Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 71: Chương 71




Mặc dù Hứa Lương Cầm không sợ Tina làm trò gì nhưng vì phòng ngừa vẫn để nhân viên an ninh lái xe đến khách sạn, sau đó lại gọi cho Tống Dật Hàng.

“Tina có gọi cho anh, em làm sao biết thế? Nhưng anh phải làm việc, cũng phải 30 phút sau mới đến được.” Tống Dật Hàng nghe Hứa Lương Cầm nói cảm thấy kỳ lạ.

“Bởi vì cô ta cũng gọi hẹn em, em đi trước gặp cô ta.”

“Tina hẹn em làm gì? Em chờ anh đến rồi chúng ta cùng đi, anh sợ em sẽ bị chọc tức.” Tống Dật Hàng thấy Tina không thích cô, thực sự có thể làm ra chuyện ngoài ý muốn, rất không may nếu liên quan đến Hứa Lương Cầm thì sao?

“không sao đâu, em sẽ không bị cô ta ảnh hưởng đâu, anh yên tâm đi.” Hứa Lương Cầm nói xong cúp máy, sau đó cùng hai nhân viên an ninh vào tháng máy lên tầng gặp Tina.

Ấn chuông xong, Tina ra mở cửa, thấy Hứa Lương Cầm cùng hai người cạnh cô thì hỏi: “Ý của cô là gì đây?”

“không có gì, đây là người bố mẹ Tống Dật Hàng phái ra bảo vệ thôi, trừ người thân hoặc bạn bè thân thiết, nếu không bọn họ không để bất cứ ai động vào tôi hay để tôi ở chung, hi vọng cô bỏ qua cho.”

trên mặt Tina tràn đầy châm chọc: “Bây giờ cô còn không rõ sao, cầm tâm Dật Hàng là quan trọng nhất, hơn nữa cô càng thân mật với bố mẹ Dật Hàng thì Dật Hàng sẽ càng phản cảm với cô thôi, quan hệ của bọn họ không tốt lắm, vào đi, đây không phải nhà tôi nhưng cũng không có gì đáng ngại.”

Hứa Lương Cầm không muốn tranh luận với Tina, 3 người vào phòng. “không phải nói Dật Hàng đến thì cô mới đến sao, sao lại thay đổi vậy?”

“Muốn đổi thì đổi, chả vì cái gì hết, cô muốn tôi với anh ấy đến đây làm gì?”

“Là tôi muốn cô nói rõ trước mặt Dật Hàng vì sao cô ngăn tôi đến với anh ấy? Từ khi tôi đến Trung Quốc, cô luôn châm ngòi li gián tôi và anh ấy, không để anh ấy cung cấp chi phí sinh hoạt lẫn chăm sóc tôi, cô làm việc này sẽ khiến Dật Hàng khó xử cô biết không? Bởi vì anh ấy vĩnh viễn không bỏ mặc tôi, sự thật này cô nhìn kĩ đi!”

Đối mặt với Tina đang gào thét, Hứa Lương Cầm chỉ cảm thấy buồn cười: “Có phải cô già rồi nên quên không? Ban đầu là cô không cho phép tôi với Tống Dật Hàng bên nhau, là cô nghĩ cách khiến tôi xa Tống Dật Hàng, tôi nghĩ thái độ sẽ quyết định việc làm và hành động của mình mà thôi.”

Tina giống như không nghe Hứa Lương Cầm nói: “Qua nhiều năm như vậy tôi luôn đặt Dật Hàng lên hàng đầu nhưng tôi không thể chịu nổi sự lăng mạ của cô, vì Dật Hàng nên việc gì tôi cũng làm được, quan hệ của chúng tôi cả đời không thay đổi, hôm nay tôi phải làm cho Dật Hàng đưa câu trả lời hợp lý, một công đạo cho tôi!”

“Tôi còn tưởng rằng con gái của cô mới là điều cô đặt lên hàng đầu chứ.” Hứa Lương Cầm chẳng thèm diễn nữa, con cô mệt, cô nghĩ mình nói luôn ở đây đi.

Tina giống như gặp quỷ mà nhìn Hứa Lương Cầm, không nói được câu nào. Tina không xác nhận được rốt cuộc Hứa Lương Cầm biết được bao nhiêu.

“Tôi đã gặp Jean- chồng cũ của cô rồi, còn nói chuyện vui vẻ với đàn em họ Chu của cô nữa đấy.” Hứa Lương Cầm khẽ cười.

