Long Vương Trở Lại

Chương 20: Chương 20: Giấy chuyển nhượng cổ phần




Nhà họ Đường.

Đường Thiên Long chỉ nhìn thấy gia đình Đường Hải quay về chứ không thấy Đường Sở Sở đâu.

Khuôn mặt già nua lập tức trầm xuống, hổn hển quát mắng: “Sở Sở đâu? Sao không dẫn Sở Sở về?”

Đường Mộng Oánh lập tức đi tới đỡ Đường Thiên Long nói: “Ông nội đừng giận, nghe cháu nói trước đã. Đường Sở Sở rất quá đáng, bắt cả nhà bọn cháu quỳ xuống, bọn cháu đã quỳ rồi mà cô ta vẫn không chịu quay về, còn kêu ông nội cho Đường Bác mười phần trăm cổ phần tập đoàn, nói ông là ông già chết tiệt bất công, người nhà họ Đường đều có cổ phần mà chỉ có nhà họ không có.”

Đường Thiên Long tức giận đến xanh mặt.

Đường Mộng Oánh kịp thời nói: “Ông nội, không phải cháu mắng ông đâu, là trích nguyên văn lời của Đường Sở Sở đấy ạ.”

“Tức chết ta rồi!”

Đường Thiên Long thở hổn hển, hung tợn mắng: “Ỷ vào chút quan hệ với Diệp Hùng mà thật sự không coi ai ra gì, ngay cả gia chủ cũng không để vào mắt.”

Đường Lỗi cũng thêm mắm thêm muối kể lại, nói mình quỳ xuống van xin Đường Sở Sở như thế nào, Đường Sở Sở làm nhục họ ñhư thế nào, mắng Đường Thiên Long ra sao.1

Trên đường về nhà, cả nhà họ đã thương lượng xong hết rồi.

Đường Sở Sở chắc chắn sẽ về nhà.

Một khi Đường Sở Sở quay về chắc chắn sẽ nắm giữ quyền lực, họ không muốn thấy cảnh tượng đó chút nào.

Nhưng Đường Sở Sở mà không về thì nhà họ Đường sẽ tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

Gia đình họ thương lượng, trước tiên cứ nói xấu Đường Sở Sở trước mặt Đường Thiên Long đã.

Lỗi lầm lúc trước của Đường Sở Sở khiến nhà họ Đường suýt chút nữa bị hủy diệt, lại thêm chuyện này nữa, cho dù Đường Sở Sở về nhà thì cũng không thể nắm giữ quyền lực.

Đường Thiên Long nghe thấy những lời này suýt nữa ngất xỉu.

Ông ta dựa lưng vào sofa thở hổn hển, cầm gậy ba-toong chỉ vào Đường Hải vẫn luôn im lặng nói: “Cho, Đường Sở Sở muốn mười phần trăm cổ phần, chỉ cần cô ta có thể trở về thì sẽ cho cô ta mười phần trăm cổ phần, mười phần trăm thì mười phần trăm, kêu cô ta lập tức gọi điện thoại cho Diệp Hùng của Thiên Quân đi.”

Mặc dù Đường Thiên Long đã già, những ông ta còn chưa hồ đồ.

Chỉ khi nào Đường Sở Sở trở về thì nhà họ Đường mới có thể tiếp tục hợp tác với Thiên Quân, sự nghiệp của nhà họ Đường mới được nâng cao một bước.

Phòng khám Phàm Nhân.

Đường Sở Sở khó hiểu nhìn Giang Thần: “Thần, tại sao Diệp Hùng lại tốt với em như vậy? Em có quen ông ấy đâu? Ban đầu ông ấy đích thân đón em vào Thiên Quân, bây giờ em bị đuổi khỏi gia tộc, ông ấy lại vì em mà hủy bỏ hợp tác với nhà họ Đường. Anh nói thật cho em đi, có phải là vì anh không?”

Giang Thần biết không giấu được bao lâu, bèn cười nói: “Quả thực là vì anh.”

“Em biết ngay mà, trách gì Diệp Hùng lại kính trọng em như thế, thì ra thật sự là vì anh.” Đường Sở Sở tỉnh ngộ.

