Ma Kiếm Lục

Chương 37: Chương 37: Bái Phỏng Thần Môn, Phàm Nhân Phiền Tâm Sự






“Hương trà thơm quá, trà ngon, trà ngon”. Liễu Dật vừa thưởng thức vừa khen ngợi trà của Thủy Nhi.

A Cửu nâng chén trà, uống một ngụm to, nói: ”Hừ! Sao ta chẳng thấy thơm gì cả, đây là trà gì, thật đáng thất vọng, kém xa trà trong hoàng cung.”

Thủy Nhi nhìn A Cửu cố tình đào bới khuyết điểm, cười nói: ”A Cửu tỷ tỷ, đây chỉ là loại trà thường thôi, tỷ chắc là uống không quen, nhưng giữa núi rừng sơn dã này, muội chỉ có loại trà đó thôi, mong A Cửu tỷ tỷ lượng thứ.”

Liễu Dật nhìn A Cửu, không hiểu nổi là người gì nữa, rõ là thích gây chiến mà, bên cạnh có Thập Kiệt Nhất là đủ rồi, giờ lại thêm cô nàng A Cửu này. Nàng ta cứ như là có thù với tất cả nữ nhân trong thiên hạ vậy. Nghĩ lại, sau này chắc là còn nhiều phiền phức đây.

Liễu Dật chuyển đổi chủ đề nói: ”Đừng nói về trà nữa, mỗi người có khẩu vị khác nhau mà, hãy nói về mục đích chuyến đi Côn Lôn bái phỏng Thần Môn lần này của chúng ta.”

Thủy Nhi mang trà đến cho mọi người, rồi đến bên Liễu Dật, hỏi: ”Đúng rồi, Liễu công tử còn chưa nói lần này đến đây có việc gì?”

A Cửu liếc Liễu Dật, nhỏ giọng nói: ”Còn không phải tên ngốc này thích đa sự sao.”

Tất cả mọi người đều nghe, nhưng lại lờ đi, như không nghe, để tránh phiền phức.

Liễu Dật trong lòng thấy rất bất bình, cái nàng A Cửu này chính thật là oan gia, nếu không vì nàng ta thì đâu sinh lắm sự rắc rối vậy, mà giờ còn nói được vậy mới thật là tài. Nhưng nghĩ lại, hắn thật sự là không nên đắc tội với cô công chúa ngang ngược này.

Liễu Dật nói: ”Lúc chúng tôi đi qua Phong Ma Trấn, gặp một vị lão nhân, gọi là Tửu thúc, Tửu thúc cho biết là ấn phong của Phong Ma Trấn phát sinh một số vấn đề.”

Thủy Nhi đặt chén trà xuống, nói: ”A, về Phong Ma Trấn, muội có nghe sư phụ nhắc qua, nghe nói nơi đó luôn không yên ổn, trăm năm về trước, sư phụ có đi qua đó và trấn trụ được một số yêu quái.”

Liễu Dật vừa nghe, lập tức đặt chén trà xuống, nói: ”Thì ra người đó là sư phụ cũa muội, Tửu thúc có nói, người trấn trụ yêu quái sợ trăm năm sau chúng khai trừ cấm chế, nên để lại một câu, trăm năm sau cần có người đến núi Côn Lôn, Thần Môn, mượn Trấn Yêu Pháp Bảo.”

Thủy Nhi lắc đầu nói: “Về chuyện này muội chưa nghe sư phụ đề cập đến.”

Liễu Dật lại hỏi: ”Vậy, mười hai năm trước, có ai đến Thần Môn xin mượn bảo vật không?”

Thủy Nhi lắc đầu, nói: ”Chưa từng nghe qua, lúc đó muội còn quá nhỏ, hầu như ngày nào sư phụ cũng bắt muội ở trong phòng, dù có đi nữa muội cũng không biết.”

Liễu Dật không hỏi nữa, trầm tư suy nghĩ: ”Nói vậy… mười hai năm trước người được phái đi không đến được Thần Môn? Hay là giữa đường đã xảy ra chuyện gì?”

