Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 66: Chương 66




Dư Mạn Quân nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Hứa Lương Cầm thì cười: “Sao con không vào, dì thấy Dật Hàng ở dưới tầng nên tránh nó, đây là lần thứ ba dì nhìn thấy nó trong năm đấy, sắc mặt nó cũng không khác con là mấy.”

Hứa Lương Cầm xấu hổ đóng cửa nói: “Con xin lỗi, dì đến đây khiến con bất ngờ quá.”

“Đúng là dì mạo muội quá rồi, dì xin lỗi con vì dì quá sốt ruột, hôm kia trở về nghe Mạnh Tề nói Dật Hàng bị bệnh, cũng nghe nói chuyện của con với Dật Hàng nên đến đây tâm sự, Dật Hàng có khá hơn không con?”

một người mẹ muốn hỏi thăm sức khỏe của con mình mà cũng phải hỏi người ngoài sao? không thể không nói làm mẹ như vậy quá thất bại rồi. Hứa Lương Cầm vốn không có ý tốt gì với bố mẹ Tống Dật Hàng, thấy mẹ anh lo lắng thì càng không cho là đúng.

“Dật Hàng bị bệnh là mấy tháng trước, lúc đó anh Mạnh Tề đã gọi cho hai bác, hình như hai bác đang ở nước ngoài.”

“Đúng vậy, chúng ta đang ở nước ngoài, hôm nay bố nó định tới đây nhưng việc chưa xong nên phải ở nhà làm nốt. Dì biết chúng ta không phải bố mẹ tốt nhưng chúng ta chưa bao giờ hết quan tâm hay yêu thương nó, trước đây nó chịu nhiều đau khổ cũng là vì bọn ta tạo nên.” Lúc Dư Mạn Quân nói chuyện, gương mặt toát lên vẻ bi thương.

Hứa Lương Cầm nhìn một người già đau khổ như thế thì không nói gì nhiều, chỉ im lặng.

“Thôi không nói mấy lời này, hôm nay dì đến đây chỉ muốn xem Dật Hàng có tốt không. Tuy vừa rồi nó có vẻ tức giận nhưng thân thể rất khỏe mạnh, con có phải là Hứa tiểu thư mà Khương Doanh giới thiệu là đối tượng hẹn hò với nó đúng không? Dì thấy con với Dật Hàng đều thích nhau, tốt nhất là nên làm đám cưới nhanh chóng đi, dì với bố nó đều chờ bế cháu lâu lắm rồi.”

Trời ơi, cô vừa nghĩ cái gì thế này? cô lại nghĩ bố mẹ Tống Dật Hàng biết sẽ ngăn cản cô bằng mọi cách, cô bị giận quá nên thần kinh rồi sao?

“Bọn con không tính chuyện kết hôn đâu bởi vì vợ trước của Dật Hàng không đồng ý, địa vị của chị Tina hơn hẳn với con.”

“Cái con bé bác sĩ tâm lý gì đó hả? Trước đây Dật Hàng có nói vài ba lần về con bé đó, chẳng qua chúng ta không nghĩ tới nó sẽ kết hôn với cô ta, vì sao cô ta không đồng ý? Chẳng phải đã ly dị với Dật Hàng rồi sao? Lại nói tiếp dì là mẹ nó càng đáng trách hơn, con kết hôn cũng không biết, đến khi con ly hôn mới biết. Mặc dù dì không thích Tina gì đó nhưng nếu không có cô ta thì thằng bé sẽ không được như ngày hôm nay, nếu như cô ta có ý kiến đó thì chẳng phải ý tốt gì cho cam.”

Hứa Lương Cầm có chút tức giận, hơn nữa vừa cãi nhau với Tống Dật Hàng nên kiên nhẫn rất kém: “Con nghe nói hai bác đưa anh ấy ra nước ngoài là vì bất đắc dĩ nhưng con biết khi đó Dật Hàng đã được an toàn vì sao bậc bố mẹ là hai bác không bỏ chút thời gian ra quan tâm anh ấy? Dì có thể gặp Tina nhiều lần thì sao không nhìn con trai mình một chút, khó trách bây giờ quan hệ xuống dốc như thế!”

