Ma Đô

Chương 37: Chương 37




Tô Tử Duyệt sau khi trở về liền qua thượng loại cuộc sống bình tĩnh dưỡng thai giống trước kia, dùng số lượng ăn cơm tính toán ngày, nhìn chính mình bụng ngày ngày lồi lên, lại bất lực.

Hôm nay, Tô Tử Duyệt tựa như cũ ngâm mình tro hồ nước nóng. Ngay tại nàng buồn ngủ hết sức, bỗng nhiên nghe thấy “Phù phù” 1 tiếng nổ, tiếp theo còn có thật lớn thủy hoa tiên đến trên thân nàng. Tô Tử Duyệt mất hứng mở đôi mắt, muốn nhìn 1 chút là ai tắm rửa còn động tĩnh lớn như thế. Đã lớn như thế còn giống như đứa con nít, thấy hồ nước liền nhảy ào vào tro.

Tô Tử Duyệt vừa nhìn, liền cảm thấy có chút ko thích hợp, bởi vì cái gì vừa mới nhảy vào nữ nhân vẫn chưa có nhô người trồi lên. Trì này để các nàng tắm rửa vốn ko sâu, địa phương bên cạnh còn có thể ngồi, đầu đều có thể lộ đi ra, địa phương trung gian sâu nhất cũng chỉ cao bằng 1 người trung bình. Nữ nhân đó nhảy xuống sau đó vẫn ko có trồi lên thủy diện chỉ có thể nói rành rành nàng là cố ý tự sát!

Tô Tử Duyệt nhìn vậy trôi ở trên mặt nước 1 bó to tóc, ko khỏi rùng mình 1 cái, nàng tắm rửa cái ao này ko biết chết đuối bao nhiêu người? Tô Tử Duyệt làm sao cũng ko có biện pháp ngồi xem 1 cái người sống chết đuối ở trước mặt chính mình, nàng vội đứng dậy tới gần phương hướng nàng ta. Tô Tử Duyệt bắt được bả vai của nàng, dùng sức đem nàng đưa lên thủy diện. Nữ nhân đó 1 bên né tránh, 1 bên giãy dụa hô- Ai muốn ngươi cứu ta? Ai muốn ngươi xen vào việc của người khác? Như vậy sống ko bằng chết đi ko phải sao?

Tô Tử Duyệt ko thèm quan tâm của nàng khóc náo, mất lão đại khí lực mới đưa nàng kéo lên bờ. Tro lúc đó nàng ta ko ngừng giãy dụa, trên thân Tô Tử Duyệt bị nàng cào bị thương vài chỗ. Nữ nhân đó sau khi lên bờ, tựa hồ là muốn nhảy 1 lần nữa, Tô Tử Duyệt thấy thế cả giận nói- Ngươi muốn chết thì đi chỗ khác chết, đừng ở chỗ này ghê tởm người sống. Này là nước tắm của ta, ngươi chết ở bên tro bảo ta người còn sống làm sao lại có thể tiếp tục dùng nước nữa?

Nữ nhân đó hiển nhiên vẫn ở tro trạng thái bị kinh hách, cho nên ko có đưa ra chủ kiến nào. Thấy Tô Tử Duyệt nói như vậy, nàng sửng sốt 1 chút, tiếp theo liền thút thít khóc lên. Tro miệng ko ngừng nói- Nên làm sao đây? Nên làm sao đây…

Tô Tử Duyệt nhìn chăm chú nàng 1 hồi, tro đầu bỗng nhiên hiện ra 1 cái ý niệm, nàng có lẽ hẳn là cùng đó người câu thông 1 chút.

Lần này sau khi trở lại sơn động, bởi vì Triệu tỷ ko ở duyên cớ, cũng ko có người nói chuyện, Tô Tử Duyệt cảm giác bao nhiêu có chút tịch mịch. Nàng phát hiện Mẫn Mặc cũng ko tựa như trước vậy thường xuyên xuất hiện ở tro này. Chung quanh lại có rất nhiều gương mặt mới tuy rằng ko giống người cũ như vậy suy yếu, nhưng là trên mặt đều vương biểu tình tuyệt vọng. Toàn bộ người mới nhìn thần trí đều hoàn toàn thanh tỉnh, hẳn là ko giống mấy người cũ như vậy khó chịu. Nhưng là, rốt cuộc có nên hay ko làm như vậy? Tô Tử Duyệt có chút do dự.

