Lời Dối Gian Chân Thật

Chương 10: Chương 10




Họ nằm đó, bất động, chuyển động duy nhất tồn tại là khi gió lay động tóc họ, âm thanh duy nhất tồn tại là tiếng những nhành cây xào xạc, vi vu trong gió. Jay cảm thấy bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra, những giác quan của nàng chấn động như thể nàng vừa vượt qua bão tố. Nàng hoàn toàn không thể cử động.

Sau đó anh chống tay và nâng cơ thể của mình khỏi người nàng, nhìn xuống nàng với một vẻ mặt dữ tợn đến nỗi nàng gần như co rúm lại vì nó, mà không hiểu tại sao. Anh chửi thề, giọng anh khẽ và sạn, trong lúc đó anh tách rời cơ thể họ ra và đổi sang thế quì. Sự không chắc chắn làm nàng tê liệt khi trí óc rã rời của nàng và nàng cố thử tìm ra nguyên nhân cơn giận của anh

Anh kéo quần lên nhưng không thèm đóng khóa chúng ; thay vì thế anh kéo nàng dậy về phía mình, nhấc nàng lên khỏi mặt đất và tự mình đứng dậy với một vẻ uyển chuyển mềm mại tạo một ấn tượng sai lầm về phần sức mạnh cần có để làm được như thế. Anh trèo lên những bậc thang và sải bước vào trong ngôi nhà mà không nói một lời, sau đó bế nàng vào phòng tắm. Sau khi cẩn thận đặt nàng đứng trên sàn, anh cúi xuống để vặn nước, rồi lại đứng thẳng dậy và quay về phía nàng. Chiếc váy của nàng được tháo khóa và được kéo nhẹ nhàng qua đầu, để lại nàng trần trụi và run rẩy bởi cái lạnh và phản ứng của chính nàng. Nàng ngoan ngoãn đứng đó, hai tay nàng rũ sang bên, mắt nàng mở to và đờ đẫn có thêm chút hoảng sợ khi nàng ngắm nhìn anh. Đã có chuyện gì sai ?

Anh nhanh chóng lột bỏ quần áo, rồi nhấc nàng vào bồn tắm và bước vào bên cạnh

nàng, đóng cánh cửa bồn tắm lại. Jay lùi lại, có chút sửng sốt vì lượng không gian mà anh chiếm, và ngắm những cơ thịt gợn sóng trên lưng anh khi anh điều chỉnh độ nước, rồi bật vòi sen lên. Làn nước ấm phun ra từ vòi sen, ngay lập tức làm đầy khu vực nho nhỏ này với hơi nước. Steve kéo nàng vào dưới làn nước và giữ nàng ở nguyên đó ngay cả khi nàng hổn hển phản đối, bởi làn nước đang châm đốt làn da lạnh giá của nàng.

"Không được, em cần được làm ấm", anh nói một cách thô bạo, day day đôi bàn tay anh

lên rồi lại xuống quanh cánh tay và bờ vai nàng. "Quay lại đi và để anh gội đầu cho em."

Lặng người nàng làm đúng như vậy, nhận ra rằng họ nhất định đã bị dính bùn trên khắp người. Hai bàn tay anh thật dịu dàng khi anh xoa dầu gội và gột rửa tóc nàng, rồi sau đó rửa sạch toàn thân nàng. Nàng bắt đầu cảm thấy vô cùng ấm áp bởi sự kết hợp giữa làn nước ấm và sự vuốt ve bởi bàn tay đầy bọt của anh, đầu tiên là qua ngực và bụng nàng, rồi đến đôi chân và mông nàng, cuối cùng là giữa hai chân nàng. Nàng bắt đầu thở gấp khi hơi nóng bắt đầu tăng trong nàng.

Anh châm rãi mơn trớn nàng, và một cơn co thắt giật qua cơ mặt của anh. Hơi thở nàng tạm ngưng khi anh dò dẫm như trêu ngươi với cổng vào nơi cơ thể nàng, những ngón tay anh vuốt ve vừa đủ, một ngón tay anh nhẹ vào trong. Nàng bám vào vai anh, móng tay bấm sâu vào làn da ẩm ướt, bóng mượt của anh. Bầu vú nàng căng ra và nhức nhối khi nàng bị mắc ở đó trong nỗi đau đớn cực độ vì chờ đợi, chờ sự xâm chiếm nhỏ nhoi đó, và ham muốn nhiều hơn nữa. Nàng cảm thấy được phần căng cứng của anh tựa vào hông nàng, và một cơn rùng mình thỏa mãn làm nàng choáng váng.

Anh lẩm bẩm cái gì đó, nhưng âm thanh quá dữ dội nên nàng không thể hiểu được; rồi nàng ở trong vòng tay anh, và miệng anh đang làm thâm tím miệng nàng. Nàng nhượng bộ dưới sự khẩn nài của anh, trượt bàn tay nàng vào gáy anh. Cơ thể sũng nước của họ chà xát lẫn nhau, phần lông ngực trầy trụa của anh làm sướt hai nụ hoa nàng, phần bụng cơ bắp của anh gợn sóng với vòm bụng mềm mại của nàng, và phần cương cứng của anh thúc vào nàng. "Đúng vậy", nàng vừa thút thít vừa rên rỉ.

"Xin lỗi, bé yêu", anh nói, những từ ngữ thật dữ dội, điên cuồng và cấp bách. Anh trượt miệng anh xuống họng nàng, cắn nhẹ vào vòm cung nhạy cảm, liếm láp phần hõm nhỏ nơi cổ nàng, nơi mà mạch nàng đập mạnh rõ ràng. "Anh không định thô bạo đến thế."

Vậy ra đó là lý do anh tức giận, không phải với nàng, mà với bản thân anh. Nhưng ngay cả như vậy cũng vẫn không đủ để giữ anh ngừng có nàng lần nữa. Nàng có thể cảm nhận được cơn đói khát trong cơ thể to lớn đầy sức mạnh của anh, và một lần nữa sự mất kiểm soát của anh làm chấn động nàng theo cách nguyên thủy nhất. Nàng đã từng kết hôn, nhưng Steve đã luôn giữ lấy phần lạnh lẽo trong anh ấy, giữ lấy một phần của anh ấy khóa xa một cách an toàn khỏi nàng, và phần đam mê trong nàng đã bị tổn thương, bởi nàng cần nhiều hơn thế. Người đàn ông trong vòng tay nàng lúc này lại hoang dại trong cơn đói khát của anh, phát điên bởi sự khao khát của anh với nàng, và phần hoang dã trong anh cân xứng với tình cảm nồng nàn mãnh liệt trong bản tính tự nhiên của chính nàng. Cả cuộc đời nàng, nàng đã luôn cần câu trả lời mãnh liệt này để giữ nàng cân bằng ; không có nó, nàng đã rút vào trong cái vỏ tự chủ cứng nhắc, và chỉ bây giờ nàng mới được tự do.

