Linh Hồn Thâm Xử Nháo Cách Mệnh

Chương 63: Chương 63




CHƯƠNG 61

Bắc Kinh, Phan gia viên.

Vào xuân, người nước ngoài lui tới mua hàng lũ lượt không dứt, không khí tết chưa tan, dây pháo nhựa vẫn còn treo dưới mái hiên nhà.

Trong núi không rõ năm tháng, Triển Hành loáng thoáng cảm thấy đã trôi qua rất lâu rồi, nhưng tính từ mùng ba đầu năm rời khỏi New York tới nay, bất quá chỉ mới có mười ngày ngắn ngủi, hiện còn chưa tới mười lăm tháng giêng.

Cửa lớn Thanh Vân trai đóng chặt, Lâm Cảnh Phong một tay dắt Triển Hành, một tay cầm vòng sư tử trên cánh cửa gỗ sơn đen gõ gõ, chẳng có động tĩnh gì.

“Đi nghỉ mát rồi à?” Triển Hành hỏi.

Lâm Cảnh Phong nheo mắt, chuyện này không khớp với suy đoán của y, Hành Vân tàn tật, tết nhất lại là thời gian kinh doanh tốt nhất, hẳn sẽ không rời tiệm mới đúng, chẳng lẽ anh trai cô ta xảy ra chuyện gì rồi? Y quay đầu lại nhìn, không phát hiện người nào theo dõi hết.

Hàng chất đầy balô không có chỗ tiêu thụ, Lâm Cảnh Phong trầm mặc ra khỏi Phan gia viên, vẫn nắm chặt tay Triển Hành như cũ.

Lâm Cảnh Phong: “Anh phải liên lạc với Bân tẩu, phải bán đồ trong túi mới có tiền”

Triển Hành: “Được bao nhiêu tiền, tiếp theo chúng ta làm gì?”

Lâm Cảnh Phong: “Em nghĩ sao?”

Triển Hành lắp bắp nói: “Ơ…tìm nơi nào ở trước há?”

Lâm Cảnh Phong hơi suy tư, gật đầu nói: “Được, anh đi coi thử”

Triển Hành: “Để em hỏi cậu hai, nhờ cậu giúp chúng ta tìm một căn nhà?”

Lâm Cảnh Phong dở khóc dở cười, Triển Hành vội giải thích: “Chúng ta tự bỏ tiền mua, mua căn nhỏ nhỏ chút”

Lâm Cảnh Phong nghiêm mặt nói: “Này vợ, em có biết ‘Căn nhà nhỏ nhỏ’ ở Bắc Kinh bao nhiêu tiền không?”

Vẻ mặt Triển Hành mờ mịt: “Bộ mắc lắm hả? Thuê cũng được mà”

Lâm Cảnh Phong ngẫm nghĩ: “Thuê thì có thể cân nhắc”

Triển Hành nối thông điện thoại: “Này, cậu hai hả”

Tôn Lượng: “Thằng nào đấy?”

Triển Hành: “Phắc! Cháu trai cậu nè! Con về Bắc Kinh rồi, cậu hai, cậu đang làm gì đó”

Tôn Lượng: “Cháu trai? Ông đây làm gì có thằng cháu trai nào? Xéo!” Đoạn cúp điện thoại.

Triển Hành: “…”

Lâm Cảnh Phong: “???”

Triển Hành chỉ muốn gầm thét quăng điện thoại, rốt cuộc cũng hiểu ra, mấy người này thông đồng với nhau cả rồi! Đáng hận!

Lâm Cảnh Phong: “Cậu ấy không để ý em à? Không sao, anh đi liên hệ thuê nhà, hôm nay tạm thời tìm khách sạn ở trước đã”

Triển Hành mặt ủ mày chau, điện thoại lại vang, là giọng của Lục Diêu.

Triển Hành: “Má cậu hai đó à? Em đang bị bà ngoại lấy thước khẽ tay ở Canada đấy phải không?”

