Ly Hôn - Thần Vụ Quang

Chương 25: Chương 25




Trong điện thoại Phó Minh Hạo nói có chút quanh co: “Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này, không phải em bảo không cần sao?”

“Em đã bảo không cần, nhưng anh đã làm theo ý em chưa, tiền kia anh đã trả chưa?” Lâm An Nhàn hỏi.

“không trả thì giữ làm gì?”

“Đến tận bây giờ mà anh còn gạt em? Dương Quân nói anh không có trả và Quý Văn Nghiêu cũng không hề nhận lại mười vạn kia, anh giải thích thế nào?”

Phó Minh Hạo hạ thấp âm thanh: “An Nhàn, anh đang bận, chờ anh về rồi nói sau?”

“anh phải cho em biết anh đã trả tiền cho người ta chưa?”

“Đưa hết cho mẹ em rồi, anh còn có việc, chờ về anh sẽ kể tỉ mỉ với em.”

Lâm An Nhàn tức giận, không đợi Phó Minh Hạo nói hết câu đã ngắt điện thoại, cô bị anh ta làm, tức đến nỗi một câu cũng không muốn nghe anh ta nói, sao không bao giờ chịu nghe cô khuyên, đây là lần thứ hai anh ta làm cô khó chịu đến mức này!

Giận dữ nằm trên giường, hiện tại cô thực sự đồng cảm với ý nghĩ trước kia của Tôn Bằng, thật sựkhông muốn ở lại trong ngôi nhà này nữa, trước kia dù có khó khan đến đâu, ít ra vẫn còn Phó Minh Hạo có thể tin tưởng được. hiện tại ngay cả Phó Minh Hạo cũng trở nên vô lý như thế này.

Vì chuyện này làm Lâm An Nhàn thực sự không muốn làm bất cứ chuyện gì, định chờ Phó Minh Hạo trở về khuyên anh ta cắt đứt quan hệ với Quý Văn Nghiêu, không biết thời gian qua Minh Hạo buôn bán lời bao nhiêu tiền, có bao nhiêu thì trả trước cho Quý Văn Nghiêu bấy nhiêu, bức quá thì kể hết quá khứ của mình và Quý Văn Nghiêu, thà đau một chút nhưng Minh Hạo sẽ có lòng phòng bị Quý Văn Nghiêu.

Nghĩ thế nên tâm lý của Lâm An Nhàn thoải mái một chút nhưng vẫn không vực dậy nổi tinh thần, chuyện của Dương Quân không biết nên giải quyết thế nào.

Nằm một lát mắt liền không mở nổi, chợt nghĩ đến việc Quý Văn Nghiêu có chìa khóa nhà rồi, vậy thì côcũng không cần phải làm ca đêm nữa. Nghĩ vậy, Lâm An Nhàn điện thoại cho tổ trưởng Lâm xin đổi về ca trực bình thường, thời gian dài như vậy phỏng chừng Quý Văn Nghiêu cũng không thể tiếp tục đi tìm mình, sắp xếp xong xuôi cô mới nhắm mắt ngủ.

Lâm An Nhàn là bị đói tỉnh, khi mở mắt ra chung quanh chỉ là một mảnh tối đen, nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ đêm Minh Hạo vẫn chưa về, vì thế đứng dậy xuống bếp hâm nóng chút đồ ăn, sau khi ăn xong cô rửa mặt mới lại trở về phòng chờ Phó Minh Hạo.

Chờ mãi đến nữa đêm vẫn không có động tĩnh gì, điện thoại cũng không ai nhận máy, muốn trốn tránh mình sao? Vậy hôm nay mình nhất định phải cùng hắn đem chuyện nói cho rõ ràng. Lại nửa tiếng trôi qua, Lâm An Nhàn đứng ngồi không yên, điện thoại cho Minh Hạo, một lúc rất lâu mới có người tiếp máy: “An Nhàn, trễ thế này sao em còn chưa ngủ?”

Sao lại là Quý Văn Nghiêu?

“Minh Hạo đâu, anh kêu anh ấy nghe điện thoại.”

”Nếu cậu ta có thể nghe, thì anh còn nghe máy của cậu ta làm gì? Cậu ta uống say không biết trời trăng mây gió gì, anh đưa anh ta đến khách sạn ngủ, em nghỉ ngơi đi.”

Lâm An Nhàn cảm thấy hôm nay không có bất cứ chuyện gì làm cô vừa lòng cả: “Quý văn Nghiêu, mỗi ngày anh đều rủ Minh Hạo đi ăn nhậu, anh có cảm thấy mình quá đáng lắm không? Sau này anh đừng tìm anh ấy nữa, mười vạn mà chúng tôi nợ anh, chúng tôi sẽ trả lại cho anh.”

