Lương Sư Như Thử Đa Kiều

Chương 33: Chương 33: Nụ hôn của tôi




Tô Mạc Phi nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng khiến da đầu tôi tê dại, nói: “Phu thê phải thật lòng thật dạ với nhau. Tô mỗ mặc dù cưới vị cô nương này, cũng chỉ cô phụ nàng.” Tôi kinh ngạc nhìn dõi vào mắt anh, trong đầu loạn cào cào, sau đó cố gắng lấy lại bình tĩnh, tôi quay đầu đối vị lão giả nói: “Chuyện đó, là anh, anh ta không muốn cưới . . . . .”

“Lão phu hiểu được” Lão giả gật đầu, thản nhiên nhìn về phía Tô Mạc Phi nói: “Công tử nếu không muốn, lão phu cũng không cưỡng cầu.” Ông ta nhìn sắc trời, nói: “Đêm nay sợ là có cơn mưa to, nhị vị nếu không chê, mời ở lại trong làng, đợi ngày mai sau Xã Nhật Tiết [1], người trong tộc sẽ dẫn hai vị ra khỏi cốc.”

Tôi cùng Tô Mạc Phi đưa mắt nhìn nhau, gật gật đầu, theo sau lão giả đi vào, dần dần trời xâm xẩm tối bao phủ toàn bộ làng.

Vào cổng làng, dọc theo đường đi tôi cùng Tô Mạc Phi nhận hết mọi ánh nhìn chăm chăm của mọi người. Thiệt nhiều người tộc Da Ma ngừng ngay công việc bận rộn trong tay, xếp hàng hàng loạt lần lượt nhô đầu ra khỏi nhà trúc, đánh mắt nhìn hai người xa lạ, thậm chí có mấy cậu bé còn vui cười đi theo phía sau chúng tôi, mở to mắt nhìn vô cùng tò mò.

Tôi bị nhìn cảm thấy không được tự nhiên, nằm ở trên lưng Tô Mạc Phi, để sát vào lỗ tai anh, thấp giọng hỏi: “Tô công tử, muội cảm thấy là lạ. Bọn họ. . . . . .” Nhận thấy sự lo lắng của tôi, Tô Mạc Phi nhanh đáp lời: “Đường cô nương không cần lo lắng. Tại hạ từng nghe chưởng môn nhắc tới, từ xưa quả là có một tộc người gọi là Da Ma, người trong tộc này am hiểu Kì Hoàng thuật, dân phong thuần phác, lại hiếm khi biểu lộ ra trước mặt người khác. Chưởng môn hẳn là cũng không nghĩ tới, bọn họ vậy mà định cư ở trong thâm cốc phía sau Lục Gia bảo.”

Tô Mạc Phi tiếng nói bình tĩnh lọt vào tai tôi dường như có tác dụng trấn an, tôi nghe anh nói xong, trong lòng cũng hiểu, không còn cảm thấy bất an nữa.

Cổ Lỗ cho người sắp xếp chổ ở xong liền cáo từ. Vị cô nương gọi là Trân Châu vẫn lẳng lặng đi ở sau, lúc này đứng ở ngoài cửa phòng Trúc, do dự không có rời đi. Tôi thấy nàng liếc mắt nhìn trộm Tô Mạc Phi một cái, sau đó cúi đầu, vội vàng đẩy cửa chạy đi ra ngoài. Tôi lại nghiêng đầu nhìn Tô Mạc Phi, anh chỉ chăm lo đỡ tôi ngồi xuống, đối với hành động khi nãy của Trân Châu hoàn toàn không thấy. Trong lòng tôi dâng một tư vị không nói nên lời.

Tô Mạc Phi rót cho tôi một chén nước, đặt vào trong tay tôi, nói: “Tại hạ ở ngay phòng bên cạnh, Đường cô nương nếu cảm thấy có gì khó khăn, có thể gọi tại hạ lại đây.” Tôi gật đầu. Cổ Lỗ bố trí cho tôi cùng anh ở hai gian phòng Trúc gần nhau. Tô Mạc Phi nói xong, lại nhìn khắp phòng một lượt, lúc này mới yên tâm rời khỏi. Ai ngờ chân anh ta vừa mới bước đi, đã có tiếng gõ cửa vang lên.