Giang Thần nói: “Anh là trẻ mồ côi, mấy năm trước làm lính, bản lĩnh không tồi, từng cứu mạng Diệp Hùng. Ông ta nợ anh ân tình, Thiên Quân hợp tác với Vĩnh Nhạc, lại thêm chuyện hôm nay đều là ân tình Diệp Hùng đền đáp, bây giờ đã trả hết rồi.”

“Cảm ơn anh.”

Giang Thần nắm tay Đường Sở Sở: “Đều là người một nhà, nói cảm ơn làm gì chứ.”

“Đúng rồi, sao anh lại biết y thuật?” Đường Sở Sở nhìn Giang Thần, cảm thấy người chồng này thật sự đầy bí ẩn.

Giang Thần mỉm cười giải thích nói: “Giang Trung được gọi là kinh đô dược liệu, hội tụ y học cổ truyền khắp thiên hạ, anh lớn lên ở trại trẻ mồ côi, viện trưởng chính là một thầy thuốc, cho nên anh học ké được một chút y thuật.”

“Chỉ một chút thôi á?” Đường Sở Sở liếc xéo.

Cô biết vết thương của mình, bị bỏng toàn thân, cho dù là kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ tiên tiến nhất cũng khó có thể mà hồi phục được, nhưng lại được Giang Thần chữa khỏi trong vòng mười ngày.

Còn có mấy ngày trước, gương mặt cô còn bị rạch nữa.

Mặc dù bây giờ vẫn còn băng bó, nhưng cô có thể cảm nhận được vết thương của mình đang dần lành lặn.

“Thật sự chỉ có một chút thôi. Người cứu em là anh ta, anh ta mới là thần y thâm tàng bất lộ đấy.” Giang Thần chỉ vào Tiểu Hắc đang ngồi hút thuốc bên cạnh.

Tiểu Hắc lập tức đứng dậy, xấu hổ cười nói: “Chào chị dâu, tôi là Tiểu Hắc, lớn lên chung trại trẻ mồ côi với anh Giang. Sau khi anh ấy đi lính thì tôi có học chút y thuật.”

Đường Sở Sở cũng không nghi ngờ, tin tưởng lời nói của hai người.

Chỉ là bây giờ cô vẫn còn có chút lo lắng.

Lo lắng mình đòi quá nhiều cổ phần.

Doanh nghiệp chính của nhà họ Đường là Vĩnh Nhạc, nhưng ngoài Vĩnh Nhạc ra còn có không ít sản nghiệp, nhà hàng khách sạn vân vân.

Tổng tài sản khoảng chừng hơn mười mấy triệu.

Mười phần trăm cũng không phải là con số nhỏ, cô sợ ông nội sẽ không cho mình. Việc bây giờ cô có thể làm là chờ đợi.

Không lâu sau, Đường Hải lại đến phòng khám Phàm Nhân.

Lần này chỉ có một mình ông ta đến, còn mang theo giấy chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn.

“Sở Sở, đây là giấy chuyển nhượng do ông nội cháu đích thân ký tên. Chỉ cần Đường Bác ký tên thì sẽ sở hữu mười phần trăm cổ phần doanh nghiệp gia tộc. Bây giờ bác đã mang giấy chuyển nhượng tới cho cháu rồi, có phải là cháu nên gọi điện thoại cho Diệp Hùng, kêu ông ấy đừng hủy bỏ hợp tác với Vĩnh Nhạc không?”

Đường Sở Sở nhận hợp đồng từ Đường Hải, xem thật kỹ.

Sau khi nhìn thấy đúng là hợp đồng cổ phần, cô vui vẻ hoan hô: “Thần, ông nội thật sự cho em nè, cuối cùng bố em cũng có thể ngẩng đầu lên rồi.”

“Sở Sở, cháu mau gọi điện đi, bây giờ mấy chục chiếc xe tải chở nguyên vật liệu đang bị ứ đọng ở Vĩnh Nhạc, chờ giải quyết xong chuyện này rồi về nhà ăn mừng cũng chưa muộn mà.” Đường Hải đúng lúc lên tiếng.

Đường Sở Sở nhìn Giang Thần.

Giang Thần gật đầu, nói: “Ừ, em gọi đi.”

“Em… em làm được không?”