Nàng níu chặt lấy anh như một cây leo, cơ thể ướt đẫm của nàng gợn sóng nhấp nhô dựa vào anh. "Em yêu anh", nàng rên rỉ, bởi đó là thứ duy nhất nàng có thể nói, điều duy nhất thực tồn tại trong mê trận rối rắm của những lời dối gian và lừa bịp.

Anh nhấc miệng khỏi họng nàng, khuôn mặt anh thật gần đến nỗi cái nhìn rực lửa của anh là tất cả những gì nàng có thể nhìn thấy. "Anh đã làm đau em", anh gầm gừ giận giữ.

Nàng không thể phủ nhận điều đó. "Đúng vậy", nàng nói, và áp miệng nàng vào miệng anh, lưỡi nàng tế nhị thăm dò. Đôi tay anh siết chặt dữ dội đến nỗi nàng không thể thở, nhưng thở không là gì cả trong lúc này. Hôn anh mới là điều quan trọng. Yêu anh mới là điều quan trọng.

Cuối cùng anh cũng tìm thấy chút tự chủ còn sót lại, đủ để cho phép anh tắt nước đi và kéo mạnh nàng ra khỏi bồn tắm và bế nàng lên, cả hai người đều sũng nước, đến giường anh. Nàng không hề để tâm đến những tấm ga giường. Tất cả những gì nàng quan tâm là khuôn miệng nóng bỏng của anh trên bầu ngực nàng, sự thô ráp của những ngón tay cứng cỏi của anh trên làn da mịn màng của nàng, và cuối cùng là sự xâm chiếm mạnh mẽ của anh vào cơ thể nàng. Nó vẫn còn là một cơn sốc cho những giác quan của nàng đến nỗi nàng khóc thét lên, theo bản năng nàng cố đóng hai bắp đùi lại. Nhưng đôi chân nàng lại siết chặt vào phần đùi đầy cơ bắp của anh và chuyển động đó chỉ càng kéo anh vào sâu hơn.

Anh nghiến răng lại, cố buộc bản thân giữ yên trong khi mọi bản năng gào thét ra lệnh cho anh di chuyển. Nhu cầu được chuyển động thật quá khẩn cấp đến nỗi nó bóp chết mọi thứ khác trên đời ngoại trừ người đàn bà anh đang giữ trong vòng tay mình, người đàn bà mà cơ thể mảnh mai của nàng đang siết chặt lấy anh và đẩy anh đến bờ vực điên dại. Nhưng vì nàng anh đã xoay xở để giữ nguyên cho đến khi nàng thoải mái hơn với anh. Nằm trụ trên khuỷu tay của mình để sức nặng cơ thể anh không đè nát nàng, anh nhìn xuống nàng và rùng mình với khoái cảm trước nét mặt mãnh liệt lôi cuốn trên khuôn mặt nàng khi nàng ngập ngừng nhẹ nâng hông nàng lên, để chấp nhận tất cả của anh. Một tiếng rên xé toạc ra từ ngực anh. Anh biết mình đã quá thô bạo và gấp gáp để cho phép nàng hưởng thụ điều này lúc trước, nhưng lần này nàng đã cùng anh.

Bờ môi nàng nhẹ tách ra thành một nụ cười nữ tính đến nỗi nó khiến anh kinh ngạc, và đôi mắt xanh sẫm của nàng ra hiệu cho anh, thách thức anh. Một lần nữa hông nàng lại nâng lên. "Anh đang chờ gì thế ?" nàng thì thào.

"Chờ em", anh trả lời, và ngay cả khi anh đánh mất bản thân trong sự đê mê của việc làm tình với nàng, sự thật vẫn luôn được giữ nguyên. Anh sẽ đợi nàng mãi mãi.

Anh thuộc loại ngủ không được sâu, nhiều đến nỗi ngay cả trong giấc ngủ nặng nề anh vẫn bị làm phiền bởi cái ga chết dẫm, một sự khó chịu mà lúc trước họ không hề chú ý. Jay nằm dưới tay anh, kiệt sức và ngủ rất say; anh không hề muốn quấy rầy nàng, nhưng anh cũng không muốn nàng bị lạnh cóng vì ướt. Anh rời khỏi giường và bế nàng lên trong vòng tay anh, rồi đưa nàng vào trong phòng ngủ còn lại để đặt nàng lên trên chiếc giường khô ráo. Nàng tạo nên một âm thanh bực bội khi anh đẩy nàng vào, rồi lại thả lỏng, và hơi thở nàng đều đặn trở lại khi anh nhẹ xoa lưng nàng. Anh chui vào giường cùng nàng, và nàng nhích vào gần hơn, vào trong cái ôm mạnh mẽ đầy sở hữu của anh.

Cái cách mà anh cảm nhận về nàng thật quá mãnh liệt đến nỗi nó gần như là đau đớn. Dù không có ký ức, anh vẫn biết không hề có bất cứ người đàn bà nào từng phá vỡ sự tự chủ của anh như nàng đã làm. Anh chưa từng khát khao bất kỳ người đàn bà nào khác mãnh liệt như với nàng, chưa từng đằng đẵng chờ đợi như anh chờ nàng.

Nàng làm lu mờ mọi mối quan tâm khác. Bởi vì nàng, anh chưa hề chú tâm vào ký ức đã mất của anh, ngoài sự phẫn nộ khác thường và tính hứng thú chắc chắn trong sự tò mò của những gì anh còn giữ lại, thì quá khứ của anh chẳng hề đáng kể, bởi Jay ở đây trong hiện tại này. Họ được nối kết theo một phương cách vượt ngoài tầm ký ức.

