Lý Luận Nâng Cao Tố Chất Của Đặc Công Omega

Chương 56: Chương 56




Từng tia nắng nhảy nhót xuyên qua ô kính cửa sổ mà chiếu vào, lấp la lấp lánh trên mặt bàn. Randall liếm môi, dời mắt khỏi đôi bàn tay đang đặt trên bàn của Bruce.

Người dấu hiệu hắn lúc này đang ngồi vững vàng ngay trước mặt hắn, tuyên bố quyền sở hữu của mình. Randall không còn cách nào khác ngoài cực lực khắc chế khát vọng muốn đụng chạm Bruce.

Ánh mắt người đàn ông tóc đen khẽ híp. Thời điểm da thịt tiếp xúc y ngay lập tức hiểu được mình đã lún sâu tới mức nào. Y phải có được người này, bằng cách này hay cách khác, bản thân hắn tự nguyện hay bị ép buộc cũng không quan trọng, hắn chỉ có thể là của y. Độc chiếm của Alpha cũng như ý chí bảo hộ người quan trọng gần như đốt cháy lồng ngực Bruce, cảm giác này đối với y mà nói là vô cùng xa lạ, đã bao lâu rồi y không gặp loại cảm xúc mãnh liệt như thế? Trưởng quan CIA vẫn bảo trì biểu tình bĩnh tĩnh trên mặt, y sẽ không vì cảm giác khác lạ mà cảm thấy sợ hãi, y lúc này đây vẫn vô cùng tỉnh táo.

Omega trước mặt này thuộc về y, không một ai có thể đem hắn cướp đi, ngay cả bản thân Randall cũng không thể.

Bruce nở một nụ cười ôn hoà, y nói: “Tôi có thể cho em thời gian để suy nghĩ, Randall.”

Thanh niên tóc vàng nhướn mày, Bruce đột ngột thay đổi xưng hô khiến hắn lộ ra một nụ cười nhạt, “Trước giờ anh chưa từng gọi tôi là Randall.”

Bruce nhìn hắn: “Là do em chưa từng nghe thấy thôi.”

Randall nhìn biểu tình ôn nhu trên mặt nam nhân tóc đen, hắn bỗng nhiên nhớ lại chuỗi ngày lang thang trên sa mạc, chuỗi ngày chỉ có độc hắn và Bruce.

Ánh mắt nâu trầm của Bruce thản nhiên nhìn thẳng vào Randall, y nói, “Tôi sẽ cho em thời gian.”

Randall cười rộ lên: “Ồ, thật là một vinh hạnh.” Hắn làm ra một biểu tình thụ sủng nhược kinh. Randall có thể nhìn thấy ý chí kiên định trong mắt người đối diện, hắn biết Bruce một khi đã quyết sẽ không có gì có thể thay đổi được. Chỉ sợ nếu hắn cùng Bruce quay trở lại CIA, chờ đợi hắn chẳng qua là xích sắt cùng lồng giam mà thôi.

Dã thú một khi đã xổ lồng, chung quy vẫn thực khó có thể quay đầu. Hắn có lưu luyến ấm áp do Bruce mang lại đi chăng nữa, cũng không cách nào thuyết phục chính mình quay trở lại.

Bởi lẽ hắn có phần không rõ, Bruce có thể triệt triệt để để cho hắn thứ mà hắn muốn hay không.

Hắn chính là tham lam như vậy.

Một tia thăm dò chợt loé lên trong mắt Bruce, nhưng rất nhanh đã biến mất, ánh mắt y cũng lại một lần nữa trở nên ôn hoà vô hại. Y rất ít khi lộ ra thần sắc như hiện tại, lăn lộn tại Bộ chỉ huy đặc biệt đã lâu, Bruce biết thứ cảm xúc này chỉ xuất hiện một khi yếu đuối.

Chỉ là so với chú báo nhỏ của y, cũng chẳng đáng để tâm.