Dư Mạn Quân đối mặt với Hứa Lương Cầm đang tức giận: “Là chúng ta không tốt, khi Dật Hàng mới phát bệnh thì dì và bố nó chạy ngược xuôi đi tìm thầy thuốc, đến khi gặp Tina mới biết bệnh của nó nặng thế nào, dì cũng từng sợ hãi đến chết đi sống lại, muốn bỏ hết công việc để đến chăm sóc nhưng lúc đó Dật Hàng không muốn gặp dì với bố nó, chúng ta chỉ có thể thông qua Tina và hình ảnh để nhìn nó, chúng ta chỉ có thể nhìn nét mặt của nó qua từng tấm ảnh, biết nó vui buồn thế nào, đau khổ ra sao, quả thật thằng bé bị như vậy thì chúng ta có lỗi nhiều nhất. Tuy nhiên bây giờ Dật Hàng có con chăm sóc, vậy dì chỉ muốn cầu xin Hứa tiểu thư con hãy sống vui vẻ bên thằng bé. Thằng bé đã trải qua một tuổi thơ không giống một đứa trẻ bình thường nên có, nhà chúng ta tuy gia thế hiển hách nhưng đắc tội cũng nhiều, nếu con cần gì thì gọi cho dì, đây là số di động của dì, tất cả yêu cầu của con dì sẽ cố gắng đáp ứng. Đây là thẻ ngân hàng dì cho con, mỗi tháng sẽ có mấy vạn chuyển vào đây giúp con ăn tiêu may mặc, con thích gì thì cứ mua mà dùng. Tính Dật Hàng không tốt, con hãy tha thứ cho nó, nếu con chuẩn bị kết hôn với Dật Hàng thì hãy nói với dì một tiếng, để cho bậc làm bố mẹ như chúng ta chuẩn bị cho. Dì còn mua một bộ trang sức tặng con nữa, ngoài ra còn chuẩn bị hai biệt thự cho cháu trai cháu gái, con yên tâm, chúng ta không trọng nam khinh nữ, Dật Hàng chỉ cần có một gia đình yên ấm là đủ, chúng ta có thể nhắm mắt khi xuống suối vàng rồi.”

Hứa Lương Cầm ngây ngốc nhìn mẹ Tống Dật Hàng nhét thẻ ngân hàng vào tay mình, không thể không nghĩ đến câu nói mẹ nào con nấy, trả thù lao cũng hậu hĩnh như nhau nhưng bây giờ cô với Tống Dật Hàng đang cãi nhau và có khi chia tay nên làm sao cô nhận được? Lại nói tư tưởng nhà này quá thoáng rồi, không trọng nam khinh nữ như bao nhà giàu khác, nội dung vở kịch có hơi khác, bây giờ không còn thịnh hành hình tượng phu nhân độc ác nữa, chỉ có một dì phúc hậu cho cô tiền mà thôi, ông trời muốn trêu cô à?

cô biết mẹ Tống Dật Hàng làm vậy là muốn cải thiện quan hệ giữa cô và Tống Dật Hàng, nhưng mà hơi hào phóng quá đà rồi.

Mặt khác cô cảm thấy không thích hợp chỗ nào ấy, trong thời gian ngắn không nghĩ ra, đành phải đưa thẻ lại, kết quả một lúc lâu mới nói được câu “Con không thể nhận được”.

“Dì à, dì vừa nói dì từng rất nhiều lần muốn gặp anh để chữa bệnh cho anh nhưng Dật Hàng không chịu gặp dì sao?”

Dư Mạn Quân bị hoảng sợ nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy, Tina nói Dật Hàng không muốn gặp chúng ta, còn giới hạn địa phương khiến dì với bố nó không được đến thăm nó, chúng ta cũng không dám vì sợ nó sẽ giận, nhưng Tina có cho chúng ta xem những bức ảnh chụp Dật Hàng, có thể nhìn thấy nó đang trưởng thành khiến lòng ta ấm áp.”

Đúng rồi, vấn đề là ở chỗ này! cô nhớ rõ Tống Dật Hàng có nói là bố mẹ của anh không muốn gặp anh mà bây giờ mẹ anh lại nói vì anh không muốn gặp họ nên họ không dám gặp mặt cho nên vì thế mà quan hệ giữa hai bên lạnh nhạt, nếu bọn họ có mối quan hệ xa cách đó thì chỉ có thể là Tina gây ra! Chẳng lẽ cô ta gây khó dễ và ngăn cách quan hệ giữa hai bên, và cố ý khiến Tống Dật Hàng hiểu lầm bố mẹ của mình? Nhưng cô ta làm vậy thì có lý do gì chứ, luôn phải có lý do chứ nhỉ?

không nghĩ nổi nguyên nhân, Hứa Lương Cầm cảm thấy rất phức tạp, cô phải nghĩ cho thật kĩ mới được.

“Con nghỉ ngơi đi nhé, dì về trước đây, có việc thì nhất định phải gọi cho dì, dì sẽ nghĩ cách giúp con.” Dư Mạn Quân thấy Hứa Lương Cầm không yên lòng, nghĩ con bé vừa cãi nhau với con mình nên không được tốt vì thế cũng đứng dậy rời đi.