Thủy Nhi uống trà, nhìn thần tình ngơ ngẩn của Liễu Dật, nói: ”Liễu công tử, lần này huynh đến Thần Môn có phải là mượn bảo vật?”

Liễu Dật gật đầu nói: ”Thủy Nhi tiên tử nói không sai, Liễu Dật được sự nhờ cậy của Tửu thúc, đến Thần Môn mượn bảo vật có khả năng trấn trụ yêu tà, nếu không khi ấn phong bị phá vỡ, thì không chỉ Phong Ma Trấn, mà sẽ mở rộng, di hại cho cả thiên hạ bách tính.”

Thủy Nhi đôi mắt đẹp nhìn Liễu Dật, nhẹ nhàng nói: ”Liễu công tử lo lắng cho cả thiên hạ bách tính, Thủy Nhi thật sự bội phục.”

A Cửu nhìn nhãn tình Thủy Nhi, cảm thấy không thoải mái, vội nói: ”Ta muốn nói, Thủy Nhi muội muội, khi nào thì có thể giúp chúng tôi diện kiến Thần Môn Môn chủ, để A Cửu chiêm ngưỡng phong thái của bậc trưởng lão thiên giới chứ.”

Thủy Nhi đặt chén trà xuống nói: ”Môn chủ không biết việc này, gặp ngừoi nói chuyện chỉ thêm phiền phức thôi. Hay là tôi đưa mọi người đi gặp sư phụ, lão nhân gia có thể trấn trụ yêu tà, nếu gặp người, tin rằng sẽ có cách.”

A Cửu lại nói: ”Nguyên lai sư phụ của Thủy Nhi muội muội không phải là Thần Môn Môn chủ, thế mà ta cứ tưởng…”

Thủy Nhi tiếp lời: ”A Cửu tỷ tỷ nhầm rồi, sư phụ của Thủy Nhi là một trong Thần Môn tứ đại trưởng lão, coi giữ ‘Xích Sắc Hoa’, nguyên danh sư phụ là Bạc Thương Khung, đã lâu không đi lại trong tam giới, không biết mọi người có biết người không?”

Thủy Nhi vừa nói xong, Đại Đao Vương đã lên tiếng: ”Tôi biết, tôi biết, từ khi mới ra đời đã nghe nói, một gậy ‘Li Tâm Thương’ , Bạc Thương Khung đi khắp giang hồ, một tấm ‘Thiên Tâm Phù’ sấm dội năm châu, danh tiếng vẫn còn truyền mãi, bất quá… duờng như sư phụ của Thủy Nhi cô nương hiện tại nổi danh hơn cả Môn chủ Thần Môn.”

Thủy Nhi cười nói: ”Đó là vì Môn chủ mới tiếp nhân cương vị thôi, từ từ sau này, Môn chủ thế nào danh tiếng cũng vượt qua sư phụ.”

Đại Đao Vương nhấp một ngụm trà, khẽ than: ”Thật là đáng tiếc, hai mươi năm trước, không biết tại sao tiền Môn chủ lại vô cớ đi quy ẩn, một Thần Môn lớn vậy, chỉ còn lại lớp hậu sinh vãn bối, làm cho danh tiếng Thần Môn thua sút cả Ma Môn, lại càng không thể sánh với Lãnh Kiếm của Nhân Gian Giới.”

Thủy Nhi lắc đầu than: ”Việc này chúng ta không quản được, sư phụ thường dạy Thủy Nhi, rằng chỉ cần làm tốt phận sự của mình, không thẹn với trời đất, vậy là tốt nhất rồi.” Đại Đao Vương gật gật đầu…

Thủy Nhi đứng dậy nói: ”Liễu công tử, Thủy Nhi đưa huynh đi gặp sư phụ, trước tiên phải lo công việc trước, sau này đàm đạo sau, được chăng?”

Liễu Dật cười nói: ”Đương nhiên, Thủy Nhi tiên tử không chỉ xinh đẹp, mà còn rất hiểu đại thể, Liễu Dật thật bội phục.”

