Lưới Tình Cố Chấp Yêu

Chương 1: Chương 1




Ở thao trường, Hàn Thu Minh ngồi ở góc khuất bên trong. Anh đang ngửa đầu nhìn bầu trời xanh thẳm. Tựa hồ như toàn bộ mọi âm thanh ầm ĩ ở xung quanh, vốn cũng không hề có liên quan gì đến anh cả.

Bây giờ, tâm tình của anh vốn rất tốt. Bởi vì ngày hôm qua, đã có một người bạn ở cùng phòng với anh vừa ra tù.

Cứ mỗi khi có một người được ra tù, anh lại càng cảm thấy rất vui mừng. Bởi, y sẽ cảm nhận được có hi vọng đang tồn tại.

Anh bị phán ở tù tám năm. Anh chỉ mới ở trong tù được ba năm. Nhưng, anh vẫn luôn biểu hiện rất tốt. Cho nên, anh tin tưởng cứ cố gắng giữ như thế, anh liền được giảm án, không cần đến tám năm, anh lập tức đã có thể rời khỏi nơi này.

Ban đầu, đám phạm nhân, mỗi một người vẫn đang hoạt động riêng biệt, ai làm việc nấy. Nhưng, bỗng nhiên, như bị thứ gì đó kích thích đến vậy, bọn chúng liền đột ngột trở nên hưng phấn dị thường. Đám phạm nhân liền vọt đến sát bên lưới sắt, quay về phía bên ngoài, xôn xao chỉ chỉ trỏ trỏ.

– Ha, mặt hàng lần này, tựa hồ như không tệ a. Nhìn cái cô nàng tóc vàng kia, thật đủ vị!

– Tao lại cảm thấy cái mái tóc màu nâu kia càng xinh đẹp hơn nhiều. Nha, lần này thật không tệ, lại còn có một người phương Đông nữa kia.

Người phương Đông?

Cái từ ngữ này, đã thành công hấp dẫn được sự chú ý của Hàn Thu Minh, kéo thần trí vẫn còn đang lơ đãng liền quay về thân thể. Anh lập tức đứng dậy đi tới bên lưới sắt.

Ngày hôm nay, cảnh ngục đang dẫn các phạm nhân mới tới đi vào mấy cánh cửa song sắt. Bọn họ đều được xếp thành một hàng ngang, phảng phất như là con mồi đáng thương được trưng bày ra trước mặt, tùy ý để mọi người xem xét, đánh giá. Ở trong mắt các gã phạm nhân cũ đều đang lộ ra ánh sáng tham lam trần trụi.

Nơi này là ngục giam, vốn không có đàn bà. Nếu như các gã đàn ông ở đây, muốn phát tiết dục vọng chỉ có thể dùng tay tự sướng, hoặc là cưỡng gian một tên đàn ông khác. Tuy rằng, phần lớn mấy gã ở trong ngục giam này, đều không phải là kẻ đồng tính luyến ái. Hành vi cưỡng gian kẻ khác, cũng chỉ là vì phát tiết mà thôi. Nhưng mà liệu có kẻ giống đực nào, lại sẽ không ham muốn, đối tượng làm tình với mình cũng là một mỹ nhân đây.

Lần này, tổng cộng có bảy người mới vào đây. Ngoại trừ ba người kia là trung niên ra, không cần cân nhắc đến làm gì nữa. Thì, còn bốn người trẻ tuổi còn lại, hiển nhiên khiến cho bọn chúng hết sức hài lòng. Đặc biệt là tên thiếu niên phương Đông đi ở vị trí cuối cùng, đang tận lực muốn để cho bản thân mình trở nên không quá nổi bật, nhưng thiếu niên ấy vẫn là tiêu điểm khiến cho mọi người quan tâm như cũ.

Cậu thiếu niên này vốn là một đứa con lai rất tuấn tú, mái tóc ngắn màu đen nhánh mềm mại rũ xuống, che khuất cái trán trắng nõn, khiến cho cả khuôn mặt của cậu càng nhìn càng thêm nhỏ nhắn. Đôi lông mi dày rậm, khép hờ, che đi nửa cặp con ngươi màu xám bạc toát lên mấy phần bất an. Đôi môi hồng mềm mại mím chặt lại với nhau. Dáng người này của cậu, càng khiến cho người ta cảm thấy hắn càng thêm yếu đuối nhỏ bé.

Nếu đây là ở bên ngoài nhà tù, chắc là mọi người sẽ bởi vì khuôn mặt tuấn tú này mà sẽ dành cho cậu rất nhiều ưu đãi. Nhưng, xúi quẩy thay, ở đây là lao ngục, vẻ đẹp đẽ này chỉ có thể mang đến tai ương kinh khủng cho cậu ấy mà thôi. Hàn Thu Minh dùng ánh mắt thương hại nhìn cậu thiếu niên tóc đen kia.

– Thu, tại sao cùng là người phương Đông. Anh lớn lên lại không có ngoại hình xinh xắn như tên nhóc con này nha.

Djar vốn quen biết với Hàn Thu Minh, lên tiếng trêu ghẹo.

Thu hồi tầm mắt, Hàn Thu Minh đẩy gọng kính bị trượt xuống ở trên mũi, lộ ra nụ cười lười biếng nói:

– Với ngoại hình lớn lên có xinh xắn đến mấy mà nói, thì vô đây cũng chỉ có thể chịu khổ mà thôi.

Theo bản năng, xoa xoa vòm râu quai nón đã mọc ra quá rậm rạp, kéo dài từ hai bên tóc mai đến trên mép môi lẫn cằm của mình, vẻ mặt của Hàn Thu Minh toát lên vẻ có ý tứ sâu xa.

– Lời này nói đúng a.

Djar gật đầu biểu thị tán thành,

– Nói vậy, đêm nay, những tên ngốc đáng thương này, sẽ phải chịu sự tiếp đón nhiệt tình rồi đi.

Hàn Thu Minh không có phụ họa theo. Lần thứ hai, tầm mắt của anh, lướt về phía cậu thiếu niên tóc đen kia. Bất ngờ, lần này, tầm mắt của thiếu niên đúng lúc đối diện với anh. Rõ ràng là cậu đã sợ hãi đến cả người đều đang run cầm cập lên. Nhưng, cặp mắt có đôi con ngươi màu xám bạc kia lại không có bất cứ một tia dao động nào cả. Bất giác, ở trong lòng của Hàn Thu Minh nảy sinh ra một tia kỳ dị rất không thích hợp với tình cảnh bây giờ.

*

Nhà tù Hoắc Tỳ này vốn là một nhà tù tư nhân nằm ở bang Chicago của nước Mỹ.

Toàn bộ nhà tù này được chia thành ba tòa nhà nhỏ A, B, C.

Tòa nhà giam A chính là nơi giam giữ những phạm nhân chung thân. Nơi này cũng là chỗ hỗn tạp nhất trong cái nhà tù Hoắc Tỳ này, càng là chỗ có số người bị bỏ mạng nhiều nhất.

Tòa nhà giam B chính là nơi giam giữ những phạm nhân bình thường. Tuy rằng, xung đột diễn ra ở đây vốn cũng không ít hơn tòa nhà giam A là bao nhiêu. Nhưng bởi vì bọn chúng đều có hi vọng được rời khỏi nhà giam. Có lẽ, vì vậy, cho nên bọn chúng cũng không quá mức nóng nảy mà làm ra chuyện dại dột. Có điều, thế lực ở nơi này được phân bố phức tạp đến dị thường.

Số phạm nhân ở bên toàn nhà giam C là ít nhất. Phần lớn đều là do tù nhân mật báo được bảo vệ vốn không thể sống ở bên tòa nhà giam B không nổi nữa chỉ đành phải nhờ ngục giam bảo vệ hoặc là những phạm nhân có tuổi tác quá lớn sống ở bên nhà giam B vốn không có cách nào để tự vệ được. Cho nên, mọi phạm nhân ở trong nhà tù này, đều xem thường tù nhân ở bên nhà giam C. Đối với bọn chúng mà nói, tiến vào ở nhà giam C, chính là một loại sỉ nhục, là sự tự tôn của bọn chúng đã bị dẫm đạp lên.

