Long Thái Tử Báo Ân

Chương 22: Chương 22




Cả đoàn ở lại Phượng Hoàng hai ngày sau đó mới xuất phát đi Đức Kháng.

Ngao Du thì càng ngày càng có biểu hiện không thích hợp. Anh ta rất nhanh học mỗi một động tác của Chu Tích Quân, thần thái nói chuyện, thái độ, giọng nói, hầu như tất cả mọi thứ đều giống nhau y đúc. Anh ta bắt đầu quan tâm săn sóc tới 2 phụ nữ trong xe, vừa nhiệt tình lại vừa ga lăng. Nếu Vương Bồi không hiểu rõ anh thì thực sự cảm thấy anh ta rất thành thục. Nhưng hiện giờ cô chỉ có cảm thấy bất an một chút. Cô thà rằng Ngao Du vẫn giống như trước thích làm nũng lại nói chuyện khoa trương như vậy ít ra cũng có cảm giác chân thật chút.

Lúc đến Đức Kháng, mọi người tụ tập một chỗ ăn cơm, rồi lão Trương lại tuyên bố để cho mọi người được tự do hoạt động. Họ sẽ ở đây khoảng mười ngày, có thể đi cảm thụ tình cảm đặc thù của dân tộc nơi đây, cũng tiện thăm thú phong cảnh xinh đẹp tự nhiên luôn.

Sau khi ăn xong bốn người họ họp lại cùng nhau bàn bạc hành trình đi trong mấy ngày này. Dù sao thì Vương Bồi và Lô Lâm là hai hoạ sĩ vẽ là chủ yếu, chỉ sợ trói buộc Chu Tích Quân và Ngao Du cả ngày.

“Nếu được thì hai anh có thể lái xe đến vùng bên ngắm cảnh đi. Vài ngày sau tới đón chúng tôi được không?” Lô Lâm mở miệng gợi ý.

Chu Tích Quân còn chưa kịp nói gì thì Ngao Du đã cướp lới: “Tôi không đi, tôi ở đây làm bạn với Vương Bồi Bồi” Anh ta rất sốt ruột, hai ngày bắt trước Chu Tích Quân đã bay mất không thấy tăm hơi, giờ lại khôi phục vẻ bá đạo vô lý như trước đây. Vương Bồi cười rộ lên, làm Ngao Du đỏ hết mặt.

Chu Tích Quân thì chỉ hơi cười, nói thêm vào: “Hai người các cô tự chiếu cố chính mình đi. Tôi và Ngao Du sẽ tự mình an bài. Cảnh sắc nơi này tuyệt đẹp, phong thổ lại rất hữu tình. Các cô chẳng lẽ lại muốn đuổi chúng tôi đi hay sao?”

Nhìn hai người nói vậy nghe thấy có chút gì đó ấm ức, nếu không bảo người kia thành thục, so với Ngao Du tên nhóc chưa dứt sữa kia thì đúng là khác hẳn.

“Vương Bồi Bồi..” Ngao Du bám sát lấy Vương Bồi, mặt mũi khẩn trương nhìn cô, trên mặt viết rõ ý “nếu cô đuổi tôi đi thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu”. Vương Bồi cũng không dám chọc giận anh ta, kẻo làm cho tên kia mà bực lên nói toàn lời lẽ bá đạo thì đúng là doạ người. Cho tới giờ Vương Bồi còn nhớ rõ tư thế hùng dũng của anh ta lúc tức giận trông phát khiếp.

Vì vậy cả bốn người đều cùng nhau đi.

Chẳng qua là dù vẽ phong cảnh nhưng Vương Bồi và Lô Lâm vẫn phải tìm chỗ nào đó khác chút. chẳng hạn như lúc mặt trời mọc, hoặc là sương giăng trên thôn trang, nổi bật bộ váy áo xinh đẹp của cô gái…còn Ngao Du thì một bước cũng không rời Vương Bồi.

Thỉnh thoảng Vương Bồi lại nghĩ ngợi không biết Ngao Du đối với cô là loại tình cảm gì? Là ỷ lại hay là thích? Mà thích là như thế nào? Tình yêu giữa nam và nữ sao? Chính bản thân Vương Bồi cũng còn chưa biết tình yêu là gì nữa.

Cô nghĩ một lúc mà thấy váng đầu, vì thế cũng không cố tìm ra đáp án nữa. Quay sang liếc mắt nhìn Ngao Du lớn tiếng gọi: “Ngao Du!”

Anh ta lập tức vui vẻ đáp lại: “Nữ vương bệ hạ có gì chỉ bảo?”

Vương Bồi chỉ tay lên núi bảo: “Mở đường!”

“Tuân lệnh!”

Họ ngắm cảnh trên đỉnh núi, nơi này nhìn thấy có núộgnn trùng trùng điệp điệp, như ẩn như hiện trong sương mù. Màu xanh của lá, tiếng róc rách của nước suối, còn có không khí tươi mát làm cho người ta nhịn không được hít một hơi thật sâu hưởng thụ, làm cho con người ta cảm thấy sảng khoái từ đầu tới chân.