Thủy Nhi cười nói: ”Liễu công tử quá lời, Thủy Nhi không dám nhận.” nói xong, bước lên dẫn đường, hướng cửa đi ra ngoài.

A Cửu đi phía sau, lẩm bẩm:” Hừ, nha đầu, ta thấy ngươi không tìm thấy đường rồi đó.”

Thập Kiệt Nhất nhìn ánh mắt muốn giết người của A Cửu, thắc mắc nói: ”Thế nào rồi, A Cửu, dường như cô có ấn tượng không tốt với Thủy Nhi.”

A Cửu liếc Thập Kiệt Nhất một cái, nói: ”Tốt thế nào được? Đi nhanh nào.”

Đoàn người theo bậc thang đi lên, ngẩng đầu lên đã thấy Đại Điện Thần Mơn, cao ba mươi ba trượng, rộng mười sáu trượng, cao nhất là nóc đại điện ẩn hiện trong mây.

Thủy Nhi nói: ”Đây là đại điện, nếu không có việc thì người thường không được vào, giờ rẽ trái đi.” Nói xong, rẽ sang bậc thang bên trái ở giữa đường.

Thủy Nhi vừa đi vừa nói: ”Người ở Thần Môn bố trí chỗ ở tùy theo chức vị, chức vị càng cao, nơi ở càng cao, sư phụ tôi giờ ở ngay dưới đại điện.”

Liễu Dật cười nói: ”Bạc lão tiền bối là trưởng lão Thần Môn, tất phải ở ngay dưới đại điện thôi.”

Bỗng nhiên, Thủy Nhi dừng lại trước bức tường đá trơn nhẵn, nói nhỏ:” Sư phụ thường không thích người khác làm phiền, tôi vào nói mọi chuyện với sư phụ, mọi người chờ ngoài đây nhé!”

Nói xong, từ thắt lưng lấy ra tấm linh phù màu vàng, ép trong lòng hai bàn tay, mười ngón tay kẹp lại, đạo ánh sáng màu trắng phát xuất theo kinh mạch hai tay, hòa nhập với tấm linh phù màu vàng, Thủy Nhi chỉ trong nháy mắt, hữu thủ nhất động, thân người dần hòa nhập với linh phù, nhanh chóng biến mất trước mặt mọi người.

Đại Đao Vương tròn mắt, nói: ”Thật là thần kỳ… a, là ‘Ẩn Thân Phù’ mà tôi vẫn ao ước, nếu học được, có thể lén nhìn người đẹp tắm.”

’Thiên Lôi Chú’ một tiếng vang lên, từ trên trời một tia sét giáng xuống, luồng sáng trắng lóe chớp, giáng thẳng xuống đầu Đại Đao Vương…

Liễu Dật và mấy người khác kinh hãi nhìn Đại Đao Vương, Thủy Nhi nói vọng đến: ”Đây là bài học cho hắn đừng nói bậy bạ nữa, đừng lo, Thiên Lôi chú của tôi chưa luyện được tới một thành, không nguy hại lắm đâu. Tôi đi đây, mọi người đợi ở đây nhé.”

Chưa tới một thành? Tuy là nói như vậy, nhưng Đại Đao Vương toàn thân cháy đen, tóc dựng thẳng, toàn thân bốc mùi khét, trên mặt trừ đôi mắt ra, toàn thân đều đen thui. Miệng còn bốc ra khói, thều thào nói:” Cái quái quỉ gì thế này? Nói cũng có tội sao?” rồi “rầm” một tiếng té nhào xuống, không nói ra được tiếng nào nữa…

A Cửu nhìn Đại Đao Vương té vật ra đất, nghĩ thầm: ”Tiểu nha đầu này rõ ràng là đang thị uy với mình đây mà? Không tốt, mình phải cẩn thân, nếu không tiểu nha đầu giáng cho một sét thì toi.”

Liễu Dật cùng Thập Kiệt Nhất đến bên Đại Đao Vương, ngồi xuống, lắc lắc đầu, Thập Kiệt Nhất nói: ”Huynh đệ, vận khí của ngươi không phải thường đâu, sấm sét giữa trời quang, trong suốt hai mươi năm lần đầu tiên tôi thấy, lại giáng ngay ngươi, may thật, may thật.”

