Long Tế

Chương 175: Chương 175: Lâm Lan hống hách




Hai người cô một câu, tôi một câu, Lâm Lan thoáng cái tức muốn nổ tung!

“Con đĩ, cô mắng ai là đồ thần kinh đấy?” Lâm Lan điên máu, hùng hùng hổ hổ định lao lên túm cổ áo Vương Hiểu Hồng, người phụ nữ trang điểm đậm vừa nhìn đã biết có chút quyền thế, bà ta không dám chọc, nhưng một nhân viên kinh doanh dám mắng bà ta, đúng là muốn chết mà!

“Bốp!”

Tiếng bạt tai giòn tan vang lên, Lâm Lan còn chưa chạm vào Vương Hiểu Hồng, đã bị Vương Hiểu Hồng tát cho một cái thật mạnh, đến mức bà ta xoay một vòng tại chỗ, bên má phải ngay lập tức sưng đỏ!

Hiển nhiên, Vương Hiểu Hồng cũng chẳng hiền lành gì!

Cái bạt tai này, cũng khiến Lâm Lan ngoan ngoãn hơn, ánh mắt bà ta mặc dù vẫn độc ác, nhưng tay đã không dám động đậy gì nữa, chỉ thù hằn nhìn Vương Hiểu Hồng uy hiếp: “Cô dám tát tôi? Cô xong đời rồi! Cô đừng hòng làm ở văn phòng kinh doanh nữa.”

“Sao? Bà già, bà muốn bảo con gái bà đuổi tôi à?” Vương Hiểu Hồng cười khẩy, không hề bận tâm lời Lâm Lan nói, với cô ta, Lâm Lan chỉ là một đồ quê mùa chẳng có quyền thế gì, nếu có thật thì sẽ chạy đến đây hỏi chuyện cô ta chắc?

“Đuổi cô? Đuổi cô còn là nhẹ đấy!” Lâm Lan nói the thé, sau khi tìm được đại gia mà Hạ Mộng Dao vớ được, bà ta phải bảo đại gia kia xé nát miệng Vương Hiểu Hồng! Đánh gãy chân Vương Hiểu Hồng!

“Được! Tôi đợi! Đợi bà đuổi tôi!” Vương Hiểu Hồng cười khẩy liên tục, nếu Lâm Lan có quyền thế gì thì lợn nái cũng biết leo cây!

Sau khi nói xong, Lâm Lan quay đầu bỏ đi, nhưng đúng lúc này, điện thoại của bà ta lại reo.

Hạ Mộng Dao!

Sau khi thấy hiển thị cuộc gọi đến, vẻ mặt Lâm Lan thoáng cái hưng phấn!

“Con gái, con ở đâu?” Sau khi ấn nút nghe máy, Lâm Lan vội vàng hỏi.

“Con... ở ngoài.” Hạ Mộng Dao nói, sau khi điện thoại bị Vương Vân Na đập nát, cô đến cửa hàng điện thoại, mua điện thoại mới, làm lại sim cũ.

“Con ra ngoài làm gì? Sao không ở khu biệt thự?” Câu này của Lâm Lan cố tình nói thật to, đặc biệt là ba chữ khu biệt thự, chỉ hận không thể khiến tất cả mọi người đều nghe thấy.

“Mẹ, sao mẹ biết con ở khu biệt thự?” Hạ Mộng Dao cau mày, cô căn bản không định nói với Lâm Lan việc Trần Phong mua biệt thử ở đỉnh núi núi Ngọc Tuyền, cô hiểu rõ, Lâm Lan tham lam đến mức nào.

Nếu biết Trần Phong mua biệt thự ở đỉnh núi, chắc chắn sẽ nghĩ hết cách để chiếm.

“Cô Vương của con nói với mẹ, con gái, con nói thật cho mẹ biết, bạn trai con là ai?” Lâm Lan hỏi, bà ta đương nhiên không thể ngu đến mức hỏi thẳng Hạ Mộng Dao bám được ai, mà uyển chuyển dùng từ bạn trai.

“Bạn trai?” Sau khi Hạ Mộng Dao nghe xong, thì chẳng hiểu ra sao, rồi hơi khó hiểu nói: “Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế? Con lấy đâu ra bạn trai, giờ con là vợ Trần Phong...”

Còn chưa nói hết câu, đã bị Lâm Lan hạ giọng ngắt lời: “Mộng Dao, con giấu ai thì thôi đi, sao đến cả mẹ cũng muốn giấu?”

Hạ Mộng Dao càng không hiểu, hỏi: “Mẹ, con giấu mẹ cái gì?”

“Thì là việc con được người ta bao nuôi đó, cô Vương của con nói hết với mẹ rồi!” Lâm Lan nói khẽ.

“Bao nuôi?!” Hạ Mộng Dao tức chết, cô ấy bị bao nuôi bao giờ?

Vương Mai sao có thể bôi nhọ cô ấy thế chứ?

“Mẹ, con không bị người ta bao nuôi!” Hạ Mộng Dao tức giận nói.

