Linh Hồn Thâm Xử Nháo Cách Mệnh

Chương 75: Chương 75




CHƯƠNG 73

“Này Đường Sở! Anh không sao chứ!” Triển Hành cuống quýt cạy miệng Đường Sở ra, kêu: “Có ai không! Mau tới giúp tôi!”

Tim Đường Du như thắt lại.

Miệng Đường Sở máu chảy đầm đìa, sau khi tỉnh dậy hắn bất ngờ cắn lưỡi tự vẫn, Triển Hành cạy miệng hắn, kêu la không ngừng, cửa mở rầm ra, vài gã đàn ông Nga xông vào, Triển Hành lấy khăn choàng trắng nhét vào miệng Đường Sở, toàn là máu.

“Đi theo tụi tao” Vài tay đấm nhìn thấy rõ chuyện phát sinh trong tù, phát hiện mạch Đường Sở còn đập.

Triển Hành hỏi: “Thôi Văn đâu?”

“Cởi sạch quần áo ra”

Triển Hành hốt hoảng: “Muốn làm gì!”

Một tay đấm vứt bao vải cho Triển Hành, bắt đầu lục soát người cậu, tên khác lấy bộ đồ bắt cậu mặc vào, đồng thời gỡ bỏ tất cả đồ kim loại trên người cậu xuống, điện thoại, đồng hồ ném hết vào trong một cái lẵng, không nói hai lời chụp bao đen lên đầu cậu, đẩy ra khỏi nhà tù.

Đường Sở kêu ưm ưm, vẫn theo sau Triển Hành, Triển Hành biết hiện giờ chắc chắn là sắp đi gặp sư phụ của Lâm Cảnh Phong, cậu liếm liếm miếng dán nhỏ trên răng, máy định vị của Đường Du không có bị lấy đi, may quá. Nhưng máy liên lạc gắn trên nút áo đã mất rồi, tiếp theo chỉ đành dựa vào mình trì hoãn thời gian.

Triển Hành bị đẩy lên một chiếc xe, tay bị còng, trước mắt tối đen. Cậu vô ý thức sờ sang bên cạnh, sờ trúng đầu Đường Sở, vỗ vỗ, ra hiệu hắn hãy yên tâm.

Đường Sở vẫn còn kêu ưm ưm, giống như tiếng gào của dã thú trước lúc chết, hắn thống khổ đập đầu lên lưng ghế, đằng trước vang lên tiếng mở chốt súng, Triển Hành vội la: “Đừng giết anh ta!”

Không nghe tiếng súng nổ, xe khởi động, trong xe nồng mùi máu.

Đường Du nói: “Họ đã ra ngoài bằng lối khác”

Lâm Cảnh Phong tiến vào sòng bài, lối vào là một quầy bar ngầm, cô gái Nga tóc vàng liếc mắt đưa tình với y, đồng thời mời y ly rượu, y đè thấp vành mũ, lộ diện trong máy giám sát.

Đường Du: “Quả nhiên sư phụ anh không có ở Khabarovsk, bọn chúng đang chạy hướng ra ngoại thành, anh phụ trách trì hoãn tới chừng nào nhóm chú Đỏ hành động là được”

Đường Du cất laptop, bọn chúng muốn đi đâu?

Lâm Cảnh Phong ngồi xuống trước một cái bàn đánh bạc: “Nhà cái?”

Tên râu cất cây cơ đi tới, ngồi vào vị trí nhà cái, dùng tiếng Trung cứng nhắc nói: “Hôm nay náo nhiệt thật nhỉ, Lâm tam gia”

Lâm Cảnh Phong: “Anh quen tôi à?”

Tên râu bật cười: “Chơi Blackjack nhé?”

Thủ hạ đem hai cái lẵng đặt lên bàn, bên trong là quần áo, trang sức và điện thoại của Triển Hành.

Lâm Cảnh Phong nói: “Các người làm gì cậu ấy rồi?”

Tên râu: “Chẳng phải chú em kêu cậu ta tới đổi hàng sao?”

Lâm Cảnh Phong: “Là tự cậu ấy theo Thôi Văn tới, tôi khuyên không nghe”

Tên râu: “Một bàn một câu hỏi, cậu có gì chung cho tôi không?”

Lâm Cảnh Phong lấy ra một cái bao vải, đặt lên bàn.

Tên râu xào bài, chia bài.

