Linh Sát

Chương 68: Q.3 - Chương 68: Báo thù ma quân




Hiện nay khối thân thể sau khi trưởng thành này quả thực có thể dự trữ thêm không ít ma lực, nàng cũng không có gì bất mãn a. Nhưng mà đây cũng không phải trọng điểm.

Thiếu chút nữa là bị hắn đánh trống lảng thành công, Sở Lạc Lạc nhướng mày nói: “Ngươi vừa rồi dám gạt ta, nói ta đã ở đây ba năm, còn nói bọn họ đã rời đi rồi!”

Vân Khuynh chớp chớp mắt ra vẻ vô tội nói: “Chẳng lẽ thân thể của ngươi không phải là đã qua ba năm sao? Ta cũng không có nói sai nha, hơn nữa, bây giờ ngươi vội vàng muốn rời đi, chẳng lẽ một năm sau bọn họ còn ở chỗ này sao?”

Vân Khuynh tách nghĩa ra để nói khiến cho Sở Lạc Lạc nhất thời không thể phản bác được.

Lãnh Tiêu Nhiên và U Phượng không biết cuộc nói chuyện lúc trước của nàng tất nhiên là nghe không hiểu gì cả nhưng dựa vào cách nói chuyện của hai người thì cũng biết dường như Lạc Lạc và Đại lĩnh chủ cũng không phải bây giờ mới gặp mặt.

Vân Khuynh cười to, vung tay áo nói: “Nhóm các ngươi sắp phải rời khỏi đây, ta đưa cho các ngươi vài món đồ kỉ niệm, đi theo ta.”

Nói xong hắn liền đi thẳng ra cửa, Sở Lạc Lạc không hề khách khí đi theo hắn, Lãnh Tiêu Nhiên và U Phượng hai mắt nhìn nhau, theo lí thuyết, Đại lĩnh chủ trị thương cho Lạc Lạc thì hẳn là phải đòi bọn họ tạ lễ mới đúng chứ. Hai người bọn họ thậm chí đã chuẩn bị tốt tâm lí để giúp hắn làm một việc để báo đáp ân tình.

Ai biết Đại lĩnh chủ này hành vi quái dị như thế, chẳng những không đưa ra yêu cầu, ngược lại còn muốn tặng đồ cho bọn họ.

Mà tính cách của Lạc Lạc tuyệt đối không dễ dàng nợ ân tình của người khác, sao hôm nay cũng có thái độ khác thường.

Bốn người xuyên qua hành lang gấp khúc, đi vào tiền thính, Đại lĩnh chủ cũng không có ý tứ giấu diếm mọi người, trực tiếp nhấn vào cơ quan trên vách tường. Chỉ thấy vách tường trơn nhẵn trống không bỗng xuất hiện một cửa hầm ngầm. Chờ bọn họ tiến vào xong thì cửa hầm lập tức đóng lại.

Hai vách tường lộ ra nhiều điểm hào quanh, chính là do bảo thạch được khảm trên đó phát ra ánh sáng. Đi một lúc lại qua một cửa ngầm khác, đến khi qua hết ba cửa ngầm thì mới thấy được một bức rèm che rất dày. Vén tấm rèm ra, không biết ánh sáng từ đâu chiếu đến làm sáng rực cả mật thất.

“Đa số trân bảo ở nơi này đều là do tên bạo quân trước kia thống trị bình nguyên Hồng Hoang lưu lại, còn một bộ phận nhỏ là do ta tìm được. Các ngươi tùy tiện chọn một cái đi.” Vân khuynh dùng một loại giọng điệu không thèm quan tâm nói với ba người, giống như những thứ ở bên trong đối với hắn chỉ như một đống rác.

“Đây không phải là đồ của ta ở trong Huyết Sắc Chi Lâm sao? Ngươi lại đem hết về đây?” Nhìn trong một góc mật thất, Sở Lạc Lạc kinh hỉ nói.

Vân Khuynh gật gật đầu nói: “Lúc trước ta cảm thấy những thứ này để lại ở đó thực là lãng phí, nhưng mà hôm nay cũng coi như vật về với chủ cũ.”

Những thứ đồ của Cổ Vân Lạc ở trong Huyết Sắc Chi Lâm đề là một ít sách ma pháp, cũng không dễ cất trữ, may mắn Vân Khuynh đem tất cả mang về đây, nếu không để ở Huyết Sắc Chi Lâm thì chỉ sợ giờ đã trở thành thức ăn cho sâu mọt.