*

Sau giờ hoạt động tự do kết thúc, dù sao cũng đã được hít thở khí trời xong rồi, Hàn Thu Minh liền tự trở lại phòng giam của mình. Nhưng, anh lại bất ngờ phát hiện ra, bạn cùng phòng mới của mình đã đến rồi. Mặc dù đối phương vẫn luôn quay lưng về phía anh, đang thu dọn đồ vật, nhưng vừa nhìn thấy mái tóc đen ngắn đẹp đẽ này, anh liền nhận ra ngay đối phương là ai rồi đi.

Khẽ thở dài một hơi, Hàn Thu Minh cảm thấy đầu của mình có chút đau. Cái cậu thiếu niên này, tuyệt đối chính là một núi phiền phức a. Nhưng mà bây giờ, cái núi phiền toái này lại cố tình ở một chỗ cùng với anh. Tuy rằng, Hàn Thu Minh biết mình chỉ có thể bỏ mặc cậu ấy. Thế nhưng…

Nhớ đến người nào đó, Hàn Thu Minh lại có chút thất thần.

Qua một hồi lâu, Hàn Thu Minh mới từ trong chính suy nghĩ của mình mà hồi phục lại tinh thần. Đúng lúc này, cậu thiếu niên cũng vừa xoay người lại, vừa nhìn thấy anh, thì rõ ràng, đối phương trực tiếp đã bị dọa sợ đến hết hồn.

– Cậu khỏe.

Hàn Thu Minh nhìn cậu thiếu niên, liền lên tiếng chào hỏi. Dù bất kể là có ra sao thì hai người họ đều sẽ ở chung phòng với nhau trong một quãng thời gian rất dài đi.

Thiếu niên rụt rè nhìn về phía Hàn Thu Minh, trên mặt lộ ra vẻ bất an khó có thể che giấu nổi.

Làm sao mà cái loại con cừu non thuần khiết này, lại có thể lọt vào đây, mà còn sống sót nổi đây a.

Hàn Thu Minh âm thầm thở dài.

Đợi một lúc lâu sau, thiếu niên mở miệng, mới cất tiếng nho nhỏ nói chuyện:

– Anh, anh khỏe. Em, em gọi là An Sinh.

– Mong muốn cuộc sống bình bình an an sao? Là một rất tên không tệ.

Hàn Thu Minh cười với hắn, nói:

– Tôi gọi là Hàn Thu Minh.

Nhận ra, thái độ của Hàn Thu Minh đối xử vô cùng thân mật với mình. Cuối cùng, tâm tình bất an của An Sinh cũng đã dần hòa hoãn xuống. Cậu ngẩng đầu lên, lặng lẽ quan sát Hàn Thu Minh.

Hàn Thu Minh có một mái tóc đen ngắn, cặp con ngươi đen láy tạo nên cảm giác khiến cho cậu cảm thấy vô cùng thân thiết.

Điều này khiến cho cậu nhớ tới người mẹ đã mất sớm của mình. Chỉ có điều là, gương mặt ở trước mắt này, đã bị lớp râu quai nón quá mức dày, xù xì che khuất đi hơn phân nửa, lại cộng thêm chiếc gọng đen có hai tròng kính dày nặng chắn ở trên mũi, khiến cho bộ dạng này của anh, càng có thêm vẻ cực kì lôi thôi.

– Chỗ này của tôi vốn không có cái quy củ nào cả. Cậu cứ tùy ý đi.

Lười phải tiếp tục biểu diễn một màn mắt to trừng mắt nhỏ với An Sinh, Hàn Thu Minh bỏ lại câu nói này xong, thân thể anh cũng đã lập tức ngả xuống, nằm dài ra ở trên giường, tiện tay bắt quyển sách đang đọc dở mà xem tiếp.

Khóe mắt của Hàn Thu Minh chuyển động, lướt qua thấy bộ dạng An Sinh đang hé miệng, tựa hồ như đang định muốn nói gì đó. Nhưng thấy anh không để ý đến, cho nên, đến cuối cùng, An Sinh không thể làm gì khác hơn là đành phải xoay người đi, yên lặng mà tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình.

A. Phiền phức, phiền phức, phiền phức rồi đây. Làm sao để an ổn qua được tối nay đây a?

Hàn Thu Minh cảm thấy vô cùng buồn bực.

*

Sau khi cảnh ngục đã điểm danh lần cuối xong, thì toàn bộ nhà tù đều yên tĩnh đến dị thường.

Mọi phạm nhân, tựa hồ như đều đang chuẩn bị ngủ.

Nhưng, chỉ cần quan sát tỉ mỉ một phen liền có thể phát hiện ra bọn chúng chỉ là đang chờ đợi. Bởi vì, từng đôi mắt lập lòe hào quang hưng phấn giống như mãnh thú đang rình rập trong bóng tối.

Thời gian vẫn đang chuyển động. Từng giây từng phút đều đang chậm chạp trôi qua.

Tâm tình của Hàn Thu Minh cũng càng lúc càng thêm nóng nảy. Anh giương mắt, nhìn lướt qua một vòng chiếc giường ở phía trên chỗ mình nằm. Qua một lúc lâu, An Sinh vẫn chưa hề phát sinh ra tiếng động nào cả, tựa hồ như là đã ngủ rồi vậy.

Khi một loạt tiếng bước chân đầu tiên vang lên, thì ở trong nháy mắt, bầu không khí yên tĩnh lập tức liền đã bị đánh vỡ.

Hàn Thu Minh nghe thấy tiếng bước chân của rất nhiều kẻ đang chạy về phía phòng giam của mình. Chỉ trong chốc lát, cửa phòng giam của anh liền bị mở ra.

– Thu. Đêm nay, anh có muốn đổi sang căn phòng giam khác hay không a?

Hàn Thu Minh vươn mình ngồi dậy, nhìn thấy người tới chỉ là Mark – tên thủ lĩnh nhỏ ở tòa nhà giam B.

Anh liền thở phào nhẹ nhõm, một tiếng động rất nhỏ vang lên ở trên đầu mình. Hàn Thu Minh lập tức ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy người mà anh đã cho rằng đã ngủ – An Sinh đang ló ra hơn nửa khuôn mặt nhìn xuống đây, trong đôi con ngươi màu xám bạc xinh đẹp đẽ liền lóe lên lên tâm tình bất an. Cứ như là con thú nhỏ nhu nhược bị kinh động nên thật bất an vậy.

Hàn Thu Minh buồn bực, vươn tay tự xoa loạn mái tóc của mình. Đủ mọi loại tâm tư xoay chuyển ở trong đầu

Đến cùng, thì mình có nên cứu hắn hay không đây?

Cuối cùng, anh ngẩng đầu lên, nhìn Mark, cười nói:

– Tối nay, có thể để lại cậu ấy cho tôi, có được hay không?

Mark lộ ra vẻ mặt kinh ngạc,

– Thu. Tôi vốn cho rằng anh không có hứng thú gì với đàn ông đó chứ.

– Mọi việc vốn đều có ngoại lệ mà. Coi như là dung mạo của tên nhóc quỷ này rất hợp khẩu vị của tôi đi.

Hàn Thu Minh từ dưới gối lấy ra một gói thuốc lá đưa đến trước mặt của Mark, dò xét:

– Làm sao đây? Có thể dàn xếp giúp một lần được hay không?

Dứt lời, anh nhét gói thuốc lá này vào trong tay của Mark.

Ở trong ngục giam, thuốc lá là một thứ rất quý giá. Nhưng, chung quy, bất cứ hàng cấm gì thì Hàn Thu Minh vẫn có thể lấy được rất nhiều thứ mà kẻ khác không thể lấy được. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân, mà tại sao Hàn Thu Minh chỉ với võ công mèo quào này mà vẫn có thể bình an ở trong ngục giam, yên ổn, nghỉ ngơi qua ba năm này. Nhưng vẫn không bị một kẻ nào dám tiến tới gây phiền phức cho anh.

Tuy rằng, gã rất tiếc nuối vì không thể làm kẻ đầu tiên thượng cái tên nhóc quỷ này.