“Muốn vẽ phải không?” Ngao Du hỏi, lúc nói thì buông giá vẽ xuống định dựng lên cho cô vẽ.

Vương Bồi nhanh tay ngăn anh ta lại bảo: “Không cần, để tôi ngắm đã” Đem cảnh đẹp như vậy ghi tạc trong lòng mà không cần giấy gì cả. Trong ngực có cảm hứng thì cầm bút mới thêu được nét đẹp. Họ ở trên đỉnh núi nhiều giờ mà chỉ nói có hai câu, toàn bộ thời gian là Vương Bồi nhìn cảnh trí đến ngẩn người. Ngao Du ngồi bên cũng im lặng không nói.

“Này….” Xa xa có người hét to, âm thanh vang xa thật dài, quanh quẩn ở trong không gian.

Ngao Du cũng tự dưng hứng lên, vỗ vỗ mông hướng về phía dãy núi đối diện hét to: “Này…” giọng của anh ta cao vút, âm lại dài, cảm giác làm cho toàn bộ không gian xuyên thấu.

Người phía đối diện cũng lập tức hưng phấn đứng lên lại hét to liên tiếp, hình như là “Anh khoẻ không, xin chào” đại để là câu chẳng có nghĩa gì. Ngao Du rống to hai tiếng rồi sau đó chán lại ngồi trở lại bên Vương Bồi, nhỏ giọng bảo: “Cô sao không đi hét to hai tiếng đi, rất sảng khoái đó”

Vương Bồi đáp: “Cổ họng tôi bị đau”

Lúc họ xuống tới chân núi thì gặp nhóm khác gồm có hai nam hai nữ, đều là thanh niên, khi nhìn thấy Ngao Du, hai cô gái kia mắt đều ngời sáng, một người còn chụm lại lén nhìn họ. Trong nhóm có một thanh niên cười to hỏi: “Vừa rồi ở trên núi là hai người sao?”

Thì ra họ chính là người đứng ở núi đối diện kêu gào, có lẽ là do tính cộng đồng muốn giao lưu gần gũi nhau nên ai cũng có cảm giác gần hơn, đến cả Ngao Du cũng không hề bực mình đuổi họ nữa là.

Chàng thanh niên hỏi: “Hai người là du khách phải không? À, hoạ sỹ!” Anh ta nhìn thấy giá vẽ trong tay Ngao Du thì tỏ thái độ hâm mộ: “Chúng tôi là lữ khách, thích cùng nhau tới đây thám hiểm” Anh ta nhiệt tình giới thiệu mọi người trong nhóm, cô gái cao cao kia tên là Từ Khiết, cô gái có cái đầu xinh xắn kia tên là Kỳ Trúc, còn người thanh niên cao gầy tong teo nhìn hơi chút lạnh lùng tên là Trương Mậu Lâm, mà anh ta thì tên là Cảnh Thích.

Ngao Du thì “Nga” một tiếng cũng không có ý giới thiệu gì. Cảnh Thích cũng không giận, cười hì hì hỏi Vương Bồi “Người đẹp cô tên là gì ?”

“Vương Bồi” Vương Bồi chỉ tay vào Ngao Du bảo: “Đây là bạn tôi Ngao Du”

“Ha…” Cảnh Thích lập tức bị tên này làm cho bật cười, còn mấy người thanh niên trong nhóm thì nhăn mày cười không dứt. Trần Kỳ Trúc xinh đẹp còn chủ động tiến đến gần Ngao Du làm quen: “Hai người ở chỗ nào? Lát nữa chúng ta cùng ăn cơm với nhau đi”

“Chúng tôi còn có bạn nữa” Vương Bồi nhẹ nhàng từ chối. Nhưng Trần Kỳ Trúc thì lại coi như không biết hoặc cố tình nghe không hiểu, vẫn cao hứng bảo: “Vậy thì cùng nhau ha, càng nhiều người càng náo nhiệt chút. À đúng rồi, ngày mai chúng tôi đi thám hiểm rừng nguyên sinh, hai người có đi cùng không?” Lúc nói chuyện cô nàng còn đến gần bên người Ngao Du, đưa tay ra rất tự nhiên kéo lấy tay anh ta.

Ngao Du lập tức nhíu mày, nhưng lần này không lỗ mãng giật ra, mà khẽ nhìn sang Vương Bồi, lẳng lặng đi tới bên cô, nhẹ nhàng tránh khỏi tay Kỳ Trúc.

Vương Bồi chăm chú nhìn mặt Từ Khiết đang cười chế nhạo, còn mặt Trương Mậu Lâm thì thâm sì cứng ngắc lại.

Nhóm bốn người này quan hệ phức tạp quá, Vương Bồi nghĩ ngợi cũng không muốn đi cùng với họ, cho dù Cảnh Thích có nhiệt tình cỡ nào cũng vô dụng.

