Long Phượng Trình Tường

Chương 73: Chương 73: Nước đổi dòng




Ta đứng phía trước Ly Quang, rút ra Thanh Linh, ngẩng đầu hạ gục một bộ bạch cốt trong đội quân U Minh Thiết Kỵ đang xông tới, mùi thịt hôi thối tanh nồng xộc vào mũi. Mặc dù trong lòng ta cực kỳ sợ hãi nhưng ngoài mặt vẫn có thể duy trì ý cười: “Ly Quang, sao ngươi lại nhát gan đến vậy? Chẳng qua là mấy…” Chỉ nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc, bộ bạch cốt gãy đó thế nhưng lại bắt đầu hợp lại như cũ.

Ta không thể nào tin nổi, cứ ngây ngốc nhìn bộ xương vừa bị ta chém đứng dậy trước mặt ta, tự tay sắp xếp lại cái đầu, xoay xoay cần cổ một cách lưu loát, hai hốc mắt đen ngòm liếc nhìn ta chằm chằm. Rõ ràng chỉ là hai cái lỗ tối om om, nhưng không hiểu vì sao lại khiến ta cảm giác thấy bên trong bộ xương khô này chứa đựng điều gì đó rất đáng sợ, như thể đang nhìn ta chòng chọc, bất tri bất giác một cảm giác ớn lạnh nổi lên, từ từ chạy dọc sống lưng.

Ly Quang kéo tay áo của ta, sốt ruột kêu: “Thanh nhi chạy nhanh đi! Nơi này không thích hợp để lưu lại, lẽ nào vì ta mà liên lụy đến an nguy tính mạng của nàng?”

Ta vững vàng đứng phía trước hắn, dồn lực chém Thanh linh xuống, mắt thấy hai bộ hài cốt trước mặt đã bị ta chém đứt thân thể, nhân lúc chúng đang phục hồi lại hình dáng quay đầu mắng hắn: “Ly Quang, ngươi sao lại cổ hủ quá vậy? Muốn sống thì cùng sống, muốn chết thì…vẫn còn chưa tới ngày đó đâu!”

Trước mặt lại có một đám bạch cốt thiết kỵ lao đến, ta vung tay chém xuống, lóe lên một luồng sáng xanh, mặc dù đã hạ hết cả năm nhưng hai tên trước đó đã khôi phục lại nguyên trạng đang hướng phía ta mà lao đến. Bỗng nhiên Ly Quang từ phía sau lưng ta xông tới, vung tay đánh xuống, bộ hài cốt này lại một lần nữa bị chém bay đầu.

Hắn vội vàng đẩy ta: “Thanh nhi chạy nhanh đi. Nghe nói U Minh Thiết Kỵ này chính là bộ hạ của chiến thần mười mấy vạn năm, sau khi tử trận nơi sa trường, nguyên thân nhờ vào tiên thuật mà được bảo tồn, mặc dù là hài cốt nhưng lại mang linh hồn của những người đã bỏ mạng nơi chiến trường, trở thành một đội quân bí mật nhất của gia tộc chiến thần.”

Đang nói giữa chừng thì lại có một đạo quân bạch cốt mặc thiết giáp xông tới, ta cùng với Ly Quang, cộng thêm Ngột Liệt bị vây hãm vào giữa, bất luận đánh bao nhiêu lần thì những hài cốt này cũng sẽ phục hồi lại tứ chi, nhìn mà khiến người kinh sợ. Điều mà chúng ta có được chỉ là chút thời giờ ít ỏi khi bọn chúng đang khôi phục lại thân thể bị đứt đoạn.

Cách đó không xa Lăng Xương cười như điên loạn: “Vương huynh ơi Vương huynh, huynh cấu kết với kẻ địch, cùng với Tu La công chúa và Giao Vương thái tử thông đồng, hôm nay Bổn vương đành phải thay Thiên giới diệt trừ gian tế, thay phụ đế thanh lý môn hộ rồi!”

Chỉ nghe được một tiếng kêu thảm thiết, trong lòng ta đau nhói, ngỡ rằng Lăng Xương đã xuống tay với con rồng ngốc đó rồi, trong phút thất thần suýt chút nữa bị một bộ hài cốt mặc thiết giáp chém về phía cánh tay, may mắn là Ly Quang đẩy ta một cái, đợi đến khi ta phục hồi tinh thần, trên vai hắn máu tươi đã chảy đầm đìa, bị trúng một đao rất nặng.