Lục Diêu đáng thương nói: “Haiz, đừng nhắc nữa, anh hai, em đang ở nhà cậu hai”

Triển Hành chả hiểu mô tê gì, Lục Diêu lại nhã nhặn hiền thục nói: “Anh ơi, anh có thể qua đây một chuyến không? Nghe bảo, Triển Dương và Lục Thiếu Dung…”

Tôn Lượng giật điện thoại qua, hỏi: “Không giỡn nữa, tiểu Tiện nhóc đang ở đâu?”

Triển Hành tức giận nói: “Ông là ai đấy?”

Tôn Lượng: “Được rồi được rồi, cho cái địa chỉ, lát nữa phái người tới đón nhóc”

Triển Hành báo địa chỉ xong, cúp điện thoại, mặt mày thâm thù đại hận, Lâm Cảnh Phong mỉm cười nói: “Sao vậy?”

Triển Hành: “Tạm thời về nhà cậu hai, tối nay ở lại nhà cậu ấy được không?”

Lâm Cảnh Phong gật gật đầu: “Đương nhiên, mang ít quà qua chứ? Đi thôi, chúng ta đi dạo trước đã”

Lâm Cảnh Phong dẫn Triển Hành đi loanh quanh trong siêu thị, Triển Hành nói: “Chắc cậu ấy không ăn mấy cái này đâu…”

Lâm Cảnh Phong: “Có lòng là được rồi, không ăn thì mang cho chó, dù sao quà cáp vẫn phải tặng, chừng gặp cậu ấy phải nói gì nhỉ? Hồi trước ở bệnh viện gặp mặt lần đầu, cậu ấy không chú ý tới anh”

Triển Hành cười nói: “Tính tình cậu ấy tốt lắm, chưa bao giờ vênh váo, cứ tự nhiên là được”

Lâm Cảnh Phong thờ ơ nói: “Đó là đối với bọn em, phỏng chừng đối với người ngoài còn chả được vài câu khách sáo nữa ấy”

Triển Hành nhớ tới một chuyện, nói: “Đúng rồi, em gái em đang ở nhà cậu, lát nữa gặp mặt, anh tuyệt đối phải chú ý một điều, đừng nói lỡ lời”

Lâm Cảnh Phong: “?”

Triển Hành: “Nhỏ em em ấy mà, bình thường ghét người khác kêu nó là ‘Bé gái’ nhất, đừng coi nó như con nít, hơn nữa anh cũng biết đó, nó thích cậu hai em…”

Lâm Cảnh Phong: “Biết, không được chê con bé nhỏ trước mặt cậu hai em chứ gì, rõ rồi”

Triển Hành: “Bằng không hậu quả có thể sẽ khá nghiêm trọng!”

Mua đồ xong ra ngoài, Triển Hành ngồi, Lâm Cảnh Phong đứng, họ ở ngoài Phan gia viên hút thuốc trông hệt như hai dân công nhỏ, mười phút sau xe tới, nhanh như chớp chở họ tới nhà Tôn Lượng.

Nhà Tôn Lượng khí thế xa hoa, hai vị Thái thượng hoàng và Hoàng thái hậu Triển Hành Lục Diêu mà tới, phỏng chừng đời này Tôn Lượng sẽ không còn chê nhà cửa quạnh quẽ nữa.

Lần cuối hai anh em Triển Lục cùng nhau tới là vào trung thu năm năm trước, đến nay Tôn Lượng vẫn còn nhớ như in cảnh tượng tráng lệ gà bay chó sủa, người hầu treo xà tự tử vệ sĩ vung đao tự sát khi đó. Cho nên vừa nghe thánh giá của Triển Hành tới Bắc Kinh, việc đầu tiên là phải chuẩn bị tốt biện pháp phòng bị trước rồi mới dám kêu xe đi đón.

Nhà họ Tôn:

“Nèèee!!!”

“Tặng cậu đóóoo!!!”

Triển Hành gầm thét đem quà vặt và đồ lưu niệm Quý Châu quăng lên bàn trà.

Tôn Lượng: “Ai yo giận hả? Cậu đây bất quá là bận việc thôi mà, nào nào, ôm cậu hai cái coi, mùng ba về mà lại chạy đi đâu vậy hả thằng quỷ trác táng này?”

