Long Tế

Chương 769: Chương 769: Gả cho Trần Phong?




“Hôm nay sao vui vậy?”.

Charlie Quốc vương Ưng Quốc vừa đến vườn hoa đã thấy dáng vẻ tung tăng của công chúa Anne, không kiềm được mà lên tiếng hỏi.

Vì Quốc vương Charlie biết dạo này công chúa Anne vẫn luôn chán nản không vui, ông ấy cũng biết tâm tư của công chúa Anne đều đặt trên người Trần Phong.

Trận đấu lần này, vì việc mấy công ty cá cược và nhóm người xã hội thượng lưu như Caesar bàn tán, tuyên truyền Trần Phong sẽ thua cuộc, nên công chúa Anee cực kì lo lắng cho sự an toàn của Trần Phong.

Lâu rồi không thấy công chúa Anne vui vẻ như hôm nay.

“Quốc vương!”.

Nhìn thấy Quốc vương Charlie đến vườn hoa, tất cả thợ làm vườn đều dừng việc dang dở, chào hỏi với Quốc vương Charlie.

“Vua cha, người đến rồi!”.

Công chúa Anne cũng dừng việc đang làm, bỏ bình tưới xuống, đi đến bên cạnh Charlie.

“Sao người lại đến đây?”, trong ấn tượng của công chúa Anne, bố bình thường đều rất bận, cực ít đến đây.

“Đến thăm con!”.

Quốc vương Charlie mỉm cười tiếp tục nói: “Việc Trần Phong Hoa Hạ thắng cuộc, bố đã biết rồi, bố nghĩ con nhất định sẽ rất vui, hôm nay nhìn thấy con, con vui hơn bố nghĩ nhiều!”.

Công chúa Anne bị bố nói đúng suy nghĩ, lúc này không kiềm được mà trên mặt ửng hồng, hơi ngại ngùng.

“Đi với bố một lát!”.

Quốc vương Charlie nói với công chúa Anne bằng vẻ mặt hiền từ.

“Dạ!”.

Công chúa Anne kéo tay Quốc vương đi về phía xa.

Đúng lúc này công chúa Anne đột nhiên nhớ ra cái gì, ngưng cười, hỏi với vẻ lo lắng: “Bố, còn nhớ giao hẹn của chúng ta không? Bố sẽ không nuốt lời chứ?”.

Đôi mắt to tròn của công chúa Anne nhìn chằm chằm bố mình, đợi câu trả lời của ông.

Quốc vương Charlie dừng bước, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Con chắc hiểu bố, bố là người không giữ lời sao?”.

Trần Phong đã thắng Arthur, người có thể tạo thành uy hiếp với Trần Phong chỉ có William, nhưng dù vậy, khả năng Trần Phong giành quán quân cũng cực kì lớn.

Lúc trước công chúa Anne và bố cô Quốc vương Charlie đã giao hẹn, nếu Trần Phong giành quán quân trong cuộc thi võ thuật thế giới, vậy mọi việc sẽ để cho công chúa Anne tự quyết định.

Lúc đầu công chúa Anne đã từng nói một lần, lúc này lại nhắc lại khiến Quốc vương Charlie hơi không vui, tiếp tục nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Con trúng độc Trần Phong nặng quá rồi, con phải biết dù bố muốn nuốt lời, thì cũng phải đợi sau khi cuộc thi võ thuật cấp thế giới lần này kết thúc mới thực hiện!”.

“Còn một việc nữa, với con mà nói chắc là việc tốt!”, Quốc vương Charlie cố tình khơi gợi tò mò, không nói hết ý.

“Việc gì?”, công chúa Anne không biết có việc gì có thể khiến cô vui.

“Sau khi tìm hiểu một thời gian, bố quyết định từ chối việc cầu hôn của gia tộc Roboly, còn con cũng không cần gả cho Caesar Roboly nữa!”.

Tin tức này khiến công chúa Anne hơi bất ngờ, phải biết là lúc đầu bố cô từng nói với cô cực kì nghiêm túc về việc phải gả cho Caesar Roboly.

Mà bây giờ bố cô lại chủ động từ chối đối phương, chẳng lẽ vì Trần Phong thắng cuộc? Nhưng Anne nghĩ đi nghĩ lại chắc không phải đều vì nguyên nhân này.

“Bố, chắc là gia tộc Roboly chủ động đề nghị đúng không?”.

Anne suy nghĩ một lúc, lên tiếng nói.

“Ha, ha, ha, đúng là con gái bố, thông minh!”.

Quốc vương Charlie cười ha hả, không phiền muộn vì Anne nhìn thấu nguyên nhân sự việc, nghĩ đến đây ông ấy cực kì vui mừng.

Như Anne nói đúng là gia tộc Roboly chủ động đề nghị hủy hôn ước lần này, nguyên nhân chính là vì kết quả trận đấu lần này.