Nhưng, Mark càng không muốn đắc tội Hàn Thu Minh. Gã do dự một chút, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là đành phải bày ra vẻ mặt đầy tiếc nuối, liền nhận lấy gói thuốc lá,

– Được rồi, vậy liền một đêm nay thôi.

– Cám ơn.

Hàn Thu Minh thoáng thở phào nhẹ nhõm, cảm kích vỗ vỗ vai Mark.

Nhìn đoàn người theo Mark đã rời đi xong, Hàn Thu Minh thở hắt ra một hơi. Anh vừa xoay người, liền đối diện với tầm mắt của An Sinh.

Một giây sau, anh liền nhào lên trên giường, vồ lấy An Sinh, kéo cậu nằm xuống giường của mình, anh đè nặng lên thân thể của cậu.

– Anh muốn làm cái gì!

An Sinh kịch liệt phản kháng.

– Câm miệng.

Hàn Thu Minh dùng thân thể ngăn An Sinh lại, thấp giọng cảnh cáo nói,

– Nếu như tên ngốc – cậu đây, không muốn bị một đám phạm nhân kia, cưỡng hiếp đến lỗ hậu bị thương, chảy máu đầm đìa thì liền biết điều mà im lặng lại cho tôi.

An Sinh liền bất giác phát ra một tiếng nghẹn ngào, dường giống như con thú nhỏ bất lực đang bị kinh sợ, hoảng hốt vậy, cả thân thể vẫn luôn không ngừng run rẩy.

– Yên tâm đi. Tôi sẽ không làm ra bất cứ hành vi xấu xa gì đối với cậu cả. Nhưng tóm lại là, vẫn phải diễn kịch cho bọn chúng xem. Nếu không biểu diễn ra một chút gì đó, thì chẳng mấy chốc sẽ có những kẻ khác lập tức sẽ tiến vào đây ngay thôi.

Hàn Thu Minh vỗ vỗ phía sau lưng của An Sinh, anh động viên nói.

Nghe xong mấy lời này của Hàn Thu Minh, An Sinh rụt rè, cẩn thận từng li từng tí một, mà mở mắt ra nhìn anh. Ở trong ánh mắt của cậu, còn toát ra tràn đầy ý tứ mờ mịt, không rõ.

– Đã từng làm tình cùng đàn ông rồi sao?

Hàn Thu Minh hỏi.

An Sinh lắc lắc đầu.

– Vận may của cậu cũng thật không tệ đi. Vừa lớn lên liền có một ngoại hình tốt thì thôi, lại cộng thêm có một khuôn mặt xinh đẹp đến hại nước hại dân thế này, mà cậu vẫn có thể bình an trưởng thành cao to đến tận bây giờ nha.

Hàn Thu Minh cười khẽ.

– Đã có kẻ muốn làm như thế rồi, nhưng cũng đã bị em giết chết rồi.

An Sinh nhỏ giọng trả lời.

Tiếng cười của Hàn Thu Minh lập tức bị mắc kẹt ở trong cổ họng, qua thật lâu, anh mới hỏi,

– Cũng bởi vì nguyên nhân này mà cậu mới bị bắt vào đây sao?

– Đúng.

– Quả thật, tính tình cũng rất nóng nảy đi.

Hàn Thu Minh cười khổ,

– Chỉ có điều, ngươi vẫn nên làm quen với việc làm tình cùng đàn ông đi thôi.

Ở trong mắt của An Sinh lập tức lộ ra vẻ khủng hoảng.

Hàn Thu Minh lại có chút không đành lòng. Anh dời tầm mắt đi, bàn tay đã từ từ trượt vào thân dưới của An Sinh, mò mẫn vào trong quần nhỏ của cậu.

Bỗng nhiên, thân thể của An Sinh run rẩy lên. Nhưng, bởi vì toàn thân đều hoàn toàn đã bị Hàn Thu Minh đè lên, ngăn chặn mọi hành động, cho nên, cậu càng không có cách nào chạy trốn cả.

– Tôi sẽ không tiến vào. Chỉ là dùng tay giúp cậu thủ dâm mà thôi. Nhớ là trong quá trình này, cậu nên phát ra một chút âm thanh… Không, không a, phải nên là, càng lớn tiếng càng tốt a. Tốt nhất là khiến cho phòng giam của hai ta trở thành nơi được chú ý nhất trong toàn bộ cái nhà giam này nha.

Vừa nghe xong lời cảnh tỉnh của Hàn Thu Minh, tầm mắt của An Sinh liền lướt qua bờ vai của anh nhìn tới phía đối diện. Lúc này, mới phát hiện ra xung quanh phòng giam này, quả nhiên là, có rất nhiều kẻ đang tụ tập, đứng vây lại đây. Nhưng, không biết là do e ngại với cái gì, mà bọn chúng đều không dám tới gần.

Vật yếu ớt ở thân dưới đột ngột liền bị người nắm chặt. Bất thình lình, thần trí của An Sinh liền bị kéo về, từ trong yết hầu vô thức tràn ra tiếng ‘hừ’ nhẹ.

– Cậu hãy nghe cho kỹ đây. Ở nơi này, nếu như cậu không muốn, mỗi ngày, mỗi một lần đều bị một đám tội phạm này cùng một lúc đè lên người của cậu, thay phiên nhau làm một lượt, thì cậu nên mau chóng đi tìm một chỗ dựa dẫm thật tốt đi.

Hàn Thu Minh tựa sát vào bên tai của An Sinh mà thì thầm, bàn tay lại không nhanh không chậm xoa nắn tính khí của An Sinh. Có điều, anh không ngờ tới là thoạt nhìn bộ dạng bề ngoài của An Sinh nhỏ nhắn, khả ái đến vậy, mà món đồ chơi ở dưới đây lại không hề nhỏ chút nào nha.

– Nơi này, các bang phái đều được phân bố vô cùng hỗn loạn. Có điều, tổng thể mà nói, thì nơi đây, coi như là được chia làm bốn thế lực lớn. Thế lực lớn nhất là của người da đen, do tên Thomas cầm đầu. Mà, cậu vốn không cần để ý tới gã. Bởi vì gã không thích nam nhân. Tên Chó Điên thì cậu càng không nên suy nghĩ đến. Cái tên ngu xuẩn đó là một kẻ biến thái chính gốc. Tốt nhất là cậu nên cách gã càng xa càng an toàn. Còn lại, Austin cùng Brand cũng là hai lựa chọn không tồi.

– Ô…

Thiếu niên nằm ở trong lòng của anh liền phát sinh tiếng rên rỉ trầm thấp. Theo bản năng, Hàn Thu Minh liếc mắt nhìn về phía hắn, sau một giây, anh cũng liền cảm giác được bản thân cũng cứng lên rồi.

Sắc mặt của thiếu niên bắt đầu ửng hồng lên, đôi môi hồng, mềm mại trở nên càng lúc càng ướt át, hé ra, phát lên tiếng rên rỉ kiềm nén lại trầm thấp cũng là loại âm thanh xinh đẹp, sắc tình nhất. Đôi con ngươi màu xám bạc ở trong mắt cũng đã ướt sũng, ánh nước phản chiếu long lanh. Thoạt nhìn, dáng vẻ bất lực này, càng khiến thân thể của hắn càng thêm mê người. Dường như, bộ dạng động tình của thiếu niên này là loại thuốc kích tình tốt nhất đi, khiến cho dục vọng ở tận sâu trong nội tâm của con người đều bị đào bới ra.

Đệt! Dáng vóc của tên này, đúng là yêu nghiệt, bị kẻ khác đè làm cũng là đáng đời đi!

Ở trong lòng, Hàn Thu Minh thầm mắng một tiếng.

Vừa cảm nhận được có một thứ cứng rắn, nóng hổi, chỉa thẳng tắp đâm lên trên bắp đùi của hắn, thiếu niên liền giương mắt lên, nhìn chăm chú Hàn Thu Minh ở đối diện, phát hiện ra, trong cặp con ngươi đen láy thanh minh của anh cũng đang loé lên tia sáng dục vọng.

– Quả nhiên là không thể tùy tiện làm người tốt a.