“Tô công tử mời vào.” Tôi mở miệng đáp, người ngoài cửa không có hé răng, tôi đành phải nhịn đau ở chân tới mở cửa. Đương khi nhìn thấy Trân Châu đứng ở trước cửa, tôi sửng sốt trong chốc lát sau liền khôi phục lại bình tĩnh. Nhìn thấy nàng nghiêm mặt ửng đỏ, mắt cúi thấp dáng vẻ thẹn thùng, tôi cũng hiểu được hơn phân nữa, né người mở đường ra : “Trân Châu cô nương mời vào.”

Trân Châu đỏ mặt đi vào, đưa quần áo ôm ở trên tay cho tôi, nhỏ giọng bảo: “Đây là quần áo của muội, Đường cô nương như thế này nên tắm rửa rồi thay đi.” Tôi cúi đầu nhìn người mình, quần áo mấy ngày đã nhăn nhúm, còn bẩn lại rách, tôi thực sự cũng không muốn cứ như vậy mà đi gặp Lâu Tập Nguyệt. Vì thế, tôi đón nhận quần áo mở miệng nói cám ơn “Đa tạ Trân Châu cô nương”, tiếp theo kiên nhẫn chờ nàng nói tiếp.

Quả nhiên không bao lâu, Trân Châu nâng lên mắt, ánh mắt e lệ nhìn về phía tôi, ấp a ấp úng nói: “Đường cô nương, Tô, Tô công tử đã đồng ý với trưởng lão tham gia Xã Nhật tiết rồi?” Tôi ừ một tiếng. Mới vừa rồi sau khi vào làng, Cổ Lỗ lại nhắc tới muốn hai chúng tôi ở lại một ngày, đợi trong tộc qua ngày Xã Nhật tiết rồi sẽ đưa rời khỏi. Tô Mạc Phi cùng tôi thương lượng sau đồng ý rồi. Dù sao chúng tôi ai cũng không biết đường đi, nếu ở trong thâm cốc mất phương hướng, xông vào khí độc trong rừng, kết quả e là chỉ càng thêm phiền toái. Tuy rằng tôi rất muốn ngay lập tức nhìn thấy Lâu Tập Nguyệt, nhưng mà lần này tôi không dám lỗ mãng nữa, tôi sợ lại làm phiền hà Tô Mạc Phi.

Trân Châu thấy tôi như thế, lại đỏ mặt, ngón tay cũng sắp vò nhào nát góc áo rồi. Tôi nhìn dáng vẻ xấu hổ của nàng, mở miệng muốn nói lại thôi, vì thế quyết định giúp nàng nói ra. Tôi chỉ chỉ phòng bên, cười nói: “Trân Châu cô nương, Tô công tử ở ngay bên cạnh, cô nếu có chuyện có thể tự mình nói với huynh ấy”. Trân Châu đôi mắt khẽ loé sáng, “Đường cô nương không ngại?” Tôi lắc đầu, “Vừa rồi là do tôi rất kích động . Đây là chuyện của Tô công tử, hẳn phải do tự huynh ấy quyết định.” Không thể phủ nhận, khi tôi nói những lời này trong đầu nổi ý nghĩ chọc ghẹo, tôi biết Tô Mạc Phi sẽ không đồng ý, nhưng là đối với chuyện anh ta đối đáp thế nào với Trân Châu cũng sinh ra chút tò mò.

Trân Châu xoay người đi ra, không bao lâu, tôi nghe thấy phòng bên truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, sau đó là giọng nói Tô Mạc Phi ôn hòa lễ nghĩa. Trân Châu ở ngoài cửa nói có chuyện muốn nhờ Tô Mạc Phi, Tô Mạc Phi dường như chần chờ một chút, tiếp theo để cho nàng vào phòng.

Phòng bên láng máng có tiếng nói chuyện, tôi không cố ý nghe nói chuyện gì. Tôi dịch bước ngồi trở lại bên giường, trong tay nắm chén nước Tô Mạc Phi rót cho tôi, nhẹ nhàng đung đưa, hơi có chút thất thần. Sau đó, cửa phòng bên mở ra, Trân Châu vội nói tiếng cảm ơn, giọng nói thẹn thùng khiến trong lòng tôi khẽ run lên. Rồi sau đó nghe thấy Tô Mạc Phi ôn hòa nói với nàng ta: “Trân Châu cô nương yên tâm, ngày mai tại hạ sẽ đi tham gia.”

Nước trong chén bỗng nhiên sóng sánh bắn lên tay tôi. Tôi lập tức sửng sốt. Tô Mạc Phi, đồng ý rồi. . . . . . ?

