Lý Triều Bá Đạo Phò Mã

Chương 110: Chương 110: Trảo đổi tù binh




Quay lại với phòng quân cơ được bố trí tại tầng 1 của Đồ Chiêm Thành.

“ Bẩm chủ công, chúng ta nên xử lý đám tù binh người Chiêm ra sao?” Đinh Quý lúc này lên tiếng.

“ Bẩm chủ công, bọn này là tinh nhuệ của người Chiêm, võ nghệ cao cường, kể cả có bắt chúng làm nô lệ cũng cần nhiều người chông coi nếu không chúng sẽ gây loạn, theo thuộc hạ nên chém đầu hết” Ngô Bình lên tiếng.

“ Đúng nên chém hết đám này…” Chúng tướng nhao nhao…

Ngô Khảo Ký lắc đầu, nếu muốn chém người thì dễ thôi, nhưng hắn có cách xử lý đám tù binh này tốt hơn.

“ Các ngươi biết chuyện 6 ngàn binh sĩ của cả Ma Linh và Địa Lý bị bắt làm tù binh? Ta là muốn dùng đám này đổi lấy bọn họ.” Ngô Khảo Ký nói ra ý định của mình..

“ Bẩm chủ công, những binh sĩ kia là sương binh mà Dương gia cùng Lê gia mang từ Nghệ An và Thanh Hóa đến, nói mội cách nào đó họ là người Lê-Dương hai nhà….” Đinh Quý lên tiếng, ý của hắn đó là Ngô Khảo Ký có cứu những người này thì cuối cùng họ cũng bỏ về Thanh Hóa – Nghệ An. Cứu rồi liệu có đáng hay không? Điểm quan trọng đó chính là thả rồi 3500 Sanock binh thì đám tinh nhuệ này sẽ quay lại chém giết cùng binh sĩ Bố Chính. Cái giá bỏ ra là quá lớn mà thu lại được sợ rằng không có bao nhiêu.

“ Bẩm chủ công, sức chiến đấu của mấy ngàn binh Chiêm này rất mạnh, nếu thả chúng ra thì sau này rất khó cho minh sĩ Bố Chính..” Ngô Bình cũng thẳng thắn thưa.

Ngô Khảo Ký gật gù còi như hiểu, nhưng hắn lại lắc đầu phản đối ý kiến của mấy người này: “ Đầu tiên những binh sĩ kia là con dân của Đại Việt chúng ta, kiểu gì cũng phải cứu ra. Nếu như các ngươi gặp nạn bản quan cũng đối xử như vậy, dùng hết sức cứu về. Còn về đám quân Sanock chưa chắc đã mạnh mẽ như vậy. Bố Chính ta còn không có sợ người Chiêm. “

Ý trí của Ngô Khảo Ký đã thành, chúng tướng cũng hiểu tư tưởng của hắn. Mà Ngô Khảo Ký nói cũng đúng, Binh sĩ Bố Chính há sợ mấy tên Chiêm này, tinh nhuệ sao, nếu cảm thấy đủ ngầu thì lướt tới đây.

“ Bẩm chủ công, có một tên luôn mồm kêu hắn chính là em vợ của Vua Chiêm, hắn xin được chuộc thân…” Lúc này Ngô Văn Tứ người nhận trách nhiệm quản lý tù binh đứng ra bẩm báo….

“ A hả, hay đang nghĩ không tìm được người đủ trọng lượng đàm phán trao đổi tù binh. Nếu có nhân vật như vậy thì rất tốt..” Ngô Khảo Ký cười mãn nguyện.

Không sai biệt, đến cuối buổi chiều thì thịt voi cũng được mang về hết, Da voi tuy nhiều chỗ cháy đen nhưng cũng có nhiều chỗ còn dùng được, đây là một chiến lợi phẩm không nhỏ.

