Ma Ngân

Chương 121: Chương 121: Cảnh giới và biến hóa






- Về phần những người khác thì không nên rối rắm vì chuyện này, tập trung nghênh đón Lạc Tuyết Ninh là được. Danh sách kia phân làm hai bảng, đưa cho chúng ta và phân hiệu là được.

Sài Tang đưa ra phương pháp xử lý cuối cùng. Nhưng trong lòng, Sài Tang vẫn thầm canh cánh trong lòng với năm chữ "học sinh của phân viện" này. Ngoài việc sử dụng hàn băng thì còn có thể có hai loại khả năng.

Thứ nhất là tìm được phương pháp đặc biệt để pha chế Ma Văn dịch. Thứ hai là số may. Tuy nhiên dù là phương án nào đi nữa thì người như vậy cũng rất khó gặp, nhất là với thân phận tân sinh.

Đương nhiên tới lúc này Sài Tang vẫn không thể ngờ được người này chính là Tiêu Hoằng mà hắn đã vô tình gạt ra.

Mới tới khi nửa đêm về sáng, lúc này hội nghị lâm thời mới chấm dứt.

- Miêu học trưởng, dừng bước.

Ngay khi Miêu Thần vừa đi ra khỏi văn phòng hiệu trưởng thì Sài Sương đã đi ngay sau, lên tiếng.

- Sài học muội? Có chuyện gì sao?

Miêu Thần hơi xoay người, bình thản nói, lời nói và cử chỉ không mảy may dao động.

- Về việc kiếm học sinh của phân hiệu, có thể tính cả ta vào hay không. Hoặc nói là ngài điều tra được thì nói cho ta biết trước được không?

Sài Sương tươi cười nói.

- ? Sài học muội không phục, muốn tỷ thí với hắn một phen nữa sao?

Miêu Thần cũng cười cười, có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy ý tưởng của Sài Sương. Hắn và Sài Sương đã quen biết nhiều năm, hiểu rất rõ tính cách của nàng, hơi cứng đầu không chịu thua.

Sài Sương không nói gì, chỉ hơi gật đầu.

- À, được.

Miêu Thần thấy thế cũng gật đầu, sau đó xoay người rời đi, tuy ý đi tới cuối hành lang.

Tuy nhiên trong lòng Miêu Thần cũng không cho rằng đây là một nhiệm vụ dễ dàng. Bởi vì một loạt hành động của Trình Thiếu Vĩnh trên lễ đường đã có thể thấy rõ là hắn chỉ khoe một chút liền thu tay, có chuẩn bị đối với việc học viện Tây Tân Ma Văn muốn cướp người. Nhưng Miêu Thần cũng không hề có ý định từ bỏ. Dù sao thì loại học sinh ưu tú như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ phải thò đầu ra thôi.

Chớp mắt đã trôi qua hai ngày rồi.

Trong hai ngày này, Tiêu Hoằng ngoài việc huấn luyện chăm chỉ thì đại bộ phận thời gian cơ bản đều chế tạo đủ loại Dược Văn thẩm mỹ, đồng thời gia nhập hàn băng vạn năm vào toàn bộ những thứ này.

Ước chừng có một rương nhỏ gồm Dược Văn giảm béo, đương nhiên Tiêu Hoằng cũng không sử dụng khí tức văn trong văn, chỉ cho thêm hàn băng vạn năm thì Dược Văn bình thường tuy rằng không có hiệu quả không được như văn trong văn nhưng cũng sử dụng được nhiều hơn vài lần, đối với hiệu quả giảm béo của Dược Văn cũng tốt hơn rất nhiều.

Mà nguyên nhân Tiêu Hoằng làm vậy rất đơn giản chính là muốn cho Doanh nghiệp Đại Hoằng Mỹ đủ Dược Văn. Dù sao nếu đã đi học thì việc quan tâm tới Doanh nghiệp Đại Hoằng Mỹ chắc cũng giảm đi rất nhiều. May mà hiện giờ Lý Nhạc đã đạt tới Ngự Đồ cấp bốn, khống chế Dược Văn của Tiêu Hoằng cũng quen thuộc phi thường, vắng Tiêu Hoằng vài ngày hẳn cũng không có vấn đề gì.

Tám giờ, giao rương nhỏ cho Lý Nhạc, Tiêu Hoằng liền chạy tới phân viện Tây Tân.

Giờ khắc này toàn thành Thái Ngô Thành đã giới nghiêm, trên bầu trời có mười mấy cái trực thăng Ma Văn không ngừng di chuyển, quan sát tình hình đạo chích ở mỗi con đường. Đây đều là tiếp viện của quân đoàn Bối La Ma Văn mấy ngày trước.

Trên mặt đất, xe cảnh sát Ma Văn cũng nối liền không dứt, thăm dò những kẻ khả nghi.

