Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 64: Chương 64




Từ hôm Hứa Lương Cầm nói chuyện với Tina thì cô cũng không gọi cho Tống Dật Hàng nữa, không phải vì cô cũng không muốn nghĩ đến nữa mà Tống Dật Hàng cũng chẳng phải trẻ con, nếu anh ta muốn gặp Tina thì cô có ngăn thế nào cũng chẳng được huống chi ý của Tina đã rõ ràng rồi cho nên Tống Dật Hàng tự biết làm thế nào.

Cuộc sống không người làm phiền thật dễ chịu, Hứa Lương Cầm lại ngồi viết tiểu thuyết, bao cố gắng của cô thu về không ít, nhìn tiền nhiều khiến tâm tình cô rất thoải mái.

Lại qua một tuần, Tống Dật Hàng đột nhiên xuất hiện ở nhà trọ, Hứa Lương Cầm chỉ cầm chìa khóa mở cửa và cũng không nói gì.

Tống Dật Hàng có chút khẩn trương ôm cô: “Lương Cầm, thời gian qua anh không liên lạc, em không giận anh chứ?”

“anh có thể nói lý do gì khiến em không tức giận được không?” Hứa Lương Cầm đẩy Tống Dật Hàng ra, cô rất bài xích anh lúc này, mùi vị này tuy nhẹ nhàng dễ chịu nhưng nó ám mùi đàn bà, cô tin Tống Dật Hàng nhưng cô chẳng tin mấy trò quỷ của Tina.

“Mấy ngày nay anh luôn nói cho Tina về tình cảm của chúng mình, sau đó nói anh sẽ chỉ yêu mình em với cô ấy nhưng Tina rất ngoan cố với lại sức khỏe yếu đi, sau khi anh nhắc tới em thì cô ấy đều tức giận, anh chỉ có thể ở lại và chăm sóc cho cô ấy.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó gì cơ?” Tống Dật Hàng không hiểu ý của Hứa Lương Cầm.

“Sau đó là nếu Tina cần thì anh chạy đến và bỏ mặc tôi, có phải Tina bên cạnh thì anh không sầu lo nữa đúng không? Dù sao chúng ta cũng nửa tháng không liên lạc tôi thấy anh vẫn khỏe mạnh lắm.”

Nghe thấy giọng của Hứa Lương Cầm, Tống Dật Hàng càng vui vẻ: “Hiếm khi thấy em ghen đấy, chẳng qua không ai ngăn được anh gặp người con gái của anh đâu. không phải anh suốt ngày bên cạnh Tina, em cũng biết anh là của ai mà. Chúng ta lúc nào cũng có thể ở cùng một chỗ với nhau. Em nghĩ anh yếu đuối lắm sao?”

“Cảm xúc của dì Tina lớn như vậy, cảm giác của tôi có là cái thá gì? Hơn nữa đó là chỗ ở sau này của tôi, tôi còn chưa đặt chân đến mà đã bị một con đàn bà xa lạ nhúng chàm vào, các người cô nam quả nữ ở với nhau ai biết được làm trò gì? Đến lúc đó có khi anh lại mềm lòng ôm ấp người đẹp đấy.” Hứa Lương Cầm cay cú.

Tống Dật Hàng ngạc nhiên đứng lên: “Làm sao em biết anh với Tina chuyển ra ngoài biệt thự? Hôm nay anh tính nói với em đấy.”

Nhìn biểu cảm của Tống Dật Hàng, Hứa Lương Cầm giật mình: “Tina không nói một tuần trước em gọi cho anh à?”

“không có, anh không biết em gọi điện cho anh.”

“thật ra em cũng chẳng trách cô ấy không nói cho anh biết, cơ bản anh cũng sẽ chẳng gọi cho em. Thôi tốt nhất đừng nói tới chuyện này nữa, lúc em bảo Tina đưa máy cho anh thì cô ấy nói hai người chuẩn bị ăn khuya không tiện nghe nên em tắt máy.” Nếu Tina không nói thì cô cũng không nói miễn cho bị nói là người bịa đặt.

Tống Dật Hàng nhíu mày, Tina không nói cho anh biết là Hứa Lương Cầm gọi cho anh, trong di động cũng không để lại lịch sử cuộc gọi, chỉ có thể là Tina đã xóa đi.

“anh xin lỗi em, Lương Cầm. anh chưa thấy Tina giận bao giờ nên có chút bối rối, mong em tha thứ cho anh, sau này sẽ không bao giờ như thế nữa đâu. anh đưa cô ấy về biệt thự là vì cô ấy nói sống ở khách sạn không quen, chuyện này anh không cùng em thương lượng là anh không đúng.” Sau khi anh về sẽ hỏi chuyện điện thoại với Tina, việc cấp bách bây giờ là trấn an bạn gái mình, Tống Dật Hàng vẫn biết nặng nhẹ.

