Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 51: Chương 51




Ngự Thủy sơn trang là nơi ở chuyên dụng của hoàng gia ,ở ngoại ô kinh thành là nơi nghỉ ngơi tốt nhất ,sơn trang nằm ở trên mặt nước ,bởi vì hoàn cảnh địa thế đó mà giữa nắng hè chói chang vẫn đặc biệt mát mẻ .Cách hầm băng cung cấp cho kinh thành cũng gần ,muốn dùng băng cũng tiện hơn .

Nếu không phải nơi này cách kinh thành có chút xa mà trên vai Liễu Thanh Đường còn gánh vác chuyện quốc gia đại sự ,cùng quan tâm hoàng đế cháu ngoại trai ,cảm thấy chính mình cần ở kinh thành trấn thủ bằng không hàng năm đều tới đây hưởng thụ một phen .

Mặc dù vậy kiếp trước Liễu Thanh Đường vẫn cố ý rút thời gian tới vài lần ,chính là lần gần nhất đã cách mấy năm rồi ,nàng đối với Ngự Thủy sơn trang ấn tượng đều đã mơ hồ không rõ .chỉ nhớ mang máng nơi này có những đóa sen trải dài liên tiếp ,có những hành lang quanh co uốn khúc điêu khắc hàng trăm hình ảnh tinh mỹ ,có chồng chất những bức họa trên cung điện ,có hoa viên được chăm sóc uốn tỉa độc đáo ,còn có vô số thuyền hoa lớn nhỏ.....Quả thật là địa phương rất đẹp .

Liễu Thanh Đường một mình ở trên lầu Lâm Thủy Trúc , tùy ý nghiêng người một tay chống cằm một tay cho quả nho vào miệng ,có chút nhàm chán nhìn chằm chằm một mảnh rừng trúc ào ào lay động .Ngự Thủy sơn trang là ở ven hồ ,hơn phân nữa những tòa lầu đều ở trên nước , mà tòa lầu này ở một chỗ ba mặt đều là rừng ,chung quanh đều là mảnh lục trúc , phản chiếu xuống mặt hồ là một màu xanh mướt .

Cảnh sắc quả thật rất đẹp ,nàng cũng thực thích nhưng là , ước nguyện ban đầu của nàng khi tới đây là có thể cùng với Tần Thúc nha , nhưng vì sao Tần Thúc đến nơi này cũng không được yên tĩnh , cả ngày đều vội vàng nàng không thấy mặt mũi hắn đâu thế là sao .Liễu Thanh Đường đem ánh mắt từ rừng trúc chuyển về tấm mành trúc trên lầu ,khi có gió thổi qua tấm màn hơi hơi di động phát ra tiếng kêu thanh thúy .

Trọng sinh một thời gian , nàng sao lại cảm thấy chính mình đột nhiên lại nhàn hạ đây ? Liễu Thanh Đường cẩn thận nghĩ phát hiện kiếp trước là do chính mình tự tìm mệt .

Ban đầu không nói , về sau mặc dù có Tần Thúc hỗ trợ nàng vẫn bề bộn nhiều việc , bởi vì nàng không tín nhiệm Tần Thúc , hoặc là nói ở trong cung trừ bỏ chính mình cùng hai người lớn lên từ nhỏ mama Đào Hiệp cùng với hoàng đế cháu ngoại trai nàng coi trọng , chưa từng chân chính tín nhiệm ai .Nàng khi đó luôn hoài nghi Tần Thúc tận tâm tẫn trách như vậy là có ý đồ , hắn làm việc xong nàng luôn sẽ kiểm tra lại một phen .Mà hiện tại nàng căn bản so sánh với kiếp trước chính là khác hoàn toàn , chuyện gì nếu đã để Tần Thúc đi làm đều sẽ phủi thẳng tay một chút cũng không hoài nghi .