Ngột Liệt bi thương kêu lên: “Thái tử điện hạ, là Vương đã bị hạ độc thủ!”

Mặc dù trong lòng ta biết vui mừng là điều vạn phần không nên, nhưng vẫn không khỏi mừng rỡ một chút, so sánh với tên nhãi Nhạc Kha, việc Giao vương bị thương với ta không có chút quan hệ nào. Nhưng Ly Quang vì ta mà bị thương, đây chính là sai sót lúc ta thất thần.

Ngột Liệt đại khái là mới chỉ chăm chú để ý tới âm thanh kêu thảm thiết đó mới không hề chú ý, lúc này quay đầu lại, bỗng dưng sợ đến độ nhảy dựng, trong giọng nói còn mang theo ý hoảng loạn không kìm chế được: “Điện hạ, người sao vậy?”

Bộ hài cốt mặc thiết giáp đã chém hắn mặc dù đã bị ta chém làm hai phần, nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn đã lắp xong phần hông, cứng nhắc lắc lắc hai cái, bộ dạng kỳ quái đáng sợ, thế nhưng lại tiếp tục xách đao lao tới.

Trong lòng ta dâng lên một nỗi khiếp sợ trước nay chưa từng có. Cứ đánh đấm kiểu này, sợ là chúng ta sẽ phải hao tốn đến hơi thở cuối cùng, kế đó là bị mấy tên thiết giáp đầu lâu này chém thành thịt nát.

Tộc Tu La mặc dù dũng cảm thiện chiến, nhưng nếu hai bên đối đầu trên chiến trường, e là cũng thua nhiều thắng ít.

Ta nắm chặt thất thải ngũ linh, vừa liều mạng chém hạ đám bạch cốt thiết giáp xung quanh vừa không ngừng hối thúc Ngột Liệt: “Đừng có ở đó mà kêu gào hoài, nhanh băng bó vết thương cho điện hạ nhà ngươi đi!”

Ngột Liệt có lẽ do còn nhỏ tuổi, chưa từng bị kinh sợ như thế này, nhưng vẫn lẩy ba lẩy bẩy cố gắng cột chặt miệng vết thương cho Ly Quang.

Phía bên kia lại nghe thấy mấy tiếng kêu thảm thiết, Chu Tước Thần Quân lạnh lùng bẩm báo: “Bẩm Điện hạ, Giao Vương đã chết!”

Ly Quang đau đớn kêu lên một tiếng, liền muốn lao đi, dáng vẻ như thể phải liều mạng với Chu Tước Thần Quân một phen. Từ trước đến giờ thật chưa từng nghĩ đến việc Giao vương trước nay dã tâm bừng bừng cũng sẽ chết đi một cách vô thanh vô tức như thế này, bất quá chỉ vài tiếng hô thảm thiết rồi mất mạng, quả thật đáng thương, quả thật đáng tiếc.

Ngột Liệt chắn đường ôm lấy Ly Quang, ta đem mấy hài cốt xung quanh giải quyết xong xuôi, bắt tay niệm một câu quyết, tức tốc tạo nên một kết giới xung quanh ba người chúng ta, lúc này mới nhẹ nhõm thở một hơi.

Ngột Liệt đôi mắt đỏ bừng ôm chặt thắt lưng Ly Quang, thấy Ly Quang như muốn xông ra khỏi kết giới, chỉ vội vàng hô to: “Thanh công chúa, xin người ngăn Điện hạ nhà ta lại! Van xin người!”

Ly Quang vùng vẫy thoát khỏi hắn, lao đầu về phía trước nhưng bị kết giới dội lại, trên đầu lập tức xuất hiện một cục u to tướng.

Hiện tại tiên pháp của ta không giống với trước đây, đương nhiên không ai có tiên lực có thể sánh bằng, Ly Quang cũng không có năng lực phá giải tiên chướng.

Ngột Liệt thấy hắn thử hai lần phá bỏ kết giới nhưng đều không thể thoát ra được, không khỏi thở phào một hơi, cảm tạ tận đáy lòng: “Đa tạ Thanh công chúa!”

Trong lòng ta rất bất an. Nhạc Kha đang ở bên ngoài kết giới, phóng tầm mắt nhìn qua bức tường kết giới trong suốt, xung quanh máu chảy thành sông, chân trời u ám, sắc hoàng hôn tang thương, những Giao nhân còn lại đang tập trung liều mình chiến đấu cùng với Thiên binh Thiên tướng và bạch cốt Thiết giáp. Nhạc Kha đứng trước Lăng Xương, nét mặt đầy vẻ châm biếm, ta thậm chí còn có thể nghe được hắn cực kỳ ôn nhu nói: “Vương đệ sao lại vội vàng trừ khử vi huynh như vậy?”

