Lộc Đỉnh Ký

Chương 173: Chương 173: THEO TÔ PHI Á SANG NƯỚC LA SÁT




Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi tự hỏi:

Những y phục của ta sao lại lọt vào tay họ? Hồng giáo chủ quả

nhiên thần thông quảng đại.

Hồng giáo chủ lại bảo Lục Cao Hiên:

- Ngươi đưa quần áo cho gã mặc vào.

Lục Cao Hiên vâng lời, cầm quần áo đưa cho Vi Tiểu Bảo.

Những quần áo này đã rách toạc nhiều chỗ khi Vi Tiểu Bảo chạy trong rừng

bị gai cào. Nhưng gã mặc vào rất vừa vặn. Gã đội mũ hoa bạc lên đầu, quả nhiên

là phẩm phục của đại thần ở triều đình nhà Thanh.

Vi Tiểu Bảo cười ha hả nói:

-Hồng giáo chủ! Bản lãnh của giáo chủ quả nhiên không phải tầm thường, bao

nhiêu quần áo của tại hạ vứt bỏ dọc đường, lão nhân gia đều lượm được hết.

Hồng giáo chủ tức giận vô cùng nhưng không nói gì, lại ra lệnh cho Lục Cao

Hiên:

- Xục tìm trong người gã thế nào cũng có mật chỉ của Hoàng đế Trung Quốc.

Vi Tiểu Bảo nói ngay:

- Bất tất phải xục tìm cho mất công. Tại hạ có gì trong mình đưa hết là xong.

Gã thò tay vào bọc móc ra một tập ngân phiếu có đến mười mấy vạn lạng

bạc.

Viên Tổng đốc này ở Liêu Đông đã lâu ngày biết đó toàn là ngân phiếu. Hắn

ngó thấy không khỏi thất kinh, nhìn Công chúa nói:

- Thằng nhỏ này quả nhiên có nhiều lai lịch. Gã đen theo rất nhiều ngân

phiếu cộng thành số bạc khá lớn.

Hồng giáo chủ lại bảo Lục Cao Hiên:

- Thằng quỷ con này xảo quyệt vô cùng! Ngươi cứ xục tìm thật kỹ.

Lục Cao Hiên và ủy Tôn Giả liền động thủ, móc hết những đồ vật ở trong

mình Vi Tiểu Bảo ra. Quả nhiên thấy một đạo mật dụ thủ bút của Khang Hy viết:

"Khâm sai đại thần, nhất đẳng Tử tước Khâm sai ban ngoại hiệu Ba Đồ Lỗ, đặc

cách được mặc áo choàng màu vàng, sung chức Ngự tiền thị vệ phó tổng quản,

kiêm nhiệm Kiêu Kỵ Doanh Chính Bạch Kỳ đô thống là Vi Tiểu Bảo được phái đi

công cán tại Liêu Đông. Hết thảy văn vũ quan viên dọc đường đều phải nghe

lệnh y điều động".

Đạo mật dụ này lại đóng ấn Quốc bảo.

Người phiên dịch dõng dạc đọc mật dụ bằng tiếng La Sát.

Tô Phi á Công chúa cùng Cao Lý Tân Tổng đốc đều tấm tắc khen là kỳ dị.

Hồng giáo chủ nói:

- Khải bẩm Công chúa! Hoàng đế Trung Quốc là một tiểu hài tử, nên thích

thu dụng hạng con nít làm quan lớn. Thằng lỏi này vẫnchơi bời đùa nghịch lại giỏi

nghề che tàn bợ đít, khéo thổi bóng trâu. Tiểu Hoàng đế sủng ái gã lắm.

Tô Phi á không hiểu những thành ngữ "Che tàn bợ đít", "Thổi bong bóng

trâu" là nghĩa làm sao, liền hỏi tên phiên dịch.

Tên phiên dịch giải thích cho Tô Phi á nghe. Nàng cười ha hả nói:

- Ta cũng ưa những kẻ che tàn bợ đít, thổi bong bóng trâu.

Vi Tiểu Bảo nghe nàng nói vậy vui mừng khôn xiết, nhưng vẻ mặt Hồng giáo

chủ rất khó coi.

Tô Phi á lại hỏi:

- Tiểu Hoàng đế Trung Quốc mấy tuổi?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Đại Hoàng đế Trung Quốc đã mười tám tuổi.