Đường Sở Sở hơi nhút nhát, dù sao Diệp Hùng chỉ nợ ân tình của Giang Thần.

Giang Thần nói: “Chắc chắn được, em cứ gọi đi.”

Lúc này Đường Sở Sở mới lấy di động ra, nói rõ tình hình với Diệp Hùng. Diệp Hùng cũng không hề chần chờ, lập tức đồng ý với Đường Sở Sở, tiếp tục hợp tác với Vĩnh Nhạc.

Đường Hải ngồi bên cạnh, sau khi nghe rõ nội dung cuộc điện thoại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù tặng mất mười phần trăm cổ phần, nhưng chỉ cần tiếp tục hợp tác với Thiên Quân thì sản nghiệp của nhà họ Đường sẽ càng ngày càng lớn, tài sản sẽ cảng ngày càng nhiều.

“Sở Sở, mười ngày sau là tiệc mừng thọ tám mươi của ông nội cháu, đến lúc đó cháu nhớ đến dự đấy, bác cả về trước đây.

Đường Hải để lại một câu rồi lái xe rời đi.

“Thần, chúng ta mau về nhà báo cho bố biết tin tốt lành này đi.”

Đường Sở Sở kéo Giang Thần rời đi.

Thấy cô vui vẻ như vậy, Giang Thần rất thỏa mãn.

Anh và Đường Sở Sở cùng về nhà.

Cửa nhà họ Đường đóng kín.

Đường Sở Sở cầm hợp đồng, trong lòng rất khẩn trương, nhẹ nhàng gõ cửa.

Rất nhanh, cửa phòng mở ra.

Người mở cửa là một cô gái hai mươi mấy tuổi ăn mặc khêu gợi, mang dép lê. Trông cô ta có chút nhan sắc, đây chính là vợ của Đường Tùng, em trai Đường Sở Sở, tên là Ngô Mẫn.

Ngô Mẫn chán ghét, bất mãn nói: “Chị còn về đây làm gì? Bố mẹ không muốn thấy chị, cút đi!”

Nói xong, cô ta ầm một tiếng đóng sầm cửa lại.

Giọng nói của Đường Tùng vang lên từ buồng trong: “Mẫn, ai vậy?”

Ngô Mẫn đáp: “Một con sao chổi xui xẻo.”

Nghe thấy vậy, Đường Tùng biết ngay là Đường Sở Sở lại quay về. Cậu ta mở cửa phòng nhìn Đường Sở Sở mắt ngấn lệ ôm bản hợp đồng vào lòng đang đứng ngoài cửa, cậu ta kéo cô vào nhà nói: “Chị mau vào đi, bố mẹ ra ngoài rồi”

Ngô Mẫn nhanh chân chặn trước mặt Đường Tùng, lạnh lùng nói: “Đường Tùng, anh làm gì vậy hả, nếu để mẹ biết anh cho con sao chổi này vào nhà thì tiền mua xe của anh sẽ không còn đâu.”

Lần này Đường Tùng về nhà, thứ nhất là vì nhà họ Đường xảy ra chuyện, cậu ta về làm bạn với bố mẹ.

Thứ hai là cậu ta biết Hà Diễm Mai có hơn hai trăm vạn trong tay, đúng lúc cậu ta muốn thay xe mới nên mới xin xỏ Hà Diễm Mai mua xe cho mình.

Đây chính là số tiền mà đám con nhà giàu cho Giang Thần làm phí chia tay lúc đến đón Đường Sở Sở tan tầm.

“Đồ xui xẻo, mày về nhà làm gì?”

Lúc này, một người phụ nữ trung niên dắt một con chó lông vàng đi vào nhà.

Bà ta là Hà Diễm Mai, ghét bỏ nhìn Đường Sở Sở.

“Mẹ.”

“Đừng kêu tao là mẹ, tao không có đứa con gái như mày.”

Đường Sở Sở mắt ngấn lệ, nhưng cô không khóc mà đưa hợp đồng cho bà ta. “Ông nội đã đồng ý cho con về nhà, còn cho con hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, chỉ cần ký tên vào hợp đồng này thì sẽ có được mười phần trăm cổ phần nhà họ Đường, con đặc biệt mang về cho bố.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.