Lục Diêu bưng chung trà, dịu dàng cười nói: “Anh, anh vậy là không được nghen, sao lại rước thêm phiền hà cho cậu hai thế?”

Lâm Cảnh Phong: “…”

Tôn Lượng quan sát Lâm Cảnh Phong, nói: “Ngồi đi, cậu lừa thằng cháu tôi đi đâu thế hả? Nói thẳng cho cậu hay…”

Triển Hành kinh ngạc nói: “Ủa, giám đốc Tôn, ông có cháu hả? Đâu đâu, giới thiệu cho tụi này quen với coi?”

Tôn Lượng kêu khổ thấu trời, xua tay nói: “Tiểu Tiện, rốt cuộc nhóc tính làm gì?”

Triển Hành như một con ếch cáu kỉnh, Lâm Cảnh Phong tự giác tiếp chuyện: “Chúng cháu định ngụ lại Bắc Kinh, làm hàng xóm với cậu hai”

Tôn Lượng giống nghe phải một chuyện hoang đường khủng bố, hết nhìn Triển Hành rồi nhìn sang Lâm Cảnh Phong, Lâm Cảnh Phong nói: “Đang tính thuê căn nhà, rồi báo danh cho Triển Hành đi học”

Tôn Lượng đã triệt để u mê, lát sau nói với Triển Hành: “Mẹ kiếp bây! Nhóc tới Bắc Kinh không ở nhà cậu hai, lại đòi đi thuê nhà?”

Lâm Cảnh Phong uống trà xong, xua tay nói: “Qua thăm ngài chút thôi, cháu đi trước”

Tôn Lượng ngạc nhiên: “Đi đâu?”

Lâm Cảnh Phong lễ phép gật đầu: “Đi tìm môi giới nhà xem thử, tối nay em ở lại đây à?”

Triển Hành: “Anh cũng về đây đi, cùng nhau ăn cơm a”

Lâm Cảnh Phong hơi do dự: “Được, anh sẽ cố làm xong chuyện sớm rồi về”

Tôn Lượng quan sát Lâm Cảnh Phong chốc lát, dường như hiểu ra gì đó, gật gật đầu, đứng dậy nói: “Để tôi kêu người đưa cậu đi?”

Lâm Cảnh Phong mặc áo khoác vào: “Không cần, mọi người hàn huyên đi, đồ đạc tạm thời gửi ở đây” Đoạn buộc túi tiền vào.

Tôn Lượng: “Nào nào, cậu tên Cảnh Phong phải không, cho cậu gói thuốc lá”

Lâm Cảnh Phong nhận lấy, cười nói: “Cảm ơn” Đoạn rời khỏi nhà họ Tôn.

Lâm Cảnh Phong đi rồi, Tôn Lượng dựa vào sô pha, quan sát Triển Hành như người xa lạ: “Nhóc con được lắm, tiểu Tiện, sao lại chạy ra ngoài? Không định về nhà nữa à?”

Triển Hành thuật lại tỉ mỉ chuyện ở New York cho Tôn Lượng nghe, Tôn Lượng nghe xong , thật lâu sau mới gật đầu nói: “Ờ”

Triển Hành: “Con tính sau này hằng năm ở Bắc Kinh, rồi về New York ở vài tháng, anh Cảnh Phong kỳ thật rất tốt”

Tôn Lượng nhận xét: “Rất mạnh mẽ, mạnh ngầm bên trong. Cậu hai nhìn lầm rồi, vẫn cho rằng tụi bây còn là con nít, giờ xem ra đều biết nghĩ cả rồi”

Lục Diêu hoài nghi nói: “Anh, anh có thể sống tiếp được không?”

Triển Hành: “Thì chẳng phải đang nghĩ cách đó sao?”

