Linh La Giới

Chương 132: Chương 132: Trận so tài kinh điển






Khi Hạ ngôn xuất hiện tại con đường dành cho tuyển thủ, một gã nhân viên công tác của hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến bước nhanh ra chào đón. Lúc giữa trưa hắn đã nhận được lệnh chờ ở chỗ này, bây giờ mới nhìn thấy Linh La xuất hiện.

- Hội trưởng cùng Chấp sự Nhã Phân đang ở trong hội trường chờ ngài đã lâu, xin theo tại hạ!

Nhân viên công tác này thi lễ với Hạ Ngôn, sau đó thân thể tránh ra một bước mời Hạ ngôn tiến vào đường dành cho tuyển thủ.

Hạ Ngôn gật gật đầu với nhân viên này, cất bước tiến vào bên trong. Hào quang trong mắt lấp lóe, trong lòng vẫn còn nghi hoặc:

- Nhã Phân gọi mình tới rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Đường dành cho tuyển thủ bình thường người đặt cược tất nhiên không thể sử dụng, chỉ có người khiêu chiến cùng chủ võ đài mới được ra vào theo đường này. Ở phía ngoài con đường đều có những nhân viên hội trường thực lực không tệ canh gác nghiêm mật.

Đương nhiên, cũng không ai dám xông vào đường dành cho tuyển thủ, thế lực hội trường Cực hạn Khiêu Chiến nào có ai dám tùy tiện đắc tội?

Nhân viên này dẫn Hạ Ngôn tiến vào trong hội trường, đưa Hạ Ngôn lên một phòng trên lầu ba rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Một lát sau, Nhã Phân với một thân lễ phục màu đen khoan thai tao nhã xuất hiện trước mắt Hạ Ngôn. Nhã Phân vẫn thong dong cùng xinh đẹp như vậy, nụ cười xinh tươi trên mặt khiến người khác hít thở cũng khó thông. Đôi gót sen đi một đôi giầy màu đen bóng tinh xảo xinh xắn, bước trên mặt nền phát lên âm hưởng "tạch tạch" thanh thúy.

- Linh La tiên sinh, chúng ta lại gặp mặt!

Nhã Phân sau khi tiến vào phòng mỉm cười nói.

- Phải! Không biết Nhã Phân tiểu thư muốn tìm ta có chuyện gì?

Hạ Ngôn cười nói.

Sau khi trận khiêu chiến Phi vân kết thúc, Hạ Ngôn đã nói qua sẽ không đảm nhiệm chủ võ đài cao cấp. Nếu không đảm nhiệm chủ võ đài cao cấp tự nhiên cũng sẽ không bị người khiêu chiến.

- Hì hì! Biết Linh La tiên sinh bận rộn nhiều việc, đương nhiên sẽ không cố ý chậm trễ thời gian của Linh la tiên sinh.

Nhã Phân cười duyên nói:

- Linh La tiên sinh! Không biết gần đây ngài có nghe nói đến một người tên là Tây Xuyên không?

Đại danh Tây Xuyên đã sớm thông qua hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến truyền ra ngoài. Chỉ cần là người đã từng tới hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến đặt cược, gần như không ai không biết tên Tây Xuyên này. Cũng giống như Linh la trước đó, Tây Xuyên cũng là một nhân vật đột nhiên quật khởi trong thời gian này.

Tuy nhiên, tây Xuyên lại càng bạo lực khát máu, hoàn toàn khác biệt Linh la.

- Tây Xuyên?

Hạ ngôn cau mày.

Tên này đối với Hạ Ngôn đều rất xa lạ. Chuyện đã xảy ra ở trong thành Ngọc Thủy Hạ Ngôn cũng chưa quá chú ý, tâm tư của hắn đều đặt trên con đường tu luyện.

Chứng kiến biểu tình Hạ Ngôn, Nhã Phân liền biết kết quả.

- Tây Xuyên này một tháng trước tiến vào hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến thành Ngọc Thủy chúng ta, hơn nữa bắt đầu từ võ đài sơ cấp, trong thời gian một tháng thắng liên tiếp năm trận so tài khiêu chiến sơ cấp, năm trận so tài khiêu chiến trung cấp. Hơn nữa giữa trưa hôm nay, đánh bại chủ võ đài cao cấp Phi Vân. Hội trưởng nói Tây Xuyên là cường giả cảnh giới Linh Sư.

