Lương Sư Như Thử Đa Kiều

Chương 40: Chương 40: Tôi tức giận




Tôi chưa bao giờ nghĩ tới, kiếp nầy còn có thể bước vào nơi băng tuyết này lần nữa, tôi nhìn ngoài cửa sổ băng tuyết trắng trắng ngần vô biên vô hạn, dãy núi nhấp nhô, một màu trắng thuần khiết không chút nhiễm bẩn.

Đột nhiên, Tô Mạc Phi dừng xe ngựa lại, xoay người nói với tôi: “Đường cô nương, đoạn đường núi phía trước xe ngựa không đi được, cô nương bây giờ có thể cưỡi ngựa được không?” Tôi bị gió núi thổi trúng ngực rất khó chịu, theo bản năng túm lấy vạt áo gật gật đầu. Tô Mạc Phi theo sau cởi cương ngựa xe ngựa, nắm ngựa đưa tới trước mặt tôi.

Tôi đang muốn xuống xe, chân còn chưa chạm đất, Tô Mạc Phi đã nâng cánh tay tôi ôm lên trên lưng ngựa. Trong tai nghe thấy anh ta thỏ thẻ: “Đường cô nương thân thể suy yếu, đừng dẫm tuyết trên đất khiến giầy bị ướt.” Tôi rất cảm kích nhìn anh một cái trả lời “Đa tạ Tô công tử.” Tô Mạc Phi cụp mắt chỉ lo buộc cương ngựa, đầu cũng không nâng lên, trả lời: “Đường cô nương không cần khách khí. Xưa nay mặc dù là người không quen biết, tại hạ cũng sẽ làm như vậy”

Xưa nay cho dù là người không quen biết, tại hạ cũng sẽ làm như vậy….

Đây là dọc cả đường đi, một câu nói tôi nghe thấy anh ta nói nhiều nhất. Mỗi lần tôi nói cám ơn, anh ta đều trả lời như vậy. Tôi cũng hiểu ra, ngày ấy ở Tử Thần phái cái nhìn của anh ta vì sao không giống trước kia — khi đó anh ta tận lực xa cách tôi, không nhiều ít cũng chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái, đã đưa tôi về hàng ngũ ‘người xa lạ’

Bỗng nhiên nghĩ đến khi đó anh ta nói với tôi câu nói kia, ‘ luyện võ là vì bảo hộ quan tâm tới người khác, chưởng môn sư phụ cùng các sư huynh đệ ’ tôi cúi đầu thở dài.— Đường Tự, Tô Mạc Phi là người có tâm hồn đại nghĩa, sẽ không giống như ngươi quấn quýt mấy thứ kia. Ngươi cố tình nói ra mấy thứ này cũng chỉ để cho người khác khó xử, thực sự là không ra gì?

Tôi cười cười tự giễu chính mình, tận sâu trong đáy lòng có một chổ không biết vì sao thấy chua xót.

Tô Mạc Phi dùng áo choàng thật dày bao lấy tôi, ngồi ở phía sau tôi giục ngựa đi về trước. Đường núi dốc ngược, hơn nữa tuyết đọng hằng năm, cho dù thế anh ta vẫn thật cẩn thận. Vó ngựa nhẹ nhàng giẫm xuống, trên mặt tuyết mịn bị giẫm lên nhìn rõ bốn dấu ấn nhỏ. Đợi đến khi gian phòng ốc của Hồng Diệp xuất hiện trong tầm nhìn của chúng tôi. Tô Mạc Phi mới giục ngựa đi tốc độ nhanh hơn.

Ghìm cương ngựa đứng ở trước cửa phòng, Tô Mạc Phi xoay người xuống, đi đến trước cửa nhẹ gõ mấy tiềng. Có người lên tiếng trả lời, sau đó cửa phòng mở ra, Hồng Diệp nhìn lên gặp là anh ta, mặt lộ vẻ kinh ngạc nói: “Sao vậy, Tiểu Mạc? Ngươi bị sao?” Tô Mạc Phi quay lại ôm tôi xuống ngựa, dẫn tôi đến trước người Hồng Diệp: “Đường cô nương bị trọng thương, làm phiền Hồng Diệp tiền bối tương trợ.”