Quý Văn Nghiêu nói với giọng vô tội, cười nói: “Là tự cậu ta đòi uống, có lẽ cảm thấy uống nhiều mới có thành ý, kỳ thật, đâu ai đè cổ ép cậu ta uống, uống với một người đàn ông thì có gì vui đâu, thà tìm tiếp viên uống còn thú vị hơn.”

Là gì ý? Muốn nói là Phó Minh Hạo uống rượu với mấy cô tiếp viên nhà hàng sao? Quý Văn Nghiêu này đúng là xấu xa mà.

“Quý Văn Nghiêu, anh đừng có âm mưu lôi kéo Minh Hạo xấu xa như anh? Minh Hạo hiện tại đang ở khách sạn nào, số phòng bao nhiêu?”

Quý Văn Nghiêu khuyên: “Trễ thế này mà em còn đi đâu, Phó Minh Hạo hiện tại ngủ yên rồi, em mau ngủ đi.”

Quý Văn Nghiêu càng nói, Lâm An Nhàn càng ngửi thấy mùi âm mưu, ai mà biết hiện tại anh ta đã bắt Phó Minh Hạo đang làm cái gì, vì thế thái độ cường ngạnh: “Quý Văn Nghiêu, anh đừng gạt tôi, có phải anh đang làm chuyện gì mờ ám muốn giấu tôi? Chưa bao giờ Minh Hạo qua đêm bên ngoài, trễ đến thế nào anh ấy cũng về nhà ngủ, hiện tại anh ấy đang ở đâu!”

Quý Văn Nghiêu thở dài: “Được rồi, anh biết em đang nghĩ anh đang sắp xếp ‘phục vụ đặc biệt’ cho Phó Minh Hạo chứ gì, để anh nói, đỡ phải bị em đổ oan tội danh này cho anh. Phòng 1107 khách sạn Á Thần, khách sạn năm sao đó, nếu anh muốn làm gì cậu ta, anh có cần tốn tiền đến mức thuê khách sạn cao cấp thế này không? Em muốn đến thật à, trễ thế này không an toàn, anh qua đón em.”

“không cần anh quan tâm, để tôi tự đón xe đến đó.”

“An Nhàn, em đừng lấy an toàn của bản thân ra dỗi như vậy, được không? Nếu em không thích anh đến đón em thì để anh gọi taxi qua đón, sau đó đọc bảng số xe taxi cho em, được không?”

Lâm An Nhàn nghĩ nghĩ, thấy cũng đã khuya rồi, cô cũng sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đồng ý.

Buông điện thoại, liền nhận được tin nhắn của Quý Văn Nghiêu, ghi nhớ bảng số xe xong liền mặc quần áo lén lút ra ngoài.

Đến cửa khách sạn Á Thần, Lâm An Nhàn do dự nhìn vào bên trong, mình làm sao có thể bước vào mộtnơi sang trọng như thế này. Khi nhìn vào lần nữa, liền thấy Quý Văn Nghiêu, Lâm An Nhàn lập tức đề cao cảnh giác.

“anh vẫn luôn đứng đây chờ em tới, phòng là dùng giấy tờ của anh để đặt phòng, để anh dẫn em lên.”

Lâm An Nhàn đứng yên không nhúc nhích, nửa đêm nửa hôm một mình đi lên với anh ta ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Quý Văn Nghiêu thấy vẻ mặt phòng bị của Lâm An Nhàn, cười nói: “Em không tin anh à? Phó Minh Hạo thực sự đang ngủ trên đó, ở khách sạn lớn thế này, anh muốn làm gì thì cũng đâu có được. Chờ đến khi lên đó gặp Phó Minh Hạo, em sẽ biết là anh không lừa em.”

Cũng đúng, nơi này là khách sạn năm sao, cùng lắm là không cho Quý Văn Nghiêu bước vào phòng chung với mình là được.

Nghĩ như vậy, Lâm An Nhàn cùng Quý Văn Nghiêu vào thang máy, đến trước cửa phòng 1107, Quý Văn Nghiêu dùng thẻ phòng mở cửa.

“anh không được vào, để tự tôi đi vào, anh đưa thẻ phòng đây cho tôi.” Lâm An Nhàn xoay người lại nóivới Quý Văn Nghiêu

Quý Văn Nghiêu lắc đầu cười cười, đưa thẻ phòng cho Lâm An Nhàn rồi lui về sau hai bước: “Được chưa?”

