Linh Hồn Ác

Chương 38: Chương 38




Vừa vào phòng, Brolin đã bật ngay ấm đun nước, dấu hiệu cho thấy trạng trái phấn khích mạnh mẽ.

Anh bấm số tắt gọi Salhindro trên máy điện thoại.

- Larry, anh có bận không? Brolin hỏi.

- Cậu không tưởng tượng nổi tôi làm việc thế nào đâu! Tôi vừa kết thúc cuộc họp ngắn với các đội tuần tra, họ đi rồi. Nếu có 1 người da trắng, khoảng 20 đến 30 tuổi, làm việc bán thời gian hoặc thất nghiệp và đi trên chiếc Mercury Capri 77 quanh Washington Park, chúng tôi sẽ tìm ra hắn cho anh!

- Larry, bỏ qua xe Mercury đi, tôi nghĩ là chúng ta đã nhầm hướng, tôi có 1 ý. Anh đến phòng tôi được không?

Im lặng kéo dài 1 giây, như để Salhindro kịp đánh giá tình hình.

- Tôi sẽ có mặt ngay, khi anh còn chưa kịp đặt máy xuống.

Larry Salhindro cùng với 100kg của mình đi vào khi Brolin đang rót cốc trà nóng bỏng.

- Nào, có cần tôi nhắc lại cho mọi người không? Anh vừa hỏi vừa đóng cửa lại.

- Không cần. Chuyện kẻ giết người sống gần nơi xảy ra vụ án mạng đầu tiên không phải là không thể. Vấn đề là chiếc xe, xe đó không phải của hắn.

- Sao anh biết được?

- Anh uống trà nhé?

Salhindro từ chối bằng 1 cái nhăn mặt.

“Tôi không “biết” điều đó, Brolin nói tiếp, tôi “phán đoán”.”

- Lại là 1 trong những kiến thức của khoa học hành vi ư? Lắm khi tôi tự hỏi tại sao người ta lại nhận cậu vào FBI.

- Tôi nói nghiêm túc đấy, Larry.

Brolin đứng dậy và ra đứng trước tấm bảng lớn choán 1 khoảng tường. 1 tay anh cầm cốc trà bốc khói, 1 tay anh dùng ngón trỏ chỉ vào dòng chữ trên cùng của những ghi chép được viết thành hình kim tự tháp.

“1 kẻ giết người và 1 con Quạ”, anh đọc.

- Lần thứ nhất chúng giết người trong rừng, 1 nơi cách xa các nhân chứng, và cẩn thận vẩy chất Mercaptan vào ngôi nhà hoang. Chúng không gặp bất cứ rủi ro nào, tất cả đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Lần này, chúng hành động trong 1 ngôi nhà tách biệt cạnh 1 khoảng đất hoang. Tuy nhiên, có người sống cách đó không xa và có con đường dẫn tới ngôi nhà của công ty thoát nước vốn khá đông người qua lại. Thế mà chúng ta lại tìm thấy vết bánh xe trước ngôi nhà. Anh nghĩ là chúng lại để xe của chính mình ở đằng trước, mặc dù biết là sẽ có nhân chứng hay sao?

- Chúng hành động ban đêm, vì thế hạn chế được rủi ro, Salhindro phản bác.

- Đúng, 1 khi đã ở trong ngôi nhà của công ty thoát nước, nhưng ngay khi báo chí thông báo về vụ giết người, có thể 1 nhân chứng nhớ lại là đã nhìn thấy 1 chiếc xe rẽ vào con đường riêng. Nếu anh đủ tinh ranh để vảy Mercaptan nhằm xua đuổi những kẻ không mời mà đến ở lần thứ 1, thì anh có nghĩ là anh sẽ chở nạn nhân thứ 2 đi xuyên qua khu nhà vườn bằng chính chiếc xe của anh không?

- Khó có thể, quả đúng là như thế.

- Chúng làm theo cách đơn giản nhất, tôi nghĩ chiếc Mercury là của nạn nhân.

Brolin viết bằng bút Veleda lên bảng.

“Xe của nạn nhân thứ 2: Mercury Capri 1977?”

- Điều này sẽ giúp xác định danh tính. Meats đã yêu cầu bộ phận đăng ký xe cho biết danh sách các chủ sở hữu xe Mercury 77 trong toàn bang. Nếu may mắn, chúng ta sẽ tìm thấy 1 cái tên trùng với hồ sơ người mất tích.

Brolin đồng tình.

- Larry. Hãy tưởng tượng anh là kẻ giết người.

Salhindro làu bàu không thích thú gì.

“Anh giết cô gái này. Anh rất tinh quái, anh biết rằng tốt hơn hết là không để xe của cô ta diễu qua nơi xảy ra án mạng. Anh muốn vứt bỏ chiếc xe ấy, đồng thời lấy lại xe mình ở đâu đó. Anh sẽ chọn địa điểm nào?”

- Hừm…Có lẽ là 1 bãi đỗ xe. Nơi tuyệt vời để để lại chiếc xe của tôi mà không gây chú ý trong khi tôi giết cô ta, rồi sau đấy cũng bỏ lại xe của nạn nhân ở đó. Nếu may mắn, phải rất lâu sau người ta mới nhận ra chiếc xe ấy nằm im tại chỗ. Rất lâu.

- Với điều kiện ở 1 bãi đỗ xe công cộng, không phải trả tiền. Hoặc bãi đỗ xe dài ngày của sân bay.

- Sân bay ư? Ở phía đối diện, không, xa quá! Anh nói là 1 bãi đỗ xe miễn phí ư? Không nhiều bãi như vậy…

Brolin lại gần bản đồ thành phố. Anh đặt ngón tay mình chỉ cách nơi xảy ra án mạng vài cm.

- Anh quên mất bệnh viện Shriners và trường Y Oregon với bãi xe công cộng mênh mông. Cách ngôi nhà của công ty thoát nước chưa đầy 1 cây số.

Salhindro đứng bật dậy, đầu óc hoạt bát, tim hồi hộp, giống như khi anh đi tuần đêm mười lăm năm trước.

- Đi xe của cậu hay xe của tôi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.