Nhã Phân thần sắc nghiêm túc nhìn Hạ Ngôn nói.

- Ồ? Cường giả Linh Sư?

Hạ Ngôn trong lòng giật mình:

- Nhưng chuyện này có quan hệ gì tới ta?

- Có!

Nhã Phân cước bộ di chuyển một chút, tới sát cạnh Hạ Ngô rồi đưa mắt nhìn Hạ Ngôn nói:

- Sau khi Tây Xuyên đánh bại Phi Vân, liền tuyên bố muốn khiêu chiến Linh La. Trong so tài khiêu chiến cao cấp, Tây Xuyên chỉ dùng hai chiêu đã đánh cho Phi Vân bị trọng thương.

Hạ Ngôn biến sắc, trong lòng rung động mạnh.

- Hai chiêu đánh bại Phi Vân? Thực lực như vậy...

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

- Linh La tiên sinh! Ngài cũng không phải chủ võ đài hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến chúng ta, hoàn toàn có thể không cần đáp ứng.

Nhã Phân nhìn Hạ Ngôn nói.

Trong lòng nàng không hy vọng Hạ Ngôn đồng ý! Nàng lo lắng Hạ Ngôn không phải đối thủ của Tây Xuyên kia.

KHông lâu trước tuy rằng Hạ Ngôn đánh bại Phi Vân. Nhưng trận so tài khiêu chiến đó thoạt nhìn cũng là Hạ Ngôn thắng hiểm. Nếu giao thủ với Tây Xuyên Hạ Ngôn thật sự không có phần thắng nào.

Nghe Nhã Phân nói như vậy, Hạ Ngôn cũng biết ý tứ trong lòng Nhã Phân muốn biểu đạt.

Hạ Ngôn cười cười nhìn Nhã Phân nói:

- Là Lý THiên Luân hội trưởng bảo cô gọi ta tới thương nghị chuyện này sao?

- Ha ha! Linh La tiên sinh quả nhiên thông minh!

Đột nhiên từ bên ngoài truyền đến một giọng nói, Hạ Ngôn đưa mắt nhìn lại, đúng là hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến Lý Thiên Luân. Lý Thiên Luân một thân cẩm bào, hai mắt lộ tinh quang, vừa nói chuyện vừa tiến vào trong phòng.

Mới chỉ là đi tới Hạ Ngôn liền cảm giác được một loại áp lực, loại áp bách đặc biệt này chỉ trên người cường giả mới có.

- Linh la tiên sinh! Tây Xuyên tiên sinh rất muốn bàn luận cùng ngài một chút. Tây Xuyên này thực lực rất mạnh, đã đạt tới cảnh giới Linh Sư sơ cấp.

Lý THiên Luân ánh mắt lóe sáng nói tiếp:

- Tây Xuyên tiên sinh nếu đã đưa ra yêu cầu như vậy, ta cũng đành phải thử thương nghị cùng ngài một chút, đương nhiên, tiền thưởng cho trận so tài khiêu chiến này sẽ phi thường cao!

- Hắc hắc! Trận so tài khiêu chiến này nếu thật sự diễn ra, vậy sẽ là trận khiêu chiến ngoạn mục nhất gần trăm năm của hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến thành Ngọc Thủy chúng ta!

Lý THiên Luân cười nói:

- Không biết Linh La tiên sinh có hứng thú hay không?

Thời điểm nói chuyện, Lý THIên Luân vẫn chăm chú quan sát Hạ Ngôn, hắn cũng muốn biết trong khoảng thời gian này Hạ Ngôn lại có tiến bộ hay không. Tốc độ phát triển của Hạ Ngôn khiến hắn cũng rất chờ mong. Đương nhiên, cho dù Lý Thiên Luân có thể dự tính trước cũng sẽ không nghĩ rằng Hạ Ngôn đã bước vào cảnh giới Linh Sư.

Nghe xong những lời này, trong lòng Hạ Ngôn cũng trở nên dao động.