Trần Phong thắng cuộc, còn Arthur, anh trai Caesar cũng là chỗ dựa của anh ta, lần này thua cuộc, đồng thời bị Trần Phong chặt một cánh tay.

Kết quả này khiến bản thân Arthur không còn địa vị ban đầu trong gia tộc Roboly nữa, vì anh ta thua cuộc, cuộc đời anh ta cũng xảy ra thay đổi.

Arthur đã vậy thì càng khỏi nói Caesar Roboly.

Khi tin Arthur thua cuộc bị gia tộc Roboly biết, thì họ ngay lập tức hủy hôn ước của Caesar và hoàng gia Ưng Quốc.

Đôi mắt đẹp của công chúa Anne lấp lánh ánh sáng, vội vàng hỏi: “Bố, vậy sau này bố sẽ không can thiệp vào hôn nhân của con đúng không?”.

Quốc vương Charlie lặng im một lát nói: “Đợi cuộc thi võ thuật thế giới lần này kết thúc rồi nói sau!”.

Dù nói vậy nhưng trong đầu Quốc vương Charlie đang suy nghĩ, nhỡ Trần Phong thực sự thắng thì ông ấy phải làm thế nào?

Van-ti-căng, trong cung điện Tòa Thánh, một nữ tu trên mặt còn có nước mắt, mắt đỏ ửng, hiển nhiên là đã khóc.

“Hửm? Cô làm sao thế?”, Thánh nữ Angel hỏi với vẻ mặt phiền muộn.

“Arthur đại nhân thế mà lại thua cuộc, hơn nữa còn đứt một cánh tay, trong lòng tôi rất khó chịu!”.

Nữ tu lau nước mắt trên mắt, đáp lại.

Arthur là ai, đó là đối tượng mọi nữ tu trong Tòa Thánh yêu thích, tuổi còn trẻ đã đạt đến giai đoạn giữa Hóa Kình, trở thành đội trưởng đội hộ vệ, Kỵ Sĩ Thánh trẻ tuổi trong Tòa Thánh.

Một chàng trai hoàn hảo như vậy thế mà lại thua cuộc, hơn nữa còn là thua thê thảm.

Sau khi tin này truyền đến Tòa Thánh, mọi nữ tu đều òa khóc, cực kì đau lòng.

“Sao cô không đau lòng chứ?”.

Nữ tu đang đau lòng, nhưng lúc này cô thấy Thánh nữ Angel không có phản ứng gì, không kiềm được mà lên tiếng hỏi.

“Ừm, hơi tiếc, nhưng không đau lòng!”.

Thánh nữ Angel nói thật, trong lòng cô, cô không mong nhìn thấy trạng thái thê thảm sau thi đấu của Arthur, nhưng cô càng không muốn thấy Trần Phong thua cuộc hơn.

Nữ tu không hiểu tại sao Thánh nữ Angel lại nói vậy, khi nữ tu còn muốn hỏi gì, thì phía sau vang lên tiếng bước chân, hai người ngoảnh lại nhìn.

“Tham kiến bệ hạ!”.

“Tham kiến bệ hạ!”.

Nữ tu vội vàng đứng dậy hành lễ, còn Thánh nữ Angel thì cũng hành lễ.

Giáo hoàng Zeus nhìn Thánh nữ Angel một cái, sau đó nói với nữ tu: “Cô ra ngoài trước đi”.

Nữ tu vội vàng nói vâng, xoay người rời khỏi phòng.

Sau khi nữ tu rời khỏi phòng, Giáo hoàng Zeus ngồi xuống sofa nhìn Thánh nữ Angel một cái, tiếp tục nói: “Ta biết con thích Trần Phong, trận đấu lần này cậu ấy giành thắng lợi rồi, con rất vui, nhưng ta hi vọng con đừng đeo biểu cảm vui mừng đó trên mặt!”.

Zeus thở dài tiếp tục nói: “Con phải biết biểu cảm như này của con sẽ tổn thương sâu sắc Arthur, ta hi vọng ít nhất trước mặt cậu ấy con đừng thể hiện tâm trạng trong lòng”.

“Vâng, bệ hạ, con biết rồi!”.

Thánh nữ Angel gật đầu, mặc dù cô không có cảm giác với Arthur, cũng không thích đối phương, nhưng cũng không cần phải tổn thương anh ta.

“Đúng rồi, còn một việc!”.

Giáo hoàng Zeus ngừng một lát, tiếp tục nói: “Nếu ta bảo con gả cho Trần Phong, thì con… bằng lòng không?”.

“Hả?”.

Cái miệng nhỏ nhắn của Thánh nữ Angel hơi hé, biểu cảm kinh ngạc, khi cô hiểu ra thì trên mặt xuất hiện chút ửng hồng, hơi ngại ngùng, bỗng chốc không biết làm sao.

- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.