Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh

Chương 79: Chương 79




Xuất gia? Mẫn Nhu cảm thấy cái từ này có ý nghĩa rất mới lạ, nhưng cũng không nghi ngờ nó chỉ là câu nói đùa. Cô cũng không phủ nhận, lần đầu tiên khi thấy Lục Thiếu Phàm, cảm giác cao cao tại thượng khiến người khác cảm thấy anh quá xa, một người con gái nhỏ bé làm sao xứng đáng với người đàn ông cao quý phi phàm như thế.

Khi một người ở trên áp đảo quần chúng, nhìn chúng sinh chìm nổi sinh ra ý niệm xuất gia cũng không lạ, nhưng mà bây giờ Lục Thiếu Phàm còn có suy nghĩ này không?

Mẫn Nhu không nhịn được xoa bụng mình, khóe miệng mang theo chút ý cười lại nghe giọng phụ nữ chế nhạo:

“Bây giờ cho dù lão phương trượng tự mình đến xin sợ rằng Lục Thiếu Phàm cũng không chịu đi”

Người vừa nói là cô hai của Lục Thiếu Phàm Lục Cảnh Ngưng, mái tóc cắt ngắn toát lên vẻ thành đạt, nụ cười thản nhiên, hay nói đùa quan sát đánh giá Mẫn Nhu. Khi bà thấy Mẫn Nhu xoa bụng, liền mỉm cười nói:

“Thiếu Phàm xem vợ mình như bảo bối, Tiểu Nhu có thai, nếu không phải bận đi làm, chỉ sợ cả ngày bất kể mọi thời tiết nó sẽ bưng trà đưa nước”

Mẫn Nhu trong lòng ấm áp, Lục Thiếu Phàm đối xử rất tốt với cô. Trong tất cả con mắt của mọi người, Lục Thiếu Phàm vì cuộc hôn nhân này mà rước lấy không ít phiền não, đi cầu xin chú ba, còn có chuyện người đại diện phát ngôn lần này, Lục Thiếu Phàm không muốn cô đồng ý chẳng qua vì muốn cô rời xa cảnh tranh giành nơi chính trị, sống cuộc sống an bình?

“Vâng, cô hai nói đúng, Thiếu Phàm đối với cháu rất tốt, cả đời này cháu cũng chưa từng được đối xử tốt như vậy nên cháu sẽ quý trọng tình cảm Thiếu Phàm dành cho mình!”

Lục Cảnh Ngưng nhìn ba người còn lại liếc mắt, trong mắt liền trở nên vui vẻ, đưa tay kéo Mẫn Nhu, sau đó ngồi xuống ghế salon nhìn Mẫn Nhu nói:

“Tiểu Nhu, cháu mang thai nếu rỗi không có việc gì thì tới phòng tranh của mợ ba chơi, còn đỡ hơn là cả ngày ở nhà. Nếu lo cho Đậu Đậu, có thể mang thằng bé theo cùng, mợ ba cháu cũng rất thích trẻ con”

“Mẹ”

Giọng trẻ con non nớt mừng rỡ cất lên, Mẫn Nhu theo tiếng gọi quay lại, thấy Đậu Đậu thoát khỏi tay Lục Tranh Vanh, hứng khởi chạy tới bên Mẫn Nhu.

“Mẹ, sao lúc nãy mẹ không đợi con, vừa không thấy mẹ một lát con đã muốn chết”

Đậu Đậu ngồi lên gối Mẫn Nhu, thân thiết ôm lấy cô. Sau đó nó chào hỏi các vị trưởng bối rồi núp vào lòng Mẫn Nhu, nhất định không buông.

“Tiểu phôi đản, rõ ràng là con lúc nãy kêu muốn gia gia làm xe ngựa, nói không muốn ngồi xe của cha mà!”

Mẫn Nhu xỉa tay vào trán Đậu Đậu, Đậu Đậu cười khúc khích né tránh, sau đó chủ động ôm lấy mặt Mẫn Nhu.

“Mẹ, con yêu mẹ nhất”

Đối với hai mẹ con này, các vị trưởng bối đều cười không nói, khi Lục Thiếu Phàm đi tới bên cô, trong tay còn cầm theo mâm điểm tâm, chắc hẳn là anh cố ý kêu người phục vụ mang tới.

“Cô hai, mợ ba, mợ tư, mợ năm”

Lục Thiếu Phàm lễ phép gọi, động tác trên tay không ngừng lại, đem điểm tâm đưa cho Mẫn Nhu.

“Mọi người vẫn chưa tới đủ, lát nữa cơm tối mới bắt đầu, em ăn điểm tâm trước đi”

Lục Cảnh Ngưng nhìn hai người, trêu ghẹo nói:

“Thiếu Phàm, chúng ta cũng đói bụng, cháu cũng nên lấy giúp cô ít điểm tâm đi chứ?”