Tô Tử Duyệt ánh mắt cuối cùng dừng ở trên thân nữ nhân tới nơi này thời gian lâu nhất kia, so với những người khác ở nơi này, Tô Tử Duyệt rõ ràng đối nàng càng cảm thấy hứng thú. Nàng muốn cùng nàng ta đối thoại! Này ý niệm tro đầu 1 khi xuất hiện, liền ko ngừng mà ở tro não Tô Tử Duyệt tăng thêm. Nàng đối nữ nhân này tràn ngập tò mò, theo nàng lên sàn phương thức, đến thái độ Mẫn Mặc đối nàng, nữa đến nguyên nhân nàng sống đến bây giờ. Ko chỗ nào ko khiến Tô Tử Duyệt cảm thấy nghi hoặc.

Tô Tử Duyệt cuối cùng ngăn ko được lòng hiếu kỳ dụ hoặc, nàng quyết định tiến lên. Tô Tử Duyệt đi đến địa phương bên cạnh nàng ta ngồi xuống, động tác của nàng kinh động đang nhắm mắt dưỡng thần nữ nhân đó. Nàng chính dùng đôi mắt thản nhiên nhìn Tô Tử Duyệt liếc mắt 1 cái, rồi mới lại khôi phục trạng thái cũ, ko thèm nhìn nàng. Tô Tử Duyệt xấu hổ mở miệngp Ngươi tỉnh? Tâm sự nha?

Tô Tử Duyệt sau khi nói xong, vậy nữ tử nửa ngày cũng ko có đáp. Tô Tử Duyệt cho rằng nàng ko thèm quan tâm mình, nhưng mà ngay tại thời điểm Tô Tử Duyệt cơ hồ buông tha cùng nàng đối thoại, chợt nghe nữ nhân đó đáp- Chúng ta tro lúc này có cái gì hảo tâm sự sao?- Thanh âm của nàng rất thấp, can thiệp mà khàn khàn, có chút khó nghe.

Tô Tử Duyệt bị nàng hỏi có chút xấu hổ, nàng quyết định bắt đầu tự giới thiệu. Thế là nàng nói- Ta gọi là Tô Tử Duyệt, còn ngươi?

_ Bùi Diệp.

_ Tên này thật dễ nghe a- Tô Tử Duyệt như vậy nói xong, đối thoại liền như thế gián đoạn. Ngay tại thời điểm Tô Tử Duyệt ko biết nên thế nào tiếp tục đối thoại, vậy nữ tử cư nhiên lại mở miệng nói- Ngươi đối ta cảm thấy tò mò.

Đây là 1 câu trần thuật, Tô Tử Duyệt bị nàng nói trúng tim đen, ko khỏi mặt ửng hồng lên, vậy nữ tử như cũ vẫn nhắm đôi mắt ko thèm nhìn đến của nàng quẫn thái. Tô Tử Duyệt suy nghĩ 1 chút, chỉ đành miễn cưỡng giải thích nói- Kỳ thật ta đối mỗi 1 người nơi này đều tò mò. Ngươi đã đến bao lâu rồi?

Vậy nữ tử ko có trả lời vấn đề Tô Tử Duyệt, mà là phản hỏi- Ngươi đã đến bao lâu rồi?

Tô Tử Duyệt bị nàng hỏi đến á khẩu ko trả lời được, nàng thế này mới kinh thấy ở tro này biết được chuẩn xác thời gian đối với nữ nhân các nàng mà nói đã muốn là 1 loại sự tình mong muốn mà ko thể thành. Nàng ko có đồng hồ, ko có lịch, bằng trí nhớ tính toán 3 bữa, căn bản ko có khả năng tính ra thời gian. Thật giống như nàng đã quên mất trước khi gặp phải Tố Điệp ở tro sơn động này trãi qua bao lâu. Tô Tử Duyệt xấu hổ cười, nói- Ngượng ngùng a, hỏi vô nghĩa.

Bùi Diệp ko cằn nhằn nàng, mà là tiếp tục nói- Ngươi ko giống những người khác ở nơi này- Nàng thời điểm nói lời này cũng lại dùng dạng câu trần thuật khi nãy.

Tô Tử Duyệt nhìn gương mặt nàng chẳng khác gì đầu lâu, suy nghĩ câu nói này của nàng.