“Em cũng không trách anh nhưng bao giờ Tina về Mỹ?” Hứa Lương Cầm tùy ý hỏi.

Tống Dật Hàng thấy Hứa Lương Cầm không giận nên cũng vui vẻ lên: “Cái này anh cũng không hỏi, tùy cô ấy thôi, dù sao cô ấy ở Mỹ cũng chẳng làm gì.”

“cô ấy không làm việc à?”

“Ừ, không làm việc. Phòng khám đóng cửa, cô ấy vẫn ở nhà làm nghiên cứu.”

“Vậy cô ấy lấy gì mà sống?”

Tống Dật Hàng buồn cười nhìn Hứa Lương Cầm: “Em cảm thấy anh sẽ để ân nhân của mình chết đói sao? anh đã lập một quỹ cho cô ấy rồi.”

Hóa ra cô không phải người đầu tiên mà Tống Dật Hàng đặc biệt bảo vệ, cho dù Tina sớm được Tống Dật Hàng chăm sóc là thỏa đáng nhưng cô vẫn không dễ chịu, có ai thích người đàn ông của mình quan tâm người đàn bà khác mà không phải mình đâu!

“Buổi tối em ăn gì để anh đi nấu.” Tống Dật Hàng không phát giác sự thay đổi của Hứa Lương Cầm.

“không muốn ăn gì cả, nhưng anh đã tới thì uống với em chút rượu đi.”

“anh lái xe đến đây, ăn tối xong anh còn phải về chỗ Tina, không được uống rượu.”

Mẹ nó. Cái này hơi quá đáng với bà đây rồi. Hứa Lương Cầm sầm mặt, hiện giờ cô chẳng khác nào người thứ ba, chỉ có thể chờ người đàn ông của mình rảnh!

Tống Dật Hàng dựa vào sô pha thấy Hứa Lương Cầm không nói gì thì nghiêng đầu nhìn cô, lúc này mới phát hiện sự việc có chút không ổn. “Mới vừa tốt mà sao lại tức giận thế này?”

Hứa Lương Cầm nhìn Tống Dật Hàng: “Vừa rồi tôi không tức là bởi vì tôi nghĩ đến việc anh sẽ khó xử. Bây giờ tôi mất hứng là vì anh chẳng quan tâm quái gì đến cảm nhận của tôi. Tôi nói rồi, tôi mới là bạn gái của anh. Tina của anh dù là tình thân, tình bạn hay tình gì tôi cũng có thể lấy lý do cho anh được, nhưng anh vì cô ta mà quan tâm hết cảm xúc hay sức khỏe thân thể mà bỏ qua tình cảm của chúng ta. Cái này tôi chẳng thể tìm một lý do nào hết được!”

“anh bỏ qua tình cảm của chúng ta lúc nào? Tina mới đến đây không lâu nên cảm thấy cô độc mà anh lại kiên trì đuổi Hisako đi nên cô ấy rất thương tâm, cô ấy sợ anh bị tổn thương nên cảnh giác với em thôi, anh chăm sóc cô ấy thì có gì là quá đáng?” Tống Dật Hàng có chút bực bội.

“anh không cần tức giận với tôi làm gì. Cái gì nên cái gì không nên tôi vẫn phân biệt được, tôi chỉ biết cô ta không cho tôi nói chuyện với anh, hơn nữa cũng không hi vọng tôi sống với anh suốt đời, điểm ấy tôi nghĩ anh nên biết. Tôi có thể tìm lý do cho anh một lần, hai lần, thậm chí ba lần nhưng không thể nhân nhượng được vì tình cảm cũng vì thế mà ngày một đi xuống, Hay anh tính đến khi nào cô ta đè lên đầu tôi thì tôi mới lý sự giận dỗi được?” Hứa Lương Cầm mất hứng, cô không ngại Tống Dật Hàng chăm sóc Tina nhưng chuyện gì cũng một vừa hai phải thôi chứ.

Tống Dật Hàng khổ sở xoa mắt: “Lương Cầm, em luôn nói cho anh thời gian thuyết phục Tina, chuyện này không phải em đã hứa sao?”

“Kế hoạch luôn biến hóa, tôi biết các người chuyển nhau tới biệt thự nhưng làm sao tôi biết có chuyển nhau lên giường hay không? Dù sao thì anh nghĩ cô ta có cảm xúc không ổn định này nọ, cô đơn các thứ. Chuyện quá rõ còn gì!”

Tống Dật Hàng tức giận: “Bây giờ em đang không bình tĩnh, lúc khác chúng ta gặp nhau nói sau, bằng không bây giờ em nói toàn những câu làm người khác tổn thương thôi.” nói xong anh đứng dậy cầm áo khoác ra ngoài cửa.