Hồng Diệp rất bình tĩnh xem xét tôi, một bàn tay trắng nõn đặt lên mạch trên cổ tay. Ngón tay lạnh như băng vuốt ve làn da tôi, kích thích khiến tôi đánh cái rùng mình, sau tôi cũng không dám động đậy gì nữa.

Khoảng một lát trôi qua, Hồng Diệp cong lên khóe môi, cười nói với tôi: “Không nghĩ tới, dĩ nhiên là Thiên Nhất thần công? Ai đả thương ngươi?” Vẻ mặt cứng đờ, trái tim như bị bóp đau một chút, đau đến độ trước mặt xoay chòng chành. Tô Mạc Phi cuống quít mở miệng nói: “Tiền bối, ai đả thương không trọng yếu, quan trọng là … chữa khỏi cho Đường. . . . . .” Hồng Diệp vứt cho anh ta một cái liếc mắt sắc, cười còn có thâm ý khác: “Tiểu Mạc, ta đang hỏi nàng, ngươi vội cái gì?” Vẻ mặt Tô Mạc Phi so với tôi còn cứng ngắc hơn thế.

Hồng Diệp chuyển mắt lại nhìn về phía tôi, mở miệng nói: “Người nọ chính là họ Lâu?” Tôi kinh ngạc mở to hai mắt nhìn. Hồng Diệp, thấy thế gật đầu, “Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lâu Triệt chết rồi, vậy chắc là Tập Nguyệt phải không. Ta đã gặp.” Hồng Diệp nói xong, nghiêng người tránh ra khỏi cửa, lạnh nhạt nói: “Vào đi. Tâm mạch ngươi bị hao tổn, nếu để phong hàn nhập vào, cho dù chín vị thần tiên đắc đạo đều cứu không được ngươi.” Tôi vội nói tạ ơn, tay chân đã có chút rét run bước về phía trong phòng.

Nhưng vào lúc này, nghe thấy Tô Mạc Phi ở phía sau hỏi Hồng Diệp nói: “Tiền bối, có thể cho vãn bối ở tại phòng nhỏ ở hậu viện?” Hồng Diệp nói: “Có thể. Song phòng nhỏ đã không dọn dẹp từ lâu, nếu gió tuyết tới, có thể bị sụp.” Tô Mạc Phi nhẹ nhàng thở ra, trả lời: “Đa tạ tiền bối.” Cuối cùng, càng nhẹ giọng bỏ thêm một câu: “Trong đêm, Đường cô nương phiền tiền bối chiếu cố.”

Hốc mắt tôi bỗng nhiên dâng lên một cỗ nóng ấm, ra sức chớp mắt nhưng cũng cảm thấy toàn thân đau khó chịu. Chờ Tô Mạc Phi cùng Hồng Diệp nói xong, hai người cùng nhau vào trong phòng, tôi giả vờ cởi bỏ dây áo choàng, cúi đầu xuống.

Tô Mạc Phi bước lên trước nói với tôi: “Đường cô nương, cô nghỉ ngơi trước, buổi chiều chúng ta đi thiên tuyền (suối trời tự nhiên)” Hồng Diệp đem ánh mắt từ trên người tôi dời về phía Tô Mạc Phi: “Tiểu Mạc đi tới phòng bếp phía sau lấy chút bánh tới đây, ta phải cẩn thận bắt mạch cho nàng”. Tô Mạc Phi vâng dạ, xoay người đi ra ngoài.

Tôi vén ống tay áo, chủ động đưa tay, đưa cổ tay cho Hồng Diệp. Nhưng Hồng Diệp lại không có nâng tay, chỉ vô cùng thâm ý nhìn tôi dò xét: “Thiên Nhất thần công của Lâu Tập Nguyệt hẳn đã luyện tới tầng thứ bảy, cho nên mới có thể thu – phóng tự nhiên như vậy. Bằng không một chưởng kia hắn đánh xuống, ngươi đã sớm chết chắc rồi.” Nói tới lời này, bà ấy đột nhiên thở dài, đầu đầy tóc bạc trắng hướng gần tới tôi, nhẹ nhàng dao động, bà nói: “Đáng tiếc nha, cha hắn Lâu Triệt cuối cùng cũng không luyện thành. Người phụ nữ yêu gả cho người khác, ông ta còn luyến tiếc không giết, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Không biết Lâu Tập Nguyệt có thể hay không giẫm lên vết xe đổ.”

