh em, cố gắng lên, thuyền hải tặc kia là của chúng ta!“

„rõ!“

Trì An: „...“

Trì An đối với hành vi đoạt thuyền hải tặc của Gerry lão đại thì hết chỗ nói, cảm thấy mình cần định vị người này một lần nữa.

Đối diện, thuyền trưởng thuyền hải tặc lúc này mới phát hiện hôm nay gặp phải „ván sắt“, nhìn thấy ngày càng có nhiều hải tặc bị đối phương giải quyết, sắc mặt trở nênâm trầm, đột nhiên hắn cầm lấy một cái vỏ ốc biển thật lớn, đặt lên trên miệng.

„Ô...!“

Thanh âm dày nặng vang lên khắp mặt biển.

„không tốt, hắn muốn triệu hồi hải yêu!“ Gerry lão đại thất kinh la lên.

Trì An nhặt lên thanh kiếm của hải tặc rơi trên boong thuyền, vận dụng linh lực, ném thanh kiếm kia bay nhanh về phía tên hải tặc đối diện.

Gerry lão đại nhìn thấy hành động của cô, đang muốn nói cô làm thế cũng là vô dụng, hai thuyền tuy cách không xa, nhưng vẫn không đủ để ngăn người bên kia, nào biết thanh kiếm như một luồng sáng bay nhanh về phía đối diện, như thế chẻ tre, mang theo một cổ lực phá tan không khí, đâm vào tay của thuyền trưởng bên kia, khiến vỏ ốc trên tay hắn rơi xuống biển.

Thuyền trưởng hải tặc che lại bàn tay không ngừng đổ máu, dùng ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Trì An, sau đó cười ha ha.

hắn cười to làm Gerry lão đại cảm thấy có một dự cảm bất hảo.

Dự cảm này rất nhanh đã ứng nghiệm, thuyền đột nhiên kịch liệt lay động, trong cơn xóc nảy khiến nhiều người bổ nhào vịn vào lan can đển ổn định thân mình, theo bản năng nhìn xuống biển, thì thấy mặt biển quay cuồng, có thể nhìn thấy một cái bóngthật lớn dưới nước biển trong xanh.

„Là hải thú!“ Mặt Gerry lão đại hoàn toàn chuyển sang màu xanh.

Tuy hắn không triệu hồi được hải yêu mà là hải thú, nhưng đó cũng là quá sức đối với người thường.

Mọi người đều biết, hải yêu có chỉ số thông minh cực cao, có thể so sánh với con người, mà chỗ đáng sợ nhất của hải yêu chính là, có thể triệu hồi hải thú đến công kích con người. Đa số hải thú có chỉ số thông minh rất thấp, nhưng sức chiến đầu lại phi thường cường hãn, dễ dàng có thể ném đi một con thuyền lớn, đem nó kéo xuống đáy biển.

Số lượng hải yêu cũng không nhiều, nhưng hải thú trong biển lại có rất nhiều, đáng sợ nhất chính là những quái vật khủng lồ sinh hoạt ở dưới đáy biển sâu, nếu gặp phải chúng nó, thậm chí có thể đem một đảo nhỏ ném đi.

Người đi biển sợ nhất chính là gặp phải hải thú khổng lồ.

hiện tại nhìn hình chiếu trên mặt biển, kia là một cái bóng vô cùng lớn, có thể biết được hải thú công kích họ lần này vô cùng lớn.

Gerry lão đại bất chấp mọi thứ, vội vàng chạy nhanh đến chỗ bánh lái, nhanh chóng chuyển động bánh lái, muốn thoát khỏi chỗ này.

Hải thú quay cuồng trong biển, nó giống như nhẹ nhàng đong đưa cơ thể, nhưng lại dễ dàng nhấc lên một đợt sóng to, hai thuyền bị sóng đánh lay động không ngừng.

Trì An lại muốn nôn, bổ nhao vịn lấy lan can, oa một tiếng, nôn ra.

Những người khác cũng liều mạng bắt lấy đồ vật để ổn định lại bản thân, có vài người phản ứng không kịp, khi thuyền bị đâm thì cũng rớt xuống biển, nháy mắt đã bị nước biển bao phủ, không biết sống chết.

Đột nhiên, Gerry lão đại càn rỡ cười vang: „Ha ha ha... đám nhãi ranh này, triệu hồi hải thú gì hả? Địch ta cũng chẳng phân biệt được mà tấn công, xứng đáng a...“

Những người khác cũng cười, vừa cười nhạo vừa hoan hô, không chút khách sáo chê cười.

