Lời Yêu Thương Ngọt Ngào

Chương 1: Chương 1: Đi ngang qua, thuận tay cướp sắc




Edit: Doãn Vân Hi

Beta: Doãn Uyển Du

Cảm giác gặp lại người mà mình đã từng yêu thầm sau bao nhiêu năm là cảm giác như thế nào?

Vẫn là.... rất thích anh ấy

Làm sao bây giờ?

<< Lời yêu thương ngọt ngào>> Lâm Uyên Ngư Nhi

***

“ Xin hỏi, anh có đồng ý lấy cô Miểu Miểu làm vợ, cả đời yêu thương, bảo vệ cô ấy không?”

“ Tôi đồng ý.”

Tôi không đồng ý!

Miểu Miểu vô lực kháng cự, cô vẫn chưa yêu đương, sao có thể đột nhiên kết hôn chứ? Hơn nữa đến tên họ, hình dáng của chú rể như thế nào cô cũng không biết.

“ Cô Miểu Miểu, xin hỏi cô có đồng ý gả cho anh Hoắc Tư Diễn, một đời một kiếp không rời xa anh ấy không?”

“ Tôi không.......”

Khoan đã, Hoắc Tư Diễn??

Sau 0.1 giây sửng sốt, Miểu Miểu lập tức đổi giọng: “ Tôi đồng ý.”

“ Ừm, con đồng ý đi là được rồi.”

Trong căn phòng tĩnh lặng và tối om, âm thanh vận động của điều hòa và máy cấp ẩm, truyền đến một âm thanh quen thuộc.

Tiếp đến là từng lớp rèm cửa sổ được kéo ra, ánh sáng không chút kiêng kỵ mà chiếu vào căn phòng, trong nháy mắt căn phòng liền sáng sủa hơn. Miểu Miểu nhíu chặt mi tâm, vô thức muốn che mắt lại, ai ngờ vừa mới giơ tay lên liền có người kéo lại, rồi kéo cô từ trên giường dậy như nhổ củ cải vậy.

“.....Mẹ?”

Miểu Miểu mờ mịt dụi dụi mắt, nhìn rõ người ở trước mắt mới nhận thức được rằng đây chỉ là một giấc mơ, chớp mắt vìaw vui mừng như Kính Hoa Thủy Nguyệt*, không chút dấu vết, cô chợt cảm thấy vô vị, lại uể oải muốn nằm xuống giường.

*Chú thích: Kính hoa thủy nguyệt: thành ngữ, hoa trong gương, trăng trong nước, đây là mượn cảnh để diễn tả tâm sự, diễn tả một điều gì đó rất hư ảo, từ này xuất xứ từ nhà thơ Bùi Hưu đời Đường “Tranh vanh đống lương, nhất đán nhi tồi, thủy nguyệt kính tượng, vô tâm khứ lai”

An Dung Trinh tay mắt lanh lẹ ngăn cô lại:

“ Anh con vừa gọi điện về bảo nó quên tập tài liệu ở nhà, chút nữa mang qua cho anh con đi.”

“ Con không đi” bên ngoài nóng chết đi được.

“ Vừa nãy hỏi con, không phải con nói là đồng ý à?”

Miểu Miểu: “...........”

“ Hay mẹ để ba con thuận tiện mang qua đó, con buồn ngủ quá, muốn ngủ thêm chút nữa.”

An Dung Trinh nhìn mặt trời bên ngoài:

“ ba con hôm nay ở nhà nghỉ ngơi, hơn nữa trời nóng như vậy, mẹ không nỡ để ông xã của mẹ ra ngoài phơi nắng.”

Hay lắm, thì ra chồng là người thân còn con gái thì không phải là con ruột.

Miểu Miểu nhận lệnh đứng lên, mang dép đi vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân đơn giản, cô cởi chiếc váy ngủ hai dây và mặc cái váy bông màu trắng, mái tóc dài cũng tùy tiện cuộn tròn lại.

Phòng khách dưới lầu.

An Dung Trinh nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại liền thấy con gái ngáp dài đi tới, trên mặt không một chút trang điểm, đặc biệt sạch sẽ

“Không thoa kem chống nắng hả con?”