Trái tim tôi khẽ chảy ra một cảm giác lạnh, ngón tay nắm chặt đến độ ngón tay trắng bệch.

Sẽ không đâu. Sư phụ sẽ không như vậy. Bởi vì tôi sẽ không trốn, sẽ không đi.

******

Tô Mạc Phi chu đáo nấu nước trà nóng mang tới cho tôi, tôi uống mấy ngụm nước, ăn qua loa, chẳng có hợp khẩu vị lắm. Hồng Diệp đứng lên nói: “Đi thôi, bệnh của ngươi trị càng sớm càng tốt, nắm chắc phần khỏi hẳn lớn hơn chút.” Đợi đến khi sắp rời khỏi cửa, bà ta đột nhiên dừng bước chân, giật mình nhớ lại nói: “Đúng rồi, ta chờ cây Tuyết Liên kia cả năm cũng sắp nở rộ rồi, ta đưa ngươi đi thiên tuyền sau ta sẽ rời đi mấy ngày, tự ngươi ngâm trong suối. Còn có ngươi, Tiểu Mạc” liếc mắt nhìn về Tô Mạc Phi, “Mỗi ngày nửa canh giờ, dùng nội công Tử Thần phái giúp nàng điều hoà máu huyết hai giờ, còn chuyện khác, chờ ta quay về hãy nói sau.”

Tôi cùng Tô Mạc Phi đều vội vàng gật đầu bằng lòng.

Nhưng mà, song hồi lâu, tôi liền bắt đầu hối hận vì sao không hỏi rõ ràng một chút.

Hồng Diệp dẫn tôi cùng Tô Mạc Phi đi vào một sơn động, đi vào trong chốc lát hơi nước ấm áp liền đập vào mặt. Phía trước có ánh nắng chiếu xuống, là do trên đỉnh bị vỡ ra, ánh mắt trời theo khe nứt vào chiếu vào mặt nước nóng hôi hổi, quả thực như gọi là thiên tuyền.

Hồng Diệp chỉ vào phía trước nói: “Ngươi đi xuống đi. Ta đi đây.” Nói xong liền xoay người, dứt khoát đi ra ngoài. Tô Mạc Phi nhìn nhìn tôi, ôn hòa địa nói: “Tại hạ ở ngoài cửa động chờ.”

Chân anh ta vừa mới bước đi, không bao lâu, tôi cũng theo sau lưng liền đi ra ngoài. Tô Mạc Phi quay lại nhìn thấy tôi thong dong vẫn chưa cởi quần áo xuống suối, hơi hơi kinh ngạc hỏi han: “Làm sao vậy, Đường cô nương?” trên mặt đỏ bừng, tôi có chút khó khăn nói: “Cái ấy, nước suối quá sâu, muội, muội sợ. . . . . .” Từ lần đó suýt chút nữa bị chìm trong suối nước, tôi mỗi khi bước vào nước theo bản năng đều sợ hãi.

Tô Mạc Phi mím môi, thoáng suy tư, mắt nhìn dây mây thật dài cửa động, mắt loé sáng. Anh ta dùng tay giật một sợi, một đầu quấn trên cổ tay tôi, một đầu khác siết chặt trong lòng bàn tay anh, nâng mắt cười cười trấn an tôi nói: “Đường cô nương chỉ cần dùng sức kéo dây mây một chút, tại hạ lập tức đi qua.”

Tôi cởi quần áo trên người ra, thật cẩn thận vịn vào vách trơn nhẵn đi xuống, khi nước suối tới ngực, trong lòng cơ hồ hét ra tiếng. Cái cảm giác nơi vào trong nước suối khó hít thở, khiến tôi vội vàng muốn đi lên, lại khi đảo mắt qua sợi dây mây trên cổ tay, tất cả động tác đều dừng lại.

Một đầu dây mây khác, là Tô Mạc Phi. Người này, khiến cho tâm tình tôi như có kỳ tích dần dần bình tình lại.