Trì An hữu khí vô lực mà treo người trên lan can, khó khăn quay đầu nhìn lại, nhìn thấy thuyền đối diện so với thuyền của họ còn hoảng loạn hơn, hiển nhiên hải thú được triệu hồi tới không chỉ công kích bọn họ, mà cũng công kích luôn thuyền hải tặcđã triện hồi nó.

Lại một trận xóc nảy kịch liệt diễn ra, thuyền hải tặc phía đối diện bị tung lên, bọn hải tặc trên thuyền không đứng vững, giống như sủi cảo, bùm bùm rơi xuống nước.

„Chuyện này không có khả năng...“ Thuyền trưởng thuyền hải tặc khiếp sợ kêu lên.

hắn không rõ, vì sao lần này bọn họ triệu hồi hải thú lại không nghe theo lời sai sử, ngay cả bọn họ cũng tấn công.

Người trên thuyền Gerry lão đai cười đến điên cuồng.

Chuyện này khiến họ không có biện pháp không cười, vẫn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy triệu hồi hải thú đến hỗ trợ, cuối cùng lại bị chính hải thú mình triệu hồi tấn công rơi xuống biển, bọn hải tặc Bộ Xương Khô vì có thể triệu hồi hải thú nên khiến người nghe tiếng đều sợ đến vỡ mật, nhưng lần này lại nháo ra chuyện như vậy, nếu là truyền ra ngoài, thanh danh của chúng đều mất hết.

Có một ít hải tặc bị hất bay đi, cố gắng bắt lấy dây thừng bên hông thuyền, nhưng cuối cùng bị hải thú va chạm lần nữa, vẫn là rớt xuống biển.

Khi hải thú kia tấn công, bọn họ cũng thấy rõ hải thú được triệu hồi tới là một con quái vật thô bạo khổng lồ.

Loại quái vật này có thể hình khổng lồ, sinh hoạt tận đáy biển sâu, trừ bỏ hải yêu, con người căn bản không có biện pháp triệu hồi nó.

không nghĩ đến lần này bọn hải tặc không triệu hồi được hải yêu đến tấn công, lại triệu hồi ra thứ quái vật khổng lồ này, cũng không biết nên nói là may mắn hay bất hạnh.

Sắc mặt Gerry lão đại có chút đau khổ.

Sau khi bọn hải tặc bị quăng xuống nước, hắn cảm thấy rất nhanh sẽ đến lượt bọn họ.

Quả nhiên, con quái vật kia sau khi ném thuyền hải tặc đi, tiếp tục đi xốc thuyền của Gerry lão đại, tựa hồ muốn đem tất cả mọi người rớt xuống biển mới thôi. Các thành viên trên thuyền Gerry lão đại nhanh chóng đi theo kết cục của bọn hải tặc, bùm bùm rơi xuống biển.

Khi Trì An bị cơn sóng lớn ập đến, cuối cùng cũng không có biện pháp nắm chắt, tay vừa trợt ra, thân mình lập tức bị ném ra, ném lên thật cao, sau đó cũng giống như những người khác rớt xuống biển.

Khi rơi xuống nước áp lực nước ập đến khiến cô không kịp bế khí, nước biển lập tức thâm nhập vào tai mũi miệng, làm cô sặc nước, thân mình chìm xuống.

Trì An vội vàng bế khí, nhanh chóng bơi lên trên.

Trong nước có một lực đạo đánh mạnh vào từng cơn sóng, Trì An không hề có biện pháp đối ứng, chỉ có thể giống như những người khác, bị ném bay đi ra xa, đến khi côđụng vào một vật gì đó mới có thể dừng lại được.

một vật gì đó ướt át trơn trượt cọ vào eo cô.

Trì An quay đầu nhìn thì thấy cá heo đang cười tủm tỉm, hình tia chớp trên trán dưới ánh mặt trời càng phá lệ bắt mắt.

Cá heo vui sướng dùng mõm cọ cọ cô, sau đó bơi đến, làm cho cô ngồi trên lưng nó, bơi nhanh trốn đi.

Trì An vội cúi người duỗi tay ôm lấy đầu nó, phát hiện nó mang cô rời xa khỏi khu vực con quái vật đang quay cuồng như cũ, chung quanh là những người không kịp tránh thoát rớt xuống nước, sau đó sẽ bị nó tạo một cơn sóng lớn ném ra xa, thậm chí có người xui xẻo trực tiếp bị thủy áp không thể hít thở mà chết.

Cá heo bơi ra xa khỏi đó, mãi cho đến rời đi rất xa, nó mới dừng lại đem Trì An bỏ xuống, vui sướng mà nhảy lên khỏi mặt nước, ở giữa không trung nhảy một lúc mới trở lại trong nước, bơi đến cọ cọ vào người Trì An.