Hứa Lương Cầm cũng đứng lên: “Tôi nói mấy câu làm anh tổn thương sao? Tống Dật Hàng, anh tự để tay lên ngực mình mà hỏi xem Tina đang làm cái quái gì ở đây? Tôi không tin lanh không phát hiện được. Vậy tôi hỏi anh, bây giờ tôi muốn tìm một người đàn ông bên cạnh để tâm sự cùng tôi, anh có thể bình tĩnh được không?”

Tống Dật Hàng dừng một chút nhưng vẫn ra khỏi cửa.

Hứa Lương Cầm tức giận ném dép về phía cửa, sau đó lại bực mình ngồi trên sô pha đến tận lúc trời tối cô mới ra ngoài mua thức ăn.

Xuống tầng nhìn thấy xe của Tống Dật Hàng, cô mở cửa. “anh ở đây làm gì?”

“anh không ở đây thì đi đâu?”

“anh không về chăm sóc Tina yêu quý của anh sao? Bây giờ mà không về có khi người đẹp giận cho!”

“anh càng sợ em đi gặp người đàn ông khác hơn.”

Hứa Lương Cầm bị khuôn mặt đau khổ của Tống Dật Hàng làm buồn cười: “anh trở về đi, em mua chút đồ ăn rồi lên tầng.”

Tống Dật Hàng lắc đầu: “Trở về chăm sóc Tina là lời quá đáng của anh khiến em giận, anh cũng không muốn về, anh không nên cãi nhau với em, là anh không nghĩ tới cảm nhận của em.”

“Em chỉ muốn anh phân biệt rõ quan hệ mà thôi. anh không rõ, đến lúc đó sẽ làm mệt mỏi người xung quanh, mâu thuẫn cũng vì thế mà tăng lên, chia tay dù sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra vì những hiểu lầm đấy.”

“anh biết, là anh không tốt.”

“đi, đưa em ra phố ăn uống. Em muốn ăn đồ nướng.”

Cơm nước no nê rồi Tống Dật Hàng lại trải qua đêm đẹp với Hứa Lương Cầm, mãi cho đến ngày hôm sau mới đi đến chỗ Tina ở.

Tống Dật Hàng cười ôn hòa: “một tuần trước Lương Cầm gọi cho tôi sao chị không nói cho tôi biết?”

“Em không muốn anh có quan hệ gì với cô ấy, đương nhiên không nói cho anh biết.”

“Tôi ở chỗ Lương Cầm, phòng này tôi chuẩn bị vì cô ấy, bây giờ chị đến đây ở tất nhiên tôi phải nói cho cô ấy một tiếng. Tuy Lương Cầm nói không sao nhưng tôi rất sợ cô ấy lại nghĩ lung tung nên tôi đến nói cho cô ấy biết.”

Tina nhìn Tống Dật Hàng: “Từ trước tới nay anh chưa bao giờ e ngại một ai ghen ghét mà bỏ qua em.”

“không phải tôi không để ý chị mà đó là sinh hoạt cá nhân của tôi.”

Tina không thèm nói lại.

Tống Dật Hàng thở dài, rốt cuộc vẫn không thể trách nổi, chỉ vỗ vai cô và nói: “Tôi không trách gì chị nhưng Lương Cầm là bạn gái của tôi, tôi mong chị có thể chấp nhận cô ấy và chúc phúc cho chúng tôi, tương lai con của chúng tôi sẽ nhận chị là mẹ nuôi.”

Tina sợ hãi ôm Tống Dật Hàng: “Dật Hàng, em rất sợ, sợ em sẽ mất đi hơn 20 năm cố gắng chăm sóc anh, anh mất nhiều thời gian mới khôi phục lại ban đầu, anh làm sao có thể nghi ngờ em không mong anh hạnh phúc chứ? Hứa Lương Cầm không phải Hisako đâu, cô ấy sẽ cãi nhau với anh, cô ấy sẽ giận dỗi với anh, thậm chí cô ấy sẽ chia tay với anh, cô ấy sẽ bị bệnh, sẽ chết đi, anh không thích Hisako thì chúng ta sẽ tìm người khác, em không muốn ở đây một ngày nào nữa!”

Tống Dật Hàng trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Chị muốn đi đâu thì tôi đưa chị đi nhưng tôi không thể rời khỏi Trung Quốc.”

“Đương nhiên có thể, chỉ cần không ở chỗ này thì đâu cũng được, em không hiểu Trung Quốc nhưng em sẽ cố gắng sống ở đây, hay chúng ta về kia đi.”

Tống Dật Hàng gật đầu: “Chị cứ chuẩn bị đi, hai ngày nữa chúng ta xuất phát.”

Tina tựa vào ngực Tống Dật Hàng nở nụ cười dịu dàng nói: “Vâng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.