Chân mày anh hơi nhíu lại khi anh giữ lấy nàng, hai bàn tay thô cứng của anh trượt từ đường cong của hông nàng đến phần đồi nảy nở nơi ngực nàng. Trong tất cả những kiến thức mà anh có, tại sao lại không có bất kỳ tí gì về Jay ? Chúng là những ký ức anh không muốn mất đi. Anh muốn nhớ lại mọi phút giây anh từng trải qua cùng nàng, anh muốn nhớ tại sao anh lại để nàng tuột khỏi đời anh. Anh muốn nhớ hôn lễ của họ, nhớ lần đầu anh làm tình cùng nàng, và sự hoàn toàn thiếu thốn phần ký ức đó đang ăn sống anh. Nàng là cái lõi của đời anh; vậy tại sao lại không có cái gì thân thuộc ? Tại sao anh không hề cảm thấy sự nhận biết thầm kín về sự mượt mà nơi làn da nàng, những đường cong cân xứng trên bầu ngực nàng hay màu nâu hồng nhạt trên hai núm vú nho nhỏ của nàng ? Tại sao lại không có chút cảm giác thân quen nơi màng bọc chặt khít của cơ thể nàng khi anh đâm sâu vào nàng ?

Tất cả mọi thứ đều mới mẻ.

Nàng nhẹ dịch vào gần anh, và anh giữ nguyên hai bàn tay mơn trớn của mình, thỏa mãn với việc đơn thuần được giữ lấy nàng. Họ nhất định sẽ kết hôn ngay khi anh có thể thuyết phục nàng đồng ý, và ngay lúc này anh đã có một thứ vũ khí vô cùng lợi hại cho sự sắp đặt của mình.

Cảnh tượng bùng nổ trong tâm trí anh. Một cô dâu đang cười và một chú rể trông có vẻ đầy phấn khích, tự hào đồng thời cùng lúc cũng cảnh giác và nôn nóng. Chú rể lắc đầu, rạng rỡ, và cô dâu thì ôm chặt lấy anh. "Anh về kịp !", cô ta hoan hỉ nói. "Em đã biết anh sẽ về kịp mà !"

Một người phụ nữ và một người đàn ông lớn tuổi cũng ôm chặt anh như thế. "Ta mừng là con đã về, con trai", người đàn ông nói, và người phụ nữ thì hơi khóc dù bà mỉm cười với anh, nụ cười tràn đầy yêu thương. Rồi một đợt sóng người đến bắt tay anh, ôm anh, vỗ vào lưng anh, và rồi cảnh tượng tan ra trong sự lẫn lộn mơ hồ của những tiếng nói.

Anh nằm đó cứng nhắc, quai hàm anh nghiến chặt với nỗ lực không gập nhào ra khỏi giường. Ký ức đó vọt ra từ chỗ quỉ nào vậy ? Người đàn ông đã gọi anh là 'con trai', nhưng cái danh xưng đó có thể chỉ là một cách gọi biểu lộ cảm giác yêu mến cũng như bao hàm một mối quan hệ. Anh không hề có một gia đình, vậy họ nhất định phải là những người bạn thân, nhưng Jay đã nói anh luôn luôn là một kẻ cô độc. Vậy thì họ là ai ? Họ có lo lắng cho anh không ? Jay có biết gì về họ không ?

Quỉ thật, liệu nó thậm chí có phải là những gì đã thực sự xảy ra, hay chỉ là một cảnh tượng trong một bộ phim mà anh đã từng xem ?

Phim. Chỉ nghĩ về từ đó cũng đã kích hoạt một hồi tưởng khác, nhưng hồi tưởng này trọn vẹn hoàn hoàn. Nó là một chương trình TV về Afghanistan. Rồi nó biến thành một bộ phim khác, đóng bởi nam một diễn viên đang được hâm mộ. Nó là một bộ phim khá hay. Rồi, trong những chuyển động chậm rãi, hình ảnh biến đổi. Anh đang đứng trên nóc nhà với cùng một nam diễn viên khi người đàn ông lôi ra một khẩu a.45 tự động và chĩa thẳng vào anh. Chuyện nghiêm trọng đây, một khẩu a.45. Nó có thể có một tác động trọng đại đến tương lai của một người. Nhưng gã này quá gần, và nói huyên thuyên quá nhiều.

Steve nhìn thấy bản thân bất ngờ đá bằng chân mình, hất khẩu súng bay xa. Gã diễn viên lảo đảo và trật bước, ngã qua bức tường thấp và hét lên khi gã rơi xuống qua bảy tầng nhà xuống mặt đất.

Steve nhìn chằm chằm lên trần phòng ngủ, cảm thấy mồ hôi chảy xuống dưới xương sườn anh. Có phải đó là một bộ phim khác ? Trong tất cả những gì anh có thể nhớ, tại sao lại là một serie phim ? Và tại sao chúng lại thật đến thế, như thể anh bước vào trong phim ? Anh sẽ phải hỏi bác sĩ về điều này, nhưng ít nhất nó là một dấu hiệu rằng ký ức của anh đang trở lại, cũng giống như họ nói với anh nó có lẽ sẽ trở lại. Dù sao thì cũng cần làm một cuộc dạo chơi, để kiểm tra mắt anh; thật sự là quá căng mỏi để đọc được, và sự mỏi mắt này chưa hề nới lỏng. Anh dứt khoát là cần đến kính mắt. Kính mắt ....

Một người đàn ông luống tuổi cười nhẹ với anh và dịch chuyển đôi mắt kính của ông ta, đặt chúng lên bàn. "Xin chúc mừng, Ngài Stone", ông ta đã nói thế.

Anh cố kìm một tiếng chửi thề khi cảnh tượng nhạt dần đi. Điều này thật kỳ lạ; tại sao gã đàn ông có tuổi đó lại gọi anh là "Ngài Stone" trừ khi anh đang dùng tên giả ? Đúng vậy, điều đó có lý đấy, trừ khi nó cũng chỉ là một cảnh tượng thoát ra từ một bộ phim khác. Nó có thể chỉ là cái gì đó anh đã xem hơn là điều gì đó thực sự đã xảy ra.

Jay cựa quậy trong vòng tay anh và đột nhiên trở dậy, nâng đầu lên để nhìn anh với vẻ hoảng sợ. "Có chuyện gì sao ?"

Nàng đã cảm nhận được sự căng thẳng trong anh, cũng như nàng đã luôn thấu hiểu anh từ buổi đầu. Anh cố gợi ra một nụ cười và chạm vào bờ má nàng với lưng ngón tay, một kiểu căng thẳng khác biệt chiếm lấy từng bó cơ của anh. "Không có gì", anh cam đoan với nàng. Nàng trông vẫn còn buồn ngủ và thật gợi tình, mắt nàng nặng trĩu, bờ môi khiêu gợi của nàng mọng lên bởi sự tiếp xúc với đôi môi rắn chắc của anh.