Trì An lau đi những giọt nước dính trên mặt, sờ sờ trán nó, cười nói: „Cám ơn em, em lại cứu chị một lần.“

Nó cười tủm tỉm cọ cọ vào cô, ý bảo cô ngồi lên người nó, mang theo cô bơi đi.

Trì An không biết nó muốn mang cô đi đâu, chỉ là hiện tại trời đã sắp tối, đã không còn nhìn thấy thuyền hải tặc cũng như thuyền buôn của Gerry lão đại, cũng không biết họhiện tại ra sao nữa.

rõ ràng còn có mấy ngày nữa là có thể trở lại Kình đảo, nhưng lại gặp phải chuyện này, làm Trì An vô cùng thất vọng.

Sắc trởi rất nhanh chuyển sang màu đen, ánh trăng trên cao nhu hòa chiếu trên mặt nước, biển cả một mảnh an bình, cơ hồ khiến người ta nhịn không được mà xem nhẹnguy hiểm có thể xảy ra.

Nguy hiểm từ đại dương chưa bao giờ ít hơn so với trên đất liền, thậm chí còn đáng sợ hơn.

„Em muốn mang chị đi đâu?“ Trì An vuốt đầu cá heo, hỏi.

Cá heo tự nhiên sẽ không thể trả lời, ngẫu nhiên nó sẽ lặn xuống nước, làm nước biển bao phủ Trì An, sau đó lại đột nhiên nhảy lên khỏi mặt biển, thân mình tạo thành mộtvòng cung tuyệt đẹp giữa không trung.

Đột nhiên bay lên khiến Trì An không tự chủ được mà hét lên, sau đó cười ha hả, thanh âm truyền đi thật xa.

Nơi xa truyền đến tiếng ca du dương, mờ ảo linh hoạt tựa như ảo mộng.

Cá heo đột nhiên dừng lại, nó đem Trì An rời khỏi lưng nó, sau đó dùng mõm chạm vào cô, đẩy cô đến một tảng đá ngầm trên mặt biển, sau đó lại lặn xuống nước.

„Haiz...“

Trì An ngồi lên tảng đá, nhìn nó biến mất, nhịn không được thở dài.

Tuy cá heo này rất đáng yêu, cảm giác tuổi nó cũng không lớn, có chút ham chơi, nhưng tiếc nuối chính là, cô không có khả năng cùng động vật nói chuyện, đối với hành động của nó đều là nửa đoán nửa làm đại.

Ánh trăng dần dần mà lên tới giữa bầu trời, nương theo ánh trăng, Trì An phát hiệnphiến đá ngầm này không lớn lắm, có hình dáng như ánh trăng rằm.

Trước đó cô đã nôn hết thức ăn ăn ở trên thuyền, hiện tại vừa mệt vừa đói, nghĩ đến những nguy hiểm tiềm tàng trong biển, Trì An tự nhiên sẽ không bơi xuống nước tìm thức ăn, vì thế nên sờ sờ cái túi bên eo.

Trong túi ngoại trừ một số món là cá heo tặng cô trước đó còn có một miếng bánh mì đen nhỏ, vì dùng túi không thấm nước đựng nên không dính phải nước, còn có thể ăn.

Trì An ăn hết miếng bánh mì, cũng không thấy no, vẫn là đói lả, đồng thời còn rất khát.

cô liếm liếm môi, nhịn không được thở dài lần nữa.

Nếu là ở trên đất liền, cô còn có thể trực tiếp bỏ đi, nhưng nơi này bốn phía đều là nước biển, trong biển lại có vô số nguy hiểm rình rập, cô chỉ có bị nhốt ở chỗ này.

Rầm một tiếng, Trì An quay đầu lại nhìn, thì thấy cá heo đã trở lại.

Nó nổi lên mặt nước, cười tủm tỉm nhìn Trì An, vỗ vỗ đuôi, bắn ra một trận bọt nước, như là đang chào hỏi cô.

„Em đã đi đâu?“ Trì An cười hỏi nó.

Cá heo tự nhiên sẽ không trả lời cô, ở trong nước lắc lư thân mình, bơi gần hơn đến phiến đá, khi nó dùng mõm cọ cọ vào một chân Trì An đang ngâm trong nước, đột nhiên có một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

„Ares!“

Cá heo mở to đôi mắt đen láy, nhìn về phía sau Trì An, Trì An từ trên mặt nó có thể nhìn ra ý vô tội của nó.

„Ares, lại đây!“ Giọng nói kia lại vang lên lần nữa.

Trì An theo bản năng quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy người đàn ông cách phiến đá ngầm không xa dưới ánh trăng nửa người trên lập tức cứng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.