Có những lúc ngươi bắt buộc phải yếu thế một chút, để chọc cho thú cưng vui vẻ. Trưởng quan CIA cấp cao vẫn chưa ý thức được hành động lấy lòng “thú cưng” của mình khác thường như thế nào.

Ngón tay Randall gõ lên mặt bàn trong vô thức, Bruce lại nâng li cà phê lên nhấp một ngụm. Quán cà phê nhỏ chợt trở nên an tĩnh. Tia nắng rực rỡ lấp lánh trên một đầu lộn xộn của người đối diện, Bruce bỗng cảm thấy một loại cảm xúc an bình dâng lên trong lòng. Tất cả những nôn nóng cũng phẫn nộ những ngày vừa qua, thời điểm nhìn thấy thanh niên tóc vàng này đều an tĩnh trở lại.

Một tia giảo hoạt vụt qua trong cặp mắt xanh biếc của Randall, hắn nói: “Cảm ơn.” Sau đó đứng dậy: “Thật vui khi được gặp anh ở đây, Bruce.”

Hắn vừa dứt lời liền đứng dậy.

Bruce hơi ngẩng đầu lên nhìn hắn, mấy ngày qua thanh niên tóc vàng gầy đi không ít, nhưng trong mắt vẫn giữ vững loại thần thái chói loá muốn mù quen thuộc. Bruce tất nhiên biết đặc công của y đang tính làm cái gì. Y chính là hiểu rõ hắn như vậy.

Randall đó giờ đều không phải là loại người có thể dễ dàng hồi tâm chuyển ý, lúc này đây hắn muốn trốn tránh, chỉ sợ không phải là bởi vì “xem xét”, mà là để chạy khỏi y càng ngày càng xa.

Trái ngược với buổi chiều hôm đó, thanh niên tóc vàng tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, một lòng một dạ muốn tiếp cận y.

Bruce để mặc cho Randall lướt qua người y mà đi khỏi, hoàn toàn không có ý định ngăn lại, góc áo Randall sượt qua cánh tay y, Bruce khép mắt, tựa như làm như vậy có thể lưu giữ được khí tức nhè nhẹ phiêu tán trong không khí của người kia vào trong lòng.

Randall ra đi có thể nói là vô cùng dứt khoát, không hề có ý định hồi tâm chuyển ý.

Bruce nâng ly cà phê lên uống một hơi cạn sạch. Nhóc báo nhỏ của y đang từng bước một mà tiếp cận, cẩn thận tỉ mỉ, lại hết sức nỗ lực. Còn về phần mình, Bruce cũng hiểu được chính y là người dung túng cho hành động đó. Nếu Randall đã muốn chơi, y sẽ không ngại dựa theo quy tắc của hắn mà bồi tiếp, dù sao, có một số việc bắt buộc phải mạo hiểm.

Hiện tại, y chỉ biết y không thể để Randall rời khỏi.

Randall nhẹ nhàng cất bước rời khỏi quán cà phê. Randall biết Bruce sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Cái hắn muốn biết, là Bruce có thể vì hắn - một đặc công đào ngũ, một người vi phạm hết thảy những nguyên tắc đặt ra của trưởng quan CIA cấp cao, một người đụng chạm vào lãnh khốc của y, lại hoàn toàn làm trái lời y đã nói, “Tình cảm không phải là lí do tồn tại của chúng ta” - mà làm được những gì.

Hắn muốn biết tầm quan trọng của mình với Bruce, cũng thật đáng mong chờ.

Cước bộ thanh niên tóc vàng tới chỗ ngoặt nơi ngã tư thì ngày càng chậm lại, mắt hắn lướt nhanh qua mặt kính thuỷ tinh của mấy cửa hàng ven đường, vài bóng người từ phía khác nơi ngã tư mơ mơ hồ hồ hiện lên trên mặt kính. — Ba kẻ mặc thường phục không nhanh không chậm hoà cùng dòng người tiến lại đây, dây bộ đàm thoáng ẩn thoáng hiện dưới lớp áo thun. Randall nhìn không rõ lắm, nhưng hắn biết đó là đặc điểm của một đặc công CIA đang làm nhiệm vụ.