Tôn Lượng nói: “Tùy nhóc, sau này không hối hận là được”

Lục Diêu chợt ý thức được một vấn đề rất quan trọng, nói: “Vậy sao được? Anh đây là lập gia đình rồi đấy à? Trên thế giới này không có thuốc hối hận đâu đấy, anh hai”

Tôn Lượng vỗ đùi Triển Hành: “Chúng ta có thuốc hối hận đó chứ, nhóc còn trẻ, chuyện sau này không gấp, được rồi, trước tiên cứ vậy đi, nhóc cứ quậy thỏa thích, chừng nào chống hết nổi, cậu hai sẽ che chở nhóc, đừng có nói cho ông bố lớn giọng của nhóc biết, ha, hai đứa ở chơi đi”

Tôn Lượng đứng dậy lên lầu, Triển Hành nói: “Cậu ấy đi gọi điện cho Lục Thiếu Dung hả? Sao em tới nhà cậu hai thế?”

Lục Diêu thấy Tôn Lượng đi rồi, lập tức nện mạnh chung trà lên bàn, nước trà văng tung tóe, chống nạnh thét chói lói: “Bà đây vất vả lắm mới trốn được khỏi nhà! Ôi tôi khổ cực quá! Nếu không phải vì anh, sao em lại ra nông nỗi này? Vừa xuống máy bay đã bị cậu hai tóm, nhốt ở đây hông cho đi đâu, tiêu rồi tiêu rồi phải ngoan ngoãn về nhà rồi! Em vầy còn không bằng đi trượt tuyết với đám Lisa nữa! Anh phải bồi thường tổn thương tâm lý cho em…”

Tôn Lượng vội vã xuống lầu, Lục Diêu lập tức giả bộ đoan trang hiền thục nói: “Anh hai, anh coi em vì anh…Thật là…Aiz…Anh thật là không để người ta bớt lo chút nào”

Triển Hành cười muốn xỉu trên sô pha, Tôn Lượng nói với người hầu: “Lấy ít bánh pudding cho thiếu gia ăn, tiểu Tiện, vài ngày nữa các A mã nhóc sẽ tới đấy, sẵn tiện đón Lục Diêu về luôn”

Lục Diêu: “…”

Triển Hành: “Há há há há_____”

Tôn Lượng lại lên lầu, Triển Hành đã sung sướng muốn rồ luôn rồi, Lục Diêu khổ sở khoét một khối pudding sữa trong dĩa, quăng thìa: “Ông trời không có mắt a!”

“Em phải nhận mệnh thôi_____” Triển Hành nói.

Lục Diêu: “Em cũng muốn yêu mà ô ô ô_____”

Lục Diêu còn chưa nói hết thì bên ngoài hoa viên nhà Tôn Lượng vang lên giọng nói một người.

“Ê! Giao Triển Hành ra đây!”

Triển Hành: “…”

Lục Diêu: “Ai vậy, bạn anh hả?”

Các vệ sĩ lớn tiếng mắng nhiếc, Triển Hành chạy ra khỏi nhà họ Tôn như một cơn gió, đích thân mở cửa rào, hô to: “Hổ ca_____! Sao anh tới nhanh thế?”

Hoắc Hổ nói: “Anh gặp sư phụ cậu ở Phan gia viên, cậu ấy bảo cậu đang ở đây”

“Tiểu Đường về nhà rồi à?” Triển Hành hỏi.

Hoắc Hổ gật đầu: “Đưa cậu ấy về nhà rồi, các cậu thế nào?”

Lục Diêu đi ra cổng, hiếu kỳ dòm ngó, Hoắc Hổ lập tức sững sờ.

Lục Diêu mặc một cái váy jumpsuit màu vàng nhạt, mang boots da, quấn một cái khăn lông cáo, đứng trước cửa hỏi: “Anh, đây là ai?”

Triển Hành: “Đây là Hổ ca, đại ca của anh, lần trước cho em xem hình đó, Hổ ca anh tính làm gì? Hổ ca?”

Hoắc Hổ tháo mắt kính xuống, chầm chậm tới gần Lục Diêu.

Lục Diêu: “???”

Hoắc Hổ giống như nhằm vào thứ gì đó vô hình giữa không khí, mũi hít hít, kề sát vào bên cổ Lục Diêu, say mê ngửi.