Hàn Thu Minh lộ ra nụ cười khổ. Cánh tay ban đầu vẫn luôn chống xuống ở bên tai của An Sinh liền nhanh chóng chuyển xuống, tự nắm chặt lấy dục vọng của chính mình. Hai đầu gối của anh chống xuống trên giường, thân thể còn cố ý đè thấp xuống, che lại mọi tầm mắt ở phía sau phóng đến. Anh vừa dùng một tay xoa nắn dục vọng của An Sinh, vừa lấy một tay liều mạng vuốt ve dục vọng của chính mình. Thoạt nhìn, hiện giờ, cả người của anh có chút chật vật.

– Tự cậu nhanh chóng cởi bỏ quần áo. Hai chân tự khoác lên hai bên hông của tôi.

Dù đã bị rơi vào trong biển dục vọng, nhưng Hàn Thu Minh vẫn có thể chuẩn xác đưa ra chỉ dẫn đến bước tiếp theo.

Nhìn Hàn Thu Minh vẫn còn đang khép chặt hai mắt, trong cặp con ngươi xinh đẹp của An Sinh khó tránh khỏi lóe qua một tia âm trầm, sâu xa. Nhưng, cậu vẫn dựa theo lời lẽ của Hàn Thu Minh mà tự cởi bỏ quần áo, đôi chân thon dài, rắn chắc cũng tự khoác lên trên vòng eo của anh.

– Tiên sư nó. Sao cậu vẫn còn chưa bắn nữa hả.

Tay của Hàn Thu Minh hoàn toàn xoa nắn đến mỏi, chua xót cả lên rồi đây này. Anh không nhịn được mà mở miệng oán giận. Cả hai tay đều đang bận bịu, nhưng anh vẫn không thể quên mất hành vi đưa đẩy vòng eo kịch liệt, đều là mô phỏng theo động tác hai người đang giao hợp.

– Quả thực là còn mệt hơn so với việc tôi cùng cậu làm thật nữa đi.

Tuy Hàn Thu Minh không ngừng oán giận ở bên tai của cậu, nhưng vẫn luôn đang tận tâm tận lực diễn một màn kịch hương sắc này.

An Sinh vừa nghe xong lời trách móc này, khóe môi liền nhịn không được mà nâng lên. Hàn Thu Minh lại đang rơi vào cảm xúc mãnh liệt, hai mắt vẫn luôn đóng kín lại, cho nên, anh không hề nhìn thấy nụ cười diễm lệ này ở trên mặt của thiếu niên.

Khi Hàn Thu Minh sắp đạt tới cao trào, thì cả thân thể của anh đột ngột run lên, một dòng chất lỏng màu trắng đục lập tức bắn ra, đọng xuống cơ thể trắng nõn của An Sinh. Cả người của anh cũng đã vô lực, rã rời liền nằm đè lên trên thân thể của cậu.

– Hô, mệt chết tôi rồi.

Anh vừa than thở xong, liền cảm thấy tính khí vốn vẫn còn đang nằm ở trong lòng bàn tay nắm chặt còn lại của mình, hơi giật nảy lên một cái, lập tức có một luồng chất lỏng nhớp nháp, nóng hổi phun ra ở trên tay của anh.

– Đại thúc. Thể lực của anh đúng là rất tốt nha.

An Sinh cười khẽ.

– Tôi vốn không phải là đại thúc gì cả. Tôi chỉ mới hai mươi lăm tuổi mà thôi. Còn cậu, bao nhiêu tuổi đây?

Hàn Thu Minh bận bịu dọn dẹp nửa thân dưới của hai người. Cho nên, anh vốn không hề chú ý tới, giọng điệu của thiếu niên này đã giảm đi sự nhút nhát rất nhiều đi.

– Mười tám.

An Sinh nằm lỳ ở trên giường, nhìn chằm chằm vào Hàn Thu Minh đang cởi quần áo ra, bắt đầu qua loa tự chùi lau thân thể của mình. Cậu lại bất ngờ, phát hiện ra cái tên ngốc vốn có ngoại hình nhìn luôn lôi thôi, lếch thếch này, cư nhiên, lại có một cơ thể giấu ở phía sau lớp áo tù là vóc người tốt đến vậy nha. Đây vốn là khung xương thon dài điển hình của người phương Đông, bao phủ lên khung xương tinh tế này, chính là các bắp thịt xinh đẹp, cân xứng, thoạt nhìn, càng ngắm càng đẹp mắt dị thường.

– Anh thật sự chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi sao? Mọi người đều nói, ngoại hình của người phương Đông vốn rất lâu già. Nhưng mà, hình như là, ưu điểm ấy, ở trên thân thể của anh, đúng là gây phản tác dụng đi.

– Cậu có thời gian rảnh rỗi mà đi quan tâm cái này, còn không bằng, dùng thời gian đó mà suy nghĩ xem, làm sao để sống sót nguyên vẹn qua ngày mai đi.

Hàn Thu Minh mặc quần áo vào một lần nữa, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy thiếu niên vẫn còn đang nằm lười biếng ở trên giường của mình. Anh hơi nhíu mày bật thốt,

– Cậu …

Tại sao lại khiến cho người ta sinh ra cảm giác, tên ở trước mắt mình đây, trước và sau vốn có bản chất không quá giống nhau đi?

Hàn Thu Minh vẫn còn chưa kịp cất tiếng, hỏi ra thắc mắc ở trong lòng, liền thấy An Sinh buông mắt xuống, hai bàn tay liền tự bắt lấy vạt áo tù của cậu, mà vân ve, vò lấy lớp vải, rụt rè hỏi:

– Em có thể đi theo anh có được không?

– Đi theo tôi, cũng chỉ vô ích mà thôi. Tôi cũng không bảo vệ nổi cậu đâu.

Hàn Thu Minh xua tay,

– Đêm nay, chỉ là nhất thời, đầu óc của tôi đã bị ma quỷ mê hoặc đi, cho nên, tôi mới ra tay mà cứu giúp cậu một đêm này đi. Bây giờ, lại còn muốn, tôi bảo hộ cậu đến khi cậu ra tù, thì tuyệt đối là chuyện không thể nào.

– Tại sao?

Trong đôi mắt của An Sinh lập tức nổi lên ướt át.

– “Tại sao” cái gì chứ? Đương nhiên là bởi vì năng lực của tôi không giỏi bằng ai rồi. Cậu muốn tìm chỗ dựa, vẫn nên là đi tìm đến chỗ dựa to lớn, vững chắc nhất đi. Chỉ bằng với khuôn mặt đẹp đẽ này của cậu, thì chuyện này nhất định không hề có bất kì khó khăn gì đi.

Hàn Thu Minh ngáp một cái, liền mở miệng đuổi người,

– Quay về giường của cậu mà ngủ đi. Vừa nãy, khiến tôi mệt chết rồi đây.

An Sinh liếc mắt một cái ai oán nhìn lướt qua Hàn Thu Minh, liền ngoan ngoãn bò lên tầng giường trên của cậu.

*

Tối hôm qua vừa mới bị dằn vặt đến hơn nửa đêm, suy ra hậu quả là, đến sáng sớm hôm nay, Hàn Thu Minh vẫn còn ngái ngủ, nằm ườn đó, hoàn toàn không muốn bò dậy chút nào cả. Đến cuối cùng, An Sinh đành phải cường ngạnh mà kéo anh thức dậy. Cả hai vừa đi vào phòng ăn, Hàn Thu Minh vừa há miệng ngáp một cái liền bị kẻ khác ngăn lại.

– Thu, Brand tìm anh.

Ánh mắt quét qua bên trong phòng ăn, rất nhanh, Hàn Thu Minh liền nhìn thấy bóng dáng Brand. Anh vừa định đi tới, lại bị người kéo lấy góc áo, vừa quay đầu liền nhìn thấy An Sinh đang bày ra một dáng vẻ như con thú nhỏ sắp bị chủ nhân vứt bỏ vậy.

Lòng thông cảm, thực sự là hại chết người a.

Ở trong lòng của Hàn Thu Minh đang khóc thét lên đây. Anh vốn không thể nhẫn tâm mà ném An Sinh ra xa. Cho nên, đến cuối cùng, anh không thể làm gì khác hơn là dẫn An Sinh cùng đi đến chỗ của Brand.