“Shit!” Hắn thấp giọng chửi thề một câu, sau đó tăng tốc độ bước đi.

Ba đặc công kia hiển nhiên cũng đã phát hiện ra Randall. Thanh niên tóc vàng hơi bẻ cổ áo, cố gắng tỏ ra giống người bình thường một chút, nhưng tất nhiên cũng chẳng có mấy tác dụng. Sức nặng có chút lớn ở bụng khiến hắn không dám dồn sức chạy trốn — Thật là một tiểu quỷ phiền phức.

Randall khẽ mắng thầm ở trong lòng, động tác lại vạn phần cẩn thận. Hắn thả lỏng áo khoác, sau đó vụt tiến vào một cái ngõ nhỏ. Hắn không thể để đám đặc công này biết nơi ẩn nấp hiện tại của mình, đành phải thuận theo hoàn cảnh mà hành động.

Sắc trời dần trở nên ảm đạm. Mồ hôi sớm đã lăn dài trên trán Randall, giọt nước mặn chát dọc theo sườn mặt chảy xuống. Hắn liếm môi, dạ dày rỗng tuếch khiến cơn đau dưới bụng lại bắt đầu có dấu hiện dâng trào. Randall nhíu mày, trận đánh này e rằng chỉ còn cách tốc chiến tốc thắng.

Thanh niên cố gắng đem mình nép vào vách tường, sau đó chậm rãi rút ra khẩu súng lục vẫn luôn dắt bên hông, mở chốt an toàn. Thanh niên tóc vàng cẩn thận quan sát từng hành vi nhỏ nhất của ba kẻ địch đang không ngừng tiến về phía này.

Randall nhếch môi, dưới chân là vũng nước đọng lại sau cơn mưa, mùi tanh tưởi khiến người buồn nôn phát ra từ rác rưởi tán loạn trên mặt đất trong con hẻm nhỏ. Chỉ cần tiếng súng vừa vang lên, cảnh sát địa phương sẽ rất nhanh ập tới nơi này, vừa khéo thứ hắn muốn làm là thủ tiêu ba vị đặc công này rồi thoát thân.

Hồi trước thì việc này chẳng qua chỉ là một cái búng tay, có điều hiện tại đã khác xưa rất nhiều. Một trận khó chịu tanh tưởi dâng lên trong cổ họng, Randall khép mắt, hắn nỗ lực khắc chế cảm giác buồn nôn, sau đó nâng tay, họng súng lập tức khóa chặt vào một người đặc công cách đó không xa.

"Đoàng!"

Ngón trỏ bóp cò, sức giật khi súng nổ khiến nòng hơi lệch lên trên, Randall nhanh chóng lùi lại.

"Đoàng đoàng đoàng!!!"

Đối thủ dù sao cũng là đặc công CIA cao cấp —— người có thể tham gia vào những tiểu tổ “thanh trừng” thế này đều là những cỗ máy giết người không chớp mắt lăn lộn giữa làn ranh sinh tử, phản xạ tất nhiên không chậm. Ngay khi đồng đội theo tiếng súng gã xuống thì bọn họ cũng đã nhận ra vị trí cụ thể của người bắn.

Hai đặc công hiển nhiên chiếm ưu thế về nhân số, bọn họ phối hợp nhịp nhàng thay nhau tiến lên, khoảng cách với Randall rất nhanh rút ngắn lại, bị hỏa lực của bọn họ áp chế khiến Randall thực khó có cơ hội đánh trả.

Randall giật giật ngón tay, hắn không thể không mạo hiểm.

Một trong số đặc công cẩn thận bước qua thi thể đồng đội nằm dài trên mặt đất. Ánh mắt gã sắc bén bắt được biến động nhỏ trong con hẻm nhỏ, lập tức đổi hướng nòng súng. Ngay lúc đấy ——

"Đoàng!"