Nàng nhìn quanh. "Chúng ta đang ở phòng em", nàng nói trong bối rối.

"Mmm. Chăn ga trên giường anh ướt hết cả rồi, vì vậy anh đem em qua đây."

Màu ấm ửng lên trên má nàng khi nàng nghĩ đến việc làm thế nào mà ga giường bị ướt như thế, nhưng cái mỉm cười của nàng vừa kín đáo vừa mãn nguyện. Nàng nâng tay lên và chạm vào mặt anh, nhiều như anh chạm vào nàng vậy; đôi mắt xanh sẫm của nàng trôi giạt qua những đường nét trên mặt anh với sự dịu dàng nhức nhối, nghiên cứu từng đường nét, nuôi lấy nhu cầu trong trái tim nàng. Nàng không hề tự nhận ra biểu cảm của mình, nhưng anh thì nhìn thấy nó, và ngực anh co thắt lại. Anh muốn nói, "Đừng yêu anh như thế", nhưng anh không thể, bởi nó thật cần thiết cho anh khi nàng yêu anh như thế.

Anh hắng giọng. "Chúng mình có một lựa chọn."

"Chúng mình ? Tất nhiên là chúng mình có. Lựa chọn gì ?"

"Chúng mình có thể dậy và ăn bữa trưa mà em đã nấu –" anh đột ngột ngừng nói để ngẩng đầu lên và nhìn vào đồng hồ "– ba giờ trước, hoặc chúng ta có thể thử làm hỏng luôn cái giường này nữa."

Nàng cân nhắc điều anh vừa nói. "Em cho rằng tốt hơn chúng ta nên ăn trưa thôi, nếu không em sẽ không có đủ năng lượng để giúp anh phá hỏng cái giường."

"Nghĩ tốt đấy". Anh ôm lấy nàng, miễn cưỡng bật dậy bất chấp cơn đói khát của chính anh, và tìm thấy hai bàn tay mình đang vuốt xuống eo nàng trong khoái cảm nhục dục.

Rồi anh dừng lại và di chuyển bàn tay anh xuống quanh bụng nàng. "Trừ khi em muốn kết hôn cuối tuần này, chúng ta tốt nhất nên làm gì đó để hạn chế."

Tim Jay cảm thấy như thể nó đột ngột căng ra đến mức nó choán hết toàn bộ ngực nàng. Trong vài giờ tuyệt đẹp nàng đã quên đi sự bao vây mà nàng đang sống trong bởi mê lộ quanh co của sự dối trá. Nàng không muốn gì hơn là được đơn giản nói "Vâng, hãy cùng kết hôn nào", nhưng nàng không dám. Cho đến khi anh biết anh là ai – và nàng biết anh là ai – và anh vẫn nói anh muốn kết hôn với nàng. Vì vậy nàng lờ đi phần đó trong câu của anh và đơn thuần trả lời phần thứ hai. "Chúng ta không cần phải lo lắng về việc có con. Em đang dùng thuốc tránh thai. Bác sĩ của em bắt em dùng nó bảy tháng trước, bởi vì kỳ kinh của em trở nên thất thường."

Mắt anh nheo lại chút ít và đôi tay anh đặt nặng hơn lên bụng nàng. "Có gì không ổn sao ?"

"Không. Chỉ là chút áp lực từ công việc của em thôi. Em có lẽ không cần đến chúng nữa." Rồi nàng mỉm cười và quay mặt nàng vào trong bờ vai anh. "Ngoại trừ có những tiến triển đột ngột."

Anh càu nhàu. "Đột ngột, quá đáng. Anh đã cứng trong suốt cả hai tháng qua. Nhưng chúng ta vẫn có thể kết hôn ngay cuối tuần này."

Nàng lách ra khỏi cái ôm của anh và đứng dậy, mặt nàng đầy băn khoăn khi nàng mặc vào chiếc quần con mới và lấy ra một cái áo len dài tay từ tủ quần áo, kéo nó qua đầu nàng.

Anh nhìn nàng từ trên giường. Giọng của anh vô cùng mềm mại nhưng cũng đầy gay gắt khi anh nói. "Anh muốn một câu trả lời."

Phiền nhiễu, nàng đẩy mớ tóc rối ra khỏi mắt nàng. "Steve –" Nàng ngừng lại, gần như quỵ xuống trước sự cần thiết phải gọi anh bằng cái tên ấy. Hơn bao giờ hết, nàng muốn, nàng cần được biết tên người yêu dấu của nàng. "Em không thể cưới anh cho đến khi anh lấy lại được ký ức của mình."

Anh ném tấm chăn lại và đứng dậy, trần trụi một cách tuyệt đẹp. Mạch đập của Jay bay lướt trên mặt nước khi nàng nhìn vào anh. Tất cả những dặm đường anh chạy và đống gỗ anh chặt đã phủ đầy cơ thể anh với những bắp thịt. Anh không hề có vẻ như anh đã từng bị thương, ngoại trừ những vết sẹo của anh. Tim nàng đập thật chậm và nặng nề.

Nàng nâng đỡ sức nặng của anh, bị cướp đi trong sự xâm lược mãnh mẽ của anh, đáp trả lửa nhiệt tình trong anh với ngọn lửa của chính nàng. Dù nàng vẫn còn đau ở những phần khác nhau của cơ thở mình, nàng vẫn cảm thấy bên trong mình trở nên ấm và ẩm ướt khi nàng nhìn vào anh.

"Ký ức của anh thì tạo nên điểm khác biệt gì chứ ?" anh cáu kỉnh nói, và nàng giật ánh nhìn của mình lên trên, nhận ra rằng anh đang giận dữ. "Không một người phụ nữ nào khác có quyền gì với anh, và em biết điều đó, vì vậy đừng gợi lại cái lý do ngu xuẩn đó lần nữa. Tại sao chúng ta lại phải đợi ?"

"Em muốn anh chắc chắn", nàng nói, giọng nàng đầy bất an.

"Chết tiệt, anh chắc chắn mà !"