Mặt Tina tái nhợt đến đáng sợ, tay cũng run run: “cô dám điều tra tôi!”

“Là chồng trước của cô tìm Shibata Hisako, còn uy hiếp cô ấy nếu không đưa tiền cho anh ta thì anh ta sẽ nói bí mật của hai người, cô không nhận điện thoại của cô ấy nên mới thành ra như vậy. Tina, cô là bác sĩ mà sao vô liêm sỉ như thế hả?”

“cô thì biết cái gì? Lúc tôi nghèo khổ phải gả cho tên bất tài đấy, như thế thì công bằng với tôi sao? Tôi phải cố gắng nhiều năm mới lấy lại thành tựu cùng sự giàu có nhưng tôi yêu Dật Hàng, điều này là thật!” Tina lớn tiếng đứng lên, giống như đã tìm được lý do thích hợp để phủ nhận mọi việc.

“cô hủy hoại một gia đình, hủy hoại quan hệ giữa Dật Hàng với bố mẹ anh ấy, cô lợi dụng Dật Hàng đang ỷ lại cô mà khống chế và cướp đoạt hạnh phúc của anh ấy. Loại người như cô nên xuống địa ngục đi, cô không xứng với cái gọi là tình yêu. Con gái cô sẽ hổ thẹn vì cô, cô làm sao có tư cách mà nói ra những lời đó hả? cô không xứng đáng với danh vị bác sĩ, cô cho là những thứ đó đáng để Dật Hàng hi sinh vì cô à? Tôi hỏi cô, việc chồng cũ của cô bị đuổi giết có phải liên quan tới cô không?”

Biểu cảm Tina có chút vặn vẹo nhưng rất nhanh liền bình thường: “cô không có quyền bình phẩm về con tôi và cuộc sống của tôi. Cái gì cô cũng biết thì hỏi tôi làm gì? Chờ Dật Hàng đến tôi sẽ nói hết chân tướng, có vấn đề gì thì hỏi anh ấy.”

Lúc này đến phiên Hứa Lương Cầm im lặng.

“Sao nào? Im rồi hả? xem ra cô cũng không phải rất ngu, còn biết Dật Hàng không chịu nổi đả kích. Tôi dùng nhiều năm mới khiến anh ấy khôi phục lại bình thường, tôi không cho là anh ấy sẽ nhận khổ sở tiếp được đâu.” Tina không hổ là bác sĩ tâm lý, rất nhanh nắm được lợi thế về mình.

Hứa Lương Cầm cực kì nén giận, nếu không cô sẽ giết chết con mụ ngay trước mặt này!

“Bây giờ có khi tôi phải cám ơn cô. Cám ơn cô đã loại bỏ gánh nặng cho tôi, về sau tôi chẳng lo lắng về Jean nữa, tôi tin bố mẹ anh ấy sẽ dùng tiền chặn mồm anh ta lại. Lại nghe gia tài của bố mẹ anh ấy cũng lớn lắm, tôi thay bọn họ chăm sóc con bọn họ nhiều năm như thế, bọn họ nên trả phí cho tôi, hi vọng cô chuyển lời hộ tôi nhé. Đương nhiên tôi cũng biết năng lực của bọn họ, tôi sẽ lưu lại một phần di chúc, một khi tôi xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ nói hết với Dật Hàng, bao gồm cả nguyên nhân cái chết của tôi cũng do bố mẹ anh ấy gây ra, tôi còn muốn Dật Hàng đổi 1 nửa tài sản trên danh nghĩa của tôi, tương lai xin cô phối hợp nhé.” Thấy cô không nói gì, Tina càng phách lối.

Hứa Lương Cầm trừng mắt nhìn Tina: “cô có tin là tôi giết cô ngay bây giờ không?”

Tina sửng sốt, sau đó nhìn người đứng bên cạnh hai nhân viên an ninh, đắc ý mỉm cười, sau đó cô ta kêu lớn chạy ra ngoài, một nhân viên đuổi theo.

Hứa Lương Cầm trợn tròn mắt, cô chỉ tức giận quá thôi, con mụ này khoa trương quá, nếu không bắt cô ta về thì có khi cô xử con mụ này thật!

Nhưng không bao lâu sau Tina trở về, ngoài nhân viên an ninh còn có Tống Dật Hàng.