Từ Huy mồ hôi đầm đìa vui vẻ cởi ra giáp mão chạy đến bên Ngô Khảo Ký khoe khoang thành tích…

“ Lần sau không được tự tiện hành động như vậy, việc quân không phải chỗ em can thiệp vào. Đôi lúc các tướng quân vì nể em cho nên sẽ cố gắng chiều lòng em. Nhưng những chuyện đó đôi lúc sẽ ảnh hưởng tới toàn cục và ảnh hưởng tới chính an nguy của em…” Ngô Khảo Ký nghiêm khắc dặn dò.

“ Em biết rồi, nhưng thật sự em đã hỏi ý kiến của Đinh Quý tướng quân, hắn cảm thấy an toàn thì em mới ra thành, thực tế em không có ép buộc hắn..” Từ Huy có vẻ tủi thân..

“ A hả, nếu vậy thì tốt… trước nên hỏi ý kiến các vị tướng quân, nếu bọn hắn cảm thấy hợp lý thì có thể làm…. Mà công việc nặng nhọc nắng nôi như vậy, không phải em sợ đen da sao?” Ngô Khảo Ký thương tiếc xoa đầu nàng.

“ Hửm… ai sợ đen bản cung không sợ… hì hì… em là Nữ thành chủ của Chính Hòa còn là phu nhân của Châu Mục đại nhân, em phải gương mẫu chứ. Em nghĩ rồi, nữ binh nói gì thì nói chiến đấu sẽ không tốt như nam binh. Em sẽ đi theo hướng phụ trợ các công việc phía hậu phương là tốt rồi..” Từ Huy gật đầu đồng ý.

Nàng cũng muốn làm gia thành tích, nhưng chứng kiến chiến đấu ngày hôm nay nàng hiểu, không có nhiều phụ nữ thích hợp cho chiến trường kích liệt máu me như vậy. Về tiên thiên sức lực của nữ giới không đủ, cho nên nếu không đến bước đường cùng nàng cũng không muốn để Nữ Binh xung trận.

“ Em hiểu như vậy là tốt rồi… Em ở lại Chính Hòa hay về Bố Chính?” Ngô Khảo Ký hỏi nàng.

“ Em ở lại Chính Hòa thôi… thực tế nếu thực sự có nguy hiểm thì nơi nào cũng không khác. Chính Hòa còng có Ảnh em bỏ không được nàng.” Từ Huy tha thiết nói.

Ngô Khảo Ký cau mày suy nghĩ, Ảnh là đang muốn làm gì đây mà lại đi giật dây Từ Huy. Chiến tranh không phải chuyện đùa, hắn vẫn muốn Từ Huy ở bên cạch hắn trong khoảng thời gian này.

“ Được rồi em tạm ở Chính Hòa, anh sẽ nói chuyện cùng Ảnh sau” Ngô Khảo Ký tạm thời không cho ra ý kiến, chiến tranh còn quá nhiều việc không thể quá vương vấn cho chuyện nhi nữ tình trường.

Ngay trong ngày hôm đó 3500 chiến binh Sanock của người Chiêm bị giải về Bố Chính. Nơi này đủ rộng lớn để giam giữ họ.

Từng đoàn người Chiêm bị giải qua cầu phao, họ bị trói khóa hai tay vào một thanh tre, cứ vậy 5-6 người nối vào nhau, đảm bảo chạy là không chạy được.

Vì thời này không có chính sách đãi ngộ tù binh, cho nên cách tốt nhất để quản lý đám người này không làm loạn đó chính là cho nhin đói, khát, chỉ cho ăn đủ để họ duy trì không chết đói mà thôi.

Nhưng Ngô Khảo Ký lại cho bọn họ ăn uống đầy đủ, không ngờ lại có cả thịt voi và rượu. Thịt voi đúng là không quý gì,hơi khó ăn nhưng cũng là thịt. Không ai hiểu trong bụng vị thành chủ này nghĩ gì.

Nha môn phu thành Bố Chính trời đã tối, nhưng đây mới là thời gian hoạt động mạnh của người dân cũng như quan viên Bố Chính.

Ngô Khảo Ký ngồi đó vị trí chi chủ quen thuộc, phía dưới là một bàn thức ăn khá tươm tất rượu thịt.