“ Không ạ” Miểu Miểu quyết định tốc chiến tốc thắng, cô cầm lấy tập hồ sơ trên bàn, một chùm chìa khóa, miễn cưỡng phất phất tay, “ con đi đây “

Miểu Miểu vừa bước ra khỏi cánh cửa, thì ba cô là Tạ Thích Minh từ thư phòng bước ra, ánh mắt lo lắng nhìn theo hình dáng mảnh khảnh: “ Miểu Miểu, sẽ không sao chứ?”

An Dung Trinh cũng nhíu mày nhìn ra ngoài, chiếc xe màu trắng từ gara để xe đang lái ra, dần dần dần biến mất khỏi tầm mắt, bà thu tầm mắt lại: “ để con bé ra ngoài hít thở không khí cũng tốt.”

Tạ Thích Minh thở nhẹ một tiếng: “ Từ sau lần tham gia tang lễ của bạn học trở về, con bé liền sầu não nửa tháng, cả ngày trốn trong phòng, đâu cũng không đi.”

An Dung Trinh cũng xúc động: “ Miểu Miểu từ nhỏ đã là đứa trẻ trọng tình nghĩa.”

Miểu Miểu đương nhiên là biết tâm ý của mẹ, nhưng đây đúng lúc là buổi chiều giữa hè, trời nắng gắt như lửa, quả thật nóng đến phát cáu.May mà đường đi thuận lợi, sau 30 phút cô liền thuận lợi tới được quán cafe Hoa Ngữ mà mẹ với anh họ hẹn gặp mặt cho cô.

Bên cạnh quán cafe có một bãi đỗ xe nhỏ, nhìn xa xa các loại xe dừng đầy ắp, cô lái xe tiến vào tìm chỗ đỗ, dù tốc độ xe rất chậm nhưng vẫn phát sinh một chút sự cố nhỏ.

Một chiếc xe vội vàng không kịp chuẩn bị từ bên trái góc rẽ ra, Miểu Miểu phản ứng cực nhanh đạp phanh lại, đối phương cũng đột nhiên dừng xe, lốp xe ma sát mãnh liệt với mặt đất nóng rực, tạo nên tiếng vang chói tai.

Chiếc xe Audi màu trắng cùng chiếc xe phách lối BMW màu đỏ còn mấy cm nữa là đụng phải nhau.

Miểu Miểu cùng chủ nhân chiếc xe BMW dường như cùng lúc kéo cửa kính xe xuống, hai vị tài xế trẻ tuổi chạm mặt, có chút sửng sốt. Người sau thò đầu ra, gẩy gẩy mái tóc ngắn: “ Thật xin lỗi, vừa lấy được bằng lái.”

Đó là khuôn mặt xinh xắn và tinh xảo, đều không trang điểm, lại cười đến vô cùng chân thành. Miểu Miểu cũng không phải kiểu người thích so đo, chỉ là nhắc nhở một câu:

“ cô như vậy rất nguy hiểm, hay là tìm người dạy thành thạo rồi sau này hẵng tự mình lái xe.”

“ Biết rồi, biết rồi, cám ơn nhé!” cô gái tóc ngắn tự biết đuối lí, chào cô một cái “ bên trong vẫn còn một chỗ trống đó.”

Cô gái nói xong, chậm rãi lái xe đi.

Miểu Miểu theo chỉ thị của cô gái kia liền tìm được một chỗ để đỗ xe, tháo dây an toàn, haizzz bãi đỗ xe cách quán cafe đến 100m, mà đường đi lại không có mái che nắng.....

Miểu Miểu rầu rĩ, cũng may ông trời dường như nghe thấy tiếng lòng của cô, bầu trời phía nam mây đen ùn ùn kéo đến, dần dần mặt trời liền bị toàn bộ mây đen che lấp đi, giữa trời và đất trong nháy mắt liền tối đi vài phần.

Miểu Miểu nhân cơ hội này liền mở cửa xe bước ra, khí nóng mãnh liệt ập đến, hắt thảng vào mặt, cô bước thật nhanh,dường như cảm thấy bản thân như một miếng bơ vừa đi vừa tan vậy.

Bầu trời trên đỉnh đầu có một đường ranh giới rõ ràng, phía nam mây đen kéo đến, còn phía bắc vẫn là bầu trời trong xanh.