Đợi Hứa Lương Cầm lấy lại tinh thần chỉ thấy trên mặt bàn có thẻ ngân hàng cùng danh thiếp, mẹ Tống Dật Hàng không thấy đâu, lúc này cô mới phát hiện mình đã thất lễ rồi.

Trở về phòng cất danh thiếp, Hứa Lương Cầm ngồi trên bàn học cầm bút vẽ vẽ, lúc này mới sáng tỏ một chút nhưng cũng đồng thời liên kết chuyện Tống Dật Hàng giấu cô chuyện của Khương Doanh và Uông Tân Dương.

Nếu Tina có nguyên nhân để ly gián Tống Dật Hàng với bố mẹ anh vậy thì cô đi nói cho anh biết. Nhưng Tina quan trọng với anh vậy, anh chịu tin cô sao? Chẳng may bị đá một cái rồi kích động thì cô làm sao tiếp đây?

Trong lòng Hứa Lương Cầm đang phiền lòng, so với chuyện cãi nhau vừa rồi chẳng đáng một xu, chỉ cần người khác tốt thì anh cần gì phải phân biệt yêu với không yêu, hai người chỉ cần hạnh phúc vui vẻ khi ở với nhau là được!

Chỉ có cô mới có thể tra ra chuyện này, cũng không thể tới Mỹ được, mà cho dù tới Mỹ rồi thì điều tra được gì? Phải tính kỹ lại.

Dưới tình huống thế này thì Hứa Lương Cầm chỉ có thể gọi cho Tô Hiểu Vũ.

“Việc này khá phức tạp bởi vì cô ta có mục đích gì thì chỉ cô ta biết, trừ khi mọi người chất vấn trực tiếp với nhau.” Tô Hiểu Vũ nghe xong cũng khó giải quyết.

Hứa Lương Cầm lập tức lắc đầu: “Cái này không được đâu, chúng ta làm gì có chứng cứ mà làm bởi vì chúng ta không biết bố mẹ Tống Dật Hàng có nói dối hay không? Chẳng may dì ấy vì muốn cải thiện quan hệ với con trai nên nói nhẹ đi thì sao? Đến lúc đó thì càng loạn!”

“Vậy cậu thấy dì ấy không nói dối thì sao Tina kia phải làm vậy?” Tô Hiểu Vũ hỏi Hứa Lương Cầm.

“Tớ nghĩ chỉ có thể vì tiền, cô ta không bị thần kinh khi yêu Tống Dật Hàng từ lúc 12 tuổi chứ?”

“Tống Dật Hàng có cho cô ta tiền à?”

“Ừ, lập cho cô ta một cái quỹ, cuộc sống khẳng định sung túc hơn bao giờ hết.”

“Nếu thật sự vì tiền thì tớ thấy tâm cô ta cũng sâu đấy, có thể nhìn xa trông rộng vậy mà.”

Hứa Lương Cầm thở dài: “Chúng ta ở đây đoán mò cũng không được, đau đầu quá đi mất.”

“không bằng gọi Đại Long về, ba người vẫn hơn.”

“Được đấy, cậu gọi đi.”

Tô Hiểu Vũ lập tức gọi điện cho Ngô Thừa Long. Ngô Thừa Long vui vẻ nói sẽ đặt vé tàu nhanh nhất về đây.

“Cậu kể xong rồi thì Đại Long nói sẽ cố về nhanh.” Chờ Hứa Lương Cầm tắt máy thì Tô Hiểu Vũ nói.

Hứa Lương Cầm trầm mặc nhìn Tô Hiểu Vũ: “Đúng là phải bảo Đại Long về, bằng không không có hai cậu thì tớ không ứng phó nổi.”

“Làm sao thế?” Tô Hiểu Vũ khẩn trương.

“Vừa rồi gọi cho tớ là Shibata Hisako.”

“cô ta còn gì ám cậu vậy?”

“cô ta nói chồng trước của Tina đang uy hiếp cô ta.”

“Uy hiếp cô ta vì cái gì?” Tô Hiểu Vũ mở to mắt.

“cô ta chưa nói, cô ta chỉ nói sẽ cố gắng đến Trung Quốc để nói hết tình hình cho tớ và mong tớ giúp cô ta tránh Tina, nếu không thì cô ta sẽ gặp nguy hiểm.”

“Cậu định làm gì?”

Hứa Lương Cầm nhìn ra cửa sổ: “Lúc này nói gì thì nói tớ phải tra ra chân tướng sự việc, không phải cô ta muốn tránh Tina sao, tớ giúp cô ta!”