Với tính tình kia của Tần Thúc , nàng ủy toàn quyền cho hắn ,hắn liền nhất định phải làm mọi chuyện đến mức tốt nhất , nàng không rảnh rỗi mới là lạ .Nhưng nàng một người nhàn có ích lợi gì ,Tần Thúc hắn như thế nào lại không hiểu được ,chẳng lẽ phải bổ đầu hắn để xem trong đó có gì sao ,đoán rằng nếu nàng không nói rõ mọi chuyện cùng hắn ,hắn sẽ không hiểu rõ ràng ý tứ của nàng .

Nghĩ đến đây Liễu Thanh Đường cảm thấy không thể cứ như vậy đi xuống ,liền ngồi xuống nàng nghĩ tới sự việc những lần trước Tần Thúc giám sát nàng .Có một số việc giống như cho dù có cùng hắn nói , hắn cũng có bản lĩnh đi ngược lại với ý tưởng của nàng , mà ngược lại còn có thể làm cho nàng không thể tức giận nổi , ai kêu hắn là người mà nàng lo lắng coi trọng nhất đây .haizzzz

Vì thế Liễu Thanh Đường nản lòng đùa đùa lọn tóc trong tay ,chậm chậm ngồi trở lại .Ở trong âm thanh linh đinh đang đang buồn rầu lăn qua lộn lại ,cuối cùng rốt cuộc không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm một câu .

" Ngày mai tên kia còn không xong trước sinh nhật của ta ,xem ta thu thập hắn như thế nào ."

Nghĩ nghĩ vẫn còn thấy trong lòng buồn bực ,Liễu Thanh Đường hướng tới mặt hồ lớn tiếng hô một câu .

" Ngu ngốc !"

Từ trong rừng vẳng lại hai chữ ngu ngốc quanh quẩn ở bên tai .Liễu Thanh Đường nghe xong liền thư thái rất nhiều lại nằm nhoài ra bàn ngọc ,toàn tâm toàn ý ăn nho .

Cung nữ canh giữ bên ngoài nơm nớp lo sợ tiến vào hỏi nàng có chuyện gì ,Liễu Thanh Đường lạnh nhạt phẩy nhẹ tay không thấy một chút nào ảo ão phiền toái nói .

" Ai gia không sao ,lui ra đi ta không gọi thì không cần tiến vào ."

" Dạ ....dạ ."

Tiểu cung nữ đầu cũng không dám nâng liền lui ra bên ngoài , giống như sợ Thái Hậu nương nương hỉ nộ vô thường giận chó đánh mèo .

đang ở cách đó không xa một lầu các Tần Thúc đang ngồi cùng nghe được âm thanh ngu ngốc ,hắn cẩn thận nghiêng tai lắng nghe xong nói .

" Hình như .....là âm thanh của chủ tử , ai chọc giận nàng ? không bằng ta đi qua nhìn xem một chút ?"

đang cao thấp đánh giá mảnh vải màu đỏ mama không ngẩng đầu lên cự tuyệt hắn .

" không có gì ,đoán chừng chủ tử nhàm chán chính mình hô đùa ,bởi vì cho dù có người chọc giận nàng ,nàng cũng sẽ không lớn tiếng như vậy ."

Đào Hiệp đang cầm một góc mảnh vải còn ngẩng đầu như có như không nhìn Tần Thúc đang đứng ngồi không yên , miệng châm biếm nói .

" Ta đoán chừng ' ngu ngốc ' trong miệng chủ tử chính là để chỉ ngươi đó Tần Thúc ."

" Ta? ." Tần Thúc sửng sốt ,lập tức nghĩ đến cái gì vội đứng lên nói .

" Ta hôm này còn chưa đi thỉnh an chủ tử , hiện tại....."

" Chủ tử giận ngươi không có khả năng vì nguyên nhân này , ngươi vẫn là ngoan ngoãn ở trong này ,đợi buổi tối ngươi có thể mặc quần áo mới đi gặp chủ tử ."

Mama so với Liễu Thanh Đường còn lớn tuổi hơn , bình thường nhìn ổn trọng , hiện tại không chút lưu tình trấn an Tần Thúc .

nói đến cũng lạ , tỷ muội các nàng lúc bắt đầu cũng cảm thấy Tần Thúc âm trầm ở chung sẽ không hòa hợp lắm , nhưng về sau chính mắt nhìn thấy hắn vì chủ tử làm nhiều chuyện như vậy ,cũng dần dần cảm thấy người này cũng được , liền thực lòng vì chuyện của hắn cùng chủ tử suy nghĩ.