Tiếng bước chân Trân Châu dần dần đi xa, lại một lát sau nữa, có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng tôi. Tôi vội vàng buông chén nằm ở trên giường, giả bộ nghỉ ngơi không có lên tiếng. Dừng một lát, cửa phòng sát bên cũng có tiếng đóng lại.

Tôi vùi mặt vào trong chăn, trong lòng không hiểu vì sao thấy buồn rầu hẳn. Tôi không biết bản thân mình vì sao lại như vậy, tôi yêu chính là Lâu Tập Nguyệt, tôi đối Tô Mạc Phi cũng không có ý gì khác. Nhưng mà, khi tôi nghe thấy Tô Mạc Phi tự miệng nói đồng ý với Trân Châu, thế nhưng tôi cảm thấy ngực mình như có gì đập vào, hơi hơi đau.

Tôi dùng hai tay ra sức chà chà hai má, nhẹ giọng răn chính mình nói: “Đường Tự, ngươi thật sự tham”. Tham lam muốn nắm hết thảy dịu dàng thuộc về mình hoặc không thuộc về mình cũng vậy, sợ sệt mất đi. Giống lần mù đó, khát cầu một lần nhìn ánh sáng cuối cùng.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, một hồi đập cửa ầm ầm đã đánh thức tôi dậy khỏi cơn mê mang. Tôi mơ mơ màng màng đứng dậy mở ra cửa, thấy ngoài cửa đứng một vị đại thẩm mặc trang phục tộc Da Ma, thím ấy nhếch miệng cười nói sang sảng với tôi: “Cô nương, trưởng lão bảo ta đến đưa thức ăn” nói xong, bưng nước trong cùng thức ăn đi vào phòng Trúc, miệng cũng không ngừng: “Xã Nhật tiết của chúng ta rất náo nhiệt, cô nương không đi xem một chút sao”

Tôi mới vừa tỉnh lại, đầu óc còn ngây ngất, không hề ý thức đáp ừ với thím ấy một tiếng. Đại thẩm đã cho là tôi đồng ý đi, buông gì đó trong tay, cười ha ha với tôi: “Ta đã nói rồi. Hôm nay bằng hữu cô cùng Cáp Lạp đọ sức mà, cô không tới xem thì hơi tiếc đó.” Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm thím ấy, ý thức dần dần thanh tỉnh. Đúng rồi, tối hôm qua Tô Mạc Phi đồng ý với Trân Châu sẽ tham gia mà.

Tôi ăn qua loa chút gì, dưới sự giúp đỡ của thím mặc y phục tộc Da Ma. Đại thẩm giúp tôi quấn tóc lên đỉnh đầu, vừa khen tóc tôi đẹp, vừa dùng một cái vải bố màu sắc khá đẹp bao lấy tóc, như là trên đầu tôi có đội mũ vậy. Tôi cảm thấy loại trang phục lẫn mấy đồ cài tóc này, trước kia ở khách điếm tôi cũng nhìn thấy có mấy vị khách ăn mặc giống thế này.

Đại thẩm rất là nhiệt tình, trên tay bận rộn, miệng cũng không nhàn, nói không ngớt thiệt nhiều chuyện trong làng. Thím ấy hỏi tôi: “Cô nương, chúng tôi ở nơi này cỡ năm sáu năm không có người ngoài tới. Các người làm sao tìm được vậy?” Tôi khó mà nói là rơi xuống núi, qua quýt trả lời: “Muội cũng không biết, cứ như vậy theo sơn đạo đi đi tới.” Đại thẩm khoa trương vỗ vỗ ngực, “Cũng may các người tới nơi này. Mấy năm nay người lạc đường chết bởi khí độc của rừng cũng không ít”.