Lăng Xương ngẩng đầu cười dài, hung ác nói: “Cũng không biết dã chủng từ đâu xuất hiện, thế nhưng dám mạo nhận huyết mạch của Thiên tộc ta. Phụ đế hồ đồ chứ Bổn Vương thì không! Ngươi không phải đã cùng thề nguyền sống chết với Tu La công chúa đó sao, nếu như nàng đã không có mắt nhìn người như vậy, chung tình với ngươi…” Đột nhiên đè thấp giọng nói, ta loáng thoáng nghe thấy hắn cười đến điên cuồng mà ớn lạnh: “Vương huynh ơi là vương huynh, ngươi nói ta nên đối đãi với hai người như thế nào đây?”

Xung quanh Nhạc Kha đã bị vây bởi mười tên U Minh Thiết Giáp, chỉ là có chút quái lạ, cũng không biết bọn chúng nghe theo hiệu lệnh của Lăng Xương hay là còn có ám hiệu nào khác, mấy bộ hài cốt này lại chưa từng vây bọc tấn công như khi đối phó với chúng ta, mà lúc này bất chấp tứ chi gãy rụng mà lao về phía Nhạc Kha, chỉ thận trọng vây thành một vòng tròn nhỏ, quây Nhạc Kha vào chính giữa.

Trong lòng ta vô cùng lo lắng. Nhưng nếu như vào giờ phút này, đang ở trước tướng sĩ Thiên giới, ta vì Nhạc Kha mà ra mặt biện bạch, chẳng khác nào đã chứng thực tội danh của hắn. Trong lòng sốt ruột không thôi nhưng lại không có biện pháp giải quyết.

Lại chỉ nghe thấy Nhạc Kha cười nhẹ: “Ngươi tính đối phó với hai người chúng ta như thế nào?”

Hoàn toàn không hề né tránh, cư nhiên thẳng thắn thừa nhận.

Trong lòng ta lúc thì nghẹn ngào lúc lại muốn khóc. Con rồng ngốc này sao lại không chừa một con đường lui cho mình chứ, thẳng thắn bộc trực, không biết chút gì gọi là toan tính, sợ là không cần phải rời khỏi Thiên giới cũng sẽ bị mẹ con Lăng Xương bày kế tống vào trong ngục, vô dưng vô cớ mất mạng.

Lăng Xương nhanh chóng liếc mắt về phía ta. Khi ánh mắt của ta với hắn chạm nhau, lòng ta không khỏi nhảy dựng. Đôi mắt hắn đỏ rực một màu, dáng vẻ tiều tụy, không giống kẻ đang vây đánh người khác mà giống như bị Nhạc Kha phát động U Minh Thiết Kỵ bao vây hắn. Dáng vẻ này thực sự có chút buồn cười. Ta nhịn không được hướng về phía hắn khe khẽ mỉm cười, kỳ lạ là hắn lại không hề bày ra gương mặt vui vẻ của kẻ chiến thắng, trái lại, nét mặt đau đớn thống khổ như muốn chết?

Hắn nhất thời sửng sốt, lời nói lại giống như thiếu chút khí lực: “Đương nhiên là…Đương nhiên là…”

Ta “ha” một tiếng, cười to thay hắn tiếp lời: “Muốn xẻ thì xẻ, muốn nướng thì nướng?”

Phương pháp này đúng là một chút sáng tạo cũng không có.

Thằng nhãi Nhạc Kha này trong lòng dường như sáng tỏ, cũng cười dài một tiếng: “Đã vậy Vương đệ cứ thay vi huynh nghĩ ra cách chết nào tốt rồi hãy quay lại?”. Trường kiếm trong tay như điện quang hỏa thạch, lướt qua người của mấy bạch cốt thiết giáp đang vây xung quanh, liền có lớp lớp đầu lâu rớt xuống, còn chưa kịp chìm vào đáy biển đã được những cánh tay dài khô quắt tóm lấy, an ổn đặt lại trên cổ, vặn vặn hai cái, mặc dù có chút khoảng cách nhưng ta vẫn nghe được âm thanh răng rắc khiến người hoảng sợ đó, trong lòng lạnh lẽo ảm đạm, chỉ thấy hôm nay không hề có cơ may sống sót.

