Ma Thần Máu

Chương 329: Chương 329: Phục vụ tiêu chuẩn




Tốc độ của họ vô cùng nhanh, chỉ vài hơi thở đã về đến U Minh Phủ.

Minh Linh nhìn đống đổ nát, trong lòng cảm thán.

“Mấy vạn năm trước bổn cung cùng Minh Tuệ cãi nhau, mẹ con phân ly. Minh Giới giống như biển lớn, bao nhiêu chỗ đất tốt nó không ở, lại nhất định chọn cách hạ giới, chuyển đến nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này sinh sống, có lẽ cũng chỉ vì tránh mặt ta. Ta cũng chỉ có thể chiều theo ý nó, xây cho nó một cái phủ ở đây, để nó tạm thời sinh sống, trong lòng vẫn luôn mong nó sớm trở về. Ngờ đâu thấm thoát liền đã mấy vạn năm, nếu không có cơ sự lần này, chẳng biết đến bao giờ nó mới chịu nhìn mặt ta.”

“Là công chúa không hiểu chuyện, khiến Minh Đế phiền lòng.” – Hai nữ tướng quân an ủi.

“Không phải đâu nghĩa mẫu, thực ra tỷ tỷ rất nhớ người.” – Thanh Minh dùng giọng nói non nớt nói.

“Chỉ là tỷ tỷ rất ghét đàn ông, tất cả đàn ông là thúc thúc xấu. Tỷ nói người lại thường xuyên cùng những kẻ đó làm chuyện kỳ quái, nên tỷ tỷ mới không chịu trở về, chứ thực ra đã từ lâu không còn giận người.”

“Hóa ra là như vậy, ta còn tưởng con bé vẫn giận ta.” – Minh Linh thở phào nhẹ nhõm, vứt xuống mối lo trong lòng.

“Thanh Minh cũng rất ghét đàn ông, tất cả bọn họ đều là thúc thúc xấu, thân mẫu của con chính là bị bọn họ hại chết. Vì sao nghĩa mẫu lại thích giao du với họ, còn cùng họ làm việc kỳ quái nữa?” – Thanh Minh tò mò hỏi.

Vừa nghe câu hỏi này thì Yên Lan Yên Nhi biến sắc, hai nàng đi theo Minh Đế đã lâu, biết rõ đây là điều cấm kỵ, tuyệt đối không thể nói ra.

“Tiểu yêu vô lễ! Đừng tưởng mi được Minh Tuệ công chúa nhận làm nghĩa muội, thì muốn nói gì cũng được.”

“Nhanh cùng Minh Đế tạ tội!”

Hai nữ tướng nhanh miệng quát lên, trông thì vô cùng hung dữ, nhưng thực ra lại là đang muốn giúp cô bé.

“Tại sao chứ? Thanh Minh đâu nói gì sai.” – Thanh Minh dùng ánh mắt vô tội hỏi lại.

“Còn không mau xin lỗi!” – Yên Lan quát lớn, đem Thanh Minh dọa sợ.

“Không cần, Thanh Minh chỉ là trẻ con, bổn cung sẽ không trách mắng nó. Về sau các ngươi cũng phải gọi Thanh Minh là công chúa, bởi vì ta đã nhận nó là nghĩa nữ.” – Minh Linh xoa đầu Thanh Minh, ánh mắt nghiêm khắc nhìn hai thân vệ.

“Yên Lan Yên Nhi xin tạ tội với công chúa.” – Nghe vậy hai nữ tướng quân liền quỳ xuống.

Minh Linh nhìn cung điện đổ nát, bắt đầu giải thích.

“Mẫu thân thực ra cũng rất ghét đàn ông, mỗi lần hầu hạ chúng đều cảm thấy buồn nôn. Nhưng bởi vì có nỗi khổ riêng, nên không thể không cùng bọn chúng qua lại.”

“Việc này con còn quá nhỏ, ta có nói con cũng không thể hiểu được.”