Ngày hôm sau Hứa Lương Cầm đang suy nghĩ xem phải lấy lý do gì gọi cho Tống Dật Hàng thì Tống Dật Hàng đã gọi cho cô trước rồi.

“Chuyện gì?”

“Ngày hôm qua mâm nhỏ văng vào chân em có đau không?” Tống Dật Hàng quan tâm hỏi.

“Tôi chưa chết. Tôi không phải trẻ con lên ba mà bị thương tật, ô mà anh Tống chưa đưa chị Tina đi chơi sao?”

Tống Dật Hàng lập tức nói: “anh đang tức mới nói thế, anh không dám làm vậy đâu.”

“Ôi thế thì tôi thất vọng quá rồi, miệng anh bản lĩnh lắm mà.”

“Lương Cầm, anh gọi cho em không phải muốn cãi nhau với em, chúng ta nói chuyện bình tĩnh được không? anh có thể thề là lúc đó anh tức thôi, về sau em là nhất, em muốn gì anh cũng chiều, anh không dám ho he nửa lời.”

“Tôi cũng chẳng muốn cãi nhau với anh nhưng tôi không ngửi được hành vi của vợ cũ nhà anh. Hơn nữa tôi cũng không cho phép cô ta đặt chân vào phòng của tôi. Trừ khi anh bắt cô ta đi, hoặc l đuổi cô ta về Mỹ hoặc là để cô ta rời đi, nếu không thì tôi với anh sẽ chẳng xảy ra chuyện gì tiếp theo hết. Phòng ở đã trang hoàng kĩ thì sao, tôi sẽ không bao giờ đặt chân đến đó!”

“Lương Cầm, em làm khó anh rồi.”

“anh cảm thấy tôi đang đè đầu anh hả? Được thôi, cô ta không đi thì tôi đi!”

“Em muốn đi đâu?” Tống Dật Hàng lập tức hoảng sợ.

“Chắc anh chưa biết đâu nhỉ, ngày hôm qua sau khi anh đi thì mẹ anh tới tìm tôi, dì ấy rất thích tôi và đưa cho tôi một chiếc thẻ nói hàng tháng sẽ cho tôi vài vạn, tôi có tiền rồi thì muốn đi đâu chẳng được. Trước tiên đi hết thắng cảnh trong nước, sau đó sẽ ra nước ngoài đi chơi. Về phần anh với cô vợ trước đáng quý của anh nên duyên hay tách duyên thì cũng chẳng liên quan tới miệng ăn miệng chơi hàng ngày của tôi, tôi không nhìn thấy nên tâm tôi cũng chẳng phiền!”

cô vừa nói xong thì Tống Dật Hàng nóng nảy, anh không ngờ mẹ anh sẽ gặp Hứa Lương Cầm: “Lương Cầm, anh không cho phép em làm vậy!”

“anh có quyền gì? Tôi chịu đủ chuyện của các người rồi. anh chỉ biết anh khó chịu, anh có nghĩ tới việc hàng ngày tôi phải chịu đựng thế nào không? Có khi nào hai người tịch mịch quá chịu không nổi thì lăn một vòng trên giường, cô ta mang danh là bác sĩ tâm lý làm một loạt trị liệu trị lủng trên người anh, tôi mà không đi thì tôi sẽ bị các người hành cho bị điên! Tôi chỉ muốn có một tình yêu bình thường, một cuộc hôn nhân yên ấm, vì sao tôi phải trắng mắt nhìn người tôi yêu đi quan tâm con đàn bà khác mà không phải tôi?” Hứa Lương Cầm tức giận nói.

Tống Dật Hàng trầm mặc, mở miệng nhưng rất sa sút nói: “anh biết em đang chịu khổ. Lương Cầm, em yên tâm, trước tiên anh sẽ mang Tina đi để chị ấy không quấy rầy em nữa, rồi khi đó anh sẽ đưa Tina về Mỹ! Em đừng chịu khổ một mình, em như thế thì anh cũng không thoải mái gì, em cứ vui vẻ ngoan ngoãn ở nhà rồi chờ mỗi ngày anh gọi cho em nhé, được không?”

Hứa Lương Cầm không trả lời.

“Lương Cầm, ngoan đáp ứng anh đi, đừng làm lòng anh căng thẳng, được không?”

“Vậy lúc nào anh mang cô ta đi, anh muốn đưa cô ta đi đâu?”