Tô Phi á cười nói:

- La Sát Đại Sa Hoàng là em ta cũng nhỏ tuổi, mới hai mươi chứ không phải là

một già lão.

Vi Tiểu Bảo ngơ ngẩn nghĩ thầm:

- Cái gì mà một già lão? à phải rồi! Nàng nói lộn. Lão già biến thành già lão.

Gã liền trỏ vào Công chúa nói:

- Nàng Công chúa xinh đẹp nước La Sát cũng không phải là một già lão. Hay

quá!

Rồi gã trỏ vào chính mình nói tiếp:

- Đại quan của Trung Quốc cũng không phải là một già lão. Tôt lắm.

Sau gã trỏ vào Hồng giáo chủ nói theo:

- Những già lão ở Trung Quốc tồi lắm! Xấu lắm! Chẳng ra gì!

Tô Phi á nổi lên tràng cười ha hả, cười đến phải khom lưng xuống. Viên Tổng

đốc cũng là một thanh niên chừng ba chục tuổi không nhịn được cũng phải cười

rộ.

Hồng giáo chủ giận xám mặt lại, chỉ muốn phóng chưởng đánh chết Vi Tiểu

Bảo cho bõ ghét.

Tô Phi á hỏi:

- Thằng nhỏ đại quan ở Trung Quốc tới đây có việc gì?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Hoàng đế Trung Quốc nghe nói mấy đại nhân của nước La Sát đến Liêu

Đông liền phái tại hạ đi coi. Hoàng thượng còn biết Hoàng đế La Sát là một thiếu

niên. Công chúa La Sát là một tiên nữ giáng trần, nên sai tiểu nhân đưa lễ kính

biếu Công chúa điện hạ và Tổng đốc đại nhân hai trăm hạt minh châu, hai trăm bộ

da điêu, hai trăm cân sâm. Không ngờ dọc đường bị bọn cường đạo ăn cướp mất

cả lễ vật...

Gã chưa dứt lời, Hồng giáo chủ không dằn nổi cơn giận, vung tay mặt lên

phóng chưởng nhằm đánh xuống đầu Vi Tiểu Bảo.

Lúc Vi Tiểu Bảo nói mấy câu này đã chú ý coi chừng động tĩnh của Hồng giáo

chủ, gã vừa thấy lão giơ tay lên, lập tức thi triển khinh công "Thần hành bách biến"

đã được Cửu Nạn truyền cho, gã chuồn đến sau lưng Tô Phi á Công chúa.

Bỗng nghe tiếng "lát chát" vang lên. Một cái ghế gỗ bị chưởng lực của Hồng

giáo chủ đánh gẫy tan tành.

Cao Lý Tân giật mình kinh hãi, rút súng lục trỏ vào Hồng giáo chủ quát:

- Đứng yên! Không được nhúch nhích!

Vừa rồi Vi Tiểu Bảo nói một tràng dài. Công chúa không hiểu bảo tên phiên

dịch nói lại. Nàng nghe rồi nhìn Hồng giáo chủ cười nói:

- Lễ vật kia giáo chủ đã cướp đoạt của gã này còn lưu lại một nửa. Thế là xấu

lắm.

Hồng giáo chủ vội đáp:

- Không phải đâu. Thằng lỏi này nói nhăng. Công chúa không nên tin lời gã.

Lúc trước Vi Tiểu Bảo nằm trong rương lớn đã nghe Hồng giáo chủ nói đến

chuyện đưa lễ vật trân quý rất nhiều tặng cho Tổng đốc, gã liền tăng gấp đôi số

đó lên và nói là của Hoàng đế đưa tặng.

Hồng giáo chủ nghe gã bịa đặt, tức giận như người phát điên. Cao Lý Tân lại

giơ súng lục trỏ vào người lão khiến lão càng thêm bực mình. Súng ống của Tây

Dương tuy lợi hại thật, nhưng lão ỷ mình bản lãnh tinh thâm cũng chẳng sợ gì. Có

điều đang lúc mưu đồ đại sự, lão muốn trông cậy vào lực lượng của nước La Sát,

nên không thể nhân lúc nóng giận mà đắc tội với Tổng đốc. Lão liền từ từ lùi đến

bên cửa, chứ không phản kháng.