Lục Diêu trưng vẻ mặt ghét bỏ, miệng giật giật, né ra chút xíu, Hoắc Hổ lại bám theo, Lục Diêu nhịn hết nổi, tát một cái lên trán Hoắc Hổ, sụp đổ gào thét: “Biến thái a_____”

Triển Hành hồi thần, cười to: “Em gái à…Lúc tắm em còn dùng sữa bò nữa phải không?”

Lục Diêu: “Anh…Anh hai! Sao anh toàn quen mấy cha biến thái không vậy!”

Tôn Lượng đã quen Hoắc Hổ từ trước, năm ngoái Triển Hành đi Tây Tạng, có vị tráng hán này theo cùng, sau nghe Dư Hàn Phong nhắc tới người này, liền biết dọc đường anh ta luôn bảo vệ Triển Hành, không hề nuốt lời, bèn mời Hoắc Hổ ở lại.

Lúc dọn cơm chiều Lâm Cảnh Phong cũng trở về, trên trán Hoắc Hổ còn in dấu tay đỏ ửng, mọi người ngồi vào bàn ăn cơm.

“Tôi kể truyện cười cho mọi người nghe ha” Tôn Lượng buộc khăn ăn, nói.

Triển Hành: “Kể chuyện cậu lòi thêm thằng cháu trai á hả?”

Tôn Lượng bưng đĩa của Lục Diêu qua, cắt thịt bò cho cô: “Cậu sai rồi được chưa! Nhóc cứ nhớ hoài!”

Lục Diêu: “A a a ~ người ta cũng muốn nghe truyện cười trước giờ ăn của cậu”

Tôn Lượng: “Không kể nữa không kể nữa, bị ghét bỏ rồi!”

Người hầu bưng món Pháp cao quý ưu nhã Lục Diêu yêu cầu lên.

Lâm Cảnh Phong và Hoắc Hổ nhìn một hàng dài dao nĩa mà ngớ người, Triển Hành nói: “Chọn đại cái nào thuận tay là được, em đó giờ vẫn luôn dùng cái này”

Triển Hành chọn một cái nĩa lớn, sau đó bắt đầu ăn.

Lâm Cảnh Phong kéo đĩa Triển Hành qua, giúp cậu cắt thịt bò, mỉm cười nói: “Cũng là nguyên loạt truyện cười bắt đầu bằng con heo đó phải không?”

Hoắc Hổ nhìn nhìn Lâm Cảnh Phong, không rõ vì sao cậu ta lại giúp Triển Hành cắt thịt bò, bèn hỏi: “Còn anh cắt giúp ai?”

Triển Hành: “Anh tự cắt cho mình là được rồi”

Tôn Lượng hơi xúc động, thổn thức: “Diêu Diêu đã lớn nhường này rồi, qua thêm vài năm nữa là có thể dẫn bạn trai tới ăn cơm chung rồi”

Lục Diêu: “…”

Triển Hành nhịn cười hết sức khổ sở.

Hoắc Hổ thấy vẻ mặt Lục Diêu có điểm không đúng, vội tốt bụng an ủi: “Cô bé trông còn nhỏ lắm mà”

Lâm Cảnh Phong quay qua kề sát vào tai Hoắc Hổ nhỏ giọng nhắc nhở: “Không được nói con bé nhỏ, cô ta sẽ nổi cáu đấy”

Lòng tốt của Hoắc Hổ suýt nữa đã gây chuyện, vội gật đầu.

Tôn Lượng nói: “Nào, mọi người đừng khách sáo, rượu đỏ này khá ngon, Diêu Diêu vẫn còn là con nít, không thể uống nhiều rượu”

Vẻ mặt của Lâm Cảnh Phong và Triển Hành đồng thời trở nên hết sức kỳ quái, hai người nhịn cười nâng ly.