Camera mini trên áo gió Lâm Cảnh Phong truyền hình ảnh ván bài về laptop Đường Du, Đường Du nói: “Lá bài tẩy của hắn là 7, anh có thể xin bài, cũng có thể bỏ. Lá đầu tiên trong chồng bài đó là Q, lá thứ hai là 6”

Lâm Cảnh Phong: “…”

Ván đầu, Lâm Cảnh Phong thắng.

Tên râu: “Lão Lam xưa nay vẫn luôn yêu thích cậu, muốn hỏi gì?”

Lâm Cảnh Phong: “Các người dẫn cậu ấy đi gặp sư phụ tôi sao? Cần gì chứ? Đồ đều ở đây cả”

Tên râu bật cười: “Tôi không có dẫn họ đi gặp sư phụ cậu”

Hắn tiếp tục chia bài, Lâm Cảnh Phong cảnh giác cau mày lại.

Ván thứ hai, tên râu thắng, Lâm Cảnh Phong đẩy bao vải qua, tên râu dường như không mấy hứng thú đối với mớ đồ cổ ông Lam muốn, hắn hỏi: “Cừu Nguyệt chết rồi?”

Lâm Cảnh Phong: “Phải, lúc chết, trong bụng chị ta mang thai đứa con của sư phụ tôi”

Tên râu im lặng.

“Thật đáng tiếc” Hắn thổn thức nói, ngừng giây lát rồi tiếp tục chia bài.

Đường Du vừa nhìn ván bài Lâm Cảnh Phong truyền về vừa theo dõi đốm lập lòe trên màn hình, vị trí của Triển Hành không ngừng tiếp cận bờ sông, nhóm Tóc Đỏ chậm rãi theo sau Triển Hành.

Muốn đi đâu đây? Đường Du nheo mắt, nơi đó chắc chắn không có công trình kiến trúc nào. Cậu ấn vài cái nút, mở bản đồ sông ra, lập tức nói: “Phiền to rồi! Chúng muốn làm gì? Chú Đỏ, chú nghe thấy không?”

Trong máy liên lạc không có ai trả lời, Lâm Cảnh Phong chợt ngừng động tác, lật bài.

“Anh bùng rồi” Lâm Cảnh Phong hỏi: “Lão già đang ở đâu?”

Giọng nói nôn nóng của Đường Du truyền tới: “Chúng muốn tới bờ sông! Chú Đỏ!”

“Nghe rồi” Giọng Tóc Đỏ vang lên.

Tên râu: “Ở phố Chùa, cậu không lấy di vật của tình nhân bé bỏng mình về à?”

Một chiếc xe sedan lái qua bờ sông hoang vu vắng bóng người, ngừng một hồi, lát sau tài xế và các tay đấm dùng tiếng Nga nói với nhau vài câu.

Thôi Văn: “Chuyện này không giống thỏa thuận ban đầu!”

Triển Hành cảnh giác hỏi: “Thôi Văn? Anh cũng ở trong xe sao, tại sao không nói chuyện?”

Thôi Văn không đáp, tài xế dùng giọng Trung cứng nhắc nói: “Ông Lam xưa nay luôn trọng chữ tín”

Triển Hành thầm nghĩ toi rồi, cậu dùng khuỷu tay huých huých Đường Sở: “Anh nhìn thấy không?”

Đường Sở không lên tiếng, bất ngờ hỏi: “Trước lúc chết tình hình Đường Du ra sao? Nó có gì muốn nói với tôi không?”

Triển Hành: “Không…không có nói gì hết, ái, anh đừng tự trách mình”

Đường Sở gào thét: “Nó chết rồi! Tôi còn sống làm gì nữa!”

Triển Hành vạn vạn không ngờ Đường Sở lại kích động tới vậy, mưu kế này là do Đường Du nghĩ ra, lần này coi như tự lấy đá đập chân mình rồi, cả nửa ngày trời cậu không biết phải an ủi thế nào, đành bảo: “Anh…đừng tự sát, tuyệt đối đừng tự sát, có gì từ từ nói”

Đường Sở yếu ớt nói: “Lát nữa là có thể gặp được rồi, chỉ chốc lát nữa thôi”

Triển Hành: “Ờ phải phải…Cái gì?”

Lời chưa dứt thì thình lình cửa xe trước sập rầm rầm hai tiếng, Triển Hành lập tức xoay người: “Xảy ra chuyện gì!”

Mấy giây sau, xe lại khởi động, tăng tốc, cuối cùng cả chiếc xe bay bổng lên, rơi xuống.

Lâm Cảnh Phong nghe xong câu cuối cùng, kết hợp với báo cáo của Đường Du thì lập tức hiểu đã xảy ra chuyện gì, y đạp đổ chiếu bài, tên râu kêu yo một tiếng, giơ hai tay lên.