Cao Lý Tân thu súng lục về nói mấy câu.

Người phiên dịch nhắc lại bằng tiếng Trung Quốc:

- Tổng đốc đại nhân xin giáo chủ bất tất phải nóng giận. Đại nhân biết thằng

nhỏ này nói láo. Tô Phi á Công chúa bí mật công du, Hoàng đế Trung Quốc

quyết chẳng thể nào hay tin được. Dĩ nhiên Hoàng đế Trung Quốc cũng không

đời nào đưa lễ biếu tặng một viên Tổng đốc La Sát.

Hồng giáo chủ nghe nói hết giận mỉm cười đáp:

- Tổng đốc đại nhân quả là anh minh, nhìn rõ sự việc chân hay giả, không để

thằng lỏi con lừa bịp.

Cao Lý Tân hỏi đến lai lịch của Vi Tiểu Bảo thì Hồng giáo chủ liền đem những

vụ gã giết đại thần Ngao Bái trong trường hợp nào, đưa ngự muội là Kiến Ninh

Công chúa đến Vân Nam hoàn hôn ra sao, gã nịnh hót làm nhiều điều tệ nhũng và

được vua Khang Hy sủng ái thế nào, nhất nhất thuật lại cho Cao Lý Tân nghe. Lão

còn tra thêm dầu mỡ cho câu chuyện thêm ly kỳ.

Hồng giáo chủ chờ người thông ngôn phiên dịch xong lai lịch của Vi Tiểu

Bảo rồi kết luận:

- Thằng lỏi này là cánh tay mặt của Hoàng đế. Chúng ta đem giết gã đi, nhất

định tiểu Hoàng đế phải tức giận. Chúng ta khởi binh hành động, sự thành công

càng thêm mau lẹ.

Lão nói tới đâu, người thông ngôn dịch tới đó ra tiếng La Sát.

Tô Phi á Công chúa cười khanh khách nhìn Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:

- Không ngờ thằng quỷ con này mà lại gây nên nhiều chuyện đến thế!

Cao Lý Tân trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Hoàng đế Trung Quốc yêu quý thằng nhỏ này lắm ư?

Hồng giáo chủ đáp:

- Đúng thế! Nếu không thì gã còn nhỏ tuổi như vậy sao đã làm đến quan lớn?

Cao Lý Tân nói:

- Nếu vậy không nên giết thằng nhỏ này, mà chỉ đưa tin cho Hoàng đế Trung

Quốc để y phái người đem thật nhiều vàng bạc châu báu đến chuộc là hơn.

Tô Phi á cả mừng, khẽ hôn vào má Vi Tiểu Bảo (???) một cái và nói mấy câu.

Mấy câu này không cần phiên dịch cũng biết là Công chúa khen gã thông

minh.

Vi Tiểu Bảo mừng thầm nghĩ bụng:

- Chỉ mong họ đừng giết mình là được. Họ muốn tiểu Hoàng đế đem vàng bạc

châu báu đến chuộc là một việc rất dễ dàng.

Hồng giáo chủ lộ vẻ không vui nhưng cũng không làm thế nào được.

Vi Tiểu Bảo cầm nắm ngân phiếu chia làm ba tập. Tập dầy nhất đưa cho Tô

Phi á Công chúa, tập thứ hai đưa tặng Cao Lý Tân. Còn tập thứ ba mỏng nhất gã

tặng cho người thông ngôn và còn lấy thêm trong túi áo một trăm lạng cho y. Chỗ

còn thừa gã chuồn vào bọc mình.

Tô Phi á, Cao Lý Tân và tên thông ngôn đều rất khoan khoái.

Tô Phi á lại bảo người thông ngôn xem lại xem được bao nhiêu lạng rồi phái

người vào trong quan ải tìm cách đổi lấy bạc.

Người thông ngôn tính ra được hơn mười vạn lạng. Công chúa sung sướng như

mở cờ trong bụng, liền ôm Vi Tiểu Bảo lên hôn vào hai bên má và bảo:

- Tiền bạc thế này là đủ rồi, tha cho thằng nhỏ này về quách.

Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:

- Bây giờ họ thả mình, tất cũng bị Hồng giáo chủ giết chết.