1 lát sau, chợt nghe Bùi Diệp dùng loại chậm rãi đặc hữu của nàng nói- Bởi vì ngươi độc đáo, cho nên hắn thích ngươi.

Tô Tử Duyệt đương nhiên biết nàng nói “Hắn” là chỉ Mẫn Mặc, nghe được Bùi Diệp nhắc tới Mẫn Mặc nàng tro lòng nhảy dựng, theo bản năng muốn phủ định lời của nàng. Nhưng là nàng cuối cùng vẫn là quyết định tạm thời ko nhắc tới cái nhìn của mình, chính mình đối Bùi Diệp hoàn toàn ko biết gì cả, cho nên nàng đương nhiên cũng muốn có điều giữ lại.

Quả nhiên chợt nghe Bùi Diệp hỏi- Vậy còn ngươi? Ngươi thích hắn ko?

Tô Tử Duyệt vậy vốn là ko tính thông minh đầu óc khắc này cao tốc vận chuyển đứng lên, tro vòng vài giây ngắn ngủn nàng đã muốn ở tro đầu sau khi soạn thảo ra 7, 8 cái đáp án, cuối cùng nói- Vì cái gì hỏi như thế? Ngươi thích hắn sao?- Đáp án này ở tại đàm phán cũng ko có khiến Tô Tử Duyệt tổn hại lợi ích gì, thậm chí là có chút ngu xuẩn, nhưng là Tô Tử Duyệt cảm thấy chính mình ko thành thật trả lời vấn đề của nàng mới là hành vi xuất sắc .

Chỉ thấy Bùi Diệp lộ ra 1 cái trào phúng tươi cười, ko biết là ở trào phúng Tô Tử Duyệt ngây thơ trả lời, hay là ở trào phúng chính nàng ta hội thích thượng Mẫn Mặc. Này tươi cười xuất hiện ở khuôn mặt da bọc xương của nàng ta, có vẻ phá lệ âm trầm, Tô Tử Duyệt nhìn nhịn ko được cảm thấy có chút sợ hãi.

Bùi Diệp ko có trả lời vấn đề Tô Tử Duyệt, mà là nói- Ngươi là cái thông minh nữ nhân, ngươi hiểu được bản thân mình, cho nên ngươi ở tro này có thể sống rất tốt.

_ Ách…- Nàng ta lời nói mạc danh kỳ diệu khiến Tô Tử Duyệt ko đoán được suy nghĩ, ko biết nên thế nào nói tiếp.

Chỉ nghe Bùi Diệp tiếp tục nói- Có thể là ta ko giống như vậy, ta phải đi về! Mặc kệ phát sinh cái gì, ta đều phải đi về- Nàng nói lời này thời điểm, đột nhiên mở đôi mắt, nhìn chằm chằm Tô Tử Duyệt. Vậy 2 mắt mở to hết cỡ trên gương mặt gầy yếu, có vẻ phá lệ khủng bố. Tô Tử Duyệt sợ tới mức thân mình lùi về sau 1 chút, đồng thời đổ rút 1 ngụm lãnh khí. Hoàn toàn bị mô dạng này của nàng ta bức đến kinh sợ.

Bùi Diệp tiếp tục hung tợn trừng Tô Tử Duyệt nói- Ngươi ở tro này có thể sống tốt, cho nên cái cơ hội trở về hẳn là nên nhường cho loại người muốn về nhà như bọn ta.

Cơ hội về nhà, hẳn chỉ là chuyện cấp Mẫn Mặc sinh đứa nhỏ. Tô Tử Duyệt khiếp sợ nhìn Bùi Diệp, nàng hoàn toàn ko ngờ rằng các nàng tro lúc đó đối thoại hội lấy câu này làm lời nói chấm dứt. Tế hồi tưởng đứng lên, nữ nhân này tựa hồ theo đối thoại bắt đầu liền nắm giữ quyền chủ động, thật đáng sợ! Đây là 1 loại cảm giác theo ở chỗ sâu tro xương cốt mạo đi ra sợ hãi, khó có thể nói bằng lời.

Ngượng ngùng, Chương này cũng ko có soái ca ~ xem ra phải đợi thêm 1 chút nữa.

Tin tưởng các nàng đối Chương này cảm thấy có hứng thú ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.