Ở trong nước ngâm khoảng nửa canh giờ, dựa theo lời nói của Hồng Diệp, ngực cảm thấy nóng bỏng khó chịu là khi đó tôi có thể ngừng lại. Tôi trước cởi bỏ sợi dây trên cổ tay để ở mặt đất, sau đó đi ra nước suối xa hơn, xoa xoa nước lên thân mình, sau đem quần áo trên bờ mặc vào.

Chờ tôi làm xong tất cả này đó ra cửa động, Tô Mạc Phi bỗng nhiên quay đầu lại nhìn tới tôi, trong mắt hiện lên thần sắc an tâm, anh khẽ buông lỏng đầu sợi dây anh ta nắm chặt trong tay, đi đến trước người tôi nói: “Đường cô nương cảm thấy như thế nào?” Tôi trả lời anh ta: “Rất nóng, máu trong cơ thể đều nóng lên” Tô Mạc Phi gật đầu, “Cái này đúng rồi.”

Tôi quấn áo choàng thật kỹ, theo anh ta bước ra ngoài cửa động, cả người giật mình một cái.

Trong động ấm áp như xuân, ngoài động băng tuyết tràn ngập.

Nóng lạnh bỗng nhiên tấn công hai mặt, tôi nhịn không được cúi đầu đánh cái hắt xì, tiếp theo một kiện áo choàng mang theo nhiệt độ cơ thể người khoác lên vai tôi. Tôi kinh ngạc nhìn Tô Mạc Phi. Anh chuyển tầm mắt nói: “Đường cô nương cẩn thận đừng bị phong hàn.” Nói xong tự ý bước về phía phòng nhỏ

Khi đi sắp đến trước cửa phòng, Tô Mạc Phi ngẩng đầu nhìn không trung, lẩm bẩm nói: “Có thể có cơn gió tuyết to.” Tôi cũng ngẩng đầu ngước mắt nhìn, chỉ thấy mây đen xám xịt chồng chất ở chân trời, càng tích càng dày, thật là xu thế có gió tuyết.

Tôi bỗng nhiên nhớ tới, hỏi Tô Mạc Phi nói: “Hồng Diệp tiền bối bà ấy một mình ở bên ngoài không có việc gì chứ??” Tô Mạc Phi thoáng suy tư, “Tại hạ đi tìm. Đường cô nương vào phòng trước đi”

Tô Mạc Phi rời khỏi không bao lâu, tuyết đã bắt đầu bay đầy trời. Sau đó tuyết càng ngày ngày càng rơi xuống càng nhiều, cuồng phong tựa như dã thú nổi giận, gào thét , mãnh liệt va chạm ở trên vách tường, cả phòng ở đều như có chút không chịu nổi gánh nặng rung động.

Tôi ở trong phòng chờ Tô Mạc Phi, nhưng rất lâu không thấy bóng dáng của ai.

Mở ra cửa số, gió tuyết đã che phủ hết cả đường đi, trời đất chỉ còn trắng xoá một mảnh. Cố sức đóng tất cả cửa sổ, trong giây lát tôi có một ảo giác, Tô Mạc Phi như vậy sẽ không quay về. Ý nghĩ này ở trong đầu khiến cho lòng tôi kinh sợ, còn có chút hoảng hốt.

Đúng lúc này, có người gõ cửa.

Tôi giật cả mình, cuống quít đi lên mở cửa ra, khi nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đứng bên ngoài, kích động nói với anh ta: “Tô Mạc Phi, huynh cuối cùng đã trở lại.” Tô Mạc Phi nghe vậy hơi hơi sửng sốt, rồi sau đó trả lời: “Uhm, đáng tiếc không tìm được tiền bối. Tiền bối có lẽ tìm nơi nào đó tránh gió tuyết rồi”

Anh ta nói cái gì tôi cũng nghe không lọt, tôi chỉ biết bản thân mình sẽ không còn ở một mình nơi này, tựa như lúc trước được mẹ giấu trong khạp nước kia. Tôi thấy trên người anh ta đọng không ít tuyết, bảo anh cởi áo choàng vẩy sạch tuyết, nghiêng người tránh đường vào nói “Vào đi.”