“Bây giờ ta sẽ đem U Minh Phủ sửa lại, con đứng xa ra một chút.” – Minh Linh từ tốn nói, bộ áo choàng của nàng không hề có gió, nhưng lại tung bay phấp phới.

“Công chúa mau lại đây.” – Yên Nhi liền tiến tới bế Thanh Minh ra xa, lại tạo ra một lá chắn năng lượng bảo vệ cho cô bé.

“U Minh Vô Thượng Thần Thông – Minh Thánh Khống Thiên Địa!” – Minh Linh giơ hai tay lên cao, miệng nàng đọc từng câu chú ngữ khó hiểu, mỗi một chữ nàng nói ra đều khiến thế giới rung lên, giống như đang cùng nàng câu thông hô ứng.

“Nghịch Chuyển Thời Không!” – Minh Đế hô lớn, từ cơ thể nàng Thánh Minh lực cuồn cuộn tuôn trào, bao phủ lấy trời đất.

Cả thế giới rung chuyển dữ dội, những viên gạch vỡ đồng loạt bay lên cao, Minh Linh sử dụng thần thông đem vạn vật trong mười dặm xung quanh quanh quay ngược lại so với quỹ tích ban đầu.

Những viên gạch bắt đầu láp ráp lại với nhau, giống như thời gian tua ngược, từng viên từng viên xếp chồng lên nhau, tạo thành những bức tường.

Đồ vật vốn đã gãy vỡ cũng được dựng lên, lắp ghép lại lằn lặn. Chỉ sau một lúc toàn bộ U Minh Phủ đã biến về như lúc ban đầu, giống như chưa từng bị phá hủy, tất cả mọi thứ được khôi phục hoàn toàn.

Chỉ là xác chết của những quỷ sai thì vẫn còn nguyên vẹn, vết máu dính trêи nền gạch cũng không thể xóa bỏ. Thần Thông Nghịch Chuyển này có thể khôi phục những vật vô tri vô giác, còn người chết rồi chẳng cách nào hồi sinh lại được.

Sắc mặt Minh Đế hơi có vẻ mệt mỏi, dù nàng là cường giả Minh Thánh Cảnh hậu kỳ thì thần thông này vẫn tiêu hao rất nhiều năng lượng.

“Mẫu thân không sao chứ? Trông người rất mệt mỏi? Có muốn hay không con đấm bóp cho người?” – Thanh Minh chạy lại ôm lấy chân Minh Linh, nhẹ nhàng nắn bóp, cô bé tỏ ra vô cùng hiếu thuận.

“Con thật là ngoan, Minh Tuệ hồi nhỏ cũng rất thương ta, nhưng con bé chẳng bao giờ làm mấy việc này.” – Minh Linh xoa đầu cô con gái nhỏ.

“Thân mẫu của con khi còn sống thường xuyên bị đau nhức khắp mình mẩy, mấy thúc thúc xấu rất hay đánh người. Nhưng người đều cam chịu, xong việc cũng chỉ được mấy viên minh thạch. Vậy nên mỗi ngày con đều giúp thân mẫu đấm bóp, để người giảm bớt đau nhức.”

“Vừa nhìn thấy người con liền rất yêu thích, bởi vì người có khí tức giống như thân mẫu của con.” – Thanh Minh líu ríu nói, mặc dù cô bé còn nhỏ nhưng bởi vì sau khi mẹ chết thường xuyên phải lăn lộn ngoài đường lừa gạt trộm cắp, nên rất giỏi việc lấy lòng người khác.

“Yên Lan Yên Nhi! Hai ngươi đem gã đó đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó đưa đến chủ điện gặp ta.” – Minh Linh nhìn hai thân vệ ra lệnh.

“Còn con theo ta, mẫu thân muốn con kể thêm về cuộc sống trước kia của mình.” – Minh Linh nắm tay Thanh Minh đi vào chủ điện.

Yên Lan liền cõng Ác Quỷ Máu đi vào U Minh Phủ, sau đó rẽ sang hướng bên phải.