Ta nhìn về phía Nhạc Kha, lưu luyến không thôi, nhưng thấy hắn trong khoảnh khắc giao đấu cũng liếc nhìn về phía ta, trong mắt là áy náy thương tiếc không dứt, ta hiểu rõ, hắn như vậy là đang tự trách bản thân đã dẫn ta đến nơi này, cố gắng nặn ra gương mặt tươi cười rạng rỡ nhất, khe khẽ lắc đầu.

Chẳng qua là, ta nghĩ tới nỗi bi thương thống khổ của Tu La Vương phụ thân mà thôi. Người sớm mất đi ái thê, bây giờ lại mất đi nữ nhi thân thuộc, không biết sẽ đau lòng đến mức nào. Sau hôm nay, trong thành Tu La rộng lớn chỉ còn lại người một mình cô đơn nơi Tư Hoàng Điện, tình cảnh đó thê lương biết bao?

Nhưng, hôm nay nếu như có thể cùng Nhạc Kha đồng táng nơi này, cũng chính là ước nguyện của Thanh Loan! Có bao nhiêu cặp uyên ương ân ái nhưng đến phút cuối cùng lại mỗi người mỗi ngả, trở mặt thành thù?

Ta đã gặp được hắn vào những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, đôi bên tình nồng ý đậm lưỡng tình tương duyệt không thể chia lìa, sau khi đã cảm nếm được sự tuyệt diệu của điều tốt đẹp nhất trên thế gian này lại có thể cùng hắn rời bỏ nhân gian, chẳng phải là điều may mắn lớn lao sao?

Nhạc Kha vung kiếm chém xuống, xuyên qua lớp lớp xương khô gãy rụng trao cho ta ánh mắt dịu dàng mà khổ sở. Ta nghiêng đầu lặng lẽ lau khô lệ nóng nơi khóe mắt, lại tặng cho hắn một nụ cười mỉm, thấy dáng vẻ hắn oai hùng anh tuấn, lần lượt vung tay nhanh chóng giải quyết đám hài cốt, cố gắng hết sức chiến đấu, trong lòng ngọt ngào vô cùng, vô biên vô hạn.

Ta nguyện ước tình cảm của chúng ta sẽ vĩnh viễn ngọt thơm như lúc ban đầu, trường tồn cùng thiên địa, không thể nào thay đổi!

Ta vẫn thường nhìn thấy ở nhân giới lúc tình nồng ý đậm, mấy nữ tử phàm giới hay ngốc nghếch hỏi tình lang: Tình duyên liệu có thể nào vĩnh cửu?

Chẳng qua là mấy chục năm ngắn ngủi, không chống chọi được khi hồng nhan tóc bạc da mồi, năm tháng như vết dao! Đến cuối cùng ta cũng chưa từng thấy có đôi nào nhất sinh nhất thế (1), sao lại không khiến người nản lòng được chứ?

(1): một đời một kiếp

Thế gian nam tử tuy nhiều, nhưng có thể trọng tình trọng nghĩa như Tu La Vương phụ thân liệu được mấy người?

Ta tình nguyện vào giờ khắc này mắt mù tâm chết, đem năm tháng của mấy vạn năm sau vứt đi hết thảy, chỉ mong thời khắc này hồ điệp song phi, tuyệt không hối hận!

Ly Quang ở sau lưng ta dịu dàng nói: “Thanh nhi, nếu mệt thì nghỉ chút đi.” Sự dịu dàng ấm áp không chút che giấu này, kỳ thực ta hiếm khi được nghe từ chính miệng của hắn.

Ta quay đầu nở nụ cười với hắn, điểm ngón tay biến ra hai cái đệm ngồi bên cạnh hắn, tự mình ngồi xuống một bên, ý bảo hắn ngồi bên còn lại.

Giao nhân ở dưới nước nên dù đi hay ngồi đều như nhau, nhưng là loài trên cạn, dạng kỹ năng này đến bây giờ ta vẫn chưa thành thục, chỉ có thể ngồi ở trên đệm, lại giống như ngồi trên thuyền tam bản, còn hết sức thong dong nhàn nhã khua khua hai chân, hướng về đám U Minh Thiết Kỵ đang ở bên ngoài kết giới không xông vào được thè lưỡi, làm bộ mặt quỷ.

Nếu như cuộc đời thật sự phải chấm dứt lúc này, sao lại không tự tặng cho bản thân một nụ cười?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.