Mẫn Nhu một tay ôm Đậu Đậu, một tay cầm dĩa, nhìn thái độ ôn hòa của Lục Thiếu Phàm xem ra muốn đi lấy thật, mợ Tư vội vàng ngăn cản, cúi đầu mỉm cười, chiêu này của Lục Thiếu Phàm lấy lùi để tiến quả nhiên rất hay.

“Thiếu Phàm, cháu mau ngồi xuống đi, làm thế nào lừa gạt được một cô vợ xinh đẹp như thế chứ?”

Lục Cảnh Ngưng dường như rất tò mò chuyện Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, còn hứng thú muốn biết từ đâu đến khi nghe câu tiếp theo Mẫn Nhu liền tỉnh ngộ, ra là tham khảo kinh nghiệm.

“Làm cháu cũng nên chia sẻ ít bí quyết chứ đừng có giấu giếm, dưới con còn có mấy đứa em, xem ra bọn ta và lão Lục phải học tập cháu rồi”

Lão lục? Không phải Lục Cảnh Hoằng sao? Mẫn Nhu vừa chơi cùng Đậu Đậu vừa chú ý tới câu chuyện của họ, khi nhắc đến Lục Cảnh Hoằng, một vài người chị dâu cùng Lục Cảnh Ngưng có vẻ lo lắng.

“Chú Út của cháu đã 33 rồi, nếu không lo lấy vợ tương lai chắc sẽ lên núi làm hòa thượng thật!”

Lục Thiếu Phàm tỏ ra lơ đễnh nhướng mày, ôm lấy Mẫn Nhu và Đậu Đậu đang chơi đùa vào lòng, hai mắt nhìn thẳng vào Mẫn Nhu, sau đó nhếch môi nhìn các mợ và cô:

“Chuyện này chỉ có thể giáo dục con người bằng hành động gương mẫu không thể nói suông, hơn nữa chú Út là bạch mã vương tử trong lòng nhiều cô gái, các mợ và cô không cần lo lắng quá nhiều!”

“Gì mà Bạch mã vương tử? Mấy năm nữa sẽ thành Đường Tăng đó”

Mẫn Nhu cảm thấy các vị phu nhân này cũng thật hài hước, Lục Thiếu Phàm lại hờ hững khác xa với vẻ lo lắng của họ. Anh không phải không lo cho chú Út, mà anh sớm đã dự liệu tương lai Chú Út sẽ không chỉ có một mình”

““Một người một khi để ý thứ gì đó thì anh ta sẽ không từ chối mà làm”

Lời nói Lục Thiếu Phàm khi đó chắc chắn đã biết được nhược điểm của chú Út, vẻ mặt đầy tin tưởng chứng minh anh biết rất rõ chuyện của chú mình, hiện giờ biết mà không báo lại đánh thái cực quyền với các vị trưởng bối chẳng lẽ muốn cho họ sự kinh ngạc?

Nhìn người đàn ông hoàn mỹ đang ôm mình, Mẫn Nhu cảm thấy rất vui, Lục Thiếu Phàm như vì thần cứu rỗi cuộc sống của cô. Liệu có phải Lục Thiếu Phàm gặp được cô cũng như một sự thành toàn, thành toàn cho khẩn cầu hạnh phúc của anh?

Sau đó, có đôi nam nữ đi qua, Mẫn Nhu cũng đã gặp trong hôn lễ nhưng vẫn có chút mơ hồ.

Họ ở bên ngoài làm việc tới tết mới về nhà, nghe Lục Thiếu Phàm giới thiệu cô cũng biết đại khái.

“Tiểu Nhu, đây là con trai của cô hai Thiếu Bác, làm việc ở khu vực phía Tây của chính phủ, lâu lâu mới về nhà một lần, hai người làm quen đi”

“Chị dâu”

Mẫn Nhu nhìn người thanh niên da ngăm đen tràn đầy nhiệt huyết trước mắt, tuổi của Thiếu Bác còn lớn hơn so với cô, bị gọi hai tiếng chị dâu cô cảm thấy như mình dùng thân phận chiếm tiện nghi. Cô mỉm cười gật đầu chào, không quên khách sáo nói”

“Thiếu Bác lần trước không tham gia hôn lễ, nhân dịp năm mới nay, kêu anh trai đãi cậu một bàn thay thế cho tiệc cưới, cũng coi như đại gia đình xum họp”

Thiếu Bác nhìn đôi bích nhân đứng trước mặt, cười sảng khoái, cùng họ hàng chào hỏi sau đó đưa quà mừng hôn lễ tới.

Mẫn Nhu dựa vào Lục Thiếu Phàm, xem ra mọi người đã tới đầy đủ, ánh mắt nhìn đến chú ba của Lục Thiếu Phàm Lục Cảnh Vân và mợ ba Cơ Tố Thanh, hạ giọng hỏi Lục Thiếu Phàm:

“Con của chú ba sao vẫn chưa tới?”