Liễu Dật nghe nói vậy, nhìn bộ dạng Đại Đao Vương, thật muốn cười to lên nhưng lại không nỡ, cố nhịn tới mặt đỏ cả lên.

Đại Đao Vương thờ thẫn nhìn trời, nói: ”Ta biết các người muốn cười, muốn cười thì cười thì cười đi, ta không trách đâu.” Lời vừa nói ra, cả Liễu Dật và Thập Kiệt Nhất cười đến nỗi ngã lăn ra đất.

Mọi người giúp đỡ hắn đứng lên, nhưng y phục thì còn có thể thay được, riêng tóc thì không thể, mỗi lần chạm vào lại có khói phun ra, Liễu Dật lắc lắc đầu, cười nói:” Lần đầu mới thấy, kiểu tóc này, nói thật, nhìn cũng khá.”

Đúng lúc ấy, hai người xuyên qua bức tường đá nhẵn bóng xuất hiện, một người là Thủy Nhi, người kia thân vận giáp màu bạc, tóc đen búi lên, trên còn giắt hai cọng lông phượng hoàng, mặt trông đầy chính khí, tuổi độ bốn mươi! Trung niên nhân này là sư phụ Thủy Nhi, một trong Thần Môn tứ đại trưởng lão, Bạc Thương Khung?”

Liễu Dật nhìn người nay sao cứ như bọn diễn kịch ca xướng? Chỉ nhìn cách trang phục sức cũng đủ thu hút rất nhiều người hâm mộ a.

Trung niên nhân lên tiếng nói: ”Lão phu là Bạc Thương Khung, nghe Thủy Nhi nói Phong Ma Trấn phái người đến đây mượn bảo vật trấn áp tà ma? Không biết ai là người có thể nói chuyện.”

Liễu Dật bước ra, cung kính hành lễ, nói:” Bạc tiền bối, vãn bối là Liễu Dật, người Giang Nam, nhận lời nhờ cậy của một lão nhân ở Phong Ma Trấn là Tửu thúc, đến đây mượn bảo vật trấn áp yêu tà.”

Bạc Thương Khung nhìn Liễu Dật đáng giá, rồi nói: ”Ngươi là môn hạ của Lãnh Kiếm trong Nhân Gian giới?”

Liễu Dật không biết Bạc Thương Khung nói vậy có ý gì, nói: ”Tiền bối, tại hạ chỉ là bách tính bình thường, chỉ là một thư sinh, không phải là người trong giang hồ tam giới, chỉ vì nhận sự nhờ cậy của Tửu thúc, lo rằng bọn tà ma ở Phong Ma Trấn gây hại nhân gian.”

Bạc Thương Khung nghe nói, hiển nhiên, đang đắn đo suy nghĩ những gì Liễu Dật nói, nghĩ xem hắn có phải là kẻ lừa đảo đến đây gạt bảo vật của Thân Môn.

Liễu Dật lại hỏi: ”Không biết tiền bối có gì khó nói?”

Bạc Thương Khung mỉm cười hòa ái, làm người có cảm giác tín phục, nói: ”Tiểu huynh đệ, quả thật là có bảo vật trấn tà, nhưng ‘ Càn Khôn Kính’ là một trong Thần Môn nhị thập bí bảo, cũng là bảo vật mà mười năm trở lại đây lão phu mới luyện thành được. Chỉ dựa vào người thì e rằng khó giữ được bảo vật này của Thần Môn.”

Bên cạnh Thủy Nhi vội vàng nói: ”Sư phụ, Liễu công tử là người tốt, người giúp huynh ấy đi.”

Bạc Thương Khung cười cười, nhìn Thủy Nhi nói:” Tiểu nha đầu, sư phụ biết hắn là người tốt, chẳng lẽ bao năm sống uống phí hay sao? Nhưng tính dục của con người tăng trưởng rất nhanh, trước và sau không thể so sánh được.”