Lục Diêu u ám thở dài, nở một nụ cười dịu dàng: “Diêu Diêu cũng coi như lớn rồi, may mà cậu hai vẫn mãi không già…”

Tôn Lượng mỉm cười nói: “Haiz, này là đương nhiên rồi! Còn nhớ hồi nhỏ không? Con còn kêu cậu hai chơi nhà chòi với con nữa”

Lục Diêu: “…”

Triển Hành phụt một tiếng, vội dùng khăn ăn lau miệng, Tôn Lượng hoàn toàn không phát giác tâm tình Lục Diêu, nói tiếp: “Mua một đống chén dĩa, nấu cơm cho cậu hai ăn, thể nào cũng bắt cậu hai ngồi trên thảm, uống rượu cocktail con pha, kết quả bị xe điều khiển từ xa của anh con đụng đổ, con khóc om sòm cả buổi trưa”

Triển Hành rốt cuộc chịu hết nổi, phun phèo rượu ra ngoài, cười sằng đặc như điên.

Lục Diêu hít sâu, nắm góc bàn, cuối cùng mỉm cười nhìn Triển Hành: “Cậu hai không nói con cũng…không nhớ rõ nữa, haha…Anh hai?”

Triển Hành lập tức nghỉ cười.

Cơm tối xong, Tôn Lượng rốt cuộc cũng lải nhải kể hết chuyện hồi nhỏ của Lục Diêu, mọi người cảm thông nhìn Lục Diêu, sau đó giải tán.

Lục Diêu chịu đả kích quá khủng, ôm tâm tình ngơ ngẩn ngồi trong hoa viên.

Lâm Cảnh Phong và Triển Hành ở lầu hai, Triển Hành từ trên ban công nhìn xuống một cái, Lâm Cảnh Phong nói: “Em không đi an ủi cô bé à?”

Triển Hành ngẫm nghĩ, không nói gì.

Lâm Cảnh Phong lại hỏi: “Các em đều rất thân với cậu hai mình à?”

Triển Hành gật đầu: “Lễ Phục sinh và nghỉ hè năm nào em cũng ở Bắc Kinh, Lục Thiếu Dung cho tụi em tới, nhưng cách mấy năm Diêu Diêu mới chịu tới một lần”

Lâm Cảnh Phong ôm eo Triển Hành từ sau lưng, hỏi: “Chẳng phải cô bé thích cậu hai sao? Tại sao không theo em tới làm khách hàng năm?”

Triển Hành mờ mịt đáp: “Không biết nữa, Lục Thiếu Dung kêu nó tới, nhưng nó lắc đầu, tâm tư con gái ai hiểu thấu được chứ? Em ra chơi với nó đây”

Lâm Cảnh Phong: “Hổ ca đi rồi, em xem”

Vào xuân, hoa cỏ đâm chồi nhú lên mặt đất, Lục Diêu chân trần mặc váy ngủ, ngồi trong vườn hoa dùng một cái xẻng nhỏ đào đất, chỗ đó có hoa tulip Triển Hành và cô trồng khi tới nhà Tôn Lượng làm khách năm cô sáu tuổi.

Tôn Lượng còn đặc biệt mở một khoảng vườn nhỏ cho họ, để hai anh em trồng hoa ở đây, mỗi lần đi công tác, Lục Thiếu Dung đều mang về một chủng hoa châu Âu, Triển Hành trồng ở nhà mình, rồi lại tới nhà Tôn Lượng trồng.

Lục Diêu bới đất, lẩm bẩm: “Chờ tulip lớn thành biển hoa rồi, mình sẽ có thể kết hôn”

Nhưng hoa tulip khô dần, rồi chết, thời tiết không hợp, dù Tôn Lượng đặc biệt thuê nông dân trồng hoa tới chăm sóc cũng không thể dưỡng được màu hoa tươi đẹp, huống chi là lớn thành biển hoa.

Hôn lễ của Lục Diêu cũng xa xôi vô cùng, không biết nơi nao.

Hoắc Hổ uống sữa Mora Feier (sữa bò cao cấp hai trăm đồng sáu hộp), ăn khô bò Úc loại một của nhà Tôn Lượng, đứng ở một bên hoa viên nhìn một hồi.

“Nè, cho em” Hoắc Hổ cao lớn cũng ngồi xổm xuống, đưa cho Lục Diêu một con côn trùng.