Đám tay chân la hét xông lên, nhất thời ngoài quầy bar phụ nữ la chói lói, súng nổ mãnh liệt!

Sau khi đá đổ chiếu bài Lâm Cảnh Phong tiện thể lăn xuống gầm bàn, kế tiếp đạp bay cái bàn, lách mình ra sau quầy bar, rút súng bên hông ra, vài tiếng súng nổ liên tiếp, tên râu phẫn nộ mắng chửi, đạn bay tứ tung, đám khách đánh bạc ôm đầu chui lủi tứ tán. Tên râu quay về phòng làm việc lấy ra một khẩu firelock*, “Đoàng!”, đạn sắt bắn tủ rượu gãy làm hai. [*xem hình bên dưới]

Rượu chất đầy tủ rơi rào rào xuống, tiếng pha lê vỡ nát nối tiếp hết đợt này tới đợt khác.

Chai rượu Vodka từ sau kệ rượu bay ra, bị một phát đạn bắn vỡ giữa không trung, rượu và mảnh vụn văng tung tóe, bóng đen lướt vụt, tên râu né ra sau, nhưng lại bị một họng súng chỉa vào đầu.

Bân tẩu nói: “Ngừng bắn!”

Biến cố thình lình phát sinh, trong sòng bài ai cũng ngừng động tác, Lâm Cảnh Phong lập tức chớp lấy cơ hội nhảy ra khỏi quầy, nổ liền liền mấy phát giữa không trung, bắn ngã mấy tên tay chân.

Tên râu chầm chậm đặt khẩu firelock xuống đất.

“Nói, mày đưa họ đi đâu rồi?” Lâm Cảnh Phong lạnh lùng hỏi.

Xe sedan rơi tòm xuống sông, băng vụn bắn tung tóe, kế tiếp chậm rãi chìm xuống.

Triển Hành: “Đường Sở! Mau gỡ bao trùm trên đầu tôi xuống!”

Dòng nước lạnh băng dưới chân không ngừng lan tràn khắp nền thảm xe, Đường Sở cười khổ nói: “Muộn rồi, cậu nghĩ chúng ta có thể chạy thoát sao?”

Triển Hành: “Đường Du không có chết! Hết thảy mọi chuyện đều là kế hoạch đã lập từ trước!”

Đường Sở biến sắc: “Cái gì!”

Hắn vội giật bao trùm trên đầu Triển Hành xuống, ánh sáng chói mắt lóe lên, kế tiếp tối dần, xe sedan từ từ chìm xuống đáy sông, Triển Hành chẳng rảnh quan tâm tiền căn hậu quả nữa: “Mau nghĩ cách ra ngoài! Đường Du đang ở ngay trong thành phố này!”

Đường Sở thét: “Cậu lừa tôi!”

Triển Hành cũng nạt: “Tôi không có! Thôi Văn anh nói cho anh ta biết…Thôi Văn?”

Lúc này Triển Hành mới ý thức được Thôi Văn vẫn còn trong xe.

Thôi Văn thấp giọng nói: “Tạm biệt”

Gã quay đầu lại liếc Triển Hành và Đường Sở một cái, rồi mở cửa phía ghế lái, nước sông lạnh ngắt tràn ồ ạt vào, Thôi Văn kéo cái chân bị thương, đóng cửa xe, trở tay dùng điều khiển từ xa khóa cửa lại, đoạn bơi lên mặt sông.

Triển Hành bị nước lạnh ập vào người, tức khắc ý thức mơ hồ, cái rét khiến cậu không ngừng run rẩy thở dốc, dẫn đến nghẽn hô hấp, nước sông gần như nhấn chìm cả chiếc xe, không còn cơ hội nói chuyện với Đường Sở nữa.

Lạnh cắt da cắt thịt, suy nghĩ duy nhất trong đầu Triển Hành chính là mình sắp chết rồi.

Đường Sở đập kính xe, giật mạnh chốt cửa, nhưng nó đã bị khóa chặt rồi.

Nước sông dâng lên quá trần xe, Triển Hành cảm thấy đau đớn như có ngàn vạn cây kim châm vào da thịt, cậu mở hai mắt, thấy Thôi Văn không ngừng quạt nước chậm rãi rời đi.

Thôi Văn tràn đầy tiếc thương quay đầu lại nhìn một cái, Triển Hành cùng gã đối thị qua lớp cửa kính, Đường Sở điên cuồng đập kính xe, gương mặt mang thần sắc khẩn cầu.