Nói đến chuyện này, thím bỗng nhiên ngừng tay, thở dài, “Kỳ thật, khí độc này sáu năm trước cũng không có đâu. Đây là do thần linh giáng xuống trừng phạt chúng tôi. Bởi vì nữ nhi tộc trưởng tiền nhiệm phải lòng một người ngoài lạc đường, vậy mà ngay cả thánh nữ cũng dám trốn ra ngoài.” Loại chuyện này không khỏi gợi lên tò mò của tôi, tôi theo bản năng hỏi: “Vậy nàng ta giờ ở đâu?” Đại thẩm khinh thường bĩu môi, hừ một tiếng nói: “Ai biết. Nha đầu đó làm hại lão tộc trưởng bệnh tình tăng thêm, không lâu sau đã qua đời, là sự sỉ nhục đối với Da Ma tộc chúng tôi.” Nói xong đại thẩm giơ lên lược, chải vuốt thẳng sợi tóc ở sau lưng tôi buộc thành bó dài, miệng thấp giọng nói thầm vài câu: “Càng tức giận nhất là, nhà người ta hoàn toàn không để nàng vào mắt, ôi chưa thấy nha đầu nào mất hết hy vọng như vậy.” Trong lời nói tưởng niệm cùng thở dài, khiến cho tôi cũng xúc động.

Chờ tôi mặc xong, tôi đi theo thím ấy chạy tới sân rộng nơi tổ chức lễ mừng. Sân đó không quá lớn nhưng trong sân cũng chật ních người, tất cả mọi người mặc trang phục đẹp, trên mặt vui sướng, tất cả mọi người vây quanh đài cao được dựng giữa sân. Hai người trên đài đang đấu đá kịch liệt, đám trẻ con dưới đài phấn chấn vỗ tay thét to, các cô nương chỉ vào dũng sĩ trên đài, ngượng ngùng thì thầm cười nói.

Tôi phóng tầm mắt tìm chung quanh không gian nhìn thấy thân ảnh cao ngất Tô Mạc Phi, trong lòng tôi vui vẻ, vừa muốn nhấc chân đi qua, bỗng nhiên nhìn thấy Trân Châu xuất hiện bên người anh ta. Vóc người Trân Châu với tôi cũng không khác biệt lắm, đứng bên cạnh Tô Mạc Phi lại thấy nàng có dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn. Nàng lôi kéo Tô Mạc Phi vẻ mặt khẩn trương nói câu gì, sau đó vội vàng chạy ra.

Tôi nâng bước chân cứng ngắc ở giữa không trung, tiếp theo nhẹ nhàng thả xuống dưới. Đợi trên đài hai người phân ra thắng bại, Cổ Lỗ đi lên đài, nâng tay ám chỉ bảo mọi người im lặng, tiếp theo không khí lặng xuống vài phần mới nói: “Kế tiếp là lão phu mời đến một vị bằng hữu, được hắn yêu cầu trực tiếp nghênh chiến đệ nhất lực sĩ của chúng ta, Cáp Lạp.”

Tôi nhìn thấy Tô Mạc Phi bước lên đài cao, hướng đối diện vị đối thủ cao lớn vạm vỡ kia khéo léo thi lễ, dáng người cao ngất đứng ở trên đài, như ngọc thụ lâm phong [2]. Cổ Lỗ trưởng lão ý bảo hai người bắt đầu, vị Cáp Lạp đầu tiên là cùng Tô Mạc Phi giằng co một lát, đột nhiên đứng dậy nhào tiến lên, quyền phong gào thét, thân hình không hề hiện sự vụng về.

Tô Mạc Phi nghiêng người tránh đi, cánh tay như linh xà lộ ra, một chưởng chém trên vai Cáp Lạp, bị Cáp Lạp vội vàng tránh. Hai người cứ như vậy giao thủ đến mười chiêu, dưới đài tiếng trầm trồ khen ngợi nổi lên, giống tự những bong bóng lăn tăn trên mặt nước sôi. Tôi lại thấy rất là khó hiểu. Thực rõ ràng, Tô Mạc Phi không có dùng hết toàn lực, nhưng anh ta lại không giống tính toán giả vờ không địch hay bại trận. Anh ta dường như, muốn thắng.

Không bao lâu, Cáp Lạp nhìn thấy Tô Mạc Phi cố ý lộ ra một sơ hở, mừng rỡ song quyền độc ác công lên, muốn một chiêu đánh bại Tô Mạc Phi, lại quên bản thân mình trước ngực cũng là môn hộ mở rộng ra. Tô Mạc Phi xoay người né tránh, vội vàng xoay cánh tay, vô cùng ‘may mắn’ đánh trúng bả vai Cáp Lạp. Cáp Lạp rụt lui vài bước, lại không đứng vững ngã xuống từ đài cao.