"Làm thế nào anh có thể đoan chắc, khi anh thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy

ra ? Em chỉ không muốn anh hối tiếc vì đã cưới em khi mọi thứ quay trở lại với anh". Nàng cố mỉm cười, và nó chỉ hơi run run một chút. "Chúng ta có nhau, và chúng ta có thời gian. Lúc này chừng đó là đủ rồi mà anh."

Steve buộc bản thân bị thuyết phục bởi điều đó, và theo rất nhiều cách thì điều đó là đủ rồi. Họ sống cùng nhau với những cảm xúc chân thật nhất, như người đồng hành, bạn bè, người yêu. Một tuần sau đó những đợt tuyết lại rơi lần nữa, và trong tuần đó họ khám phá mọi inch của vùng đồng cỏ cao của họ. Anh cho nàng xem bộ phận cảm biến lade anh đã lắp đặt ngang qua lối mòn và giải thích làm thế nào để hoạt động cả cái radio và cái máy tính. Thật là dễ chịu khi không phải giấu nàng rằng anh đã liên quan sâu đến thế nào vào mạng lưới tình báo, dù nàng có chút nổi cáu với anh vì tất cả những thứ máy móc này đã được giấu khỏi nàng trong nhà xưởng và chỉ đến bây giờ anh mới kể cho nàng nghe về nó.

Anh thích làm nàng nổi giận. Điều đó khá là kích thích, theo một cách nguyên sơ, khi nhìn đôi mắt xanh đó nheo lại như mắt mèo. Nó là dấu hiệu cuối cảnh báo cho anh rằng anh đã trêu nàng đến nỗi nàng nổi điên và sắp chuyển sang tấn công. Cái ngày anh nghĩ rằng nàng là một kẻ đột nhập và tấn công nàng trên nền tuyết, rồi ghìm chặt thấy nàng, cơn thịnh nộ của nàng đã làm anh giật mình, đẩy anh khỏi trạng thái thăng bằng, nhưng nó cũng kích thích anh. Hầu hết những người biết Jay đều sẽ không bao giờ nghĩ nàng có thể chứa đựng kiểu tức giận như thế, hoặc nàng có thể đánh bất kỳ ai. Sự kiện đó kể cho anh nghe rất nhiều điều về nàng, về khía cạnh sôi nổi, hay thay đổi trong tính cách của nàng và làm thế nào để đem nó ra. Có lẽ chỉ có vài người có thể làm nàng tức giận, nhưng bởi vì nàng yêu anh, nên anh có thể làm điều đó. Và sau khi anh kích động khiến nàng tức giận, anh thích đấu tranh với nàng và quyến rũ nàng thoát khỏi cơn giận của nàng.

Về mặt thể xác nàng làm anh vui thích. Nàng vẫn còn quá gầy, dù nàng ăn nhiều, nhưng anh thích nhìn cặp hông thanh mảnh của nàng và khi cái cạp quần Jean của nàng quá chật để mà phàn nàn. Làn da nàng láng bóng, ngực nàng cao và tròn, khuôn miệng gợi tình căng mọng và hờn dỗi; bất kể nàng có ăn mặc thế nào, nàng vẫn kích thích anh vì anh biết có gì nằm dưới chỗ quần áo đó. Anh cũng biết rằng tất cả những gì anh phải làm là vươn tới nàng và nàng sẽ sà vào vòng tay anh, ấm áp và tự nguyện. Kiểu phản ứng đó làm anh say mê; có gì đó thật mới mẻ về nó, như thể anh chưa từng biết đến nó trước đây.

Rồi một buối sáng họ tỉnh dậy và tìm thấy tuyết đã rơi lần nữa suốt đêm, và trời tiếp tục có tuyết suốt ngày, không quá nhiều, chỉ là một màn hoa tuyết liên tục trượt xuống qua đồi cỏ. Ngoại trừ những cuộc dã ngoại ra ngoài để đem về nhiều củi hơn, Jay và Steve dành cả ngày trong căn nhà gỗ, xem những bộ phim cũ. Đó là một lợi ích thêm vào của đầu đĩa vệ tinh; họ luôn có thể tìm thấy một cái gì đó thú vị để xem trên TV, nếu họ có tâm trạng. Nó cực kỳ hợp với một ngày biếng nhác khi họ không có gì tốt hơn để làm ngoài việc nằm xuống và ngắm nhìn những bông tuyết rơi rơi.

Trước khi trời tối, Steve rời nhà để kiểm tra xung quanh, điều anh luôn làm. Trong khi anh đi Jay bắt đầu nấu bữa tối, ngân nga hát trong khi nấu, bởi vì nàng quá thỏa mãn. Đây là thiên đường. Nàng biết nó không thể kéo dài; đến khi ký ức của anh trở lại, ngay cả dù anh vẫn muốn cưới nàng, cuộc sống của họ vẫn thay đổi. Họ sẽ rời đây, tìm một ngôi nhà khác. Nàng sẽ phải tìm một công việc khác. Những việc khác sẽ lấy mất thời gian của họ.

Lúc này thời gian được gạt sang một bên, rời khỏi thế giới thực, nhưng nàng có ý định hưởng thụ mọi phút giây của nó. Rồi một ý nghĩ đen tối xâm nhập : Đây có thể là tất cả những gì nàng có. Có lẽ là như thế. Nếu là như vậy, những ngày này sẽ còn quí giá hơn nữa.

Steve bước vào nhà qua cửa sau, phủi tuyết ra khỏi vai anh và rũ nó ra khỏi tóc anh trước khi cởi bỏ chiếc áo khoác dày của anh ra. "Không có gì ngoài vết chân thỏ". Anh trông có vẻ trầm ngâm. "Em có thích thịt thỏ không ?"

Jay quay khỏi món pho mát đang xay của món spaghetti. "Nếu anh dám bắn một bé thỏ con xinh xắn nào..." nàng bắt đầu giọng điệu đe dọa.

"Nó chỉ là một câu hỏi thôi mà", anh nói, tóm lấy nàng với một nụ hôn, rồi cọ bờ má lạnh ngắt, đầy râu thô rám của anh vào má nàng. "Em có mùi thật tuyệt. Như mùi hành, tỏi và sốt khoai tây". Thực ra nàng có mùi của chính bản thân nàng, mùi hương đàn bà ngọt ngào ấm áp, mùi hương làm anh luôn nghĩ tới nàng và không với ai khác. Anh vùi cái mũi lạnh của mình vào cổ nàng và hít lấy nó, cảm nhận được sự căng cứng quen thuộc lớn dần nơi thắt lưng mình.