“Ta sớm đã nhớ hết những gì trong đó, xem ra ngươi bảo

Quản chúng không tồi, vẫn là để lại đây đi.” Sở Lạc Lạc mở ra một trang sách, nhìn thấy trang giấy đều đã được xử lý qua, thoạt nhìn vẫn còn như mới, một số chỗ bị tổn hại cũng được tu bổ. Hắn còn yêu sách vở hơn so với nàng nha.

Vân Khuynh cười cười, vẫy Sở Lạc Lạc đi qua.

Sở Lạc Lạc tuy nghi hoặc nhưng khi thấy Vân Khuynh từ chỗ tối lấy ra một cái chai thủy tinh thì không khỏi phát ra một tiếng kêu kinh hỉ.

“Ngươi cũng đem cả bọn chúng ra?”

Vân Khuynh gật gật đầu, hạ giọng nói bên tai Sở Lạc Lạc: “Không chỉ như thế, ta còn dùng thuốc để thay đổi chúng nó. Tiểu mẫu thân, ngươi hẳn đã nghe nói ba năm trước đây khi ta trở về đã diệt trừ hết Vu Tàn Quái Nhân đi.”

“Thì ra là ngươi dùng chúng nó. . . .” đôi mắt hổ phách lộ ra tia kinh ngạc.

Đôi mắt màu vàng chớp động ánh sáng, Vân Khuynh nói: “Ta xem nhật kí của ngươi, đã biết cách sử dụng chúng nó, cũng dùng thuốc để tăng cường sức mạnh cho chúng, còn thay đổi cả bộ dạng chúng nó.”

“Thế nhân thường trông mặt mà bắt hình dong, bộ dáng cũ của chúng nó quá khiến người ta sợ hãi, nếu xuất hiện trước mắt người khác, nhất định sẽ bị coi là vật tà ác.” Vân Khuynh sâu xa nói: “Bộ dáng hiện nay của bọn chúng, mọi người sẽ chỉ cảm thấy chúng là thần binh giáng thế.”

Lời nói của Vân Khuynh khiến cho Sở Lạc Lạc cực kì thỏa mãn, chỉ ước triệu hồi bọn chúng ra ngay bây giờ.

Khi hai người thì thầm ta nhỏ ở một bên thì Lãnh Tiêu Nhiên và U Phượng cũng không hề có hứng thú với những bảo vật tràn ngập trong mật thất mà chỉ luôn luôn nhìn biểu tình khi thì kinh ngạc, khi thì mừng rỡ của Sở Lạc Lạc. Bọn họ chính là tò mò, đến tột cùng là Lạc Lạc và Đại lĩnh chủ có quan hệ gì, bọn họ lại đang bàn luận cái gì, lại có thể khiến cho nàng thay đổi nhiều biểu tình như vậy.

Nhìn hai nam nhân xuất sắc kia mặt không đổi sắc trước mật thất tràn đầy bảo vật, trong mắt nhìn đến nữ tử bên cạnh mình, khóe miệng Vân Khuynh lộ ra ý cười hiểu rõ.

Bỗng nhiên, hắn kéo bàn một bàn tay của Sở Lạc Lạc, đưa lại gần vị trí trái tim của mình.

Sở Lạc Lạc vốn là không hiểu dụng ý của hắn, nhưng là khi tay nàng chạm vào lồng ngực hắn, trong mắt nàng lộ ra kinh ngạc.

Khó trách hắn lại nói chính mình là người không có tim.

“Này. . . . Đây là chuyện gì?” Sở Lạc Lạc kinh ngạc, không khỏi cao giọng hỏi.

Vân Khuynh lắc đầu nói nhỏ: “Ta không biết, có lẽ là thí nghiệm của ngươi thất bại sau khi ta tỉnh lại thì cũng không nghe thấy nhịp đập của trái tim, cho nên ba năm nay, ta vẫn không cho người khác tới gần bên người ta.”

Vì thế, để che dấu chuyện này, hắn liên tục triệu vị nữ tử tuyệt sắc kia thị tẩm nhưng lại không chạm vào nàng ta, cho nên mới có một màn ngày hôm đó.

Sở Lạc Lạc lúc này mới nghĩ đến, khó trách nữ tử ngày hôm đó lại điên cuồng hô to rằng chính mình rõ ràng đã đem chùy thủ đâm vào trái tim hắn, mà hắn thì. . .

Nàng không khỏi đưa tay xoa cái trán của hắn, vị trí của viên ruby kia, thế nhưng lại không có cảm giác cứng rắn lạnh lẽo như trong tưởng tượng mà ngược lại, là một loại cảm giác mềm mại ấm áp. Giống như là một bộ phận trên cơ thể hắn, chẳng lẽ đây là cái giá của việc sống lại sao?