Đối với tình hình như vậy, Tiêu Hoằng gần như coi như không thấy. Vẫn một câu nói cũ, chuyện này chẳng mấy quan hệ với hắn. Mang theo túi du lịch, Tiêu Hoằng liền trực tiếp đi lên tắc xi Ma Văn, tiến thẳng về hướng phân viện Tây Tân.

Bởi vì trước đó Tiêu Hoằng đã được bảo vệ biết là nhân vật an toàn nên tiến vào trường cũng không gặp mấy ngăn trở. Tuy nhiên đúng lúc này hắn bỗng cảm thấy tần suất đi qua đi lại phân viện Tây Tân và Doanh nghiệp Đại Hoằng Mỹ hẳn sẽ tăng nhiều, đi tắc xi Ma Văn cũng không phải là một biện pháp hay.

Đây là thời điểm cần phải nghiên cứu Ma Văn Xa.

Tiêu Hoằng thầm nghĩ như vậy, bước chân không chậm lại chút nào. Hiện giờ quân đội của Mặc Huyền đã tiến vào chiếm cứ học viện Tây Tân Ma Văn, bắt đầu kiểm tra tất cả những nơi khả nghi.

Tình huống như vậy mãi tới khi Tiêu Hoằng tiến vào khu vực của phân viện Tây Tân mới hoàn toàn không thấy nữa. Hiển nhiên là phân viện Tây Tân vẫn căn bản không được coi trọng như trước, chỉ kiểm tra một lần, sắp xếp nhân viên cần tra xét rồi quên luôn.

Đối với những chuyện ven đường này, Tiêu Hoằng cũng không suy nghĩ quá nhiều, tiến vào trong trường, lập tức đi vào phòng học trên lầu hai.

Mới vừa đẩy cửa phòng học ra, hắn đã nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng ong ong, đưa mắt nhìn lại chỉ thấy học sinh đang ngồi túm năm tụm ba.

Nữ sinh được gọi là Chân tỷ kia đang ngồi bên cạnh hai gã khác, vui vẻ trò chuyện, làm cho người ta có cảm giác tự cao tự đại, coi trời bằng vung.

Ở chỗ trung tâm của phòng học là một anh chàng cao lớn, làn da trắng bóc, mặc quần áo màu đen có vẻ rất nổi bật. Giờ phút này hắn đang gác chân lên ghế, bàn tay gác lên cổ một học sinh nam quần áo bình thường, dường như đang răn dạy điều gì đó.

Bởi vì quá ồn ào nên Tiêu Hoằng cũng không nghe rõ, chỉ có thể thông qua vài lời nói mà loáng thoáng nghe được tên học sinh cao to kia được người khác gọi là Kiều Binh, có vị trí cũng không thấp ở nơi này, đạt Ngự Đồ cấp năm. Mà hắn đang bắt nạt bạn học. Tiêu Hoằng cũng chẳng mấy quan tâm. Hắn vốn không thích bệnh vực kẻ yếu, hành hiệp trượng nghĩa, càng không có hứng thú quản chuyện này.

Về phần Tiêu Hoằng hiện giờ thì dù là diện mạo hay cách ăn mặc cũng không hấp dẫn người khác. Thấy hắn đi tới, những học sinh khác cũng chỉ đảo mắt qua rồi không để ý tới nữa.

Chỉ có Chân tỷ ngày trước bình phẩm hắn từ đầu tới chân là liếc mắt nhìn Tiêu Hoằng một cái, có vẻ khinh thường với quần áo của Tiêu Hoằng, sau đó lại quay về tiếp tục tán phét.

Chậm rãi ngồi vào một góc, dựa vào cửa sổ. Tuy rằng trong phòng ồn ào khiến Tiêu Hoằng cảm thấy hơi phiền nhưng thần sắc hắn cũng vẫn bình thản, trong đầu nghĩ tới chuyện Linh Xà. Hiện giờ hắn đã chế tạo thành công Linh Xà nhưng muốn khống chế nó tự nhiên thì phải huấn luyện một phen mới đúng.

Lúc trước cũng từng nói qua, học viện Tây Tân Ma Văn và Mai Long Ngự Văn Hành cũng có sân tập nhưng muốn đi vào thì đúng là nói dễ hơn làm. Dù sao bọn họ cũng chọn người vào đó. Hơn nữa bởi vì Phong Văn chỉ có Ngự Giả mới khống chế được nên học sinh bị giới hạn tiến vào, thường phải là người có thực lực cao cường hoặc có đặc quyền mới được.

- Xem ra đành phải nhờ Mộ Khê Nhi giúp đỡ thôi.

Tiêu Hoằng thầm nghĩ.

Gần như ngay khi Tiêu Hoằng nghĩ tới đây thì căn phòng vốn lộn xộn bỗng dưng im bặt. Một số học sinh ngoại hình kỳ quái cũng đều ngồi xuống.