Lục Diêu không khách khí nói: “Đây là con ngài chứ không phải bướm, anh làm ơn thả nó đi đi, thật đáng thương”

Hoắc Hổ hỏi: “Em đang làm gì vậy?”

Lục Diêu nhỏ giọng nói: “Em đang chăm sóc hoa”

Hoắc Hổ lại hỏi: “Chăm sóc nó có tác dụng gì?”

Lục Diêu: “Chờ chừng nào chúng nở thật nhiều hoa, em sẽ có thể kết hôn, hoa để dùng trong hôn lễ”

Hoắc Hổ: “Kết hôn với ai?

Lục Diêu đảo trắng mắt: “Với Obama”

Hoắc Hổ: “Cái gì mã? Phi nhanh không?”

Lục Diêu: “…”

Lục Diêu đi tới trước mái hiên, ngồi bên cửa sổ sát đất ngơ ngẩn nhìn vườn hoa.

Hoắc Hổ cũng tới ngồi bên cạnh cô.

Lục Diêu quan sát Hoắc Hổ: “Obama không có chạy nhanh như thảo nê mã, thảo nê mã chính là bản thăng cấp tốc độ gấp bốn lần Obama, hiểu chưa?”

Hoắc Hổ cái hiểu cái không, gật gật đầu: “Cố lên”

Lục Diêu: “Anh cao to, anh có thích người nào không?”

Hoắc Hổ: “Không có, trước kia từng có, giờ không thích nữa, phụ nữ là họa thủy”

Lục Diêu bĩu môi: “Thế đàn ông mới tốt à…Anh là đại ca của anh hai em hả? Bình thường mấy anh đi đâu chơi? Làm sao quen nhau?”

Hoắc Hổ ngẫm nghĩ, nói: “Trước kia anh ở Thổ Phiên, từng thích một người phụ nữ, cô ta sinh cho anh ba đứa con…”

Lục Diêu nhướng nhướng mày: “Chính là Tây Tạng hả?”

Hoắc Hổ nói: “Ừm, Tây Tạng”

Lục Diêu: “Về sau vợ anh thế nào, các người ly hôn à?”

Triển Hành ở trên ban công nói: “Không được, em phải đi bắt nó vô”

Lâm Cảnh Phong cười nói: “Em bao đồng vậy làm gì, một người là anh kết nghĩa của em, một người là em gái em…”

Triển Hành: “Rõ lừa đảo! Hổ ca ngay cả tiền dùng tờ nào cũng không biết, không có gì còn đỡ, lỡ nhỏ em em thích ảnh thì sao, đi theo ảnh hớp gió Tây Bắc hả? Không được! Tuyệt đối không được!”

Lâm Cảnh Phong kéo tay Triển Hành lại, mỉm cười nhìn cậu.

Triển Hành: “Em phải có trách nhiệm với em gái em!”

Lâm Cảnh Phong: “Tình yêu là chuyện của bản thân mỗi người, cưng ạ”

Triển Hành: “Em gái em vẫn còn là con nít! Nó căn bản không hiểu tình yêu là gì, đối với cậu hai em cũng thế! Em nghĩ em phải bắt đầu hướng dẫn nó…”

Chợt Lâm Cảnh Phong nói: “Cha em cũng nghĩ vậy về em đấy, mấy câu mới nãy giọng điệu thật sự y hệt cha em”

Triển Hành ngẩn người, nhớ tới lời dạy bảo của Triển Dương và Lục Thiếu Dung, cùng với việc phản đối quan hệ giữa cậu là Lâm Cảnh Phong, đột nhiên cậu hiểu ra gì đó.

Cậu tự giễu cười cười, nói: “Hiểu rồi”

Lâm Cảnh Phong: “Thật ra Hổ ca cũng không tệ, nhìn lại xem, anh nghĩ em gái em chẳng qua là cần một người tâm sự thôi”

Hoắc Hổ: “Ly hôn là gì? Anh và mấy đứa con…đều ngã bệnh”

Trong lòng Lục Diêu kinh hãi: “Trị được không?”