Hành động bất ngờ này khiến cho Vân Khuynh run lên, hiện nay viên bảo thạch này chính là tử huyệt của hắn điểm này chỉ có hắn và nàng biết được. Vì muốn cho người khác không chú ý đến điểm này, hắn cố ý không thèm che dấu mà thậm chí còn trang điểm thêm một chút ở xung quanh để cho người ta nghĩ đó là một loại trang sức mà thôi.

Lúc này, tay của nàng đặt trên tử huyệt của hắn, hắn mạnh mẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia, nhẹ nhàng lắc đầu.

Hai người không biết rằng, một loạt hành động này rơi vào trong mắt hai người khác lại khiến cho trong lòng họ ngũ vị tạp trần, không biết là mùi vị gì.

Vân Khuynh cũng không đoán được sự tình sẽ phát triển như vậy, cho đến khi cảm nhận được ánh mắt sắc bén như mũi tên của hai nam tử phía sau, mỉm cười, buông bàn tay mềm mại kia ra.

“Tuy rằng những thứ kia không được coi là trân bảo có một không hai nhưng cũng được coi là trân phẩm thượng đẳng, chẳng lẽ không có ai để mắt đến một thứ gì sao?” Vân khuynh đi về phía hai người kia, khóe miệng lộ một chút ý cười như có như không.

“Đương nhiên, những thứ này cũng không phải là cho không, ta cuốn các ngươi giúp ta tìm một người.” Vân Khuynh lướt qua người hai nam nhân, bỗng nhiên quay đầu nói: “Một nữ nhân.”

Không để ý đến vẻ mặt cảu ba người, Vân Khuynh tự đắc nói.

Khi đó, hắn còn trẻ, hết sức lông bông, thận phận Đại lĩnh chủ cũng không thể làm hắn thỏa mãn.

Hắn từ nhỏ đã thông minh, có thể chất đặc thù, thế nên từ rất trẻ đã trở thành một luyện dược sư thiê tài.

Hắn suốt ngày du ngoạn trên bình nguyên Hồng Hoang, trên mặt đeo một cái mặt nạ bạch ngọc, tự xưng là Phong Thanh Vân. Thời điểm du ngoạn khắp nơi, hắn lộ ra bản lãnh luyện dược xuất sắc, nhưng chỉ có các thủ lĩnh của các bộ lạc mới biết rằng Phong Thanh Vân chính là Đại lĩnh chủ.

“Có một ngày, ta gặp một nữ nhân, một nữ nhân xinh đẹp như u linh, tâm như rắn rết.”

Đó là ở hoang mạc trong bình nguyên Hồng Hoang, gió thổi mãnh liệt, thổi bay cát vàng cuồn cuộn, thế nhưng lại có một nữ tử tuyệt sắc đứng ở trong đó. Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng rộng thùng thình, trường bào phập phồng trong gió, tựa như sóng biển trắng xóa. Cát vàng đầy trời giống như chỉ ở phía sau của nàng, không thể che khuất được nét mặt của nàng.

Phong Thanh Vân chính là ở một nơi như thế, nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp tựa như u linh, tâm lại như rắn rết kia. Nhưng là hắn không ngờ, một cái liếc mắt kia, lại trả giá bằng cả một đời của hắn.

“Các ngươi nghe qua câu nói kia chưa? Đại lĩnh chủ chỉ uống loại rượu ngon nhất, mặc loại vải tốt nhất, ngủ cùng nữ nhân đẹp nhất. Nhưng lời này, vốn chính là vì nàng mà ra.”

“Sau đó, ta lại dưới sự khuyên bảo của nàng mà rời khỏi bình nguyên Hồng Hoang, đổi lấy. . .” Vân Khuynh không tiếp tục nói tiếp, hắn chỉ là tùy ý cầm lấy một vật gì đó, làm một động tác giả đâm vào tim mình.

Sở Lạc Lạc lại biết, sau đó, hắn đã chết, chết trong tay nữ nhân kia. Có lẽ lúc sắp chết hắn đã dùng một loại bí dược nào đó, biến mình trở thành một hung linh. Hắn phiêu đãng ở Thánh Vân đại lục hơn mười năm, dần dần bị lạc đi. Lại sau đó, hắn gặp Cổ Vân Lạc. . .

“Tên của nàng, là Mộng Cơ.”

“Mộng Cơ?” Lãnh Tiêu Nhiên lặp lại cái tên này một lần, dường như có chút kinh ngạc: “Chẳng lẽ là vị mỹ nhân vĩnh viễn không già trong truyền thuyết kia, từng là mật thám cao cấp trong hoàng tộc của ba quốc gia, nhưng là không ai biết rốt cuộc nàng làm việc cho ai.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.