Hơi ngẩng đầu lên, Tiêu Hoằng thấy một lão già tóc hoa râm, đeo kính từ từ đi vào, bước chân rất nhẹ, gần như giống như một bóng ma, đi tới cạnh bục giảng. Mà hắn chính là Thôi Uyển Bác, giáo viên chủ nhiệm với của phân viện Tây Tân.

Hơi liếc mắt một cái nhìn xuống mọi người, Thôi Uyển Bác hơi dừng lại trên người Tiêu Hoằng hơi lâu hơn vài giây liền thu hồi ánh mắt, cũng không điểm danh, sau khi giới thiệu đơn giản một chút liền cầm bút viết bốn chữ lên bảng " Thái Qua Vũ Trụ".

- Đầu tiên xin chào mừng các học sinh ngồi ở đây đã đi vào phân viện Tây Tân. Bài đầu tiên chúng ta thoải mái một chút, học về Thái Qua Vũ Trụ.

Thôi Uyển Bác mở sách giáo khoa ra, nói khẽ. Dưới lớp có người thì thào hắn cũng không quản tới.

Chỉ có mỗi Tiêu Hoằng lúc này thần sắc là chăm chú.

- Trong toàn bộ Thái Qua Vũ Trụ, tổng cộng có 157 quốc gia nhân loại, nhìn như rất nhiều nhưng thực ra chỉ có sáu đại liên hiệp. Mỗi một liên hiệp đều có những đế quốc siêu cấp, ví dụ như Phục Thản Đế Quốc ở liên hiệp Gia Đô. Đế quốc Gia Đô là trung tâm, Phục Thản theo sát phía sau. Tân Cách Công Quốc cũng thuộc liên bang này. Ví dụ các liên bang Bắc Áo, Á Tế Á cũng vậy.

Thôi Uyển Bác nói tiếp, tiện tay mở một hình ảnh ở bên cạnh.

Trong nháy mắt, bên cạnh hắn xuất hiện một hình ảnh vũ trụ mênh mông, đầy những ngân hà do rất nhiều sao tạo thành, giống như những tấm lụa mỏng đầy màu sắc, vờn quanh hư không mênh mông.

Mà bên trong hình ảnh ngân hà này có một đường cong màu bạc, chưa thiên hà này thành sáu khối. Về phần Vũ Nhuận Tinh thì có vẻ rất kém, ở trong một góc cực kỳ hẻo lánh.

Học sinh vừa thì thầm tán dóc vừa rồi nhìn thấy hình ảnh vũ trụ bao la như vậy thì cũng thoáng sửng sốt.

- Thưa giáo sư, trong sáu liên bang thì mạnh nhất là liên bang nào ạ?

Một người ít kiến thức, ngay cả tri thức địa lý của Vũ Nhuận Tinh cũng không đủ, tò mò hỏi.

- Liên bang Á Bình Trữ.

Thôi Uyển Bác nhìn một cái rồi nói. Thật ra mỗi một liên bang đều có những nhân vật vô cùng cường đại làm trụ cột. Ví dụ như đế quốc siêu cấp Á Bình Trữ . Sau lưng bọn họ có Đế Á chống đỡ. Đây là cao thủ cấp bậc Ngự Không. Mà những liên bang khác cũng vậy. Về phần Phục Thản Đế Quốc của chúng ta thì nhân vật cấp đó là A di La, vẫn ngồi trên một phiến đá cả ngàn năm rồi.

- Ngồi cả ngàn năm? Có thể thế sao? Người kia hay là chết già rồi?

Lại có học sinh hỏi.

- Chưa chắc. Một người bắt đầu từ Ngự Đồ, cảnh giới tăng lên đều thảy đổi diện mạo. Điểm này tất cả mọi người đều biết rôi. Nhưng thế thì sao? Mỗi một lần tăng lên một cảnh giới thì Ngự lực trong cơ thể đều nhiều lên. Mà Doanh nghiệp Đại Ngự Sư đột phá tới cấp bậc Ngự Hồn thì Ngự lực trong cơ thể sẽ hóa sương mù, giống như hơi nước ngưng kết lại, trở nên rất phi thường. Tuổi thọ của bọn họ chẳng những được đề cao rất lớn mà có thể thông qua Ngự lực cường hãn trong cơ thể mà khiến thân thể biến ảo tự nhiên. Tới cấp bậc Ngự Không thì Ngự lực hóa sương mù sẽ biến thành dạng lỏng, dù thân thể có bị đả kích trí mạng thì chỉ cần Ngự lực không tiêu tan, vẫn có thể có sức mạnh vung tay là hủy thiên diệt địa.

Mặt Thôi Uyển Bác không đổi sắc, giới thiệu.

- Oa.

Người ở đây nghe tới nhập thần, mở to đôi mắt, không khỏi phát ra tiếng nói như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.