Lâm An Nhàn mặc kệ vẻ mặt Quý Văn Nghiêu hiện tại đang có ý gì, chỉ cần mình an toàn là được, khóa cửa lại.

Phòng rất lớn, nội thất trang trí phi thường xa hoa, nếu Phó Minh Hạo thực sự đang ở nơi này, thì Quý Văn Nghiêu đúng thật là chịu chi tiền.

Nhưng hiện tại điều mà cô đang lo nhất đó chính là Phó Minh Hạo có thực sự đã làm chuyện gì hay không.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, quả nhiên thấy có người đang đắp chăn nằm trên giường, còn đang ngáy rất to, nhưng bởi vì người đó đắp chăn kín đầu nên cô không thể xác định được đó có phải là Phó Minh Hạo không.

Lâm An Nhàn hít sâu, chậm rãi đến trước giường, xoay mặt người đang nằm trên giường lại, sau đó thở phào nhẹ nhõm. May mà chỉ có một mình Minh Hạo.

“Minh Hạo, Minh Hạo!” Lâm An Nhàn vừa lay vừa đẩy Phó Minh Hạo

Nhưng Phó Minh Hạo lại không có phản ứng gì, ngủ say như chết, không biết đã uống bao nhiêu, mùi rượu phả ra làm Lâm An Nhàn choáng váng.

Lâm An Nhàn tức giận đến mức dùng sức đập hắn một cái, sau đó lại nghĩ dù sao đã trễ thế này rồi, có về nhà cũng đã trễ nhà, không bằng đến phòng khách đằng trước ngủ tạm một đêm, cái sô pha to đùng ban nãy cô nhìn thấy vừa nhìn đã thấy rất thoải mái.

Lại đưa mắt nhìn Phó Minh Hạo thêm lần nữa, Lâm An Nhàn bước ra khỏi phòng và khép cửa lại, nếu không nghe tiếng ngáy ầm ĩ kia chắc chắn cô sẽ không ngủ được.

Đứng ở phòng khách quét mắt một vòng phát hiện bên cạnh còn có một gian phòng khác, Lâm An Nhàn hiếu kì đẩy cửa đi vào

Bên trong gian phòng kia bật đèn lớn nên rất sáng, sau khi Lâm An Nhàn bước vào thì phản ứng đầu tiên chính là xoay người bỏ chạy

Nhưng càng sợ hãi hoảng hốt thì lại càng không thể chạy được, có mấy lkaafn chân cô như dính vào nhau, suýt sẫy chân mấy lần, khi có cánh tay từ phía sau lung kéo cô lại, cô giật bắn mình thiếu chút nữa đã thét ầm lên.

“An Nhàn, em sợ anh đến thế sao?” Quý văn Nghiêu ôm Lâm An Nhàn hỏi.

Tim Lâm An Nhàn như thoát ra khỏi lồng ngực, cố trấn tĩnh: “anh vào đây bằng cách nào?”

Quý Văn Nghiêu xoay người Lâm An Nhàn lại để đối diện với mình, cười nói: “Có nhớ anh từng nói là anh dùng giấy tờ của anh để đặt phòng không? Chỉ cần nói với nhân viên tiếp tân là anh đã quên cầm thẻ phòng là được.”

“anh muốn gì?”

Quý Văn Nghiêu cúi đầu dán sát vào bên tai Lâm An Nhàn nhẹ giọng nói: “anh muốn gì không phải em biết rất rõ sao? An Nhàn, chuyện của em anh đều biết tất cả rồi, anh cam đoan đêm nay em sẽ biết thế nào là lạc thú của một người phụ nữ.”

Lâm An Nhàn vừa nghe vừa sợ, thân thể cứng ngắc, run run nói: “Cầu anh tha cho tôi, tôi đã kết hôn, xin anh đừng làm khó tôi.”

Quý Văn Nghiêu cúi người hôn cô một cái, sau đó dùng chút sức vừa ôm vừa kéo cô trở về phòng,

Lâm An Nhàn liều mạng giãy giụa, Quý Văn Nghiêu thấy thế nhấc bổng cô lên vai vác vào căn phòng vừa rồi.

Đóng cửa phòng ôm Lâm An Nhàn cùng nhau ngã xuống giường, Quý Văn Nghiêu hưng phấn đến mức ánh mắt sang lấp lánh“An Nhàn, từ khi biết chuyện của em và Phó Minh Hạo, anh luôn muốn an ủi em, không nghĩ hôm nay lại có cơ hội này. Em đừng sợ, anh nhất định sẽ đối xử với em thật tốt!”