Lúc này cận vệ dẫn vào một người đàn ông râu ria cao lớn, hai tay hắn đang bị trói nghiến về phía sau…

Người đàn ông này thấy Ngô Khảo Ký rồi thì bỗng cúi người làm một lễ quý tộc của người Chăm, tuy tay trói không thể làm nghiêm chỉnh lễ. Nhưng đây cũng rất là lịch sự, không kiêu ngạo không khúm núm. Một cái nhân vật a- Ngô Khảo Ký thầm nghĩ.

“ *&**&%$##@**” Người đàn ông này bắt đầu một chàng tiếng Chăm mà nói. Bố Chính không thiếu người biết tiếng Chăm ra đường vớ bừa một cái có khi cũng tìm được. Cho nên phiên dịch là có sẵn.

“ Bẩm đại nhân, hắn nói đại loại là kính chào đại nhân, sau đó tên này giới thiệu hắn là Tu Ba Củ Lý, em vợ của Vua Chiêm, bản thân hắn là quý tộc của người Chăm Cau lí lịch rất dài có vẻ là người cực quyền thế ở Chiêm Thành, hắn muốn thỏa thuận chuộc thân, chỉ cần gửi được thư về gia tộc hắn thì mọi chuyện đều có thể thương lượng” Một viên quan nhỏ ở Bố Chính thông thạo tiếng Chăm đang làm phiên dịch. Mà thực tế quan viên của Bố Chính ở đây vì để thuận lợi cho việc quản lý Việt Chăm hai tộc cho nên ai cũng có học qua chỉ là người nhiều người ít mà thôi.

“ Cởi trói cho hắn… ngươi nói cho hắn rằng, chuyện chuộc thân có thể, thương lượng đủ giá tốt là được rồi… Hiện giờ ta mời hắn nghỉ ngơi ăn uống một chút..” Ngô Khảo Ký nói cho viên quan kia hiểu và truyền đạt lại.

“ Cảm ơn thành chủ..” Tên Tu Ba Củ Lý cũng không ngại ngùng gì, hắn ngồi xuống bắt đầu như hổ đói mà ăn thịt uốn rượu.

“ Tu Ba Củ Lý, chuyện ngươi muốn chuộc thân ta đồng ý, giá cả chúng ta có thể thương lượng sau khi gặp người nhà của ngươi. Nhưng muốn đạt được điều này ngươi phải giúp ta làm hai việc..” Ngô Khảo Ký cũng bình tĩnh kiên nhẫn chờ tên này ăn uống đầy đủ rồi mới bắt đầu câu chuyện.

“ Thành chủ đại nhân, ta là tướng bại trận không có mặt mũi yêu cầu gì. Nhưng Tu Ba Củ Lý cũng là một người đàn ông chân chính, việc bán đứng gia tộc, bán đứng quốc gia ta không thể làm. Nếu đại nhân không muốn cho ta chuộc thân. Tu Ba Củ Lý nguyện chết cũng không phản bội Chiêm quốc.” Tu Ba Củ Lý nghe thấy Ngô Khảo Ký yêu cầu hắn hai điều kiện thì nói thẳng lập trường của mình.

“ Ha ha … tốt một cái nam nhân, Ta cần ngươi phản bôi Chiêm làm gì. Ta cần thứ nhất đó chính là lên danh sách những con em quý tộc bị bắt trong quân, dĩ nhiên ta cũng có thể từ từ tra khảo, nhưng làm vậy có lẽ bọn họ sẽ chịu nỗi đau xác thịt. Ta cần danh sách đám người này để thực hiện giao dịch chuộc thân với gia tộc của họ.”

“ Thứ hai ta muốn ngươi viết thư gửi về cho Chế Bì La Ma và Vua Chiêm… ta muốn dùng đám binh sĩ xuât thân thường trong đám tù binh kia đổi lấy 7 ngàn binh sĩ Việt các ngươi đã bắt tù binh ở Ma Linh, Địa Lý..”