Lâm Lan bĩu môi, nói: “Không bị người ta bao nuôi, thế tại sao con lại có thể ở khu biệt thự đỉnh núi một đêm, con đừng có nói với mẹ, biệt thự ở đỉnh núi là con mua.”

“Không phải con mua, nhưng con cũng không bị người ta bao nuôi!” Hạ Mộng Dao không biết phải nói gì, cô không thể nói với Lâm Lan việc Trần Phong mua biệt thự trên đỉnh núi, nhưng cô cũng không thể thừa nhận bị người ta bao nuôi.

“Con gái, tạm thời không nói biệt thự ai mua vội, giờ mẹ đang ở văn phòng kinh doanh núi Ngọc Tuyền, ở đây có con đĩ đánh mẹ, con mau bảo bạn trai con đến đây.” Lâm Lan quay đầu nhìn Vương Hiểu Hồng và Lâm phu nhân một cái, đợi bạn trai của Hạ Mộng Dao đến rồi, thì hai người này ai cũng đừng hòng chạy, đều phải quỳ xuống xin lỗi bà ta!

“Mẹ, mẹ đến đó làm gì?” Hạ Mộng Dao tức đến mức giậm chân, nếu không đoán sai thì chắc chắn là Lâm Lan chủ động gây sự với người ta.

“Mẹ đến tìm con.” Lâm Lan nói như chuyện đương nhiên.

“Được, mẹ đợi con, con qua ngay.” Hạ Mộng Dao hít sâu một hơi rồi nói, dù thế nào Lâm Lan cũng là mẹ cô, cô không thể bỏ mặc Lâm Lan thật.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Hạ Mộng Dao, Lâm Lan thoáng cái mừng húm, còn không quên dặn: “Nhớ gọi bạn trai con.”

Hạ Mộng Dao dập máy, bắt luôn một chiếc taxi.

Bạn trai? Bạn trai duy nhất của cô chính là Trần Phong.

Nhưng việc này, cô cũng không thể đi làm phiền Trần Phong, tạm thời bỏ qua việc cô và Trần Phong đang tạm tách nhau ra, kể cả chưa tách ra, cô cũng sẽ không đi tìm Trần Phong.

Vì thái độ của Lâm Lan với Trần Phong như vậy, mà bảo Trần Phong đi, chỉ khiến Trần Phong khó chịu.

“Hừ, con đĩ, nghe thấy chưa? Con gái tao và bạn trai nó đến ngay thôi, nếu mày biết điều thì mau quỳ xuống cho bà, dập đầu nhận lỗi, nếu bà vui thì biết đâu còn có thể tha cho mày.” Lâm Lan nhìn Vương Hiểu Hồng, lại khôi phục vẻ vênh váo lúc trước.

“Đồ ngu!” Vương Hiểu Hồng cười khẩy, đồ ngu Lâm Lan này, thế mà còn chưa từ bỏ, muốn uy hiếp cô ta, cô ta không phải là người dễ bị uy hiếp đâu.

“Dạo này đúng là con chó, con mèo gì cũng ra vẻ như giả sói ý nhỉ?” Lâm phu nhân cũng khinh thường bĩu môi, lúc nãy Lâm Lan gọi điện thoại, câu con gái ở khu biệt thự, cô ta nghe thấy rồi.

Nhưng đồ ngu Lâm Lan này, làm màu cũng không giả cho giống tí, thế mà nói con gái mình ở khu biệt thự.

Khu biệt thự, đó là chỗ nào chứ?

Đó là nơi tập trung những nhân vật nổi tiếng quyền cao chức trọng đẳng cấp ở Thương Châu.

Là vườn sau của gia tộc hạng một!

Lâm Lan quê mùa thế này, nói câu khó nghe, đến cả tư cách làm người hầu ở khu biệt thự cũng không có, sao có thể có quan hệ với chủ nhân của khu biệt thự chứ?

“Bà cô già, mày mắng ai là con chó, con mèo đấy hả?” Lâm Lan hơi không vui.

“Mày có tin lát nữa bạn trai con gái tao đến rồi, tao sẽ bảo cậu ấy tát vỡ cái mồm thối của mày không?” Lâm Lan lúc này đúng là đắc ý quá đà, có lẽ vừa nãy bà ta còn kiêng dè gia thế của Lâm phu nhân, nhưng giờ, bà ta lại không thèm để ý, Lâm phu nhân này quyền thế có to thế nào thì cũng làm sao bằng đại gia con gái mình vớ được được?

Đợi đại gia kia đến, Lâm phu nhân này cũng phải quỳ lạy bà ta thôi!

“Tát mồm tôi?” Sắc mặt Lâm phu nhân thoáng cái u ám đến đáng sợ, cô ta không thèm so đo với đồ quê mùa như Lâm Lan, nhưng giờ, đồ quê mùa Lâm Lan lại muốn đi tiểu, đại tiện lên đầu cô ta, chửi cô ta là bà cô già thì thôi, đến cả từ câu tát vỡ mồm thối mà cũng dám nói.

“Sao? Mày vẫn không tin?” Lâm Lan phá lên cười: “Dù mày có tin hay không, lát nữa bạn trai con gái tao đến thì cái mồm thối của mày vẫn sẽ bị tát thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.