Phần thắng thua này quá mức đột nhiên, mọi người ngây người một lát mới bắt đầu hoan hô vỗ tay. Khi Tô Mạc Phi hướng dưới đài tạ ơn mọi người, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy tôi. Vẻ mặt của anh ta khẽ giật mình, tiếp theo không để ý trưởng lão Cổ Lỗ đang đi về phía anh ta, vội nhảy xuống đất, thân hình nhảy vọt như nhạn, làm trò trước chăm chú của mọi người dừng ở trước mặt tôi.

“Đường cô nương, cô cũng đến đây.” tới gần đánh giá tôi, trên mặt anh ta thoáng chút ửng đỏ, bỗng nhiên nhớ lại cái gì, anh ta vội vàng giải thích với tôi nói: “Đường cô nương, là Trân Châu cô nương nhờ tại hạ tham gia.” vừa nghĩ, có lẽ cảm thấy nói như vậy tôi sẽ càng hiểu lầm, vội vàng sửa lời nói: “Không không, là tại hạ đồng ý giúp Trân Châu cô nương. . . . . .”

Tôi cười cười với anh, “Muội đã biết.” nâng mắt nhìn lên trên đài, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Trân Châu nhìn về phía này, tôi nói : “Tô công tử mau đi tới đi, đừng để cho Trân Châu cô nương sốt ruột chờ” Khi mở miệng trong giọng nói có chút vị chua, ngay cả tôi cũng có chút giật mình. Tô Mạc Phi nghe vậy sắc mặt càng kém, vội vàng xua tay: “Không phải giống Đường cô nương nghĩ như vậy.” Quýnh lên anh ta cũng bất chấp nhiều thứ, giữ chặt tôi kéo ra khỏi khoảng sân rộng.

Đợi cho tiếng người ồn ào đều để qua phía sau, Tô Mạc Phi dừng lại cước bộ, đối mặt với tôi. Tôi theo bản năng lảng tránh tầm mắt không nhìn tới anh ta, anh ta cũng không để ý, băn khoăn đứng ở trước mặt tôi thấp giọng nói: “Tối hôm qua Trân Châu cô nương tới tìm tại hạ, mời tại hạ tham gia luận võ, hơn nữa thắng Cáp Lạp.” Tôi gật đầu, “Chúc mừng Tô công tử, không phụ nhờ vã.” Tô Mạc Phi lập tức vội la lên: “Bởi vì Trân Châu cô nương muốn taị hạ đánh bại người thích nàng.”

Tôi chấn động, quay lại ánh mắt nhìn thấy anh ta, ngây ngô hỏi han: “Người trong lòng?” Tô Mạc Phi nắm tay, trong mắt ý cười đều là tất cả ngày xuân ôn nhuận “Cáp Lạp là đệ nhất lực sĩ trong tộc, nhưng mà Trân Châu cô nương không thích y. Cho nên nàng ấy tối hôm qua đến cầu tại hạ hỗ trợ, đây cũng chỉ là trò diễn.” Tôi nghe xong, khóe miệng lơ đãng cong lên, thúc giục anh ta nói: “Vậy huynh còn không mau trở về. Trân Châu cô nương sợ là đã sốt ruột.” Tô Mạc Phi ôn hòa cười cười, vừa muốn mở miệng, đột nhiên bị một giọng nói cách đó không xa cắt đứt.

“Đường cô nương, cuối cùng tìm được cô rồi!”

Một giọng nói xa lạ, tiếp theo một thân ảnh từ trên trời nhảy xuống, dừng trước người chúng tôi. Người nọ dẫn đầu ôm quyền nói với tôi, “Đường cô nương, tại hạ phụng mệnh đến đây, mời cô nhanh nhanh đi gặp giáo chủ”

Giáo chủ? Lòng tôi khẽ rung, giọng cũng run run hỏi: “Ngươi nói giáo chủ phải . . . . .”

“Lâu giáo chủ Thiên Nhất giáo”

Một cơn vui mừng như điên cũng khiến cho bụng tôi căng ra đau. Tôi vội sải bước nhanh tới hỏi gã: “Sư phụ cho các ngươi tới tìm ta sao? Hắn đâu? Hắn khỏe không? Lục Triển Bằng không có thương tổn đến hắn chứ? Hắn. . . . . .”