Nhìn thấy An Sinh, đôi chân mày của Brand hơi nhíu lại. Hắn hất cằm lên, ra hiệu cho thủ hạ dẫn cậu đi ra ngồi ở một bàn khác. Tuy rằng, An Sinh không muốn. Nhưng lần này, cậu lại thấy Hàn Thu Minh không có ý tứ ngăn cản, chỉ có thể bày ra dáng vẻ thật không muốn đi, không cam lòng, rốt cuộc cũng bị dẫn đi.

– Tìm tôi có chuyện gì sao?

Hàn Thu Minh vừa ngồi xuống, lập tức gục xuống, nghiêng đầu xuống trên mặt bàn, mơ màng trầm trầm hỏi.

– Anh muốn che chở cho tên nhóc quỷ kia sao?

Brand đẩy khay thức ăn đến, là bữa sáng đã chuẩn bị cẩn thận từ lâu, đặt ở trước mặt Hàn Thu Minh.

– Sao có thể chứ. Tôi nào có cái bản lãnh này a.

Hàn Thu Minh vẫn là bất động, giữ nguyên tư thế nghiêng mặt tựa vào trên mặt bàn.

– Trong lòng anh, anh tự hiểu rõ ràng là tốt nhất.

Brand liếc mắt một cái, nhìn lướt qua An Sinh, phát hiện cậu vẫn đang khẩn trương mà chăm chú nhìn về nơi này. Bên khóe miệng của hắn liền lộ ra một mạt cười lạnh lùng,

– Khuôn mặt của tên nhóc quỷ kia, quá nổi bật, dễ gây ra phiền toái. Tôi không hy vọng nó gây phiền toái làm liên lụy đến anh.

– Anh không muốn thu nhận tên nhóc kia sao?

Hàn Thu Minh hỏi.

– Anh đang nói đùa cái gì vậy hả? Nhanh lên một chút, ngồi dậy ăn đi. Thời gian dùng bữa sáng sắp kết thúc rồi kìa.

Thấy Hàn Thu Minh vẫn bất động mà, nằm úp sấp lên bàn. Cuối cùng, Brand không thể nhìn nổi nữa, tự vươn tay đến, kéo thân thể của anh ngồi thẳng lên.

– Nhìn tôi, bộ giống như là đang nói giỡn lắm hay sao a?

Ngủ không đủ giấc, khiến cho khẩu vị của Hàn Thu Minh cũng kém đi rất nhiều. Nhưng dưới tầm mắt chăm chú, sốt ruột của Brand, anh không thể làm gì khác hơn là phải cầm lấy cái dĩa mà bắt đầu chậm chạp ăn bữa sáng.

– Tôi không có hứng thú đối với cái tên nhóc đó.

– Tại sao nha? Bộ dạng của tên nhóc quỷ này, lớn lên cũng rất xinh đẹp đi. Hơn nữa, nó cũng rất phù hợp với khẩu vị của anh mà. Anh yêu thích người tóc đen, không phải sao?

Nghe thấy hai từ ‘tóc đen’ này, ý thức của Brand lập tức rơi xuống trên người của Hàn Thu Minh đang ngồi ở dưới mí mắt của hắn. Nhưng, mà anh lại không hề để ý đến tầm mắt của hắn. Anh vẫn chỉ yên tĩnh mà chăm chú ăn bữa sáng của mình. Bên môi của hắn, chỉ có thể nở ra một nụ cười khổ. Brand dời tầm mắt, nỗ lực giữ vững bình tĩnh hỏi:

– Tại sao anh lại đối xử tốt với tên nhóc kia đến thế hả? Hôm qua, anh đã giúp nó tránh thoát một đêm. Không chỉ vậy. Vừa sang hôm nay, anh còn đặc biệt làm thuyết khách thay nó nữa chứ?

– Đại khái là do tình đồng hương thúc giục đi. Hay nên nói là, ở trong đây, rất hiếm khi mới có thể gặp phải một người Trung Quốc giống như tôi đi. Cho nên, tôi không đành lòng, muốn nhìn thấy một đứa nhỏ đang khỏe mạnh mà bị cưỡng bức, chà đạp.

Ăn thêm hai ngụm liền ngừng lại, Hàn Thu Minh liền đẩy khay rỗng sang một bên, càng không muốn cử động nữa.

Nhưng, lần thứ hai, Brand lại đẩy cái khay vẫn còn nhiều thức ăn này, lên trước mặt của anh,

– Ăn ít quá vốn không tốt cho bao tử của anh đâu.

Mắt thấy Hàn Thu Minh căn bản không nguyện ý nghe hắn, hắn lại bỏ thêm một câu,

– Ăn đi. Tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị này của anh.

Hàn Thu Minh bĩu môi, bày ra vẻ mặt không muốn ăn lại không cam lòng, đành phải tiếp tục tự nhét đồ ăn vào miệng mình. Thật vất vả, anh mới ăn xong, liền đẩy cái khay rỗng một cái, ngẩng đầu nhìn Brand,

– Câu trả lời của anh là sao đây?

– Nếu là điều anh mong muốn, vậy thì tôi sẽ đồng ý. Chỉ có điều, tôi sẽ không thu nhận nó làm bạn tình, nhét vào dưới cánh mà bảo vệ. Tôi chỉ là thu nó làm đàn em trong băng nhóm của tôi thôi. Nó có thể tự bảo vệ được trinh tiết của mình hay không, thì cần phải tự xem năng lực bản thân của nó đi.

Mắt thấy Brand không có biểu lộ ra chút sơ hở nào, để anh có thể kì kèo tiếp, Hàn Thu Minh không thể làm gì khác hơn là đành phải gật đầu. Ít nhất, nếu để cho tên nhóc con kia gia nhập vào băng nhóm của Brand, thì vẫn có thể ngăn chặn được một ít kẻ tiểu nhân muốn nhòm ngó tới cậu ấy đi. Dù sao thì cũng tốt hơn là không có ai bảo vệ lấy tên nhóc này.

Billy – gã đã dẫn An Sinh đến ngồi ở bàn bên đây, luôn nhìn thấy tầm mắt của cậu vẫn chưa từng rời khỏi cái bàn mà Brand đang ngồi cùng Hàn Thu Minh, cười cợt, trêu ghẹo nói:

– Tên oắt con này. Không nhìn ra, Thu lại sẽ nghiêm túc vì mày mà dám đàm phán với Brand nha.

An Sinh thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn Billy hỏi:

– Hai người họ là tình nhân?

– Tuy rằng, Brand vô cùng mong muốn điều đó đi. Nhưng mà, hiển nhiên là, về cái tâm tư này của hắn, thì Thu không hề biết một chút nào cả đi.

Thấy An Sinh không có ý định ăn bữa sáng, Billy cũng không chút khách sáo nào, liền gắp hết mấy miếng thịt ở trong khay của cậu, đưa vào trong miệng của gã mà nhai nhóp nhép.

– Hàn Thu Minh đang đùa giỡn tôi sao? Nếu anh ấy đã là bạn tình của Brand, thì tại sao còn muốn tôi tìm đến Brand để được che chở nữa đây.

An Sinh lộ ra vẻ mặt rất bi phẫn.

– Bạn tình?

Nghe thấy cái từ này, Billy bắt đầu cười ha hả,

– Không, không, không!!! Thu, không hề giống như vậy đâu a.

– Không giống?

– Ở trong đây, Thu là một sự tồn tại rất đặc biệt. Thân thủ của anh ấy vốn cũng không ra sao. Nhưng đầu óc của anh ấy, lại rất linh hoạt, tinh ranh, cũng đã từng giúp qua rất nhiều người. Cho nên, một phần nào đó, mọi người đều đối xử kính nể đối với anh ấy. Hơn nữa, chung quy là anh ấy có thể lấy được rất nhiều thứ đồ mà những kẻ khác đều không thể nào lấy được. Vì vậy, Thu không cần dựa vào bất luận kẻ nào, mà vẫn có thể an ổn tồn tại ở đây.

Lần thứ hai, tầm mắt của An Sinh lại tiếp tục rơi vào trên người của Hàn Thu Minh. Lần này, trong ánh mắt của cậu còn mang thêm vài phần tò mò, hiếu kì.