Ngô Khảo Ký nói ra yêu cầu của mình.

“ Là chuyện này….” Tu Ba Củ Lý ngơ ngẩn không hiểu rõ Ngô Khảo Ký muốn làm gì.

Chuyện Ngô Khảo Ký muốn có danh sách quý tộc trong đám tù binh để trao đổi lấy lợi ích thì Tu Ba Củ Lý hiểu. Nhưng việc đổi 3500 tinh nhuệ nhất của Chiêm lấy 7000 thường quân của Việt thì Tu Ba Củ Lý cảm thấy đây là chuyện quá hoang đường và ngu ngốc.

Tuy số lượng chênh lệch nhau gấp hai lần, nhưng ai cũng biết được tinh binh và thường binh khác nhau như thế nào.

Lấy đơn giản ví dụ như sau, cứ cho là 7000 thường binh Việt này sau khi chuộc về sẽ phục vụ cho Bố Chính trong cuộc chiến, và đám này gặm 3500 Chiêm tinh binh trên chiến trường. Vậy người đứng lại sau cùng là khoảng 2000 tinh binh Chiêm. Đây là môn số học đơn giản mà bất kỳ vị tướng quân nào cầm binh cũng hiểu.

Nhưng Tu Ba Củ Lý không muốn hiểu nhiều, mặc kệ tên thành chủ này có mưu mô gì, chỉ cần 3500 tinh binh sanock này quay về Chiêm Thành bên kia chiến tuyến thì đó chính là người Chiêm chiếm lợi.

Rất đơn giản Tu Ba Củ Lý viết tên tuổi gần mười tên quý tộc tù binh cùng dòng họ của chúng cho Ngô Khảo Ký. Đồng thời hắn cũng theo ý của Ngô Khảo Ký viết một lá thư gửi về thành Đặng Gia cho Chế Bì La Ma và Vua Chiêm về ý định trao đổi tù binh của người Việt.

Sang sớm ngày 22 tháng sáu.

Không khí chưa mấy oi bức, hôm nay quân Chiêm không đến khiêu chiến. Sau trận thua đau ngày hôm qua thì họ phải chính đốn lại quân ngũ cũng như bàn bạc để rút ra kinh nghiệm và đưa ra phương án tấn công mới đối với tòa hùng thành trước mặt.

Lúc này tại Đặng Gia thành Chế Bì La Ma đang rơi vào thế khó khăn vô cùng, hắn không còn lòng dạ nào nghĩ đến việc trong thời gian ngắn tiếp tục giao chiến cùng người Việt.

Thứ nhất thủ lãnh người Anak Đê là Tù trưởng Gaurendraksmi đã có một cuộc cãi vã căng thẳng cùng Chế Bì La Ma. Cô ta cho rằng chính sự chỉ huy yếu kém của Chế Bì La Ma đã làm người Anak Đê tổn thất đến gần trăm chiến tượng và 2 ngàn chiến binh. ( Người Anak Đê theo chế độ mẫu hệ). Nàng yêu cầu Chế Bì La Ma giao ra quyền lãnh đạo đội quân bộ binh của Liên minh nếu không người Anak Đê sẽ rút quân.

Chế Bì La Ma cũng bực mình, hắn có sai lầm về việc đánh giá tấp âm mưu hiểm độc của người Việt ở cổng chính của quan ải kia. Nhưng việc tấn công tường thành trên đồi rõ ràng sai lầm là của người Anak Đê. Hắn đã cảnh báo hết sưc rằng không nên dùng chiến tượng công thành, vì một khi chiến tượng mất khống chế sẽ gây tổn thất nghiêm trọng. Người Anak Đê rất đông, kể cả phụ binh thì lên tới 3 vạn, chỉ cần phân chia đánh nhiều điểm trên một đoạn tường thành dài chắc chắn sẽ có đột phá. Tuy rằng sẽ có hi sinh vài ngàn người nhưng sẽ có kết quả.