Người nọ cắt ngang phản ứng thất thố của tôi, đáp ngay: “Đường cô nương đi gặp giáo chủ liền biết.” Tôi gật gật đầu, “Hảo hảo, ta đi theo ngươi.” Chân mới vừa bước ra, bỗng nhiên bị người phía sau túm lại.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại nhìn về phía Tô Mạc Phi đang nắm tay tôi, anh ta nhìn chằm chằm vào những người đó, nét mặt căng thẳng không có chút tươi cười. Anh ta trầm giọng hỏi: “Các ngươi là người Thiên Nhất giáo?” Người nọ xác nhận. Tô Mạc Phi dừng một chút, hỏi lại: “Vậy các ngươi vì sao không có mặc y phục của Thiên Nhất giáo??” Người nọ đối đáp trôi chảy: “Là giáo chủ vì muốn tránh cho việc rắc rối thêm, hạ lệnh chúng tại hạ không mặc y phục của giáo trung.”

Bả vai tôi khẽ run rẩy, bất động thanh sắc nhìn về hướng Tô Mạc Phi, từ từ lùi lại. Những người này, không phải người Thiên Nhất giáo. Dựa theo tính tình tự phụ của Lâu Tập Nguyệt, hắn có thể làm trò mang tôi đi trước mặt tất cả võ lâm chính đạo tại bữa thọ yến Thiết Minh chủ, bây giờ cũng sẽ không do dự.

Người nọ thấy phản ứng của tôi như vậy, biểu tình cung kính ẩn ẩn một tia không còn kiên nhẫn, giây lát đã che dấu sạch sẽ, tiếp tục thúc giục tôi nói: “Đường cô nương, đừng để giáo chủ sốt ruột chờ”. Tôi lắc lắc đầu, nói: “Lúc sư phụ hắn muốn triệu kiến ta, sẽ đưa ra một lệnh bài. Các ngươi có mang theo không?” Người nọ ngẩn ra, kẻ bên trái gã cuống quít đi lên trả lời: “Có, ở trên người huynh đệ chúng tôi, Đường cô nương theo chúng tôi, sau khi đi có thể thấy.”

Hoàn toàn không có lệnh bài gì. Tôi ngoái đầu nhìn, đánh một ánh mắt cho Tô Mạc Phi, Tô Mạc Phi nhẹ nhàng gật đầu, khoảng khắc tiếp theo, lướt lên đánh thẳng vào người cầm đầu. Người nọ bị đột kích khiến cả kinh, bất ngờ ra tay chống đỡ, nhưng bởi vì mất tiên cơ, chỉ qua mấy chiêu đã bị Tô Mạc Phi bắt. Tôi đến gần hắn, âm thanh lạnh lùng nói: “Các ngươi rốt cuộc là ai phái tới đây? Giả mạo người Thiên Nhất giáo có mục đích gì?”

Người nọ bị bắt, nét mặt khiêm tốn hoàn toàn biến mất, hung hăng trừng mắt nhìn tôi, lại nhìn Tô Mạc Phi, bỗng nhiên cười ha ha, “Ngươi là yêu nữ, mê hoặc Lâu Tập Nguyệt không đủ, ngay cả vị Tô thiếu hiệp có danh này cũng bị ngươi mê đến độ thần hồn điên đảo. Thực khâm phục ngươi.”

Tôi nhíu mi không nói gì. Gã quay đầu nhìn về phía Tô Mạc Phi, cười nham hiểm: “Tô thiếu hiệp, ngươi nói xem yêu nữ này với Tam Sinh hoa cái nào trọng yếu, hay vẫn mấy trăm khẩu dân làng này quan trọng?” Tô Mạc Phi liền sửng sốt. Người nọ cười càng càn rỡ, biểu tình méo mó nói: “Như vậy đi, chúng ta chỉ cần Tam Sinh hoa, yêu nữ này sẽ để lại cho Tô thiếu hiệp chậm rãi thụ hưởng, như thế nào? Khi đó ở trước Lục Gia bảo, ngươi không phải tình nguyện giao ra Tam Sinh hoa đến ngăn cản Lâu Tập Nguyệt sao? Bây giờ, sẽ không luyến tiếc chứ?”

“Các ngươi còn có người lén vào trong làng?” Tô Mạc Phi trầm giọng hỏi. Người nọ cười ha ha, trong giọng nói pha chút đắc ý: “Chủ nhân thần cơ diệu toán, sao không tính đến điểm này, tất nhiên chuẩn bị sẵn hai tay.”

Trái tim tôi như bị treo lủng lẳng, nếu thực sự như lời gã ta nói… . . Tôi đè lại hộp ngọc mang theo tuỳ thân trong người, ngón tay dùng sức đến độ ngay cả khớp ngón cũng trắng bệch. Đây là Lâu Tập Nguyệt muốn có, tôi không muốn giao ra, tôi không muốn.