– Tuy rằng, Thu muốn giúp đỡ cho mày. Nhưng, tốt nhất là tên oắt con như mày đây, không nên đã được voi còn đòi tiên, muốn độc chiếm lấy anh ấy.

Nể tình mấy miếng thịt vừa nãy mà gã đã ăn trong khay đồ ăn của An Sinh, Billy quyết định để lại một chút cảnh cáo cho cậu,

– Ở đây, Brand có trăm ngàn cách thức, để có thể khiến cho mày muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong.

– Độc chiếm anh ấy?

An Sinh lộ có ngoài ý muốn vẻ mặt,

– Khẩu vị của tôi cũng không kì quái như Brand đâu. Càng sẽ không đi thích một đại thúc lôi thôi đến vậy đi.

– A. Với quan điểm ấy, thì mọi người trong bọn tao đều rất tán đồng. Tuy rằng, Thu rất lợi hại, nhưng vẻ bề ngoài của anh ấy, thực sự khiến cho người ta không dám khen ngợi nổi đi.

– Brand cùng Thu đang đi lại đây.

Kẻ ngồi cùng bàn vừa nhắc nhở, Billy lập tức ngậm miệng lại.

Hàn Thu Minh thoáng nhìn qua trong khay cơm của An Sinh vừa còn thừa lại rất nhiều đồ ăn. Anh lại nhớ đến, một màn vừa rồi, bản thân đã tự ép buộc mình phải nhét cả đống đồ ăn này vào bao tử, phải hi sinh vì tên nhóc quỷ này. Hàn Thu Minh có chút khó chịu, liền mở miệng dạy dỗ:

– Tên nhóc quỷ này, sao lại ăn ít đến vậy hả. Cậu cẩn thận, coi chừng không cao lên nổi nữa đi hả.

– … Xin lỗi.

An Sinh cúi đầu xin lỗi.

Cảm giác giống như mình đang bắt nạt tên này vậy.

Hàn Thu Minh không nhịn được lườm cậu một cái,

– Được rồi. Tôi nói cho cậu nghe một tin tốt đây. Từ ngày hôm nay trở đi, cậu chính là người trong băng nhóm của Brand. Ngày thường cố gắng theo sát bọn họ một chút đi. Thì, có lẽ, cái mông nhỏ của cậu, mới có thể may mắn, bình an được một quãng thời gian đi.

Hàn Thu Minh liếc mắt một cái nhìn Brand, ra hiệu cho hắn biết, cũng nên nói một chút cái gì đi.

– Ngày thường, tụi bây cũng nên quan tâm đến nó một chút.

Brand cố hết sức mở miệng nói ra một câu.

– Được rồi. Vì vậy, cậu nên cố gắng tập ở chung với nhóm bạn tù mới này đi.

Anh vỗ vỗ vai của An Sinh. Trong lòng của anh liền dâng một cỗ cảm xúc động mãnh liệt, bởi đến cuối cùng, anh cũng đã giải quyết xong một cái tâm sự rồi đi. Tâm tình của Hàn Thu Minh vô cùng vui vẻ, anh khe khẽ ngân lên một khúc ca, liền cất bước rời khỏi phòng ăn.

Bỏ lại, một đám đàn em của Brand đang nhìn chằm chằm về phía hắn, chờ đợi chỉ thị của hắn.

– Billy, tên oắt con này liền giao cho mày đi.

Brand liếc mắt lạnh lẽo nhìn về phía An Sinh một cái. Dù là ai thì cũng có thể nhìn ra Brand không hề thích An Sinh một chút nào cả, hắn đồng ý bảo vệ cậu, hoàn toàn là vì lời thỉnh cầu của Hàn Thu Minh đi.

– Vâng ạ.

Billy vươn tay lên vỗ vỗ bả vai của An Sinh,

– Nhớ kỹ, cố gắng theo sát tao. Nếu không, thì cái mông nhỏ của chú em mày, rất khó giữ được nha.

Mí mắt có hàng lông mi dày rậm liền rũ xuống phân nửa, che đi tâm tư chân thật ẩn giấu ở trong đôi con ngươi xám bạc kia, qua một hồi lâu, cậu mới khẽ gật đầu một cái, đáp:

– Ừm.

*

Đến thời gian được thả ra khỏi phòng giam để hít thở không khí trong lành, Hàn Thu Minh thường yêu thích trốn vào trong thư viện. Anh vô cùng thông minh. Nhưng ngày trước, được tự do ở ngoài, anh lại không thích tốn tâm tư để đọc sách. Tuy nhiên, hiện tại, nhân lúc khoảng thời gian ở trong tù này, anh cố gắng đọc thêm chút sách, tích góp kiến thức dần dần, để sau này, khi được ra ngoài, anh vẫn có thể nắm vững mấy kiến thức này, để còn sinh tồn ở trong xã hội này đi.

Ban đầu, ở trong thời gian này, vốn là sẽ không có ai dám tới quấy rầy anh. Nhưng mà, mọi chuyện ở đời đều sẽ có lúc xảy ra một vài lần ngoại lệ. Đặc biệt là do ngày hôm qua, anh đã làm ra một số hành vi đặc biệt đi.

– Thu, mùi vị của tên oắt con kia, ra làm sao nha?

Djar cười đến cả bộ mặt đều hiện lên sự dâm đãng, hắn cũng vừa ngồi xuống ở đối diện của Hàn Thu Minh mà hỏi.

Là ai đã truyền miệng, nói là chỉ có đàn bà phụ nữ mới bà tám, nhiều chuyện nha? Bởi, mấy thằng đàn ông mà muốn nhiều chuyện, thì đúng là không kém gì phụ nữ đi.

Khóe mắt của Hàn Thu Minh liền chuyển động, lập tức tầm mắt liền lướt qua, phần lớn đám người đang ngồi ở trong thư viện này, đều đang bày ra vẻ mặt chờ đợi, đều đang vểnh tai lên nghe trộm đối thoại bên này.

Thật là, một câu hỏi hết sức tẻ nhạt đi.

Ở trong lòng của Hàn Thu Minh thầm than một hơi. Anh vốn không phải là một người thích gây phiền toái. Ngồi trong tù ba năm, anh đều luôn tỏ ra là người biết điều với xung quanh. Nhưng không ngờ, chỉ bởi vì nhất thời mềm lòng, liền rước lấy nhiều sự chú ý đến vậy, anh cảm thấy mình thực sự là thất sách.

– Thu?

Djar đưa tay ra, quơ quơ ở trước mắt của Hàn Thu Minh, hắn lại lập tức lộ ra nụ cười ngả ngớn, trêu ghẹo nói:

– Sao vậy a? Mùi vị của tên oắt con kia có phải là quá tuyệt, đến mức khiến cho anh, đến tận bây giờ, vẫn còn dư vị sao?

– Ừ, đúng là không tệ.

Trả lời như vậy đã được rồi đi. Màn kịch có diễn hay đến đâu thì cũng phải có lúc cần phải kết thúc một cách rõ ràng a.

Hàn Thu Minh tự mình an ủi một hồi.

– A. Vừa nghe anh nói như vậy. Khiến cho tôi cũng muốn nếm thử mùi vị của nó nha.

– Đừng mong ước xa xôi nữa. Tên nhóc đó, đã được Brand thu nhận rồi.

– Thật hay giả?

Djar kinh ngạc, kêu lên.

– Làm gì mà phải giật mình đến thế a?

Hàn Thu Minh kỳ quái, liếc mắt nhìn gã,

– Brand vốn luôn yêu thích người tóc đen, cho nên, hắn thu nhận nó đó, cũng không có gì kỳ quái.

– Tôi lại cho rằng Brand sẽ giết chết tên oắt con này đó chứ.

– Cậu vừa nói cái gì?

Tiếng nói của Djar quá nhỏ, cho nên, Hàn Thu Minh không hề nghe rõ.

– Không có gì.

Tầm mắt của Djar lại rơi vào trang sách đầy chữ ở trước mặt của Hàn Thu Minh, đau đầu kêu lên,

– Thu. Anh, cư nhiên lại đang xem sách pháp luật sao??? Không phải là định sau khi ra tù xong, anh chuẩn bị đi làm luật sư đi.