Nhưng lòng của cô thì lại bị hấp dẫn, chuyện đi bộ này, xuyên qua này, rừng nguyên sinh gì đó này, nghe sao mà cảm thấy thần bí kích thích thế không biết. Lúc trở lại trong thôn cô nói chuyện với Lô Lâm, Lô Lâm lập tức vỗ hai tay hưởng ứng: “Đợi chúng mình vẽ xong rồi đi, dù sao thì từ đây cho đến lúc tập trung cũng còn xa”

Chu Tích Quân cũng giơ tay lên đồng ý, Ngao Du thì vô cùng cao hứng, thật là kỳ nha, lúc trước Trần Kỳ Trúc mời anh ta cùng đi thì sắc mặt anh ta trông chán lắm cơ mà.

Đi bộ xuyên qua khu rừng nguyên sinh cũng sẽ không giống như đi dạo trong công viên, Chu Tích Quân và Lô Lâm đều là người có kinh nghiệm rồi nên biết rất rõ điều đó, mặc quần áo, giầy dép đều phải cực kỳ cẩn thận. Vì vậy Chu Tích Quân liền chủ động nhận nhiệm vụ đi mua đồ, sáng sớm hôm sau đã lái xe đi vào thành. Ngao Du nhìn mong ngóng nửa ngày cuối cùng vẫn quyết không đi cùng, một bước cũng không rời Vương Bồi.

Đối với chuyện đi du lịch Vương Bồi tràn ngập kỳ vọng, nhất là vùng Tương Tây này tràn đầy thần bí – cô thậm chí biết đâu còn có thể gặp được người miêu cổ trong truyền thuyết. Nhưng sau lại có chút lo sợ không thôi, cuối cùng làm Lô Lâm cứ cười nhạo cô suốt.

Chu Tích Quân quả là giỏi, ở một nơi xa xôi nhỏ bé vậy mà trong vòng hai ngày cũng tìm được các thứ như ý muốn. Quần áo chuyên nghiệp tránh mưa cùng giầy đi, lại còn có cả lều trại nữa. Anh hướng dẫn cho Vương Bồi và Ngao Du cách dựng lều, mới một phút thì đã dựng xong lều nhìn trông rất vững chãi.

Vương Bồi nhìn quen mắt rồi cũng tự mình thử, dựa theo hướng dẫn của anh làm từng bước, một lát sau lều cũng được dựng lên nhưng mà nhìn thì như sắp đổ vậy làm Vương Bồi buồn bực không thôi.

“Không sao” Chu Tích Quân an ủi bảo: “Có tôi ở đây cũng chưa đến lượt con gái các cô động tay vào làm chuyện này. Cái này…phải cần sức lực” Anh đùa nhấc cánh tay lên khoe cho chúng tôi ngắm cánh tay cơ bắp của anh trông vừa ôn hoà lại vừa đáng yêu. Ôi người đàn ông này đúng là người tốt, không phải vậy sao.

Ngao Du thì đứng bên im lặng, cũng đi dỡ lều ra rồi tự tay dựng lên một chiếc lều. Cậu bé này đúng là thông minh, Chu Tích Quân vừa rồi mới làm mẫu có một lần mà anh ta đã học được dựng lên giống y chang, có sức lực nên chỉ vài động tác thì chiếc lều đã trông vô cùng chắc chắn.

“Ngao Du cũng giỏi quá ha” Vương Bồi chạy nhanh tới khích lệ và khen ngợi, lại còn lớn giọng dỗ dành bảo: “Từ giờ trở đi anh giúp tôi dựng lều nhé”

Ngao Du lập tức cao hứng quá lên, mắt sáng nhấp nháy, cất cao giọng nói: “Được” lại nói tiếp “Tôi còn giúp cô vác đi, nó nặng lắm, cô cõng không được đâu” Ôi đúng là đứa bé tốt bụng – vẫn không phải nói vờ có lúc trông thực đáng yêu.

Nhưng trước lúc lên đường thì nảy sinh vấn đề đó là họ chưa thuê được người dẫn đường.

Vừa nghe tới muốn đi rừng nguyên sinh thì bọn trẻ trong thôn đã lắc lắc đầu không chịu, có vẻ tránh né, nói chuyện thì ấp a ấp úng. Hỏi kiểu bực mình thì chúng nó đều nói “luyên thuyên” đến một nơi nào đó mà Vương Bồi nghe một câu cũng không hiểu nổi, nhưng trên mặt Chu Tích Quân thì bỗng dần dần nghiêm trọng hẳn lên.

“Sao thế?” Lô Lâm hỏi.

Chu Tích Quân cau mày, nhẹ nhàng lắc đầu, “Họ nói là ở trong cánh rừng kia có chút kính sợ, sợ trên núi không được an toàn”

“Không cần sợ” Mặt Ngao Du cao ngạo nhìn anh, “Có tôi đây bảo vệ cho mọi người, không cần sợ” Lời nói này của anh ta là nói thật, đúng là kiểu hùng hồn, oai phong, làm Lô Lâm lúc đó chỉ có mỉm cười.

Vương Bồi thì lại không hiểu sao rất yên tâm đứng lên, tiến gần vỗ vỗ vai Ngao Du, nói thấm thía “An toàn của chúng tôi đây xin giao hết tất cả cho anh”

Ngao Du bỗng chốc thấy vừa lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.