“anh sẽ giao chuyện công ty cho người khác làm rồi thứ 7 anh sẽ mang chị ấy đi, anh chuẩn bị đi miền Nam, chờ khi trở về anh sẽ đưa chị ấy về Mỹ luôn, cho dù là anh tự đưa đi hay là ai khác thì sẽ không để chị ấy ở đây, sau đó chúng ta kết hôn, kết hôn ngay và luôn!”

Hứa Lương Cầm nở nụ cười: “Được thôi, anh nói vậy thì em tin nhưng khi anh đi, đừng bị yêu tinh mê hoặc khiến hồn bay phách tán, đến lúc đó thì em chính thức chẳng cần anh! Còn có việc em quên hỏi anh, vì sao anh lại nói chuyện của chúng ta cho cô ta biết?”

Tống Dật Hàng nghe Hứa Lương Cầm cười, tâm tình cũng vui lên: “Vợ yêu yên tâm, anh nhất định thân thủ như ngọc, nếu anh làm sai gì sẽ trói người quỳ gối trước mặt em! Sở dĩ anh nói với Tina chuyện đó vì giống như bạn bè thân thiết với nhau thôi, có chuyện vui thì kể chung vui, bởi vì thích em, yêu em và em đồng ý ở với anh nên anh muốn kể cho người mình thân nhất thôi, muốn Tina cũng vui vẻ như anh, chỉ không nghĩ đến việc Tina không thích mà đối mặt với anh và xảy ra nhiều chuyện đến vậy!”

“Em hiểu, là em không hiểu ý anh. anh về sau không được bỏ quên em nhé, sau khi đi nhớ gọi cho em, bằng không thì em sẽ hồng hạnh vượt rào.”

Đối mặt với câu nói ngon ngọt hiếm có của Hứa Lương Cầm, Tống Dật Hàng thấy thiên đường ngay trước mắt: “Tuân lệnh vợ yêu!”

Tống Dật Hàng tắt điện thoại xong, ôm vào ngực, dựa vào ghế nghĩ: Xem ra Tina đúng là chướng ngại giữa anh và Hứa Lương Cầm, nếu lần này mình khuyên mà chị ấy không nghe thì chỉ còn cách đưa chị ấy về Mỹ. Tuy Tina không thể tham dự lễ cưới thì có hơi tiếc nhưng so với hạnh phúc của anh và Lương Cầm thì chẳng đáng, anh thấy người phía sau quan trọng hơn nhiều. Hơn nữa với tình hình này nếu anh chưa đưa Tina về Mỹ thì Hứa Lương Cầm sẽ ghét bỏ anh hoặc xa anh từng chút một mất!

Mỉm cười trong chốc lát, Tống Dật Hàng cầm điện thoại cho người khác để họ đặt vé vào thứ 7 cho anh.

Bên nhà trọ thì Hứa Lương Cầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhắn tin cho Shibata Hisako là thứ 7 Tina với Tống Dật Hàng sẽ rời đi, Shibata Hisako nói sáng chủ nhật sẽ tới nơi, còn nói chỉ để Hứa Lương Cầm đi đón cô, Hứa Lương Cầm không do dự đồng ý.

Sáng sớm chủ nhật, Hứa Lương Cầm cùng Tô Hiểu Vũ và Ngô Thừa Long lái xe tới sân bay.

Thấy Shibata Hisako thì bốn người lên xe về nhà.

“Sao nhiều người thế, cô sợ tôi hại cô à?” Shibata Hisako nhìn Hứa Lương Cầm.

Hứa Lương Cầm hừ nhẹ một tiếng: “Với phong thái của cô thì tôi không thể không phòng, ai biết cô muốn làm gì tôi chứ?”

“Tôi muốn làm gì cô chứ, là Tina đuổi tôi về Mỹ, tôi không cho là tôi còn hi vọng với Dật Hàng, nhưng lần này về cũng thu hoạch được ít nhiều.”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Thấy Hứa Lương Cầm hỏi, Shibata Hisako có chút kích động: “Trước khi nói chuyện đó thì tôi sẽ nói chuyện này cho cô.”

“cô nói đi.” Hứa Lương Cầm gật đầu.

“cô có biết là lần này Tina đến Trung Quốc là không đi nữa không? Hoặc là nói cô ta cũng muốn về Mỹ nhưng điều kiện tiên quyết là Dật Hàng phải giúp cô ta trừ bỏ chồng cũ của cô ta, sau đó sẽ tái hôn với Dật Hàng!”

Nghe Shibata Hisako nói xong, Hứa Lương Cầm nhìn Tô Hiểu Vũ, Ngô Thừa Long không nhịn được nhìn Shibata Hisako nhưng cũng đồng thời ý thức được chuyện này có thể xảy ra thật!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.