– Sao lại có thể chứ.

Hàn Thu Minh cười nói,

– Từng làm tù nhân, vốn không thể làm luật sư được đâu a.

– Sau khi anh vừa ra tù, không phải đã có rất nhiều vị lão đại muốn mời anh về làm thủ hạ giúp bọn hắn làm việc sao?

Trong giọng nói của Djar khó tránh khỏi lộ ra một tia ước ao.

– Sau khi ra tù, tôi chỉ muốn làm một người bình thường mà thôi.

– Tại sao a? Thu. Anh xuất sắc đến thế, vốn không nên chôn mình ở một nơi tầm thường, khỉ ho cò gáy nào đó a.

– Xuất sắc? Djar, cậu cũng coi trọng tôi quá mức rồi đi.

Hàn Thu Minh bật cười.

Đôi mắt của Djar lập tức trợn to, tựa hồ như là có một hơi bị nghẹn cứng ở yết hầu, nhổ ra cũng không được, mà nuốt xuống cũng không xong. Cuối cùng, hắn không thể làm gì khác hơn là tỏ vẻ ủ rũ, bả vai buông xuống, thở dài.

Thực sự là Thu đã tự đánh giá bản thân mình quá thấp rồi đi. Anh ấy, cư nhiên, không hề phát hiện ra mỗi một vị đại ca ở đây, đều muốn mời anh ấy vào băng nhóm của bọn họ hay sao a?

– Nhiều chuyện cũng xong rồi. Còn có chuyện gì nữa không đây?

– Những thứ đồ này, cần anh tìm giúp giùm đây.

Djar đưa một tờ giấy cho Hàn Thu Minh.

Tuy rằng, đến tột cùng, cũng không thể biết được là làm sao mà Hàn Thu Minh tìm được mấy thứ đồ này, nhưng phần lớn mấy thứ hàng cấm này mà bọn họ sử dụng ở trong nhà tù này, đều chỉ có mỗi mình anh mới có thể lấy được.

– OK.

Nhìn lướt qua tờ giấy, Hàn Thu Minh nhét tờ giấy vào túi áo của mình,

– Ngày mốt đi, tìm xong rồi, tôi sẽ đưa cho cậu.

– Tôi chờ tin của anh.

Djar gật gù, đứng dậy,

– Vậy tôi không quấy rầy thời gian học hành chăm chỉ của anh nữa, sinh viên đại học a.

– Đồ vô lại.

Hàn Thu Minh ném bút về phía Djar. Chỉ có điều, hắn đã mau lẹ lách mình, tránh né.

Phần lớn đám người ban đầu ngồi chờ ở trong thư viện cũng đều đã cùng đi theo Djar mà rời đi. Bầu không khí có chút ồn ào ở trong thư viện vừa rồi, lập tức cũng chỉ còn lại mỗi một mình Hàn Thu Minh. Anh tiếp tục cúi đầu xuống, đọc tiếp quyển sách đang xem dở dang ở trên tay.

Nhưng, qua không bao lâu, anh lại bị người khác đánh gãy.

– Anh lập tức quăng em đi, cho những người khác, xem như là xong rồi sao?

Trong tiếng nói ngây ngô của thiếu niên còn mang theo một tia oán giận.

Hàn Thu Minh bất đắc dĩ đặt quyển sách ở trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn An Sinh.

– Tôi đây là vì muốn tốt cho cậu mà thôi. Cậu phải theo Brand thì cậu mới có thể an ổn sống tiếp ở trong đây được.

– Em theo anh, thì không được sao?

– Không được. Cậu theo tôi, không chỉ mỗi mình cậu gặp nguy hiểm, mà còn sẽ liên lụy đến tôi nữa a.

Tầm mắt của Hàn Thu Minh lập tức liền trở nên lạnh lẽo,

– Cậu phải hiểu rõ. Tôi vốn không phải là lão đại cái gì cả, càng không phải là kẻ có chỗ dựa vững chắc ở sau lưng. Tôi chỉ có một mong muốn duy nhất, đó là hy vọng bản thân có thể bình an sống đến khi ra tù. Ngày hôm qua, tôi cứu cậu. Chỉ vì tôi niệm chút tình đồng hương, bởi hai ta đều là người Trung Quốc mà thôi. Cậu đừng nên được voi mà đòi tiên.

– Em đối với anh mà nói, là phiền toái sao?

An Sinh hỏi ra, giọng điệu rất bình tĩnh. Nhưng phần bình tĩnh này lại khiến cho Hàn Thu Minh cảm thấy nảy sinh ra một tia khủng hoảng.

Chần chờ trong chốc lát, anh vẫn là gật đầu, nói thật:

– Không sai.

– Em hiểu rồi.

An Sinh gật gù. Cậu rất thẳng thắn liền trực tiếp xoay người rời đi.

Thấy An Sinh đã rời đi theo yêu cầu của anh, nhưng trong lòng của Hàn Thu Minh lại không cảm nhận được có một tia vui vẻ nào cả. Anh tự ép mình tiếp tục đọc sách. Nhưng, vừa lật qua hai trang sách, anh nhìn chăm chú mãi, cũng không hề có một chữ nào có thể nhét vào đầu được nữa. Anh mắng thầm một tiếng, lập tức đứng dậy đuổi theo.

*

An Sinh nổi giận đùng đùng, dậm chân bước đi trên đường.

Hàn Thu Minh, cư nhiên, dễ dàng vứt bỏ cậu đến vậy.

Điều này, khiến cho cậu cảm thấy bản thân mình phi thường phẫn nộ. Người tự chủ động tới trêu chọc cậu là anh. Mà người trước tiên vứt bỏ cậu cũng là anh!

Tên đàn ông khốn kiếp này lại dám đối xử tùy tiện với mình như thế, quả thật là không thể tha thứ được mà!

Trong đôi con ngươi màu xám bạc lập tức lóe lên tia sáng lạnh lẽo, lãnh khốc, vô tình giống như là lưỡi đao sắc bén vậy.

An Sinh luôn cúi đầu, bước đi mãi, như xông về thẳng phía trước. Cậu nhất thời không có để ý, liền không cẩn thận, va phải một kẻ khác.

– A. Đây, không phải là người đẹp nhỏ nhắn mới tới đây sao.

Lời nói ngả ngớn lời vừa vang lên bên tai, An Sinh lập tức ngẩng đầu lên, đối diện là một bộ mặt buồn nôn.

Kỳ thực, nói đúng hơn là bộ dạng của cái gã này, lớn lên đến buồn nôn thì cũng không quá chính xác. Ngũ quan của gã này, vẫn rất là đoan chính. Chỉ là ở trong ánh mắt của gã nam nhân, toát ra ý tứ ti tiện khiến cho từ trong đáy lòng của người bị nhìn dâng lên cảm giác buồn nôn, phảng phất như là đang bị một con rắn độc nhìn chằm chằm vậy.

– Nhìn gần, quả nhiên là cực phẩm nha.

Khuôn mặt của gã đàn ông này, tiến sát đến trước mặt của An Sinh, cười đến mười phần hạ lưu,

– Không biết là mùi vị khi tao đè lên làm mày thì sẽ ra sao đây.

Dứt lời, một bọn người đi theo ở bên cạnh của gã này, lập tức bao vây lấy An Sinh. Nửa vây chặt lấy, nửa lấn ép tới từng bước, vốn có ý định ép cậu đi về nơi vắng vẻ, ít người lui tới.

An Sinh cúi đầu. Thân thể của cậu bắt đầu run lẩy bẩy bởi vì sợ hãi. Cho nên, cũng không có ai chú ý đến, bên môi của cậu chậm rãi nở ra nụ cười châm biếm.

– Đứng lại!

Bất ngờ, một tiếng nói vang lên ở phía sau lưng, An Sinh đột ngột ngẩng đầu lên. Tầm mắt của cậu lướt qua bộ dạng cao to của kẻ đang chắn ở trước mắt mình, cậu lập tức nhìn thấy Hàn Thu Minh vừa thở hồng hộc, vừa nóng vội chạy đến. Trong đáy lòng của cậu, bỗng dưng, nảy sinh ra một tia vui mừng không thể nói rõ được càng không thể tả nổi lan tràn ra.