Tôi ngơ ngác lui về sau. Tô Mạc Phi nhìn tôi, ánh mắt nhấp nháy, gọi một tiếng: “Đường cô nương, cô . . . ” Tôi mạnh mẽ lắc đầu “Không được, Tam Sinh hoa này muội phải giao cho sư phụ.” Muốn tôi giao ra, trừ phi lấy mạng tôi trước. Vẻ mặt Tô Mạc Phi khẽ thay đổi, lẩm bẩm nói: “Đường cô nương, Lâu Tập Nguyệt đối với cô chẳng lẽ . . . . . .”

“Huynh đừng nói!” Lòng tôi rối loạn đến độ thở không nổi, suy nghĩ khiến đau đớn, che cái lổ tai thét lớn: “Tôi chỉ để ý sư phụ!”

Một luồng sáng sắc bén phá vỡ không trung, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Máu tươi bắn ra tung toé, tôi dường như choáng váng khi nhìn thấy người kia nhanh nhẹn rơi xuống, không muốn mất đi từng động tác huy kiếm của hắn.

Tim đập đều dừng lại.

Mở to hai mắt nhìn, không dám chớp, sợ chớp mắt người trong lòng tôi tâm niệm niệm lâu như vậy sẽ không còn thấy tăm hơi.

Bước chân không chủ định đi về phía trước. Sư. . . . . .cổ họng đau, nói không ra một âm tiết.

Lâu Tập Nguyệt sau khi gọn gàng lưu loát chém giết hết mấy người kia, giống như Tô Mạc Phi bên cạnh là không khí, hắn thu hồi Huyễn Tuyết kiếm, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm thẳng vào tôi, trong mắt không hề mang theo chút ôn hoà nào.

Tôi sợ tới mức kìm nén lại bước chân lẫn cảm xúc mừng như điên đi về phía hắn, tay chân luống cuống không biết để đâu. Lâu Tập Nguyệt nhất định rất giận, nhất định. Hắn đã cảnh cáo tôi, hắn không có nói tôi không được tự ý quyết định làm việc. Đối với tôi lại nhiều lần coi lời nói hắn như ‘ gió bên tai ’. Lần này, lại làm trò trước mặt hắn, còn bị rơi vào vực.

Tôi ỷ vào gan lớn, hai chân run run đi đến bên người hắn, cúi đầu run rẩy hai tay dâng Tam Sinh hoa, “Sư, sư phụ, con đem Tam Sinh hoa. . . . . .” Tóc bỗng nhiên bị một cổ lực mạnh túm lấy, đau đến độ tôi phải hít sâu một hơi, bị túm khiến hoang mang nhìn khuôn mặt tuấn mỹ kia. Đồng tử đen láy của hắn thật đẹp, sáng đến độ khiến người ta hoa mắt, giống như một chấm đen nhỏ giữa không trung. Vào giây phút này, ngay cả tim đập cũng đều ngưng lại

Đồng tử co rút run rẩy. Tôi còn cố giải thích nguyên do, run rẩy nói: “Sư phụ, con sai rồi, con sai rồi, về sau con sẽ. . . . . .”

“Đường Tự.”

Lâu Tập Nguyệt mở miệng cắt ngang lời tôi, tiếng nói thoáng mang theo chút khàn khàn, không còn dễ nghe như trước. Tay hắn nắm lấy tóc tôi, giống như phải ấn sâu vào trong da thịt. Tôi đau đến độ nước mắt rơi lã chã, dùng sức chớp mắt để nhìn rõ hắn, lại bỗng nhiên, thấy đầu mình bị sức nhấn về phía trước một cái…

Khi môi bị sự hung hăng che phủ, đầu óc tôi trống rỗng mờ mịt

Miệng tràn ngập mùi vị

Không có ôn tồn khi gặp lại, không có lời nói ngọt ngào, Lâu Tập Nguyệt hôn này như đang trút giận. Hắn ra sức ấn gáy tôi, giống như thú dữ cắn xé môi tôi, kịch liệt giống như muốn nuốt sống cả tôi. Chỉ còn ý thức càng ngày càng mơ hồ. Tôi lạnh run, run rẩy, thân thể kề sát thân thể hắn, để bản thân mình hiến dâng không hề giữ lại.

–oOo–


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.