Hắn dùng cổ tay bị còng chỉ vào Triển Hành lắc lắc đầu; đoạn chỉ vào mình, gật gật đầu, nhắm mắt lại.

Thôi Văn dường như thay đổi ý định, xoay người lặn xuống đáy sông lần nữa, do dự chốc lát rồi bấm điều khiển từ xa.

Đường Sở lập tức mở cửa xe, lôi Triển Hành ra ngoài, Thôi Văn suy nghĩ một hồi rồi ra hiệu họ bơi theo mình, gã quạt nước trồi lên mặt sông, đi lên phía sau một tảng đá.

Triển Hành run rẩy trèo lên tảng đá, môi tím tái: “Anh…anh vẫn luôn ở trong xe sao?”

Thôi Văn: “Tôi…”

Đoàng!

Ngực Thôi Văn phun máu, bắn tóe lên mặt Triển Hành.

Đường Sở quát: “Tiểu Thôi_____!”

Thôi Văn gục lên tảng đá, Triển Hành đứng bên bờ sông lạnh run cầm cập, nhìn thấy trên cao có vài tên tay sai chậm rãi đi xuống, không ngờ chúng lại theo tới tận bờ sông!

Đường Sở vô ý thức che chắn Triển Hành ở đằng sau.

Đó là thời khắc cận kề cái chết nhất trong cuộc đời Triển Hành, chẳng biết vì sao, cậu thế nhưng chẳng mảy may sợ hãi, cũng không nghĩ tới bất cứ người nào, cứ như đây chỉ là một vở hài kịch hoang đường, như một giấc mộng trải rộng trước mặt.

Một tên cầm súng chỉa vào Đường Sở, bóp cò.

“Đoàng!”

Đường Sở không ngã xuống, mà đầu tên tay sai kia lại nổ tung, óc văng tóe ra bờ sông!

“Răng rắc”

“Đoàng!”

Tiếng súng lại vang, thêm một gã tay sai đuổi tới bị bắn tung đầu tại chỗ.

Triển Hành lập tức kéo Đường Sở nấp ra sau tảng đá.

“Răng rắc”, lên nòng.

Mấy tên tay sai chạy lên một chiếc xe sedan đậu ở quốc lộ đằng xa, tiếng súng lại vang_____“Đoàng!”

Bốn viên đạn, bắn nát đầu ba tên trốn chạy, tên cuối cùng nhào tới bên ghế lái, cầm bao vải ném vào xe, nhưng gã còn chưa kịp mở cửa xe thì viên đạn đã chuẩn xác bắn nát cả đầu gã lẫn kính phản quang.

Mắt Lam lộ diện ở trên cao, Tóc Đỏ nhảy xuống bờ sông, lội ra sau tảng đá kéo Triển Hành lên.

“Tiểu Tiện_____!” Đường Du từ trên xe jeep chạy xuống.

Triển Hành nhẹ cả người, đứng thở hổn hển.

Xe sedan ngoặc cua bỏ chạy, Mắt Lam không nói hai lời lên nòng bắn “Đoàng!”, bánh xe thủng, chiếc xe trượt dài trên quốc lộ kết băng, tông rầm vào vách đá, kế tiếp tăng tốc chạy trên quốc lộ!

Mắt Lam: “Xe của Nga chất lượng tốt vậy à?”

Tóc Đỏ đứng dậy, dường như đoán ra gì đó.

Triển Hành ôm Thôi Văn la: “Anh ta sắp chết rồi! Cứu anh ta mau!”

Đường Du chạy tới đứng bên cạnh Triển Hành, thở ra: “Xảy ra chuyện gì?”

Ngực Thôi Văn tràn máu ồ ạt, gã đẩy Triển Hành ra, níu cổ áo Đường Sở.

Triển Hành: “Anh ta…vốn định kéo chúng tôi xuống sông, nhưng sau lại quay về…mở cửa xe”

Đường Du: “Chúng tôi vẫn ở một bên quan sát”

Triển Hành không ngừng thở dốc, Đường Du nói: “Chú Đỏ muốn xuống kéo các cậu lên, đừng sợ”

Triển Hành: “Tôi không có…không có sợ…”

Đường Du và Triển Hành ôm nhau, Triển Hành đã ấm hơn một chút, cậu run rẩy nói: “Không phải vậy, tôi quả thật nghĩ mọi người sẽ tới cứu…Nhưng Thôi Văn…”

Mắt Lam cất súng, chậm rãi đi tới: “Dù hắn không cứu các cậu, trực tiếp lên bờ cũng sẽ bị giết. Ngay từ đầu chiếc xe đó đã chờ sẵn ở đấy rồi”