Nhìn thấy Tần Thúc bởi vì chuyện buổi tối mà khẩn trương ,bộ dáng dễ khiến cho người ta nhìn thấy rõ ràng ,Đào Hiệp thiện tâm an ủi hắn một câu .

" Chờ buổi tối chúng ta hầu hạ người xong , ngươi sẽ mặc bộ quần áo mới ở đó chờ chủ tử .Ngươi cứ việc yên tâm , tin tưởng chúng ta là chuyện đúng , cho dù chủ tử thật tức giận ,đến lúc đó nhìn ngươi mặc thân quần áo đó giận dữ sẽ biến mất , cái gì nổi nóng cũng chưa từng ."

Có đôi khi Đào Hiệp cảm thấy chủ tử nhà mình cùng Tần Thúc là trời sinh một đôi ,bởi vì chủ tử thuộc dạng người ở trước mặt người thân vô lại , trước mặt người ngoài bộ dáng đoan trang ,cùng với Tần Thúc ở trước mặt chủ tử đơn thuần , ở trước mặt người khác bộ dáng âm trầm lạnh lùng , thật là bổ sung cho nhau .

Từ ngày Tần Thúc chưởng quản Từ An Cũng càng ngày càng thuận buồm xuôi gió , còn có ngục trống cũng dần dần trở thành nỗi ác mộng của nhóm cung nô ,trong cung càng ngày càng nhiều người sợ hãi vị Tần đại tổng quản tuy rằng tuổi trẻ nhưng thủ đoạn mạnh mẽ tàn nhẫn vang dội khắp nơi .Nhưng Đào Hiệp các nàng đi theo bên người chủ tử nhìn thấy Tần Thúc đối xử với chủ tử hoàn toàn bất đồng khác một trời một vực ,cũng sẽ không cảm thấy người này có bao nhiêu đáng sợ , chỉ thấy những điểm buồn cười , cũng có thể lý giải vì sao chủ tử chỉ coi trọng hắn .

Sắc trời dần dần hạ xuống ,Đào Hiệp , mama hai người ngừng tay , đưa bộ quần áo màu đỏ lên nhìn nhìn , thấy vừa lòng liền đặt trên khay .

" Chúng ta đi trước chuẩn bị bữa tối cho chủ tử , chờ chủ tử dung xong bữa tối chúng ta sẽ phụ trách đuổi những hạ nhân hầu hạ tránh đi ,đem nàng đưa đến nơi đó , ngươi ở chỗ này chờ , đến lúc đó hết thảy đều dựa vào chính ngươi ."

Mama đem quần áo đưa cho Tần Thúc , lại nhắc hắn một lần nữa .Đào Hiệp thấy hắn bình thường chỉ cần không có chủ tử trước mặt liền tuyệt đối giống như tảng đá lạnh lẽo , hiện tại lại khẩn trương vuốt vuốt bộ quần áo , hít sâu một hơi mới tiếp nhận bộ quần áo màu đỏ các nàng mới sửa lại thật tốt , nhìn không được phì cười thành tiếng .

" Chủ tử nhất định sẽ cao hứng , đây là nguyện vọng của nàng không phải sao ? Tần Thúc ngươi liền đem hồi hộp giấu vào trong bụng đi , xuất ra khí thế của Tần đại tổng quản khi không có chủ tử ra đây đi ."

nói là nói như vậy nhưng Đào Hiệp vẻ mặt tràn đầy vẻ xem kịch vui không chút che lấp , cuối cùng còn bỏ thêm một câu .

" Thời điểm ngươi ở đây chờ cũng ăn vài thứ đi , bằng không đến lúc đó .....Phải làm một việc lại không có khí lực để làm ."

trên mặt coi như trấn định , nội tâm đã hoảng hốt không biết nên làm như thế nào mới tốt Tần Thúc gật gật đàu , kỳ thật hắn căn bản không có nghe thấy người ta nói cái gì .