Thân ảnh cao gầy lao vụt ra từ cửa ngõ tối mù, hung hăng nhào đến. Người đặc công còn lại gần như ngay lập tức xoay người, thế nhưng đồng đội của gã đã gục. Randall dùng một khoảng thời gian ngắn ngủi nhanh gọn tặng cho gã một viên đạn vào giữa ngực, gã đặc công kia nằm dài trên mặt đất, không thể làm ra thêm bất kì cử động nào khác. Trong ngõ nhỏ lúc này chỉ còn lại hai người, Randall nhào đến ngay trước khi đối phương kịp bóp cò súng.

Hai người liều mạng giao triền vật lộn trên đất.

Randall chỉ cảm thấy máu nóng mãnh liệt vụt thẳng lên não, thứ hắn đã vất vả đè nén trong cả một tháng trốn đông trốn tây, luồn trước cúi sau tránh né đuổi giết của CIA, vậy mà đến giây phút đứng trước làn ranh sinh tử thế này, hắn lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, nhưng rất nhanh liền bị Adrenalin tăng mạnh hoà tan.

Nhóc con, ngươi từ khi còn trong bụng đã cùng baba ngươi xông pha chiến trường. Ta đem tất cả ra để đổi lấy mạng sống của ngươi, tuyệt đừng để cho ta thất vọng.

Hạ bộ bị đầu gối thọc cho một cú khiến Randall đau đến hơi thở đứt đoạn, hắn mạnh mẽ dùng cùi chỏ đáp lễ, máu mũi của đặc công kia văng tứ tung lên mặt hắn, biểu tình trên mặt thanh niên tóc vàng thoáng cái trở nên vô cùng doạ người, động tác trên tay hạ xuống cũng ngày càng mạnh.

Gã đặc công kia hiển nhiên cũng không ngờ được rằng thanh niên tóc vàng “thân thể không khoẻ” trong báo cáo lại có sức chiến đấu cường hãn như vậy, liền thất thố không kịp đề phòng, chật vật ứng phó.

“Shit!” Randall chửi thề, đau đớn kịch liệt từ bụng thình lình xuất hiện khiến động tác của hắn chậm lại không ít, đối phương ngay lập tức nắm lấy cơ hội này.

Randall khó khăn né tránh công kích của đối phương, hai chân vì vấp phải thi thể của một đặc công đã bị hạ gục mà lảo đảo một chút, cơ thể mất thăng bằng ngã về sau. Tiếng động khi thân thể tiếp xúc với mặt đất lọt vào tai Randall. Hắn muốn nhanh chóng đứng dậy tiếp tục chiến đấu, mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương, bụng càng ngày càng đau đớn, tựa như lục phủ ngũ tạng bị một bàn tay xoay vò nghiền nát. Randall có thể nghe thấy hai hàm răng vì đau đớn mà đánh vào nhau lập cập.

Hắn trơ mắt nhìn gã đặc công kia nâng cao súng, họng súng nhắm thẳng ấn đường của mình.

Randall thở hổn hển, hắn quờ quạng trên mặt đất, hy vọng có thể tìm được một thứ vũ khí để phản kích. Hắn vẫn vô cùng bình tĩnh, đã đi tới bước này, chỉ sợ chạy trời cũng không thể thoát khỏi cái chết, Randall nghĩ, hắn không rảnh bận lòng đau thương buồn tủi, chỉ muốn dồn sức đánh một trận, có thua cũng là tâm phục khẩu phục. Chết thì chết, có tiếc chăng thì là một lần ra đi hai mạng người mà thôi.

— “Đoàng!”

Thanh niên tóc vàng phản xạ có điều kiện nhắm lại hai mắt, mất vài giây đồng hồ mới nhận ra mình vẫn còn có ý thức. Một khối thi thể nặng nề ngã xuống, gần như đem hắn đè ở bên dưới. Randall đẩy ra thi thể đã gục của đặc công kia, máu tươi ồ ạt tuôn ra từ vết đạn dữ tợn ghim thẳng ngay ấn đường. Lông mày Randall nhíu nhíu, hắn ngẩng đầu nhìn về phía đối diện con hẻm nhỏ.