"Anh chẳng đạt được gì khi nói rằng em có mùi như mùi hành và tỏi đâu", nàng nói, quay lại với công việc của nàng dù anh vẫn đang giữ tay anh vòng quanh eo nàng.

"Ngay cả khi anh kể cho em nghe anh điên cuồng vì món hành và tỏi đến thế nào ư ?"

"Hưm. Anh giống như mọi gã đàn ông khác. Anh sẽ nói bất kỳ điều gì khi anh đói."

Cười khúc khích, anh thả nàng ra để dọn bàn ăn và bắt đầu phết bơ bánh mỳ. "Em thích một chuyến đi chơi như thế nào ?"

"Em thích được ngắm Hawaii."

"Anh đang nghĩ đến Colorado Spring hơn. Hay có thể là Denver."

"Em đã ở Colorado Springs rồi", nàng nói, rồi tò mò nhìn anh qua vai nàng. "Tại sao chúng ta lại sẽ đi Colorado Springs ?"

"Anh cho rằng Frank sẽ không muốn chúng ta trở lại Wasshinton, dù là ngắn ngủi, vì vậy anh ta sẽ đưa bác sĩ đến để kiểm tra mắt anh. Điều đó có nghĩa, một cách logic, rằng chúng ta sẽ gặp ở Colorado Springs hoặc Denver, và anh cá là sẽ ở Colorado Springs.

Anh cũng cá rằng anh ta không muốn vị bác sĩ này biết vị trí của căn nhà này, vì vậy có nghĩa chúng ta phải đến chỗ anh ta."

Nàng cũng biết anh sẽ phải kiểm tra mắt lần nữa, nhưng chỉ nói về việc đó cũng có nghĩa là đem thế giới thực xâm phạm vào thiên đường riêng của họ. Ngay cả cảm giác gặp gỡ những người khác cũng thật lạ, nữa là nói chuyện với họ. Nhưng việc đọc làm căng mắt anh, và đã đủ thời gian trôi qua để họ nhận ra rằng thị lực của anh sẽ không cải thiện.

Nàng nghĩ đến việc anh sẽ trông như thế nào khi đeo kính, và một cảm giác ấm áp bắt đầu lan tỏa trong bụng. Sexy. Nàng tặng cho anh một nụ cười. "Yeah, em nghĩ em cũng thích một chuyến du lịch. Em đã ăn thức ăn mình nấu một thời gian dài rồi."

'Anh sẽ liên lạc với Frank sau bữa tối." Anh có thể làm việc đó ngay lúc này, nhưng đổ đầy cái dạ dày của anh còn quan trọng hơn. Jay làm spaghetti tuyệt ngon, và việc liên lạc với Frank có thể để sau. Điều quan trọng hơn phải làm trước chứ.

Sau khi đĩa bát của bữa tối đã được rửa sạch và Steve thì đang ở trong xưởng để liên lạc với Frank, Jay nằm duỗi người căng ra trên chiếc chăn được trải trước lò sưởi, lần đầu tiên ngồi nghĩ về căn hộ nhỏ ở New York mà Frank đã giữ cho nàng. Nó trái ngược hoàn toàn với sự dễ chịu mộc mạc của căn nhà gỗ này, nhưng nàng vẫn thích căn nhà này hơn. Nàng ghét phải rời xa nó, nơi này chắc chắn sẽ rất đẹp vào mùa hè, nhưng nàng băn khoăn tự hỏi họ sẽ được ở đây trong bao lâu nữa. Chắc chắn rằng ký ức của Steve sẽ trở lại trước lúc đó, và ngay cả nó không trở lại, thì bao lâu nữa trước khi Frank kể cho anh nghe sự thật ? Họ không thể để anh sống cuộc đời của một người đàn ông khác mãi được. Hay họ có thể ? Hay điều đó cũng đã được tính trước rồi ? Liệu có phải bằng cách nào đó họ biết anh sẽ không bao giờ lấy lại ký ức của mình được ?

Những tấm gương cứ tiếp tục phản chiếu lại những câu trả lời khác nhau, những khía cạnh khác nhau của câu đố, những giải pháp khác nhau. Và không một cái nào trong chúng phù hợp cả.

"Em đã ngủ rồi à ?" anh dịu dàng hỏi.

Nàng há hốc miệng vì kinh ngạc và lăn qua một bện, tim nàng nhảy vọt. "Em không hề nghe thấy anh vào. Anh chẳng tạo tý âm thanh nào cả". Anh luôn luôn di chuyện không chút tiếng động, như một con mèo, nhưng đáng ra nàng phải nghe thấy tiếng cửa sau mở chứ. Nàng đã chìm sâu vào nghĩ ngợi quá nhiều đến nỗi những âm thanh không hề được để ý.

"Lén chuồn vào cạnh em mới hay chứ, em yêu", anh gầm gừ trong cái giọng sói-lớn-xấu-xa đáng ghét nhất của mình. Anh chui vào cùng nàng trong tấm chăn, luồn bàn tay anh vào trong tóc nàng khi anh nghiêng miệng nàng lên về phía anh. Anh hôn nàng thật chậm, thật sâu, lấy âm điệu của anh và sử dụng lưỡi anh. Hơi thở nàng biến đổi, và mắt nàng trở nên trĩu nặng. Sự thèm muốn tỏa ra ấm nóng nặng nề trong nàng, chậm rãi nở rộ cho đến khi nó hoàn toàn lấp đầy nàng.

Họ không hề vội vã. Cảm giác thật tuyệt khi nằm đó trong sự ấm áp của ngọn lửa lách tách và tận hưởng những nụ hôn. Nhưng cuối cùng nhiệt độ cũng quá mức, và nàng kêu van khi anh cởi cái áo nhung của nàng ra, tách hai vạt áo để ấn đôi môi anh lên những đường cong sưng mọng của vú nàng. Anh nằm trên nàng, đôi chân nặng của anh điều khiển nàng dù cho nàng cong vặn liên tục. Nàng muốn nữa. Rên lên lần nữa, giọng nàng gay gắt với ham muốn, nàng quay lại cho đến khi hai núm vú của nàng chạm nhẹ vào miệng anh. Uể oải anh thè lưỡi ra và nếm nó, rồi ngậm chặt nụ hoa nàng trong miệng anh và mút thật mạnh, trao tặng nàng những gì nàng cần.