Liễu Dật không vui, nói: ”Nếu như tiền bối không tin lời Liễu Dật, Liễu Dật có hai cách để giải quyết chuyện này.”

Bạc Thương Khung ngạc nhiên: ”Ồ? Là cách gì, nói ta nghe thử xem.”

Liễu Dật phe phẩy quạt, nói: ”Thứ nhất, tiền bối có thể tự mình đến Phong Ma Trấn, tiêu diệt yêu tà, vừa nhanh lại vừa tiện lợi, Liễu Dật cũng bớt được phiền phức. Cách thứ hai, như nếu tiền bối không thể đến được Phong Ma Trấn, Liễu Dật sẽ làm, hạn định trong vòng một tháng, nhất định mang trả bảo vật, ngược lại Thần Mồn có thể đến Giang Nam tìm Liễu Dật, Liễu Dật tuy chỉ là một thư sinh, nhưng ở Giang Nam cũng có chút danh tiếng, khi ấy Thần Môn chỉ cần treo thưởng vạn kim là có thể dễ dàng bắt được Liễu Dật.”

Bạc Thương Khung ngẩng lên nhìn trời, cười nói: ”Haha, thư sinh quả nhiên lợi hại, miệng lưỡi thật lợi hại, hay, hay, nhất thân chánh khí, ta rất thích, nghe nói thư sinh đều rất chính khí , lão phu không tin, hôm nay hổ thẹn một phen rồi.”

Liễu Dật không biết ông ta có ý gì, trong lòng có chút nghi ngờ….

Bạc Thương Khung cười nói: ”Tiểu huynh đệ nói thật hữu lý, nhưng lão phu cũng có điều khó nói, nếu không lão phu đã đi Phong Ma Trấn một chuyến rồi, cách thứ hai tiểu huynh đệ nói cũng tốt, bất quá… Liễu công tử có phải đang ám thị với lão phu, Thần môn tam giới sao lại keo kiệt bủn xỉn vậy có phải không?”

Liễu Dật cười nói: ”Tiểu bối không dám, chỉ vì tình thế cấp bách.”

Bạc Thương Khung cười nói: ”Có thể thấy được tính cách của công tử, như vậy… lão phu sẽ xem xét, nhưng cần phải bẩm báo lại với Môn chủ, nội trong ba ngày sẽ có câu trả lời với tiểu huynh đệ.”

Liễu Dật cúi mình, cung kính nói: ”Đa tạ tiền bối , vì bách tính thiên hạ, mong tiền bối đưa ra một quyết định tốt lành.”

Bạc Thương Khung cười nói: ”Tốt, tốt, nhãn quang của Thủy Nhi thật không tồi.”

Câu nói đầy ẩn ý, nhưng A Cửu và Thủy Nhi đều hiểu rõ, cả hai là nữ nhân, sao lại có thế không hiểu? Thủy Nhi mặt đỏ hồng, kéo áo Bạc Thương Khung: ”Sư phụ…”

Bạc Thương Khung cười một cách thoải mái nói: ”Được, Thủy Nhi, giờ con hãy thay vi sư đưa các vị đây xuống núi nghỉ ngơi, sư phụ cần phải xem xét lại, rồi lên đại điện Thần Môn.” Nói xong, chuyển người, và biến mất trên bức tường đá.

Đại Đao Vương hai mắt mở to, há hốc mồm nói: ”Thật là thần kỳ, nếu ta có thể đi xuyên tường, sau này không cần đi qua cửa nữa, có thể vào các khuê phòng…” chưa nói xong, “khách sát” một tiếng vang lên cùng tia sét giáng thẳng xuống đầu tóc vẫn còn dựng ngược của Đại Đao Vương.

Gió thổi nhẹ, trong gió, mọi người nghe có mùi khét, nhìn lại, Đại Đao Vương toàn thân bốc khói, tóc càng dựng thẳng hơn, giọng run run nói: ”Mẹ kiếp… sao lại chuẩn xác thế này?”

Thủy Nhi giải thích: ”Lần này, lần này không phải tôi, hình như là sư phụ đó.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.