Gã liền nói:

- Công chúa là người xinh đẹp nhất trần gian, tại hạ chưa từng thấy ai đẹp

như vậy, muốn ở lại đây nhìn ngắm thêm mấy ngày.

Tô Phi á cười khanh khách đáp:

- Sáng mai chúng ta phải về Mạc Tư Khoa rồi.

Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu Mạc Tư Khoa ở địa phương nào, liền nói ngay:

- Nàng Công chúa mỹ lệ đi Mạc Tư Khoa thì tên quan lớn trẻ nít này cũng xin

theo đến Mạc Tư Khoa. Nàng Công chúa mỹ lệ lên cung trăng trên trời thì tên đại

quan trẻ nít cũng theo lên cung trăng trên trời.

Tô Phi á thấy gã ăn nói hoạt bát lấy làm vui dạ liền gật đầu đáp:

- Được rồi! Ta dẫn ngươi đi Mạc Tư Khoa.

Cao Lý Tân nhíu cặp lông mày toan lên tiếng cản trở, nhưng hắn lại nghĩ thầm:

- Thằng nhỏ này làm đến quan lớn, bên mình tùy tiện đem theo đến mấy chục

vạn lạng bạc, thì mình muốn đòi Hoàng đế Trung Quốc phải đem một trăm vạn lạng

đến chuộc, chắc y cũng chịu liền.

Cao Lý Tân bản tính tham lam. Hắn nghĩ vậy rồi không muốn tha Vi Tiểu Bảo

một cách dễ dàng.

Hắn liền nói theo:

- Phải lắm! Chúng ta đưa gã về Mạc Tư Khoa.

Đoạn hắn nhìn Hồng giáo chủ xua tay một cái.

Hồng giáo chủ không làm sao được đành phải cáo từ. Lúc lão ra cửa còn

dương cặp mắt hầm hầm mà nhìn Vi Tiểu Bảo.

Vi Tiểu Bảo nhìn lão nhăn mặt, thè lưỡi miệng hô:

- Hồng giáo chủ tiên phúc vĩnh hưởng, thọ dữ thiên tề.

Hồng giáo chủ căm giận đến cực điểm, dẫn bọn Lục Cao Hiên băng băng đi

ngay.

Nguyên Hoàng đế nước La Sát xưng là Sa Hoàng. Năm nay Sa Hoàng hai mươi

mốt tuổi, tên gọi Tây áo Đô Tam Thế. Tô Phi á là tỷ tỷ của nhà vua.

Tây áo Đồ Tam Thế đầu óc rất thông minh, nhưng bị tàn tật ngay từ lúc mới

sinh, hành động khó khăn. Y vẫn nằm trên giường để giải quyết mọi việc lớn nhà

nước. Bờ cõi nước La Sát rộng mênh mông, việc cai trị lại càng khó khăn.

Nước La Sát có đội quân Kha Tát Khắc rất tinh nhuệ và súng ống cực kỳ lợi

hại.

Quốc thổ của Tây áo Đồ Tam Thế từ đông qua tây dài tới hàng vạn dặm,

nhân chúng rất phức tạp. Việc đông chinh tây phạt đều trông vào đội kỵ binh Kha

Tát Khắc. Còn súng ống thì do toán thân binh của Hoàng đế điều khiển để bảo

vệ kinh sư.

Tô Phi á tính tình phóng túng từ thuở nhỏ. Phong tục của người La Sát khác

xa lễ nghĩa của Trung Hoa. Nam nữ giao tiếp trước nay vẫn được tùy tiện.

Tô Phi á Công chúa lại là người xinh đẹp nên những bậc vương công, tướng

quân trong triều phần đông là tình nhân của nàng.

Cao Lý Tân Tổng đốc bảnh trai và lãng mạn càng được Công chúa ưa thích.

Hắn được phái qua mặt đông xây đắp thành trì ở hai nơi Ni Bố Sở, Nhã Tát Khắc,

để dòm dỏ những xứ Mông Cổ, Liêu Đông của Trung Quốc.

Công chúa tưởng nhớ tình nhân nên chẳng quản ngại đường xa muôn dặm đi

theo từ Mạc Tư Khoa đến Liêu Đông.

Tô Phi á tính tình hiếu động. Tuy nàng rất thích Cao Lý Tân nhưng chẳng đời

nào nghĩ đến chuyện tòng nhất nhì chung.