Ánh lửa bập bùng đánh bóng mái tóc nàng với ánh vàng rực rỡ và da nàng đỏ hồng khi anh kéo khóa quần nàng và kéo chúng ra. Miệng nàng mọng đỏ và ẩm ướt, sáng long lanh rực rỡ với những nụ hôn của anh. Đột nhiên anh không thể chờ thêm chút nào lâu hơn nữa và giật mạnh quần áo của chính anh ra. Cái áo nhung vẫn ở đó quanh bờ vai nàng, nhưng chỉ như vậy cũng là quá nhiều. Anh kéo nó khỏi bờ vai nàng và quỳ xuống giữa hai chân nàng, cuốn hai đùi nàng qua đùi anh khi anh cúi về phía trước để đâm sâu vào nàng, nấu chảy cơ thể họ cũng như chắc chắn rằng cuộc sống của họ cũng tan chảy vào nhau.

Họ nằm cuốn lấy nhau thật lâu sau đó, quá thỏa mãn để mà dịch chuyển. Anh đặt một thanh củi nữa vào trong ngọn lửa và kéo quần anh lên, rồi cuốn áo anh quanh nàng để phòng ngừa bất kỳ cơn lạnh nào. Nàng ngồi trong vòng tay anh, đầu nàng tựa vào vai anh, ước rằng không gì xảy ra để phá vỡ hạnh phúc này.

Anh nhìn vào ngọn lửa rực vàng đang lay động, cái cằm ram ráp của anh dụi vào tóc nàng. "Em có muốn có con không ?" anh lơ đãng hỏi.

Câu hỏi đủ làm nàng giật mình để ngẩng đầu lên từ vai anh. "Em... nghĩ là em muốn". Nàng đáp lời. "Em chưa từng thực sự nghĩ về điều này, bởi nó dường như không giống một lựa chọn lắm, nhưng bây giờ..." Giọng nàng lạc hẳn đi.

"Trước kia, cuộc hôn nhân của chúng ta không ổn lắm. Anh không muốn nó như vậy lần nữa. Anh muốn về nhà vào mỗi tối, sống một cuộc sống bình thường". Anh siết chặt vòng tay anh quanh nàng. "Anh thích có một vài đứa nhỏ, nhưng đó là quyết định từ hai phía. Anh không biết em cảm thấy thế nào về điều đó."

"Em thích trẻ con", nàng nhẹ nhàng nói, nhưng mặc cảm tội lỗi đang đánh thẳng vào nàng. Họ không hề có bất kỳ cuộc hôn nhân nào trước đây ! Anh đang thấy có lỗi vì hành động của một người đàn ông khác.

"Yeah, anh cũng thích trẻ con" Anh mỉm cười, vẫn nhìn vào ngọn lửa. "Anh thích nhìn Amy --"

Nàng giật ra khỏi anh, mắt nàng mở lớn với gì đó giống như sự hoảng loạn ánh lên trong mắt nàng. "Amy là ai ?"

Mặt Steve trở nên nặng nề, miệng anh dữ tợn. "Anh không biết", anh lẩm bẩm. "Anh cảm thấy như thể anh vừa chạy thẳng vào một bức tường gạch. Những từ ngữ cứ tự tuôn ra, rồi bam ! Anh đâm vào bức tường và chẳng còn gì nữa."

Jay cảm thấy phát ốm. Liệu có phải nàng đã sai khi tin rằng Frank sẽ không dựng lên những chuyện này nếu Steve đã kết hôn rồi không ? Liệu có phải anh đã làm chồng cũng như làm cha rồi không ?

Steve nhìn nàng và cảm nhận được hướng suy nghĩ của nàng, nếu không thì cũng là một phần của nó. "Không, anh chưa kết hôn và anh không có bất kỳ đứa con nào", anh nói gay gắt, kéo nàng về lại phía anh. "Con bé có lẽ chỉ là con của một người bạn. Em có biết bất kỳ ai có một đứa con gái nhỏ tên Amy không ?"

Nàng lắc đầu, không hề nhìn vào anh. Cơn khiếp sợ đã quay lại; nàng cảm thấy cứng lại vì nó. Có phải ký ức của anh đã quay lại rồi không ? Khi nó quay lại, liệu anh có bỏ đi không ? Thiên đường có thể kết thúc bất kỳ lúc nào.

Steve vẫn nằm thức lâu sau khi họ vào giường tối đó. Jay ngủ trong vòng tay anh, cũng như mọi đêm từ khi gió Tây Nam thổi đến, tóc nàng tuôn chảy trên vai trái của anh và hơi thở ấm áp của nàng đều đều trên cổ anh. Cơ thể trần trụi mịn màng của nàng ép dọc bên trái người anh và cánh tay mảnh mai của nàng vắt ngang qua ngực anh. Nàng đã trông thật hoảng sợ trong giây lát khi anh nhắc đến tên Amy, bất kể Amy là ai. Anh giữ nàng chặt hơn, cố xóa đi nỗi khiếp sợ đó ngay từ trong giấc ngủ của nàng.

Những chuyện này có lẽ sẽ xảy ra rất nhiều, một lời bình luận ngẫu nhiên cũng kích hoạt rất nhiều hình ảnh ký ức. Anh hy vọng tất cả chúng sẽ không làm nàng sợ quá nhiều. Có phải nàng thực sự sợ rằng anh sẽ không muốn nàng nữa khi ký ức anh trở lại ? Chúa ơi, chẳng lẽ nàng không thể cảm nhận được anh yêu nàng đến bao nhiêu sao ? Nó vượt ngoài mọi ký ức. Nó thấm trong tận xương tủy anh, chôn sâu từ tận đáy của sự tồn tại của anh.

Amy. Amy.

Cái tên lóe qua tâm trí anh như lửa và đột nhiên anh nhìn thấy một cô bé với mái tóc sẫm màu bóng láng, cười rúc rích khi cô bé đẩy nắm tay mũm mĩm mập mạp vào trong miệng. Amy.

Tim anh bắt đầu đập thình thịch. Ký ức của anh đã thực sự cung cấp một khuôn mặt đi liền với cái tên. Anh không biết cô bé là ai, nhưng anh biết tên cô bé, và bây giờ là khuôn mặt bé. Bức tranh trí óc dần nhạt đi, nhưng anh tập trung và tìm ra rằng anh có thể gợi lại nó, như những ký ức thật. Chỉ như anh đã nói với Jay, cô bé nhất định phải là con gái của một người bạn, một ai đó anh đã gặp từ sau cuộc ly hôn của họ.