Hoắc Hổ đau khổ nói: “Con trai, con gái đều bị, trên mặt mọc đầy lông…”

Lục Diêu kinh ngạc: “Là hiện tượng lại giống đó, mấy đứa con đều bị vậy hết à? Rồi sao nữa? Em nhớ đây là trường hợp hiếm có a”

Hoắc Hổ gật gật đầu, hồi tưởng lại chuyện xưa: “Anh muốn nuôi lớn tụi nhỏ, nhưng sau…Vợ anh dìm chết tụi nó”

Lục Diêu thét “A” một tiếng, không cầm được nước mắt: “Tại sao lại tàn nhẫn như vậy?”

Hoắc Hổ cúi gầm đầu: “Lúc anh rời khỏi cung Potala, cô ta nhân lúc anh không hay biết, đã mang đám nhỏ tới hồ Namtso, tự tay dìm chết, rồi nhận nuôi hai đứa nhỏ khác, nói với bên ngoài rằng đó là cốt nhục của tụi anh…”

Lục Diêu che miệng, đồng cảm mà sờ sờ đầu Hoắc Hổ.

Hoắc Hổ nói: “Cho nên anh…mới không còn thích ai nữa. Anh rất thích chơi với đám nhỏ, anh trai em và em đều là những đứa trẻ đáng yêu”

Lục Diêu thấy tiền căn hậu quả thực sự chẳng đầu chẳng đuôi gì hết, không logic tí nào, Hoắc Hổ nói: “Đừng nghĩ nữa, em phải gắng lên!”

Lục Diêu rưng rưng nước mắt, gật gật đầu.

Tại tường rào nhà Tôn Lượng, trên đầu tường có một con mèo hoa màu trắng sữa đang ngồi, Hoắc Hổ nhìn một lúc rồi xoắn tay áo tới gần, lật đuôi nó lên dòm.

Con mèo hoa kia vểnh mông, chả hiểu mô tê gì, quay đầu lại liếc Hoắc Hổ một cái.

Hoắc Hổ thất vọng nói: “Đực à”

Mèo hoa: “?”

Mèo hoa kêu “Meo” một tiếng, Triển Hành ở trên cầu thang nói: “Lục Diêu, vào uống chocolate nóng nè, bên ngoài lạnh lắm”

Lục Diêu uể oải hô “Ờ” một tiếng, hỏi: “Hổ ca, uống gì ấm ấm không?”

Hoắc Hổ vẫn còn ở trong vườn hoa, do dự thật lâu, dường như đang suy nghĩ một nan đề nào đó, xua tay nói: “Các em uống đi, kệ anh”

Mười một giờ đêm, hai anh em ai về phòng nấy, Triển Hành nắm JJ của Lâm Cảnh Phong, nằm trên giường mơ mơ màng màng, chợt nghe ngoài vườn hoa…

“Meo_____” Mèo vàng to kêu thích thú.

“Meo_____” Mèo hoa trắng sữa kêu ân cần: “Meo_____?”

“Meo meo meo_____” Tiếng hai con mèo đực gọi xuân.

“Meo!” Mèo hoa kêu sợ hãi.

“Meo_____!!” Mèo hoa xù lông, có vẻ bị làm đau rồi.

Lâm Cảnh Phong: “Mùa xuân tới rồi”

Triển Hành: “Ồn muốn chết à”

Triển Hành quăng gối, hét: “Hổ ca! Nhỏ giọng chút coi!”

Âm thanh nhỏ dần, ngoài hoa viên, mèo hoa trắng sữa giống như muốn chạy trốn, nhưng lại lưu luyến, do dự kêu meo một tiếng.

Mèo vàng to đưa chân trước ra, bá đạo mà ôm lấy mèo hoa, ba cái chân còn lại cào đất, nửa tha nửa ôm mang mèo hoa vào ngõ hẻm.

——————————————-

Lạy hồn, nắm JJ ngừ ta thành thói thiệt luôn hả trời, tui tự hỏi có êm như gấu bông không =)))))

p/s: Hổ ca chơi đam phiên bản mèo =)))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.