Một hôm nàng phát giác ra đường địa đạo ở trong phòng ngủ Cao Lý Tân,

không khỏi động tính hiếu kỳ liền lần mò xuống xem.

Nguyên đường địa đạo này thông ra khu ngoại thành Nhã Tát Khắc liên lạc với

Tiếu Cương. Tổng đốc Cao Lý Tân làm đường hầm này là đề phòng khi trong thành

xảy ra biến cố có đường thoát ra ngoài.

Hôm ấy Tô Phi á bỗng ngó thấy tên quân canh buông lời trêu cợt rồi cùng

hắn đùa giỡn.

Không ngờ tên quân này bị Vi Tiểu Bảo giết chết.

Nàng Công chúa La Sát ngẫu nhiên gặp tên đại quan trẻ nít người Trung

Quốc là Vi Tiểu Bảo.

Nàng nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn theo mình đi Mạc Tư Khoa, cũng lấy làm

hứng thú, liền đưa gã cùng Song Nhi thượng lộ.

Đoàn người tiến về phía tây. Nàng Tô Phi á có một đội binh Kha Tát Khắc

hai trăm tên đi theo để hộ vệ.

Dọc đường có khi đi ngựa, có lúc cưỡi hươu lướt trên cánh đồng bát ngát

đầy tuyết phủ, ngày nào cũng tiếp tục tiến về phía tây.

Cuộc hành trình như vậy đã kéo dài ngoài hai chục ngày, cách xa thành Nhã

Tát Khắc đến hơn ngàn dặm rồi, Hồng giáo chủ chắc không thể đuổi theo được

nữa.

Vi Tiểu Bảo yên dạ không còn lo sợ gì nữa, mới hỏi đến lộ trình đi Mạc Tư

Khoa thì người ta cho biết còn phải đi hơn bốn tháng nữa mới tới nơi.

Gã không khỏi giật mình kinh hãi cất tiếng hỏi:

- Thế là đến tận chân trời hay sao? Phải đi thêm bốn tháng nữa thì thằng nhỏ

người Trung Quốc sẽ biến thành già lão ngoại quốc rồi còn gì?

Tô Phi á bật cười hỏi lại:

- Vậy ngươi muốn sao bây giờ? Trở về thành Bắc Kinh chăng? Ngươi nhìn ta

chán rồi chứ gì?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Nàng Công chúa mỹ lệ thì nhìn ngắm hàng ngàn hàng vạn năm cũng không

biết chán. Có điều tại hạ đi xa quá đâm ra trong lòng sợ hãi.

Hơn hai chục ngày đường, Tô Phi á vẫn cùng gã nói chuyện giải buồn. Trong

thời gian này nàng học được thêm nhiều tiếng Trung Quốc.

Vi Tiểu Bảo là người thông minh lanh lợi cũng học được khá tiếng La Sát.

Đôi trai gái đi đường tĩnh mịch. Cô gái đã chẳng phải là trinh nữ mà gã trai

cũng không là người quân tử. Một bên chẳng giữ mình cho băng thanh ngọc khiết

thì một bên khi nào chịu để yên rồi kết thành mối nhân duyên giai đoạn.

Tô Phi á nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn trở về Bắc Kinh không khỏi có ý quyến

luyến chẳng nỡ dời tay, liền nói:

- Ta không cho ngươi đi. Ngươi phải đưa ta đến Mạc Tư Khoa, bầu bạn với ta

một năm nữa rồi mới được về Trung Quốc.

Vi Tiểu Bảo không khỏi than thầm trong bụng, nhưng bấy nhiêu ngày ở với

Công chúa, gã đã biết tính nàng rất cương nghị. Gã mà không chịu nghe lời, ương

ngạnh đòi về thì nàng tất sai quân Kha Tát Khắc giết chết. Gã liền tươi cười tỏ vẻ

rất hoan hỷ.

Đến tối Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm bàn bạc với Song Nhi xem có cơ hội nào

thoát thân được chăng?

Song Nhi nói:

- Tướng công muốn thế nào, tiểu tỳ cũng nghe theo như vậy.

Vi Tiểu Bảo đưa mắt nhìn cánh đồng tuyết phủ mênh mông, buông tiếng thở

dài rồi lắc đầu ra chiều thất vọng.