“Mấy người làm trò gì vậy hả?” Sắc mặt Tống Dật Hàng không tốt, xem ra ban ngày anh rất mệt mỏi, không nghĩ tới còn phải xử đống hỗn độn này nữa.

Nước mắt Tina rơi xuống, ôm cánh tay Tống Dật Hàng: “cô ấy mang người tới giết em, em sợ hãi chạy đi, anh cũng biết ở Mỹ luôn có sự uy hiếp này mà.”

Tống Dật Hàng rút tay, để cô ta đứng vững rồi đi tới bên Hứa Lương Cầm: “Lương Cầm, chuyện gì vậy em?”

Hứa Lương Cầm nhanh giải thích: “cô ta quá đáng nên em dọa cô ta một chút, hai vị này là bố mẹ anh phái người tới bảo vệ em.”

“Mọi người đi đánh giặc hay sao phải kĩ càng thế? Tina, tôi đã nói với chị là 1 tháng sau thủ tục sẽ hoàn thành, tại sao chị còn tìm Lương Cầm làm gì nữa? Lương Cầm, tại sao bố mẹ anh phải đưa 2 nhân viên an ninh cho em? Chẳng lẽ anh không bảo vệ em được à? Mà em có nguy hiểm gì khiến mọi người bảo vệ em kĩ vậy?”

“Dật Hàng, cô ấy đưa Hisako về đây, còn để bố mẹ anh đưa Jean đến Trung Quốc đấy, cô ấy muốn làm gì chẳng lẽ anh không biết sao?” Tina ăn chắc Hứa Lương Cầm sẽ không nói ra chân tướng liền không sợ hãi nói, tốt nhất là khiến Tống Dật Hàng quăng con điếm này đi!

Tống Dật Hàng không nói gì mà vẫn nhìn Hứa Lương Cầm.

“Em không tìm Shibata Hisako về đây.” Hứa Lương Cầm phủ nhận.

Tống Dật Hàng thở dài: “Lương Cầm, em sẽ không cho rằng ngay cả bóng lưng của cô ấy anh sẽ không nhận ra chứ?”

Hứa Lương Cầm trừng mắt, một lát sau mới hiểu ý của Tống Dật Hàng, hẳn là nói cô gái nằm trên giường.

“Nếu anh nhìn thấy thì vì sao không nói?” Đây rõ ràng đang cười cô, Hứa Lương Cầm tức giận.

“Là anh tôn trọng em, cũng muốn em chủ động nói ra quyết định của mình nhưng em cứ một mực không nói, vừa rồi anh còn nhận được thứ này nữa.” Tống Dật Hàng vừa nói vừa đưa một bưu kiện.

Hứa Lương Cầm vừa nhìn thì thấy ảnh Jean ở biệt thự, còn có bố mẹ Tống Dật Hàng ở đó nữa.

“Lương Cầm, chồng cũ của Tina là nhân vật rất nguy hiểm, luôn uy hiếp Tina để đòi tiền chị ấy, ngoài Shibata Hisako thì em biết bố mẹ anh đưa anh ta tới nơi này, hẳn em biết lý do đúng không?” Tống Dật Hàng nói rất dịu dàng, nhìn Hứa Lương Cầm cũng dịu dàng, khó trách anh không động được Jean, hóa ra bố mẹ anh động vào rồi.

“Dật Hàng, rõ ràng cô ấy muốn cùng hai người họ đối phó em, Hisako và Jean như thế nào thì anh phải biết rồi đấy. Bây giờ em không dám ở đây nữa, anh đặt giúp em vé máy bay đi, nơi nào cũng được, chỉ đừng để em gặp Jean!”

Hứa Lương Cầm nghe Tina nói thì biết cô ta muốn lấy tiền cao chạy xa bay, cô sẽ không bao giờ cho cô ta đạt được ý muốn nhưng không biết phải nói thế nào với Tống Dật Hàng.

Thấy Hứa Lương Cầm không nói gì, Tống Dật Hàng quyết định làm theo lời Tina nói, để cho chị ấy rời đi, đi càng sớm càng tốt, cũng để Hứa Lương Cầm yên tâm, về phần chuyện khác thì anh sẽ điều tra, không thì hỏi sau.

“Được, để tôi gọi luật sư đến, sẽ cho tên chị vào di chúc, hai ngày nữa chị sẽ về Mỹ.”

“Có thể, em sẽ rời đi.”

Thấy Tina khẳng định, Tống Dật Hàng lập tức cầm điện thoại gọi cho luật sư đến đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.