Tay chân Lâm An Nhàn lạnh ngắt nằm trên giường, nhìn Quý Văn Nghiêu cởi áo xong đến cởi luôn quần, cô sợ đến mức hồn vía như bay đâu mất.

Đến khi dưới thân đột nhiên chợt lạnh, lập tức tỉnh táo, chân đá loạn xạ phản kháng: “Quý Văn Nghiêu, anh cũng là người có thân phận, địa vị, làm chuyện bại hoại này không sợ tôi kiện anh sao?”

Quý Văn Nghiêu cũng giống như lần trước, đè lên người Lâm An Nhàn không cho cô nhúc nhích, sau đó duỗi tay cởi quần áo của cô.

Khi đôi gò ngực sữa bật tung ra khỏi chiếc áo ngực, ánh mắt của Quý Văn Nghiêu trở nên thâm trầm, đỉnh hồng rung rinh, bàn tay đói khát chụp lấy, xoa nắn: “thật đẹp, An Nhàn, em đẹp quá, em có biết không, lần đầu tiên lúc đến nhà họ Phó, anh đã nhìn thấy cơ thể của em rồi.”

hiện tại, Lâm An Nhàn hoàn toàn không hề nghe Quý Văn Nghiêu đang nói cái gì, bởi vì cô đang sợ đến mức cứng cả người, cứ cầu mong trời ban phép lạ, có ai đến cứu mình.

“An Nhàn, nhìn anh!” Quý Văn Nghiêu một mặt vỗ về chơi đùa, một bên thấp giọng ra lệnh.

Lâm An Nhàn bị động nhìn Quý Văn Nghiêu, há hốc miệng thở dốc không nói nên lời.

Nhìn bộ dáng kinh sợ đến ngây ngốc của Lâm An Nhàn, Quý Văn Nghiêu trìu mến hôn lên đôi môi đỏ mọng, tay kia bắt đầu thám hiểm dần xuống dưới.

Hôn gần nửa phút mới buông ra, tay cũng rút ra, nở nụ cười nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lâm An Nhàn

Lâm An Nhàn hoảng hốt cảm thấy cơ thể chợt lạnh, lập tức mở mắt ra nhìn, thấy Quý Văn Nghiêu đangtrần truồng đứng giữa hai chân mình đang thoa gì đó vào nơi đó của mình.

“anh bôi cái gì cho tôi vậy?”

Quý Văn Nghiêu cong môi cười: “Thứ có thể làm cho em thoải mái, nó như dịch trong cơ thể em vậy, không có gì tác dụng phụ.”

nói xong, anh cũng dùng thứ chất đó bôi lên vật nam tính của mình.

Lâm An Nhàn nhắm mắt, biết mình lần này chạy không thoát, môi cắn muốn rướm máu, ôm hi vọng nói: “Minh Hạo luôn xem anh là anh em tốt, trên điện thoại của anh ấy lưu tên của anh là ‘Người anh em’, anh làm thế này anh không nghĩ anh ấy sẽ thất vọng sao?”

Quý Văn Nghiêu cười lạnh: “Nó coi anh là anh em của nó? Nó xem tiền của anh là anh em của nó thìđúng hơn! An Nhàn, người đàn ông đó không đáng để em thủ tiết, gã ta sẽ làm em chịu ấm ức, thua thiệt suốt cả đời này. Gã là một người đàn ông vô trách nhiệm!”

“không cần biết anh ấy có trách nhiệm hay không, nhưng anh ấy vẫn đang ở chung một phòng với chúng ta, anh làm thế là sỉ nhục anh ấy cũng sỉ nhục luôn cả tôi! anh dùng loại thủ đoạn này gạt tôi đến đây là quá mức vô sỉ!”

Quý Văn Nghiêu ôn nhu dỗ dành: “An Nhàn, nếu anh không làm thế, nào có cơ hội được ở cùng em, em bảo vệ bản thân kín mít như thùng sắt vậy, muốn hành hạ anh đến chết mà.”

Đến tận lúc này rồi, Lâm An Nhàn không còn ôm hy vọng gì nữa: “Quý Văn Nghiêu, anh là một thằng điên! Là một tên Biến Thái!

“Ngoan, em nói sao cũng được, Phó Minh Hạo ngu xuẩn không biết quý trọng, để anh thương em.”

Quý Văn Nghiêu nói xong cúi đầu hôn lên môi Lâm An Nhàn: “Thực ngọt!”

Sau đó tách hai chân Lâm An Nhàn ra, chậm rãi đẩy vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.