Bóng dáng Bruce từ góc khuất bên đường lộ ra.

Thanh niên tóc vàng cười rộ lên, hắn thở dốc, chậm rãi bò dậy từ trên mặt đất, “Thật vui khi nhìn thấy anh nha, câu này tôi nói tới lần thứ hai trong ngày rồi đấy.”

Bruce không lên tiếng, ánh mắt y cẩn thận từng li từng tí chăm chú nhìn Randall, trạng thái thanh niên tóc vàng nhìn qua thực không ổn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, khiến chúng xoã tung dính chặt vào trên trán, hai má vốn dĩ gầy yếu hơn trước rất nhiều nay lại càng thêm tái nhợt. Chỉ có nụ cười trên mặt là vẫn xán lạn đến chói mắt.

Randall bước qua thi thể sõng xoài trên mặt đất tiến về phía Bruce, bỗng dưng bước chân loạng choạng một chút khiến hắn không thể không vịn lấy vách tường bẩn hề hề kế bên để giữ thăng bằng. Bruce ngay tại một khắc Randall lảo đảo không vững kia liền vô thức mà tiến lên vài bước. Y lập tức đè lại khát cầu tiến đến đỡ lấy người trước mặt.

Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức Bruce có thể nhìn thấy bóng dáng mình hiện lên trong đồng tử xanh biếc của đối phương.

Khoé môi Randall cong cong, hắn nói: “Bọn họ là đặc công của anh.”

Thanh âm Bruce âm trầm lạnh lẽo: “Bọn họ là đặc công của CIA.”

Randall chớp chớp mắt: “Tôi chẳng lẽ không phải sao?”

“Em không phải.” Bruce nói.

Thanh niên tóc vàng sửng sốt trầm mặc hai giây, hắn tựa hồ không ngờ tới Bruce sẽ trả lời như thế, lại càng không ngờ tới được câu trả lời đó có thể khiến hắn hạnh phúc lâng lâng. Adrenalin chậm rãi rút đi, mỏi mệt cùng đau nhức rất nhanh liền ập tới, Randall dùng cánh tay chống đỡ trọng lượng cơ thể, lúc này mới bắt đầu cảm thấy ẩn ẩn sợ hãi.

Bruce tiến về phía trước một bước:”Về sau cấm chỉ em cùng những đặc công khác vật lộn, Randall.”

Thanh niên tóc vàng có chút buồn cười lườm một cái, hắn còn chưa kịp phản bác đã bị khí thế trên người Bruce nghẹn trở về, cặp mắt nâu trầm của đối phương lạnh lùng trừng hắn, một bộ “đây là mệnh lệnh”, khiến Randall ngạc nhiên hơn là trước khi não bộ hắn kịp phản ứng, một câu “Được rồi” đã từ miệng hắn phun ra.

Bruce nhìn thần sắc kinh sợ lại có phần không tình nguyện của Randall, ánh mắt chậm rãi trở nên nhu hoà.

Randall có chút ảo não, hắn nhìn nhìn Bruce, lại bĩu bĩu môi, sau đó nhướn người lên. Thanh âm thanh niên tóc vàng rất thấp, hơi thở của hắn cách Bruce rất gần: “Coi như đây là tạ lễ đi.”

Ngón tay Bruce giật giật, khí tức của Randall khiến y phải tận lực khắc chế khát vọng muốn đụng chạm hắn. Omega của y gần ngay trước mắt, ý cười giảo hoạt tràn ngập trong cặp mắt xanh biếc.

Sau đó Randall liền hôn y.