Gã biết rằng nếu hai người mà bỏ trốn lại không mang theo đủ lương ăn,

ngựa cưỡi thì dù Tô Phi á chẳng phái người rượt theo cũng phải chết đói, chết

rét ở nơi cánh đồng tuyết bát ngát này.

Dạo trước Vi Tiểu Bảo ở Liêu Đông trong rừng tuyết, tuy cũng là nơi hoang

vắng rét lạnh, nhưng còn có thể săn dã thú làm thực vật. Hiện nay trên trời không

còn một con chim sẻ nhỏ. Có khi đi suốt ngày trên đất tuyết chẳng nhìn thấy vết

chân một con dã thú nào.

Vi Tiểu Bảo ở vào tình thế không làm sao được, đành chịu theo Tô Phi á

tiếp tục đi về phía tây.

Ban đầu gã còn nhớ tới mấy nhân vật Trung Quốc tự hỏi:

- Không hiểu tiểu Hoàng đế hiện tình ra sao? Ngô Tam Quế đã tạo phản

chưa? Người đẹp A Kha ở Côn Minh hay đi đâu rồi? Hồng giáo chủ và Phương Di

còn ở Liêu Đông hay đã trở về Thần Long đảo.

Gã đi trên cánh đồng tuyết lớn hơn một tháng nữa rồi bao nhiêu ý niệm về

nhân vật Trung Quốc cũng mất hết.

ở giữa nơi trời băng đất tuyết, đầu óc con người tưởng chừng cũng ngưng

kết lại. May mà Vi Tiểu Bảo tánh ham khoái lạc, chẳng lo nghĩ gì. Có khi gã nói

tiếng La Sát ba xi ba tu với Tô Phi á, có lúc gã nói chuyện hoang đường với

Song Nhi, hoặc kể những thiên cố sự, nên không lấy gì làm tịch mịch cho lắm.

Sau hơn bốn tháng hành trình, khí hậu dần dần ấm áp trở lại, bằng tan tuyết

rữa hết rồi.

Những bước tường thành Mạc Tư Khoa tuy rất dày và kiên cố, nhưng cách

kiến trúc thật là quê kệch. Đứng đằng xa trông những nhà cửa trong thành đã

thấy nhơ nhớp hủ lậu, đừng nói Bắc Kinh, Dương Châu là những tòa thành lớn, mà

đến những tiểu thành thị ở Trung Quốc cũng còn tráng lệ hơn ở đây rất nhiều.

Chỉ có mấy ngôi nhà thờ lớn với những cây tháp nóc tròn và nhọn là có vẻ

hùng vĩ.

Vi Tiểu Bảo thấy tình trạng này liền đem lòng khinh bỉ nước La Sát.

Gã tự hỏi:

- Nước La Sát lợi hại chỗ nào? Hoàng thành nước này chẳng khác gì chuồng

heo chuồng bò bên Trung Quốc chúng ta. Vậy mà Công chúa ở dọc đường đã

khoe khoang khoác lác với ta Mạc Tư Khoa là chốn đại phồn hoa.

Lúc còn cách thành Mạc Tư Khoa mấy chục dặm. Công chúa đã sai thị vệ vào

thành trước báo tin. Bỗng nghe tiếng tù và nổi lên inh ỏi. Hai đội lính súng cưỡi

ngựa từ trong thành tiến ra.

Tô Phi á cả mừng nói:

- Hoàng đế đã phái binh đến đón tiếp ta.

Hai đội kỵ binh đi gần tới nơi, Tô Phi á giật mình kinh hãi và trên đầu các

quan binh đều gài một cái lông đen. Đầu súng treo một mảnh vải đen. Đó là biểu

hiện trong nước có đại tang.

Nàng vội tung ngựa vọt lại lớn tiếng hỏi:

- Đã xẩy ra chuyện gì vậy?

Một tên đội trưởng từ trên mình ngựa nhảy xuống, tiến lại quỳ gối đáp:

- Khải bẩm Công chúa! Hoàng thượng được đức Thượng đế tuyên triệu đã xa

dời nhân dân quốc gia lên Thiên đàng rồi.