- Cảnh giới Linh Sư sơ cấp, vậy... có lẽ ta cũng có cơ hội. Nếu giao thủ cùng Linh Sư sơ cấp đối với ta cũng có lợi ích rất lớn. Phương thức vận dụng linh lực vào chiến đấu của cường giả Linh Sư hẳn là cũng đủ mạnh, trận đánh này có thể học được nhiều đây!

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

- Còn kim tệ tiền thưởng nữa!

Hạ Ngôn liền động tâm.

- Đương nhiên, cho dù bên thất bại cũng được tiền thưởng!

Lý Thiên Luân nói tiếp.

Nhã Phân ở bên cạnh nhìn Hạ Ngôn.

Trong ánh mắt ẩn chứa một tia khẩn trương. Hiển nhiên ở sâu trong nội tâm nàng rất hy vọng Hạ Ngôn có thể cự tuyệt. Nhưng nàng không cách nào nói thẳng lời này ra.

Bản thân nàng là Chấp sự hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến, có chút chuyện nàng không thể nói ra.

- Tiền thưởng là bao nhiêu?

Hạ Ngôn trực tiếp hỏi.

Lý Thiên Luân vẻ mặt vui vẻ, ánh mắt híp lại một chút cười nói:

- Lần so tài khiêu chiến này tất nhiên có ảnh hưởng vô cùng lớn, tuyển thủ thắng lợi cuối cùng nhận được hai mươi vạn kim tệ tiền thưởng. Cho dù bên thất bại cũng có thể nhận được hai vạn kim tệ tiền thưởng.

Hai mươi vạn!

Một con số rất lớn nha! Chỉ một trận đấu người thắng liền có thể thu được một khoản lớn như vậy!

Hạ ngôn tuy rằng không quá coi trọng kim tệ, nhưng rất nhiều chuyện phải cần đến kim tệ. Song những việc Hạ Ngôn cần dùng đến kim tệ khẳng định còn rất nhiều.

Nhã Phân rốt cục cắn cắn môi, trong lòng mâu thuẫn, biểu lộ không thể tin được!

- Thời gian?

Sau một lúc lâu Hạ Ngôn mới lên tiếng hỏi.

- Giữa trưa ba ngày sau!

Lý Thiên Luân chân mày khẽ giật, cho dù là hắn cũng không che dấu được tâm tình xuất hiện dao động.

- Ừ! Ta sẽ có mặt đúng giờ.

Cuối cùng Hạ Ngôn nói.

Sau chiếc mặt nạ, không thấy rõ bất cứ biểu tình gì, tuy nhiên ánh mắt Hạ Ngôn lại lóe sáng dị thường. Cho dù nhìn không thấy biến hóa trên mặt, nhưng Lý Thiên Luân vẫn có thể phát giác cái loại tự tin trên người Hạ Ngôn.

Giờ này khắc này, suy nghĩ trong lòng Linh La trước mặt này khẳng định chính là thắng lợi cuối cùng!

Điều này khiến cho lý Thiên Luân vô cùng kinh ngạc, rốt cuộc dựa vào nguyên nhân gì khiến cho Linh La có thể tự tin như vậy? Còn nữa, Lý Thiên Luân cảm giác được một loại dục vọng chiến đấu, một loại dục vọng chiến đấu phi thường mãnh liệt.

Loại khi thế này khiến Lý Thiên Luân cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Người không có trải qua hoặc là không có loại tâm tình này có lẽ không thể cảm nhận được loại dục vọng hư vô mờ mịt này. Giống như Nhã Phân hẳn là không thể cảm nhận được, nhưng Lý Thiên Luân lại khác!

- Trận so tài khiêu chiến ngoạn mục nhất, đúng ba ngày sau!

Không ngờ Lý Thiên Luân lại đột nhiên thi lễ với Hạ Ngôn.

Phải biết rằng, ngay cả Tây Xuyên, Lý Thiên Luân cũng chưa bao giờ dùng lễ tiết như vậy. Mà hiện tại Lý Thiên Luân lại thi lễ với Hạ Ngôn.