Tô Mạc Phi đứng không nhúc nhích, môi bị đông lạnh đến độ có chút trắng bệch, giọng nói vẫn ôn nhuận như trước: “Đường cô nương vào đi thôi, tại hạ quay về phòng ở phía sau” Tôi bỗng nhiên nhớ lại lời nói Hồng Diệp ngày ấy, thốt ra: “Tiền bối không phải nói phòng ở đó ngăn không được gió tuyết sao?” Tô Mạc Phi chỉ ôn hòa cười cười: “Không có việc gì, cô nương vào nhà đi, đừng để nhiễm lạnh.” Nói xong khi rời khỏi, còn không quên giúp tôi đóng lại cửa.

Tôi không có cách, đi trở về bên giường ngồi xuống, nghe tiếng gió to quát vù vù ở bên ngoài, đáy lòng vô cũng phiền muộn nói không ra lời. Tưởng tượng đến Tô Mạc Phi cố ý ở tại phòng chung quanh gió lùa hỏng hóc, thế nhưng tôi còn có chút tức giận nữa..

Tôi biết, tôi cần quyết tâm thờ ơ lãnh đạm với Tô Mạc Phi, khiến cho anh ở tại gió tuyết lạnh này mà chết tâm đi, diệt luôn ý niệm, triệt để hoàn thành ý coi tôi ‘là người xa lạ’. Nhưng tôi làm không được.

Anh ấy không phải người khác nha, anh ấy là đã cứu tôi nhiều lần như vậy, vẫn rất tốt với tôi. Tô Mạc Phi chưa bao giờ thương tổn quá tôi. Tôi không làm kẻ có ý chí sắt đá được.

Đầu óc nóng lên, tôi đứng lên lấy áo choàng mặc vào, nắm chặt vạt áo mở ra cửa, đi đến phòng nhỏ trong gió tuyết.

Khi đẩy ra hai cánh cửa lung lay sắp đổ, tôi đứng ngây dại ở cửa.

Trong phòng nhỏ hẹp, đừng nói là giường, ngay cả một cái gì giống ghế cũng không có. Tô Mạc Phi cứ như vậy ngồi trên chiếu. Sau khi nghe thấy động tĩnh, anh giương mắt hướng nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc: “Đường cô nương, cô. . . . . .” Tôi chẳng thèm lên tiếng đi qua, bọc áo choàng ngồi xổm trước mặt anh.

Tô Mạc Phi nhất thời không biết thế nào, “Đường cô nương, trên mặt đất rất lạnh, cô không thể ngồi.” Tôi nhìn anh nói: “Huynh có thể muội có thể.” Tô Mạc Phi bỗng nhiên ngước nhìn, trong ánh mắt loé lên ánh lấp lánh, qua lâu mới nói: “Đường cô nương nếu là vì cảm kích tại hạ, thật sự cũng chẳng là gì. Xưa nay người không quen biết cũng. . . . . .”

“Xưa nay dù là người không quen biết, huynh cũng sẽ làm như vậy, muội đã biết” Tôi cắt ngang lời anh ta nói. Ánh mắt Tô Mạc Phi rất trong trẻo, giống như sắc trời trong tuyết, tôi nhìn đến độ thất thần, sau đó nói với anh ta: “Tô công tử, phòng này giống như giấy, chỉ sợ không bị thổi bay, cũng sẽ bị tuyết đè… .”

“Cẩn thận!”

Tôi nói còn chưa nói xong, ánh sáng trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại, trong lỗ tai nghe thấy rầm rầm ầm. Chờ tôi phục hồi tinh thần lại, Tô Mạc Phi đã bảo vệ tôi chặt chẽ trong vòng tay.

Chờ sau khi bụi rơi hết xuống, tôi nhìn ánh mắt tựa như sao của anh gần trong gang tấc, khẽ nói nhỏ: “. . . . . . Thực sụp?” Tô Mạc Phi buồn cười, liền nở nụ cười, bả vai hơi hơi rung động, cười trả lời: “Đường cô nương, hình như rất ứng nghiệm với lời cô nói, chúng ta cùng một chổ liền có chuyện ngoài ý muốn.” Tôi bị chính cái ‘miệng quạ đen’ mình chọc cười, mới vừa gợi lên khóe miệng muốn cười, cơ thể đột nhiên cứng đờ.