Một bên nắng một bên mưa.

Lúc Miểu Miểu đi đến cửa quán cafe, gió liền nổi lên, một khóm hoa hồng yểu điệu bên cửa, nở chen chúc trong đám lá xanh, sáng như những ngọn lửa liền bị gió thổi đến lắc đông lắc tây.

Cô nhanh chóng mở cửa tiến vào,một thân nắng nóng cùng với khí lạnh trong phòng tương khắc nhau, khiến cô rùng mình một cái.

Quán cafe không có quá nhiều người, khúc dương đang cầm du dương.

Miểu Miểu nhìn xung quanh một vòng, rất nhanh liền tìm thấy một hình dáng quen thuộc đang ngồi ở chiếc bàn bên cửa sổ.

Một người đàn ông dáng ngồi ngồi thẳng tắp, thân trên anh ta mặc chiếc áo sơ mi hoa văn màu xanh nhạt, cắt xén tinh xảo, vuông vắn thẳng tắp, phối hợp với thân dưới là chiếc quần tây màu đen, tối qua Tạ Nam Trưng uống say liền ngủ lại nhà cô, bộ đồ anh đang mặc chính là bộ đồ mà sáng nay cô nhìn thấy lúc anh ta ra ngoài.

Không thể phủ nhận, vẫn rất đẹp trai.

Chiếc bàn đối diện có hai cô gái đang lén lút nhìn anh ta, thỉnh thoảng lại cười xì xào bàn tán, mà anh ta lại không hề phát hiện, chỉ chú tâm trầm tư.

Thế mới nói, có những người dù điều kiện có tốt, lại dựa vào thực lực bản thân từ lúc từ trong bụng mẹ đến nay thì không có gì là kỳ quái cả.

Miểu Miểu định qua đó chọc anh vài câu, nhưng đi được một nửa liền đổi ý, cô lặng lẽ tới gần anh, nhẹ nhàng từ đằng sau che mắt anh lại-----

“ Đoán xem em là ai.”

Bởi vì muốn ngụy trang, nên vốn là âm thanh mềm mại liền được tận lực kéo dài, nghe vừa mềm mại vừa ỏn ẻn như làm nũng vậy.

Chính Miểu Miểu nghe thấy giọng của mình cũng không được tự nhiên, mà phản ứng của người đàn ông trước mặt lại càng khoa trương, cô có thể cảm nhận rõ ràng được người của anh ta căng cứng lên, giống như mang theo một loại đề phòng nào đó.

Không phải chứ.

Từ góc độ này, Miểu Miểu chỉ nhìn thấy sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng khẽ mím. Đột nhiên, não của cô như bị cái gì đó gõ một cái, cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc từ đằng sau truyền đến, dường như mang theo chút ý tứ nghiến răng nghiến lợi: “ Tạ An Miểu Miểu!”

Miểu Miểu kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy Tạ Nam Trưng một thân áo sơ mi hoa văn xanh nhạt cùng chiếc quần dài đen đứng ở cửa.

“ Ầm ầm! “

Một tia chớp từ trong mây đen vọt ra, tiếng sấm vang vọng chân trời, bên ngoài liên tiếp vang lên tiếng xe báo động.

Miểu Miểu cũng bị chấn động đến sợi tóc cũng bay lên, cô giật mình quay đầu:

“ Tiên sinh, thật ngại quá, đây chỉ là hiểu lầm. Tôi nhận lầm người rồi.”

Người đàn ông không hề có phản ứng gì, hình như cũng đang thất thần.

Tạ An Miểu Miểu?

Tay của cô vẫn đặt trước mắt anh, mềm mại, ấm áp, anh phản xạ có điều kiện liền trừng mắt nhìn, Miểu Miểu cũng cảm nhận được lông mi của hắn đang chuyển động giữa những ngón tay cô, liền vội vàng buông tay.

“ Thật sự rất xin lỗi.”

“ Không sao.” Anh lạnh nhạt

Miểu Miểu thở nhẹ một hơi, lại xin lỗi lần nữa, sau đó liền xoay người đi về phía Tạ Nam Trưng, người đàn ông nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó rất nhanh liền quay trở lại trạng thái ban đầu.