Nhã Phân trong lòng đang lo lắng, nhìn thấy Lý Thiên Luân hành động như vậy lập tức kinh ngạc trợn mắt khó tin nhìn. Dù thế nào nàng cũng không thể tưởng được Lý Thiên Luân sẽ làm ra hành động như vậy.

Thân là hội trưởng hội trường Cực Hạn KHiêu Chiến, đồng thời là Chấp sự Thánh đường, Lý Thiên Luân vốn tâm cao khí ngạo. Không ngờ thi lễ chủ khách với một gã còn chưa phải là Linh Sư.

Chuyện này nếu nói ra ngoài liệu có ai tin chứ?

Hạ Ngôn thoáng nhìn Lý THiên Luân thật sâu. Cũng đồng dạng trịnh trọng đáp lễ:

- Cảm ơn hội trưởng! Cũng cảm ơn Nhã Phân tiểu thư! Ừ, ta cũng cần phải trở về, ba ngày sau chúng ta gặp lại!

Nói xong, Hạ Ngôn xoay người rời đi.

- Linh La tiên sinh! Ta tiễn ngài ra về!

Nhã Phân vội vàng lên tiếng nói.

Hai người đi tới bên ngoài hội trường, Nhã Phân vẫn không có che giấu cảm xúc, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ đã không còn nụ cười quen thuộc, toàn bộ chỉ là một mảnh lo lắng.

- Vì sao ngài phải đáp ứng chứ?

Nhã Phân cau mày nói:

- Tuy rằng tiền thưởng rất cao, nhưng Tây Xuyên đó thực lực quá mạnh mẽ.

Hạ Ngôn chuyển ánh mắt nhìn Nhã Phân thấp hơn hẳn một chút bên cạnh đáp:

- Với ta mà nói, quan trọng nhất cũng không phải số tiền thưởng đó, tuy rằng hiện tại ta đang rất thiếu kim tệ. Ha ha! Có thể giao thủ cùng cường giả cảnh giới Linh Sư sơ cấp, sức hấp dẫn lớn hơn nhiều so với kim tệ. Đây là một trận luận bàn võ kỹ.

Giọng nói Hạ Ngôn không chậm không vội.

- Nhưng Tây Xuyên đó thủ đoạn phi thường tàn nhẫn, ta rất lo.

Nhã Phân có chút sốt sắng.

Hạ Ngôn khoát tay nói:

- Không cần lo lắng, cho dù ta không phải đối thủ của hắn, ta cũng nắm chắc sẽ không để mình bị thương.

- Có người nhìn chúng ta!

Hạ Ngôn ánh mắt chợt lóe, nhìn về phía rất nhiều người đặt cược đã phát hiện hắn cùng Nhã Phân:

- Nhã Phân tiểu thư! Ta đi trước, ba ngày sau gặp lại. Cảm tạ ý tốt của cô. Linh Lan xin ghi nhớ trong lòng!

Vừa dứt lời thân ảnh Hạ Ngôn liền nhoáng lên một cái, nội lực vận chuyển, bay nhanh về phía xa.

Nhìn bóng dáng Hạ Ngôn, Nhã Phân than nhẹ trong lòng một tiếng.

- Hy vọng ngươi có thể bình an vô sự.

Nhã Phân khẽ thì thầm:

- Quái lạ! Vì sao ta để ý hắn như vậy chứ? Mười lăm tuổi? Hì hì, mười lăm tuổi tiếp cận cường giả Linh Sư!

Có lẽ chân chính hấp dẫn ta chính là đôi mắt của hắn rồi? Ánh mắt tinh thuần đó. Nhưng mà Tây Xuyên đó ngươi làm sao có thể thắng đây? Hắn là Linh Sư chân chính đó!

Một thân lễ phục màu đen xa hoa dần dần biến mất trong đường dành cho tuyển thủ.

- Nhã Phân! Chuẩn bị tuyên truyền trận so tài khiêu chiến ba ngày sau đi. Lúc này để cho tất cả gia tộc cùng thế lực thành Ngọc Thủy đều biết trận so tài khiêu chiến kinh điển này đi.

Trong ánh mắt Lý Thiên Luân một đạo tinh quang tỏa ra:

-Đây sẽ là trận so tài khiêu chiến chấn động nhất thành Ngọc Thủy gần trăm năm nay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.