Anh thả lỏng, hài lòng rằng ký ức đã được củng cố thêm. Sự thỏa mãn khiên cơ thể anh dường như thật nặng và như không xương, và ngực anh bắt đầu lên và xuống trong nhịp điệu sâu của giấc ngủ.

"Pác Luke, Pác Luke !"

Chất giọng trẻ con nhức nhối trong đầu anh và bộ phim bắt đầu được tháo ra trong tâm

trí anh. Hai đứa bé. Hai cậu bé, trêu đùa giữa bãi cỏ xanh, nhún nhảy và la hét "Pác Luke" thật lớn khi chúng chạy.

Lại một cảnh tượng khác. Bắc Ireland. Belfast. Anh nhận ra nơi này ngay cả khi một cơn rùng mình khiếp sợ lan trên xương sống anh. Hai cậu bé con đang chơi đùa trên đường, rồi đột nhiên nhìn lên, do dự và chạy.

Lóe sáng. Một trong hai đứa bé trai đầu tiên nhìn lên với bờ môi dưới rung rung và nước mắt ướt đẫm và nói. "Làm ơn mà, Pác Dan"

Lóe sáng. Dan Rather xếp đống giấy tờ trên bàn làm việc của ông ta trong khi dòng tin chạy qua

Lóe sáng. Một tấm stick dán trên chiếc xe ngựa chở khác viết "Tôi muốn được ở Disney World".

Chuột Mickey đang nhảy... Lóe sáng... một con chuột đang bò qua đống rác trong một hẻm nhỏ... Lóe sáng... một cục rác bị vứt đi với chuyển động chậm qua không khí và va vào một thùng rác với một tiếng vang lớn; rồi một tiếng vang lớn hơn và cái thùng cũng bị liệng... Lóe sáng... một cái thuyền buồm màu đỏ và trắng tươi tắn đang chạy, cánh buồm được đổi hướng gần với cột buồm chính hơn và một chàng trai trẻ rám nắng đang vẫy... Lóe sáng. Lóe sáng. Lóe sáng ...

Những cảnh tượng được khơi lại qua ý thức anh, và chúng thực sự chỉ là những hình ảnh lóe sáng, nối đuôi nhau như những trang của một cuốn sách lướt qua trước mắt anh.

Anh lại đổ mồ hồi lần nữa. Chết tiệt thật, những ký ức tự do liên tưởng này thật chó chết. Chúng có nghĩa là gì ? Có phải chúng đã thực sự từng xảy ra ? Anh sẽ không để ý nhiều đến chúng nếu anh có thể nói cái nào trong chúng là thực và cái nào chỉ là một cảnh tượng anh đã xem trên TV hoặc trong một bộ phim, hoặc thậm chí chỉ là một hình ảnh từ một cảnh trong sách. Được rồi, một vài cảnh rõ ràng, như cảnh có Dan Rather với những dòng tin tức chạy ngang qua mặt ông ta. Nhưng anh đã xem chương trình thời sự rất nhiều lần từ khi tháo băng mắt, vì vậy cảnh tượng đó có thể thậm chí là ký ức mới đây.

Nhưng ... Bác Luke. Bác Dan. Có gì đó về lũ trẻ ấy, và những cái tên ấy, dường như rất thật, cũng như Amy là thật vậy.

Anh rời khỏi giường, thật cẩn thận để khỏi đánh thức Jay, và bước vào trong phòng khách nơi anh đứng đó thật lâu trước lò sưởi, nhìn lớp than hồng rực sáng. Ngày anh phục hồi toàn bộ trí nhớ đang đến gần, và anh biết thế. Nó như thể tất cả những gì anh phải làm là quay lại và mọi thứ sẽ ở đó, nhưng quay góc trí óc đó không dễ như bề ngoài. Anh đã trở thành một người đàn ông khác hẳn trong những tháng sau vụ nổ; anh cố thử nối hai con người tách biệt và hợp nhất họ thành một.

Anh thờ ơ cọ xát những đầu ngón tay với ngón cái mình. Rồi khi anh chú ý ra mình đang làm gì, anh liền nâng bàn tay anh lên để nhìn vào nó. Những dấu chai tay đã trở lại, nhờ sự giúp đỡ của việc bổ củi, nhưng những đầu ngón tay của anh vẫn còn rất trơn nhẵn. Bao nhiêu phần của anh còn lại đây, hay nhân dạng của anh cũng đã bị xóa bỏ như những dấu vân tay anh ? Khi anh nhìn vào ảnh phản chiếu của mình trong gương, bao nhiêu phần của nó là Steve Crossfield và bao nhiêu phần là nhờ sự giúp đỡ của phẫu thuật thẩm mỹ ? Mặt anh đã thay đổi, giọng anh đã thay đổi, những dấu vân tay của anh đã biến mất.

Anh là một con người mới. Anh chỉ vừa mới sinh ra từ bóng tối, được đưa vào cuộc sống bởi giọng của Jay, chất giọng đã gọi anh hướng về ánh sáng.

Bất kể những gì anh còn hay không còn nhớ, anh vẫn có Jay. Nàng là một phần của anh mà việc phẫu thuật không thể thay đổi được.

Căn phòng ngày càng lạnh hơn khi lửa tắt dần, và cuối cùng anh cảm thấy sự lạnh giá trên cơ thể trần trụi của mình. Anh quay lại phòng ngủ và trượt vào dưới tấm chăn, cảm nhận cơ thể ấm áp của Jay quấn quanh anh. Nàng rên rỉ điều gì đó, dịch vào gần anh hơn trong giấc ngủ của nàng, tìm kiếm vị trí mọi khi của nàng.

Ngay lập tức ham muốn bùng cháy trong anh, khẩn cấp gấp rút như thể nó chưa từng được làm nguôi chỉ một giờ trước đó. "Jay", anh nói, giọng anh thật khẽ và trầm, rồi anh kéo nàng xuống dưới anh. Nàng thức giấc và vươn tới anh, đôi bàn tay nàng trượt quanh cổ anh, và trong bóng tối ảo mờ họ yêu nhau cho đến khi trong anh không còn chỗ cho bất kì ký ức nào ngoài những ký ức mà họ cùng nhau tạo nên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.