Tạ Nam Trưng ngồi trên ghế, mặt không nói gì nhìn cô đi tới.

Miểu Miểu có chút chột dạ hô: “ Anh họ “, rồi ngồi xuống phía đối diện, ho nhẹ một tiếng:

“ Có người đụng hàng với anh rồi.”

Tạ Nam Trưng như cười mà không cười:

“Ừm.”

Ánh mắt của anh họ vượt qua cô, nhìn về phía người mặc giống bộ đồ của anh, động tác hững hờ gõ nhẹ mặt bàn liền dừng lại.

Dường như phát hiện ra ánh mắt đang nhìn mình, anh cũng nhìn qua.

Tạ Nam Trưng đột nhiên đứng dậy.

“ Anh?”

Miểu Miểu không hiểu gì, cũng thuận mẳt nhìn sang, ánh mắt không dám tin trừng lớn, bất giác trái tim cô như ngừng đập.

Lại là một tia chớp phát ra phía ngoài cửa sổ, tiếng sấm chấn động đến nỗi pha lê lung lay sắp đổ.

Những thứ xung quanh cô đường như mờ nhạt đi, trong mắt Miểu Miểu chỉ còn lại hình dáng của một người nam nhân.

Khuôn mặt chú rể trong mơ của cô liền trở nên rõ ràng hơn.

Hoắc Tư Diễn.

Đáng lẽ cho rằng người mà mình sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa, nhưng cứ như vậy mà gặp lại rồi, với lại vừa nãy...... cô còn đùa giỡn che mắt của anh.

“ Hoắc Tư Diễn, cậu cũng về nước rồi à!”

Tạ Nam Trưng mở miệng chào hỏi.

Họ có quen biết sao??

Miểu Miểu nhìn Hoắc Tư Diễn bước về phía này, cô liền ngồi thẳng, mắt nhìn khuôn mặt phản chiếu trên mặt bàn nghĩ thầm, giá như trước khi ra khỏi nhà không lười biếng trang điểm một chút có phải tốt không.

Nhưng mà cô căng thẳng như vậy làm gì chứ, đã qua mấy năm rồi, anh chắc không còn nhớ cô là ai nữa rồi.

Miểu Miểu nghĩ như vậy, Hoắc Tư Diễn đã đến phía sau cô:

“ Ừ, tôi trở về hơn nửa năm rồi.”

Không giống với thanh âm nhẹ nhàng hồi cao trung, bây giờ giọng của anh có vẻ rất trầm thấp.

Miểu Miểu kiềm chế không quay lại nhìn, 1 giây 2 giây 3 giây........dài như một thế kỷ vậy, cô rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nghiêng đầu một chút, vội vàng nhìn lướt qua.

Hai người đàn ông tướng mạo xuất chúng, cho dù quần áo giống nhau, nhưng khí chất lại khác nhau. Một người ôn hòa yên tĩnh, một người thanh tú lãnh đạm, đến nhân viên phục vụ đứng gần đó còn nhìn không chớp mắt.

Lúc Miểu Miểu đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại thì cô liền nghe thấy Tạ Nam Trưng nói:

“ Đây là em họ tôi, Tạ An Miểu Miểu.”

Miểu Miểu cả kinh, tim suýt nữa nhảy vọt ra ngoài, trong đầu cô đầu tiên là trống rỗng, sau đó là hàng vạn suy nghĩ hiện lên, cuối cùng hội tụ thành một ý nghĩ, không biết anh có còn nhớ cô không?

Như vậy cô mới biết nên nói “ xin chào”,

hay là nói “đã lâu không gặp.”

Hoắc Tư Diễn lịch sự gật đầu với cô.

Trái tim của Miểu Miểu tựa như mặt đất sau khi bị ánh nắng thiêu đốt liền nghênh đón một trận bão tố, mọi sự che giấu, mong đợi và tâm trạng vui vẻ đều bị loại bỏ sạch sẽ, lồng ngực trống rỗng đến nỗi có thể nghe được tiếng tim đập truyền đến.

Qủa nhiên là không nhớ.

Tại sao cô vẫn có chút mong đợi chứ?

Tạ Nam Trưng không phát hiện ra sự bất thường của Miểu Miểu, tiếp tục giới thiệu:

“ Miểu Miểu, đây là Hoắc Tư Diễn......”