Đào Hiệp , mama hai người bọn họ đi rồi ,Tần Thúc liền mặc một thân áo đỏ ,trong tay còn nâng chiếc quần màu đỏ ,chân tay hơi có chút luống cuống ,hơn nửa ngày mới nắm được cái gì đó để trên bàn , ngồi ở ghế bên cạnh ,nhìn xem sắc trời bên ngoài , hai bàn tay có chút khẩn trương nắm chặt .

Lại nói sau khi Liễu Thanh Đường dùng bữa tối còn không nhìn thấy thân ảnh Tần Thúc , nghĩ đến ngày mai chính là sinh nhật của mình cũng không thấy hắn hỏi một câu , lúc này ngay cả bóng dáng cũng không có , vẫn là không nhịn được mở miệng dò hỏi .

" Mama , Tần Thúc vẫn còn bận rộn sao?"

Mama so với Đào Hiệp chính là không biết nói dối ,Liễu Thanh Đường biết rõ cho nên mới hỏi nàng .Nhưng một lát sau mới thấy mama gật gật đầu nói dạ , Đào Hiệp liền lập tức tiến lên cười hì hì nói tiếp câu chuyện ,Liễu Thanh Đường ngay lập tức người được mùi vị âm mưu , các nàng nhất định có việc gạt nàng .

Đào Hiệp còn nói giống như chuyện lẽ đương nhiên .

" Chủ tử một số quan viên đại nhân cùng các vị phu nhân ở phụ cận biết tin chủ tử về đây nghỉ ngơi ở sơn trang , liền sai người nhà mình tặng rất nhiều trái cây cùng rau dưa , Tần tổng quản tự mình đón tiếp ,nhân tiện kiểm kê một vài thứ nữa. "

Những lời Đạo Hiệp nói nghe xong Liễu Thanh Đường không lộ ra ngoài chút biểu tình hoài nghi nào , trong lòng lại đoán không biết các nàng đến tột cùng là muốn gạt nàng làm những gì .Kỳ thật việc này cũng dễ đoán ,ngày mai là sinh nhật nàng , mặc kệ các nàng tính toán làm chuyện gì đoán chừng đều không thoát khỏi liên quan .Như vậy cũng dễ dàng đoán biết mấy ngày nay Tần Thúc bận rộn vì cái gì , chỉ là không biết Tần Thúc bị hai người này xoay thành cái dạng gì rồi.

Trong lòng đã có đáp án , Liễu Thanh Đường nhất thời bình tĩnh lại , phối hợp với các nàng làm bộ như không biết , chỉ cần chờ xem các nàng rốt cuộc chuẩn bị lễ vật ngoài dự đoán gì cho nàng .Lại nói tiếp cứ thần thần bí bí như vậy thật đúng là làm cho nàng có chút mong đợi .

Bữa tối qua đi , hai người lại đề nghị đi ngắm trăng .Liễu Thanh Đường vốn tưởng rằng kinh hỉ sẽ ở sinh nhật ngày mai , nay lại nhìn đến các nàng cố tình cường điệu chuyện đi ngắm trăng , lập tức liền hiểu được đại khái đêm nay các nàng cũng đã chuẩn bị tốt , vì thế liền mang theo biểu tình thập phần chờ mong phối hợp các nàng , hỏi cũng không hỏi đáp ứng đi ngắm trăng , sau đó bị các nàng dẫn đến một đạo hành lang dài .

Nơi đó đã có một người đang đứng .

" Chủ tử thứ tội , nhóm nô tỳ xin lui xuống ."

Chung quanh đã sớm không có người hầu hạ , Đào Hiệp mama lui xuống ,nơi này liền chỉ còn lại Liễu Thanh ĐƯờng , còn có Tần Thúc đứng chờ cách đó không xa .

Liễu Thanh Đường đứng đó nhìn Tần Thúc trong chốc lát , đột nhiên đi qua tựa trên vai hắn nói .

" Tần Thúc , đóa hoa đỏ thẫm trên người ngươi thoạt nhìn thật sự là .....rất choáng váng đó ~"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.