Tô Phi á trong lòng đau xót, dòng châu lã chã khôn cầm. Nàng hỏi:

- Vụ này xẩy ra từ bao giờ?

Đội trưởng đáp:

- Nếu Công chúa về sớm bốn ngày thì đã được cùng Hoàng thượng chia tay

vĩnh biệt.

Tô Phi á tuy biết Hoàng đệ thân thể suy nhược, thọ mạng chẳng được lâu

dài, nhưng nghe tin dữ một cách đột ngột, không khỏi bàng hoàng thương cảm.

Nàng nằm phục xuống yên ngựa mà khóc rống lên.

Vi Tiểu Bảo thấy Công chúa khóc lóc bi thương chẳng hiểu vì nguyên nhân

gì. Gã hỏi lại người thông dịch mới biết Hoàng đế nước La Sát đã tạ thế.

Gã mừng thầm trong bụng tự nhủ:

- Hoàng đế La Sát hết hưởng tiên phúc thì trong nước tất bị một phen rối

loạn. Họ có muốn phái binh đi đánh Trung Quốc cũng không phải chuyện dễ

dàng.

Bọn Tô Phi á liền đi theo tên đội trưởng về tới ngoại thành, toan tiến vào

cung thì tên đội trưởng nói:

- Hoàng thái hậu đã có lệnh mời Công chúa nghỉ lại ở Liệp cung ngoài thành.

Tô Phi á vừa kinh hãi vừa tức giận quát hỏi:

- Hoàng thái hậu nào? Sao Hoàng thái hậu lại ngăn cản ta được?

Tên đội trưởng vẫy tay một cái, bọn lính súng liền giơ súng lên nhằm vào bọn

thị vệ tùy tùng Công chúa bắt chúng hạ đao thương và xuống ngựa.

Công chúa càng tức giận lớn tiếng hỏi:

- Các ngươi định tạo phản chăng?

Đội trưởng đáp:

- Hoàng thái hậu sợ Công chúa về kinh rồi không chịu tuân theo chỉ dụ của

tân hoàng, nên sai tiểu tướng giam giữ Công chúa lại.

Tô Phi á mặt đỏ bừng quát:

- Tân hoàng ư? Tân hoàng là ai?

Đội trưởng đáp:

- Tân Sa hoàng là Bỉ Đắc Nhất Thế bệ hạ

Tô Phi á ngửa mặt lên trời cười rộ hỏi:

- Bỉ Đắc ư? Bỉ Đắc mới là đứa con nít mười tuổi thì làm Sa hoàng thế nào

được? Ngươi còn nói Hoàng thái hậu nào? Phải chăng là Na Đạt Lệ á?

Đội trưởng đáp:

- Đúng rồi!

Nguyên phụ thân của Tô Phi á là A Lai Khắc Tu Tư, tức Mễ Hải Lạc Duy Chỉ

Sa hoàng lấy hai bà Hoàng hâu. Hoàng hậu thứ nhất rất đông con. Tiên hoàng Tây

áo Đồ Tam Thế và Tô Phi á Công chúa đều là con của bà Hoàng hậu này.

Đệ nhị Hoàng hậu là Na Đạt Lệ á trẻ tuổi hơn nhiều, chỉ sinh hạ được một

trai là Bỉ Đắc.

Tô Phi á nói:

- Ngươi đưa ta về cung để gặp Na Đạt Lệ á hỏi cho ra phải trái. Đệ đệ của

ta là Y Phàm còn lớn tuổi hơn Bỉ Đắc, sao lại không lập lên làm Sa hoàng? Những

đại thần trong triều đi đâu hết mà không hiểu lý lẽ này?

Đội trưởng đáp:

- Tiểu tướng chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của Hoàng Thái hậu và Sa hoàng.

Xin Công chúa đừng phiền trách.

Gã nói rồi cầm lấy dây cương ngựa của Tô Phi á dắt quay về phía đông.

Tô Phi á tức giận không thể nhịn được. Suốt đời nàng chưa thấy ai dám vô lễ

với mình đến thế. Nàng liền cầm roi ngựa vung lên quất túi bụi xuống đầu tên đội

trưởng.

Tên đội trưởng chỉ mỉm cười, lạng mình né tránh rồi nhảy tót lên lưng ngựa

thống lãnh đội ngũ đưa Công chúa ra ngoại thành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.