Đồng tử Bruce hơi hơi phóng đại, y cảm nhận được bờ môi ước át của Randall nhẹ nhàng chạm môi, sau đó lại ấn mạnh một chút, đầu lưỡi mềm mại lướt qua răng nanh y. Randall thấp hơn y một chút, hắn phải hơi ngẩng đầu lên, Bruce theo đó mà nhìn thấy cái mũi cao thẳng của hắn, cùng với lông mi thoắt ẩn thoắt hiện dưới mí mắt, còn có cả mái tóc vàng chói lọi sũng nước kia.

Trưởng quan CIA cấp cao rốt cuộc đầu hàng phất cờ trắng. Y mạnh mẽ vươn tay ôm chặt lấy Randall, vùi chắc hắn vào trong ngực mình, sau đó đáp lại nụ hôn của Randall.

Hai người môi lưỡi giao triền, thời điểm Randall kịp làm ra phản ứng hắn đã bị hôn tới gần như thiếu dưỡng khí, Bruce ôm hắn quá mức chặt chẽ, tựa như muốn đem hắn vùi vào trong cơ thể, hắn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, của hắn, và của Bruce. Nước bọt bị đẩy tới đẩy lui trong khoang miệng, cả người hắn được bao bọc bởi hương vị của Bruce, hắn ban đầu chỉ tính khiêu khích một chút, nụ hôn này cũng chỉ định chuồn chuồn lướt nước mà qua, thế nhưng giờ phút này lại khiến hắn trầm mê đến đầu váng mắt hoa.

Đủ, không nên tiếp tục.

Randall mở choàng mắt, hắn phát hiện mình vô pháp nhìn thẳng vào mắt Bruce, hắn sợ hãi chính mình không cưỡng lại được bị cặp mắt nâu trầm kia hút hồn. Ánh mắt thanh niên tóc vàng chuyển dời đến nơi khác, cánh tay dùng sức, muốn thoát khỏi lồng ngực Bruce.

Thế nhưng hai tay nam nhân giống như kìm sắt khiến hắn không cách nào động đậy, chưa kể Bruce lại càng tăng mạnh lực đạo trên tay.

“Mau buông, Bruce...” Hắn bất mãn lầu bầu được nửa câu —

“Đoàng!”

Randall chỉ cảm nhận được thân thể của chính mình được Bruce ôm trong lòng xoay một vòng, cảnh vật vèo vèo vụt qua trong tầm mắt, dự cảm xấu nháy mắt nhảy lên trong lòng, hắn vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt Bruce, mùi máu tươi thoáng cái trở nên dày đặc trong không khí.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Lúc này đây Randall chẳng cần tốn bao nhiêu sức để thoát ra khỏi kìm cặp của Bruce, thanh niên tóc vàng lưu loát rút ra một khẩu súng lục từ túi áo người đàn ông tóc đen, sau đó nã liền ba phát đạn. Xa xa chính là gã đặc công vừa nãy bị hắn bắn trúng ngực, bây giờ gã mới rốt cuộc ngã quỵ, không còn cử động.

Randall chưa từng thống hận quá phản xạ của bản thân, đây là lần đầu tiên.

Hắn lo lắng cất vội súng lục, rủa thầm một câu, sau đó ngồi xổm xuống.

Bruce tựa vào vách tường bẩn thỉu, máu từ miệng vết thương chảy dọc xuống. Randall liếm môi, mùi rỉ sắt tanh tưởi khiến cổ họng hắn thoáng cái trở nên khô khốc, không thể nói thành lời.

“...Anh không sao chứ...anh có ổn không, Bruce?...”

Viên đạn bắn trúng vai trái Bruce, không ghim quá sâu. Nếu không phải y nhanh chóng đem vị trí cả hai chuyển dời, chỉ sợ viên đạn kia lúc này đã an vị tại tim của hắn. Randall nhanh chóng cởi áo khoác trên người Bruce, máu tươi túa ra trên vải dạ đen của chiếc áo bành tô, nhìn qua cũng không quá nổi bật, nhưng cảm xúc ướt át ở đầu ngón tay khiến sắc mặt Randall lại càng trở nên khó coi.