– Thu?

Gã đàn ông vừa nhìn thấy Hàn Thu Minh, sắc mặt khẽ biến, trở thành một biểu tình hơi khó coi.

– Chó Điên. Mày muốn dẫn nó đi nơi nào hả?

Hàn Thu Minh khựng lại, bắt đầu thở hổn hển, ổn định lại thân thể. Anh lập tức bước chậm về phía đám người này. Một vòng tròn gồm các gã cao to đang vây lấy An Sinh ở giữa, bởi vì anh tiến vao trong mà lập tức tránh ra chừa một con đường.

Nghe thấy Hàn Thu Minh gọi tên gã này, An Sinh mới biết cái gã ngu xuẩn, biến thái luôn khiến khiến cho người ta cảm giác vô cùng buồn này, cư nhiên là một trong bốn tên lão đại ở trong nhà giam B này.

– Thu. Ngày hôm qua, đã tặng lần đầu của tên nhóc con này cho mày rồi, chỉ là do mọi người đã nể mặt mày quá rồi còn gì nữa. Bây giờ, không phải là mày còn muốn độc chiếm tên oắt con này nữa chứ?

Chó Điên biểu đạt ra sự bất mãn của gã.

– Đương nhiên là không có rồi.

Đáp án này của Hàn Thu Minh khiến cho sắc mặt của chó điên thoáng có chút chuyển biến tốt lên. Nhưng, câu nói tiếp theo của anh, liền khiến cho sắc mặt của gã càng trở nên cực kì khó coi.

– Nhưng, tên nhóc này đã là người của Brand rồi.

– Đệt. Đừng tưởng rằng mày cứ lấy tên Brand là có thể ngăn cản được tao.

Chó Điên phi thường căm thù Brand vẫn luôn đứng ở trên gã, kiềm chế mọi hoạt vi của gã.

– Tao không phải là đang ép mày thả tên nhóc này ra. Mà, tao, chỉ là đang muốn nhắc nhở mày mà thôi.

Hàn Thu Minh mỉm cười. Nụ cười của anh, chung quy lại sẽ khiến cho người ta dâng lên một loại cảm giác thân thiết, hết sức dễ dàng khiến cho người ta đối với anh nảy sinh ra sự tin cậy.

– Không có cần thiết phải vì một tên nhóc quỷ này mà phá hoại quy tắc giữa mấy người đi. Nếu như, mày thật sự muốn cướp lấy tên nhóc quỷ này. Thì, Brand tuyệt đối cũng sẽ không nuốt nổi cơn giận này xuống đi.

Tuy rằng, thế lực của nhà giam B vốn là hỗn loạn, nhưng luôn có thể duy trì ở trên cái cán cân bằng mong manh. Một trong những nguyên nhân này, chính là bốn người bọn họ đã đưa ra quy tắc bất thành văn và ai trong họ cũng phải luôn luôn tuân thủ theo, sẽ không dễ gì xúc phạm đến điểm mấu chốt của đối phương.

Vừa nghe xong lời này, vẻ mặt của Chó Điên lập tức lúc trắng lúc xanh. Gã vừa không muốn từ bỏ người đẹp nhỏ nhắn này, càng không muốn nhường bước ở trước mặt đám đàn em. Nếu không thì đám đàn em nhất định sẽ nghĩ gã đang sợ hãi Brand.

– Chó Điên. Mày có thể ngồi vững trên vị trí đại ca này, lâu đến đến thế. Tao tin mày, khẳng định là một tên thông minh đi. Kẻ thông minh nhất định sẽ không vì nhất thời tức giận, mà đưa ra một quyết định sai lầm, đúng không? Tao tin là đám đàn em của mày, một mực đều đi theo mày, cũng là bởi vì sự thông minh, tài trí này của mày đi.

Tự nhiên, Hàn Thu Minh thật hiểu rất rõ ràng, cái cách nói uyển chuyển để chừa lại một bậc thang để cho người ta bước xuống.

Khóe mieng của Chó Điên động đậy, cuối cùng, gã liền cười to lên,

– Được rồi. Tao liền cho mày một chút mặt mũi vậy.

– Thật không hổ là kẻ làm lão đại. Quả nhiên, phong thái làm việc rất sáng suốt nha.

Ai cũng yêu thích nghe nịnh hót, huống chi còn là đang ca ngợi bạn là người thông minh nhất, được mọi người công nhận.

Hàn Thu Minh nói ra mấy lời nịnh nọt, ngọt ngào, khiến cho lòng tự ái của Chó Điên nhất thời chiếm được một sự thỏa mãn rất lớn, cho nên, gã liền thoải mái phất tay, mag theo đám đàn em rời đi.

Chờ đám người của Chó Điên đã đi xa, Hàn Thu Minh xoay người nhìn An Sinh, hỏi:

– Làm sao rồi? Cậu không có bị thương chứ?

– Anh không phải đã nói là bỏ mặc em rồi sao?

Tầm mắt của An Sinh thẳng tắp bay đến, nhìn chằm chằm Hàn Thu Minh, khuôn mặt của cậu còn biểu lộ ra vẻ oan ức.

– Ừ, đúng là tôi không muốn để ý tới cậu nữa.

Hàn Thu Minh thành thật trả lời.

– Vậy thì tại sao anh còn muốn gấp gáp chạy tới đây để cứu em. Cứ bỏ mặc em, bị mấy tên đó cưỡng bức, đánh đập đến chết là được rồi!

Đáp án này của Hàn Thu Minh vừa thốt ra, lập tức lại nhóm lên lửa giận của An Sinh.

– Cậu thật sự là muốn như thế sao?

Hàn Thu Minh lộ ra biểu tình thành thật, nhìn chằm chằm An Sinh.

An Sinh nghiêng đầu qua chỗ khác, không trả lời.

– Quả nhiên, tên nhóc quỷ này còn rất thích làm nũng nha.

Hàn Thu Minh đưa tay xoa loạn mái tóc đen ngắn của An Sinh,

– Nhưng, tôi lại không thể che chở, cưng chiều cậu được a. Ở đây, cậu chỉ có dựa vào bản thân mới có thể tiếp tục sống sót an ổn, có hiểu chưa? Cậu không thể ký thác hi vọng ký thác ở trên người của kẻ khác được. Tôi không muốn để ý đến cậu. Là bởi vì, tôi nhất định phải để cậu học được được cách làm sao để sinh tồn một mình ở trong đây a.

Một tia tâm tư kỳ dị tâm tư lướt qua ở trong lòng, cánh tay xuôi theo thân người, hai bàn tay buông xuống của An Sinh, bất chợt, nắm lại thành quyền.

– Vậy tại sao anh còn lại tới cứu em?

– Việc này a.

Hàn Thu Minh có chút ngượng ngùng, vươn mấy ngón tay gãi gãi gò má của anh,

– Có chút không đành lòng bỏ mặc cậu đi. Tôi vốn không muốn đứng ở một bên mà nhìn một nhóc con khỏe mạnh, chỉ có một thân một mình như cậu, lại bị hủy diệt ở trong đây, như vậy đi.

– Thu, kỳ thực, anh là một kẻ ba phải đi.

An Sinh ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Hàn Thu Minh.

Nhìn thấy nụ cười quá mức anh tuấn của An Sinh, Hàn Thu Minh cảm thấy nhịp đập trái tim như lỡ nhịp một cái vậy. Anh theo bản năng, dời tầm mắt đi, oán giận bật thốt:

– Lắm lời.

– Em sẽ ngoan ngoãn học hỏi cách để làm sao khiến bản thân có thể sinh tồn an ổn ở đây. Vậy thì, anh có thể để cho em tiếp tục đi theo anh, có được hay không? Em tuyệt sẽ không liên lụy anh đâu. Em bảo đảm.

An Sinh ôm lấy cánh tay của Hàn Thu Minh, làm nũng nói.

– Nói suông, mà không làm được, cũng vô dụng mà thôi.

– Em sẽ chứng minh cho anh thấy!

– Chờ cậu chứng minh được đi đã, rồi lại nói.

– Một lời đã định!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.