Trong mùi tuyết tươi mát, pha một chút mùi máu tươi của người.

Tôi lúc này mới phát hiện một cây xà ngang sụp xuống đặt trên lưng Tô Mạc Phi, trên ai áo anh ta vết máu sũng nước, đỏ tươi chói mắt.

“Tô Mạc Phi, huynh, huynh bị thương.” khi tôi nói chuyện, tiếng nói đã phát run, tay chân luống cuống đẩy đầu gỗ nhưng lại không ra. Tô Mạc Phi xoay cánh tay lại một chưởng đẩy ra, không để ý lắm khuyên tôi: “Không có việc gì, chỉ là một vết thương nhỏ” Tôi vừa nghe thấy anh ta có giọng điệu không bận tâm, chẳng hiểu vì sao lại giận, giãy dụa đứng lên, lôi kéo anh đi.

Tô Mạc Phi dưới chân giống như sinh rễ bất động, nói với tôi: “Đường cô nương, Hồng Diệp tiền bối không ở đây, cô cùng tôi ở chung trong một phòng không tiện” Tôi quay đầu lại trừng mắt nhìn anh ta, “Tô Mạc Phi, giống như huynh nói đó, xưa nay cho dù người không quen biết muội cũng giúp người ta đắp thuốc, không có ý gì. Đắp thuốc xong huynh đi đâu không cần phải nói mát, muội không ngăn cản.” sắc mặt Tô Mạc Phi có chút trắng bệch, bước chân bị tôi kéo đi về phía trước.

Vào trong phòng, tôi khêu ngọn nến lớn lên, mang tới nước trong sau nói với anh ta: “Cởi đi.” Tô Mạc Phi sửng sốt, gương mặt trắng nõn hiện lên chút đỏ ửng, cả người có chúng chần chờ, sau cởi từng món quần áo dính máu ra.

Tôi sau khi nói ra câu đó cũng có ý thức có chút không ổn, trên mặt cũng bất giác hơi nóng lên. Tôi ho nhẹ hai tiếng, dáng vẻ làm bộ như trấn tĩnh đem ngọn nến tới gần chút, tận lực không nhìn thấy tấm lưng trần của anh, ánh mắt thoáng nhìn lên vết thương, trong phút chốc đáy lòng có bao nhiêu ngượng ngùng đều chạy như bay — một mảnh gỗ gẫy găm vào trong da thịt anh, miệng vết thương nhìn thấy không dài cũng không sâu, máu tươi không ngừng ứa chảy ra ngoài.

Tôi ổn định tâm trạng, dùng vải bông xấp nước sau đó lau, mở miệng vết thương phát hiện bên trong còn gim mấy mảnh gỗ vụn, cúi người nói với anh ta: “Huynh kiên nhẫn một chút.” Sau đó cúi đầu để sát vào, cẩn thận giúp hắn lấy ra từng cây một. Mới vừa đụng, thân thể Tô Mạc Phi mạnh run lên, tôi bật người khẩn trương hỏi: “Sao rồi, rất đau?” Tô Mạc Phi đưa lưng về phía tôi, lắc lắc đầu. Tôi hít sâu một hơi, cúi đầu tiếp tục rửa sạch vết thương.

Ngọn nến ánh sáng quá mờ, tôi chỉ có thể đem mặt tiến gần sát, bỗng nhiên Tô Mạc Phi lại giật mình, tay tôi run lên, mảnh dầm gỗ đâm thẳng vào đầu ngón tay tôi.

“A!”

“Đường cô nương!” Tô Mạc Phi vừa nghe giọng la của tôi, kinh hoảng xoay người lại, giữ chặt tay tôi vội la lên: “Rất xin lỗi, tại hạ không phải cố ý. . . . . .”

“Khụ khụ.”

Hai tiếng ho khan giống như sấm rền nổ tung đất bằng phẳng, chấn động đến tôi và anh đều cứng người lại rồi

Sau một lúc lâu, tôi cứng ngắc quay cổ lại. Hồng Diệp tựa vào cạnh cửa cười như không cười nhìn thấy đôi tôi, hỏi: “Ta không nên quay về, về không đúng lúc thì phải?”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.