Thanh âm Bruce ngược lại vẫn bình thản như trước, y chầm chậm nói: “Không có việc gì.” Nam nhân định đứng thẳng thân thể, không tiếp tục dựa vào chống đỡ của bức tường phía sau, có điều động tác này lại chỉ khiến cho vết thương bên vai trái chảy máu ngày càng nhiều.

“Lo mà dựa vào đấy, không được cử động!” Randall thấp giọng nạt một câu, hắn một tay xé áo Bruce, một tay ấn Bruce về chỗ cũ, giọng điệu thô lỗ, nhưng động tác trên tay lại vạn phần cẩn thận.

Người đàn ông tóc đen hơi nghiêng đầu, lọt vào mắt y là hai tay run rẩy của Randall.

Ngữ khí Bruce bình thản, “Tôi nghĩ em hẳn là đã có một bài học, sau khi nổ súng việc đầu tiên phải làm là kiểm tra mục tiêu đã chết hay chưa.” Y nói hết một câu như vậy, trong giọng lại hoàn toàn không có nửa phần trách cứ, trái lại là ôn nhu cùng dung túng.

Randall tức đến khó thở, phản bác: “Còn tôi thì nghĩ anh hẳn phải biết trong tình huống bị tập kích thì điều đầu tiên phải làm là rút súng đánh trả, chứ không phải là dùng chính mình để chắn đạn cho người khác.”

Bruce tựa hồ đối với lời mỉa mai châm chọc của thanh niên tóc vàng hoàn toàn không để bụng, y nhìn Randall dùng mảnh vải xé xuống từ trên áo băng lại miệng vết thương, ánh mắt lướt qua vạt áo gió mở rộng của thanh niên tóc vàng.

Randall cách Bruce rất gần, mùi máu trên người Bruce không ngừng kích thích khứu giác hắn, hai tay Randall lúc này đã ngừng run rẩy, hắn buộc chặt băng cầm máu, nhưng miệng vẫn không ngừng lải nhải, hòng dời đi lực chú ý của bản thân.

Randall cái gì cũng không sợ, hắn không e dè thiên tính, tử vong, thậm chí còn có xu hướng tự hủy hoại bản thân, thế nhưng hắn lúc này đây lại sợ cái viễn cảnh Bruce thực sự gục xuống trước mặt hắn, sợ đến muốn chết.

Kể cả khi hắn vĩnh viễn không muốn thừa nhận điều đó đi chăng nữa.

“Tên khốn nhà anh rõ ràng có súng, thấy gã đặc công kia còn sống vì sao không nổ súng trước?”

—— Bởi vì anh biết giết hắn cũng không kịp ngăn viên đạn bắn trúng tôi?

“Tôi còn không biết trưởng quan CIA cấp cao cũng sẽ có lúc chật vật thế này đấy!”

—— Con mẹ nó anh cho là tôi sẽ cảm động hay gì?!

“Ở ngay trước mặt tôi trúng đạn quý ngài Bruce đây coi tôi thành không khí rồi à?!”

—— Anh cái đồ chết tiệt, tôi không bị kẻ địch ám sát thì cũng bị anh hù chết rồi!!

Bruce lại thấp giọng cười rộ lên. Y để kệ cho Randall lải nhải mắng mình, im lặng nhìn ngón tay thon dài của thanh niên tóc vàng thoăn thoắt băng bó vết thương, cầm máu tạm thời cho y, khóe môi cong cong, một hồi lâu sau cũng không hề hạ xuống.

Omega của y gần ngay trước mắt, Bruce chớp mắt, mất máu cũng không thể đả động sung sướng trong lòng y.

“Em đã từng nói em là đặc công của tôi.” Bruce nói, y nhấn mạnh hai chữ “của tôi”: “Tôi tất nhiên sẽ không để người khác tổn thương em.”

Y nói xong, liền đặt nhẹ một nụ hôn lên trán Randall.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.