Nhưng giờ thì hay rồi, người đàn bà này khăng khăng dùng chiên tượng đi trước, cuối cùng chết vẫn chết mấy ngàn mà hiệu quả thì một chút không thấy. Đến lúc này lại quay qua trách móc hắn chỉ huy không đúng cách.

Chế Bì La Ma tất nhiên là không chịu đề nghị trên cho nên gây ra cãi vã to lớn.Người Anak Đê sáng nay đã rời thành tới đóng quân ở phía Nam Tây của thành Đặng gia nơi có một cánh rừng thưa có thể che nắng gió. Điểm bực mình nhất đó là đám người Anak Đê mang đi một lượng lớn lương thực và còn nói đó là những gì Chiêm đã hưa, và Chiêm còn nợ bọn họ gấp 3 lần số này. Người Anak Đê chưa rút quân nhưng họ rõ ràng là thể hiện sẽ không nghe hiệu lệnh của Chế Bì La Ma nữa.

Chế Bì La Ma bất lực hoàn toàn. Hắn có trong tay tổng cộng 4000 tinh binh 9 ngàn thường binh và 5 ngàn dân phu, phụ binh. Thoáng chốc hắn mất đi gần như toàn bộ số tinh binh của mình. Do đó hắn không còn năng lực khống chế người Anak Đê có nhân số đông gấp 2 lần hắn, có chiến tượng đông đảo gấp 3 lần người Chiêm.

Anak Đê chết rồi gần trăm chiến tượng nhưng vẫn còn hơn ba trăm chiến tượng và gần ba vạn người ngựa. Trong khi đó Chế Bì La Ma phải cắt binh canh giữ Ma Linh, Địa Lý cho nên chính thức trong tay hắn lúc này chỉ còn 9 ngàn chiến đấu binh sĩ và 4 ngàn phụ binh ở Đặng Gia, Voi thì người Chiêm mang đến cũng chỉ có gần trăm con. Trong hoàn cảnh này hắn còn dám động binh đi đánh Bố Chính?

Đúng lúc này có một tên tù Binh Chiêm được thả về báo tin.

“ Thơ này là ngươi nhận tận tay từ Tu Ba Củ Lý?” Chế Bì La Ma không quá tin tưởng mà hỏi tên tù binh vừa được thả về.

“ Vâng, thư này tôi trực tiếp nhận tận tay của Tướng quân Tu Ba Củ Lý. Tướng quân và quý tộc được đưa đến sinh hoạt tại khu nhà riêng sang trọng và được đối xử rất tốt. Đám tù binh chúng tôi cũng được ăn uống đầy đủ không chịu ngược đãi..” Người tù binh được thả về này chính là một thân binh của Tu Ba Củ Lý.

“ Ngươi đã đi qua Bố Chính nội địa thì cảm thấy binh lực của bọn họ ra sao?” Chế Bì La Ma lúc này mới quan tâm đến chuyện dò xét quân tình của Bố Chính.

Thực tế người Chiêm cũng không quá lơ là trong việc chiến tranh, họ hiểu rõ binh lực phòng ngự của các châu Ma Linh Bố Chính, Địa Lý. Nhưng họi hiểu đó là hiểu cái binh lực cách đây cả năm trời. Lúc ấy Bố Chính binh chưa đủ ngàn, vì Bố Chính luôn là nơi không thuộc về phòng ngự quân sự trọng điểm.

Nếu có đánh nhau thì đèo Vân Hải mới là nơi chặn bước chân của người Chiêm, cho nên quân sự luôn được đầu tư ở Ma Linh và Địa Lý. Điều này người Chăm cũng hiểu, và họ thăm dò Ma Linh, Địa Lý rất kỹ. Nhưng họ lại quá coi thường Bố Chính và chỉ dùng thông tin cũ về nơi này… Thực tế có thông tin mới thì họ cũng không coi “vài ngàn binh” của Bố Chính vào mắt. Đó chính là lý do tại sao sau khi ăn một phen thiệt thòi quá lớn thì người Chiêm mới đang nghiêm túc mà nhìn về Bố Chính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.