Tóc Đỏ qua nhìn sơ vết thương trên ngực Thôi Văn, chỗ đó thủng một lỗ, hắn lắc lắc đầu: “Hết cứu rồi”

Đường Sở nắm tay Thôi Văn, Thôi Văn dốc hết sức lực sau cùng, đứt quãng nói: “Sở ca…em…xin lỗi anh”

Đường Du: “Hắn chết rồi”

Mắt Thôi Văn mở trừng trừng, Đường Sở vuốt mắt cho thi thể, lặng yên ôm gã trong cơn gió lạnh bên bờ sông.

Tóc Đỏ nói: “Đi thôi, kế hoạch thất bại rồi, tiến hành kế hoạch dự bị thôi, các cậu về khách sạn nghỉ ngơi đi, tiếp theo giao cho bọn tôi”

Mắt Lam nhấc máy liên lạc bên tai nói: “Tổ hai thất bại, tình hình bên tổ một sao rồi?”

Giọng Lâm Cảnh Phong truyền lại: “Tôi hỏi ra tung tích lão già rồi, lão đang ở phố Chùa cách đây 25km”

“Mấy chú nói chuyện đi” Triển Hành nói, cậu mỏi mệt lê thân tới xe jeep, chui vào trong xe, lục quần áo khô ra thay.

“Buồn cái gì?” Mắt Lam nói: “Gã đó đã bán đứng các cậu hai lần, chẳng phải sao?”

Triển Hành ảm đạm nói: “Phải, nhưng cuối cùng anh ta vẫn cứu tụi cháu, có quần áo khô không, lạnh quá”

Mắt Lam nhún nhún vai: “Tiểu Đường có một bộ, cậu lấy thay đi”

Triển Hành lục quần áo ở ghế sau, lúng ta lúng túng mặc lên, Đường Du mở cửa xe chui vào.

Mắt Lam ngồi ở ghế lái nói: “Tiểu Đường, tôi nghĩ tốt nhất cậu nên xác nhận lại, kiểm tra thành viên, tổ một Triển Hành, Đường Du ở chỗ tôi, tổ hai Đỏ, Lam an toàn”

Giọng Tham tiền từ trong máy liên lạc truyền lại: “Nhận được, tổ hai đã nắm được mục tiêu, chuẩn bị cưỡng ép đột phá, tôi và Thanh tới phố Chùa tiếp ứng”

Triển Hành: “Không tính nói với anh cậu câu nào à?”

Đường Du đặt laptop trên đầu gối mở ra, nhìn ra đằng xa một cái.

Tóc Đỏ đựng thi thể Thôi Văn vào trong một cái túi lớn, thuận tay vung đại kiếm chém đứt đôi còng trên tay Đường Sở, kế tiếp đi về phía xe jeep.

Đường Sở chống nạng đuổi theo, Tóc Đỏ lên xe, Đường Sở hỏi: “Hiện tại tính sao?”

Tóc Đỏ nói: “Chờ ở đây, lát sẽ có người tới đón cậu”

Từ sau khi trùng phùng với anh trai, Đường Du vẫn không hé răng với hắn nửa lời, Đường Sở nôn nóng vỗ kính xe, nhưng Đường Du chỉ im lặng nhìn chằm chằm laptop.

“…Du…Nói”

Triển Hành quay đầu qua, kéo kính xe xuống, tiếng gió thổi át giọng nói của Đường Sở.

“Em” Đường Sở gọi.

Đường Du quát: “Lạnh muốn chết! Ai mượn cậu mở kính xe vậy!”

Đường Du đẩy Triển Hành ra, phát cáu vặn cán kéo kính xe lên, Đường Sở đưa tay chặn ngay phía trên kính.

Đường Du: “Lái xe đi! Chẳng phải muốn tiếp tục kế hoạch sao?”

Mắt Lam bật cười, Đường Du kêu: “Chú Lam!”

Mắt Lam kéo cần số, đạp thắng, Đường Sở một chân cà nhắc lảo đảo đuổi theo, Mắt Lam lái cũng không nhanh, cố ý kéo hắn đi, giống như muốn giúp Đường Du trút giận.

“Em ơi, anh có chuyện muốn nói với em” Đường Sở hét to: “Người…anh em này, van anh chờ chút được không, giúp tôi đạt thành tâm nguyện, để tôi nói xong hẳn đi”

—————————————–

_ Súng firelock:

súng firelock

Cầu huynh đệ văn =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.