Nụ cười trên gương mặt Lục Thiếu Phàm khẽ khựng lại, đôi mắt thoáng vẻ âm trầm sau đó liền khôi phục sự tự nhiên, giọng nói nghiêm chỉnh, nắm nhẹ vai Mẫn Nhu nói:

“Thiếu Thần…. hai năm trước xảy ra tai nạn xe cộ nên đã qua đời”

Nghe tên Thiếu Thần, Mẫn Nhu liền nhớ tới nhiếp ảnh gia được giới trẻ gọi là vương tử Lục Thiếu Thần. Khi cô mới bước vào giới giải trí, trong lúc vô tình thợ chụp ảnh cũng nhắc tới tên này. Nói Lục Thiếu Thần là người rất có tài năng và phong cách, trong ánh mắt lóe lên sự khâm phục, chỉ là cô không ngờ anh ta đã mất sớm càng không ngờ là em họ của Lục Thiếu Phàm.

Mẫn Nhu nhìn Cơ Tố Thanh đang cùng mọi người tán gẫu không khỏi sinh ra cảm giác đồng cảm. Lục Thiếu Phong tuy qua đời nhưng bà Lục vẫn còn Lục Thiếu Phàm, còn Cơ Tố Thanh và Lục Cảnh Vân thì dưới gối vô tử, lúc về nhà cũng chỉ có hai người, không thể nghe tiếng đứa con thân thiết gọi.

“Thiếu Phàm năm tới em không muốn ở nhà vô ích nữa, em muốn sang phòng tranh của mợ ba giúp một tay”

Lục Thiếu Phàm giữ chặt vai Mẫn Nhu, cúi đầu nhìn ánh mắt nghiêm túc của cô, vẻ nặng nề cũng tản đi, mỉm cười thở dài nói:

“Em đi giúp mợ ba cũng tốt, mợ cũng không phải người dễ tính, nhất là sau khi xảy ra chuyện Thiếu Thần”

“Em cũng có biết chút ít, lúc học đại học em cũng có học về hội họa, nhưng sau đó bỏ ngang. Lần này có họa sĩ tài ba như mợ ba dạy dỗ, em tin tưởng mình có thể làm được gấp đôi”

Bây giờ nhớ lại, cô vì Kỷ Mạch Hằng mà từ bỏ mơ ước bước vào giới giải trí, trong lòng Mẫn Nhu cũng không hề hối hận hay oán trách, cô cứ như người ngoài cuộc bình thản đối mặt.

Quá khứ cũng là một phần của cuộc sống, chỉ cần phai dần, rồi buông tay không cần trốn tránh hoặc quá chú ý tới nó.

“Thì ra bà xã anh muốn trở thành họa sĩ ưu tú”

Lục Thiếu Phàm nói vậy khiến Mẫn Nhu dùng cánh tay thúc vào người anh, cô ngẩng mặt, hai mắt mở to, nhìn ánh mắt tươi cười của anh nói:

“Làm họa sĩ không được sao?”

Lục Thiếu Phàm dĩ nhiên cưng chìu cô, nhưng cuộc sống an nhàn này không phải diều cô muốn. Cô rời khỏi giới giải trí cũng không phải chỉ để làm thiếu phu nhân danh môn, không có ước mơ để theo đuổi.

Sau khi trở thành vợ Lục Thiếu Phàm, trở thành mẹ rồi, cô mong muốn có sự nghiệp và bầu trời của mình không muốn sống dựa vào Lục Thiếu Phàm, cứ như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày cô trở nên mụ mị.

Lục Thiếu Phàm nghiêm túc trịnh trọng cầm tay cô.

“Anh đã nói rồi, anh yêu em không phải là giam cầm sự tự do của em, vì vậy nếu em muốn làm gì anh đều ủng hộ.

Mẫn Nhu mỉm cười, tự tưởng gia trưởng của Lục Thiếu Phàm chỉ xuất hiện khi anh quan tâm cô, có rất nhiều chuyện anh lại rất bao dung cho cô, chỉ cần là chuyện đúng anh sẽ đứng trên góc độ cô mà suy nghĩ.

“Nhưng mà, anh muốn em hứa, nếu làm ở phòng tranh thì chỉ ngồi không được đứng, cũng đừng làm quá vất vả biết chưa?”

Bàn tay êm ái của Lục Thiếu Phàm áp lên bụng Mẫn Nhu, anh rất quan tâm đến con nhưng cũng không muốn trói buộc cô ở nhà, Lục Thiếu Phàm như thế quả nhiên rất có sức hấp dẫn.

Mẫn Nhu tính mở miệng thì cửa bị đẩy vào, người mà nhân viên phục vụ đưa vào là Lục Cảnh Hoằng, chẳng qua sắc mặt có vẻ không tốt lắm.

“Tiểu gia gia tới rồi ạ”

Mẫn Nhu bị cách gọi này làm sững người, Đậu Đậu đang chơi đùa trên ghế sô pha liền quăng đồ chơi đi hai chân chạy về hướng Lục Cảnh Hoằng đang đi về phía Lục Thiếu Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.