Điện thoại trong túi vang lên, anh họ nhận điện thoại, nghe mấy giây liền cúp máy:

“ Bệnh nhân gặp tình trạng khẩn cấp, tôi phải lập tức trở về bệnh viện.”

Miểu Miểu đưa tập hồ sơ qua, hắn nhận lấy, dặn dò cô về nhà chú ý an toàn, lại nhìn Hoắc Tư Diễn bày tỏ xin lỗi rồi vội vàng rời đi.

Sau khi Tạ Nam Trưng rời đi, Miểu Miểu và Hoắc Tư Diễn tương đối trầm mặc.

Miểu Miểu không biết tại sao lại có chút buồn bã.

Cũng có thể cô buồn bởi vì cho dù gặp lại anh, thì cô cũng không có tư cách gì cùng anh ngồi nói chuyện ôn lại chuyện cũ, dù với tư cách là bạn bè cũng được.

Tiếp tục ở lại cô sẽ càng thêm ngại ngùng.

Theo sự hiểu biết của cô đối với Hoắc Tư Diễn thì cô nghĩ chắc anh cũng cảm thấy như vậy.

Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

“ Cái đó, tôi vừa nghĩ ra mình còn chút việc, tôi đi trước đây, tạm biệt.”

Miểu Miểu kéo cửa ra, gió liền thổi vào khiến vay cô tung lên, cô ngược gió vừa bước ra một bước, không ngờ trời liền mưa rào tầm tã, trong nháy mắt, chiếc váy của cô liền bị ướt nhẹp.

Miểu Miểu đành hậm hực lùi lại, trên cửa thủy tinh phản chiếu hình ảnh anh đang bước tới, cô gượng cười giải thích:

“ Mưa to quá “

Cô vẫn giống như hồi học cao trung, vẫn thích mặc đồ màu trắng, thích búi tóc, hình dáng cũng không có thay đổi quá lớn, đặc biệt là đôi mắt, cho dù đã qua nhiều năm nhưng vẫn như lúc trước, kiểu trong trẻo sạch sẽ.

Miểu Miểu không biết là Hoắc Tư Diễn đang nhìn mình, cô hoảng hốt nhớ đến giấc mơ lúc trưa, thật thần kỳ, rõ ràng là người chỉ xuất hiện trong giấc mơ, vỗn dĩ cho rằng người xa cách thiên sơn vạn thủy, vậy mà lúc này lại chân thật đứng bên cạnh cô.

Giá mà mưa lâu một chút thì tốt biết mấy.

Mưa tháng sáu đến nhanh, mà đi cũng nhanh.

Sau vài phút, mưa có dấu hiệu ngớt và tạnh.

Hoắc Tư Diễn nghe thấy một tiếng thở dài như có như không, tưởng cô thật sự có chuyện gấp, anh liền đi về phía quầy hàng.

Miểu Miểu nhìn thấy anh nói gì đó với phục vụ, sau đó người phục vụ đưa cho anh một chiếc ô, anh nhận lấy và nói lời cám ơn.

Nhân viên phục vụ liên tục xua tay, cười tươi như hoa.

Tiếp đến, Miểu Miểu thấy Hoắc Tư Diễn cầm chiếc ô đi về phía cô, ánh đèn nhu hòa, thân hình cao thẳng tắp, bước đi không nhanh không chậm, không biết có phải vì ánh đèn hay không mà cô cảm thấy vẻ mặt của anh dịu đi vài phần.

Khúc dương cầm đổi thành bài “ Đã lâu không gặp” của Trần Dịch Tấn, giọng hát khàn khàn tràn đầy cô đơn đang hát:

“ Anh đến thành phố của em, đi qua con đường mà em thường đi......”

Đúng lúc quá vậy.

Miểu Miểu thấy mũi cay cay, liền rủ ánh mắt nhìn xuống đất.

Anh đã đến trước mặt cô, đứng đó, đúng lúc Trần Dịch Tấn hát đến câu: “ Đã lâu không gặp”, cô liền nghe thấy anh nói:“ Tạ sư muội, anh tiễn em nhé.”

Miểu Miểu bỗng dưng ngước mắt.

Hả????

Anh gọi cô là gì?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.