Long Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 193: Chương 193




Trước khi đến, cô đã tìm hiểu qua Ông Trần chủ nhân của cửa tiệm này, Ông Trần là một trong số bậc thầy về đồ gốm nổi tiếng nhất trong nước, tác phẩm của ông ta rẻ nhất cũng phải 10 con số. Mà Tam Thu Quế Tử là một trong số tác phẩm mà Ông Trần đắc ý nhất, xem như là tác phẩm đại biểu rồi, vậy mà mới có 300 triệu, điều này rõ ràng không bình thường.

Nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Tống Vy, nhân viên bán hàng hơi đảo mắt, mỉm cười giải thích: “Đương nhiên không phải, giá gốc của Tam Thu Quế Tử là 3 tỷ, chỉ là Ông Trần của chúng tôi có một thói quen, chỉ cần là tác phẩm của mình sau khi bị người ta chọn trúng rồi trả lại thì sẽ dùng giá rẻ nhất bán đi, bởi vì ông ấy cảm thấy tác phẩm của mình chịu sự sỉ nhục.”

“Thì ra là như vậy.” Thấy nhân viên bán hàng nói có tình có lý, lại rất nghiêm túc, Tống Vy cũng đã hiểu ra, không tiếp tục nghi ngờ nữa, đưa thẻ qua. Vận may của cô hôm nay quả nhiên rất tốt.

Nhân viên bán hàng quẹt thẻ xong, hai tay đưa lại chiếc thẻ cho Tống Vy.

Sau khi Tống Vy nhận lấy, xách bát gốm đã mua rời đi.

Cửa của phòng nghỉ mở ra, Đường Hạo Tuấn và Ông Trần một trước một sau từ trong đi ra.

Ông Trần nhìn sau lưng của anh thích thú nói: “Hạo Tuấn, không ngờ cậu vậy mà nhường Tam Thu Quế Tử cho cô nhóc đó, còn tự mình trả hai tỷ bảy thay cho cô nhóc, cậu sao không dứt khoát trả hết luôn đi?”

“Đồ hoàn toàn miễn phí, có thể không nghi ngờ vấn đề trong này sao?” Đường Hạo Tuấn hai tay đút trong túi quần, nghiêng mặt hờ hững đáp lại Ông Trần, sau đó lại nói: “Làm phiền ông Trần lại giúp tôi lấy ra một chiếc bát gốm không kém Tam Thu Quế Tử.”

Ông Trần nhếch miệng: “Lại lấy một cái nữa? Cậu tưởng thứ này là rau cải trắng à, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra?”

Khóe miệng của Đường Hạo Tuấn nhếch lên: “Nhưng tôi sao lại nghe nói, ông Trần còn có một Hoa Khai Phú Quý chưa có bán ra?”

Gương mặt già của Ông Trần: “Cậu… cậu nghe ai nói?”

“Ông đừng quản tôi nghe ai nói, mau chóng lấy ra đi, tôi có thể lấy mảnh đất hoang ở thành bắc, dùng giá thấp nhất cho ông thuê xây lò nung.” Đường Hạo Tuấn xoay người nhìn ông.

Con ngươi rung rung, Tống Vy vô thức đưa tay ra, túm lấy cổ tay của cô gái, hơn nữa còn nhìn rõ gương mặt của cô gái, sau đó không khỏi sửng sốt: “Cô Mạc?”

Vậy mà khéo như vậy, người va phải là Mạc Vân.

Gương mặt của Mạc Vân bời vì giận dữ mà hiện ra có chút nết nhăn, cô ta gắng sức giật tay của mình, phát hiện không giật ra được, bèn lớn tiếng quát: “Buông ra!”

Tống Vy không có làm theo, nhìn cô ta nói: “Muốn tôi buông ra cũng được, chỉ cần cô Mạc bảo đảm đừng động tay nữa.”

Mạc Vân sao có thể đồng ý, cười lạnh một tiếng: “Cô dám va vào tôi, còn va tôi ngã, khiến tôi mất hết mặt mũi ở trước mặt nhiều người như vậy, tôi không đánh cô thì khó tiêu tan nỗi hận trong lòng tôi.”

Nghe vậy, Tống Vy nhíu mày: “Vậy thì rất xin lỗi cô Mạc, tôi không thể buông cô ra được, tuy va phải cô là lỗi của tôi, nhưng tôi cũng đã xin lỗi cô, chuyện này bỏ qua thì như nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.