Minh Linh xây dựng U Minh Phủ giống với phủ đệ của Minh Tuệ ở Minh Giới, nên Yên Lan dễ dàng tìm được phòng tắm.

Đó là một căn phòng rộng hơn trăm mét, sàn lát bằng hắc ngọc. Bên trong có một hồ tắm lớn rộng hơn ba mươi mét, hai bể tắm nhỏ rộng bốn năm mét.

Tất cả các bể tắm đều câu thông với nguồn địa nhiệt, nước trong hồ bốc hơi nghi ngút, là một loại bể tắm nước nóng tự nhiên.

Yên Lan đem Ác Quỷ Máu ném vào một bể tắm nhỏ, nàng mệt mỏi than vãn.

“Kẻ này thật nặng, cõng hắn lâu như vậy nhức hết cả vai.”

“Sao muội lại không cảm thấy như vậy đây? Nếu là muội được cõng một cái mỹ nam, thì muội cõng cả ngày cũng được.” – Yên Nhi cười khúc khích.

“Oa! Xém tí ngộp thở!” – Ác Quỷ Máu bị ném xuống nước thì bừng tỉnh, nó vội vàng bơi lên mặt nước.

Trước mắt liền nhìn thấy hai cô gái mặc áo giáp, một xanh một đỏ. Cô chị thì có phần chững chạc, cô em thì hồn nhiên vui tươi, mỗi người một vẻ nhưng đều rất xinh đẹp.

“Xin chào! Đây là đâu vậy? Hai cô là ai?” – Ác Quỷ Máu liền hỏi, nó chắc chắn mình chưa đi đến đây bao giờ, cũng không quen biết hai nữ nhân này.

“Đây là âm tào địa phủ! Còn anh chết rồi! Chào mừng anh chuyển sinh đến Minh Giới!” – Yên Nhi cười khúc khích trả lời.

“Hình như mình bị Thiên Lôi đánh chết thật, nhưng nhảy luôn qua Minh Giới thì cũng quá nhanh rồi, còn mấy cái mỹ nữ vẫn chưa kịp ăn.” – Ác Quỷ Máu ngơ ngác, nó liền suy nghĩ một chút, sau đó tạm chấp nhận sự thật.

“Vậy hai cô là?”

“Minh Giới Quỷ Tướng – Yên Nhi! Còn đây là tỷ tỷ của ta, Yên Lan.” – Yên Nhi vô cùng vui vẻ khi lừa gạt được Ác Quỷ Máu.

“Đừng đùa nữa! Ngươi vẫn chưa có chết. Là Minh Linh đại nhân đã cứu sống ngươi.” – Yên Lan cau mày nói.

“Minh Linh Minh Đế?” – Ác Quỷ Máu thốt lên.

“Là ngài!” – Yên Lan gật đầu xác nhận.

“Chết tiệt! Bắt cóc con gái nhà lành, giờ mẫu thân đến tìm. Phải làm gì bây giờ? Đành tùy cơ ứng biến vậy.” – Ác Quỷ Máu lo đổ mồ hôi hột.

Nó cố tình dùng Minh Tuệ làm mồi nhử để câu chiêu, thậm chí cố ý để cho Long Ngạo đánh trọng thương nàng. Mục đích chính là để khiến nàng mất khả năng kháng cự, sau đó mới cùng Thất Đại Yêu Ma trở mặt. Nó tính toán sau khi chém giết Thất Đại Yêu Ma thì sẽ cưỡng hϊế͙p͙ Minh Tuệ, dùng thân thể của nàng để giải tỏa ác niệm giết chóc.

Nhưng quá nhiều việc xảy ra ngoài dự tính của nó, việc mẫu thân của Minh Tuệ hạ giới thì nó càng chưa từng nghĩ đến.

“Minh Đế chí ít cũng là Minh Thánh Cảnh, tương đương với Ma Thần thất giai trở lên. Xem ra rắc rối lớn rồi.” – Ác Quỷ Máu vô cùng hoang mang.

“Tỷ tỷ, hắn ta làm sao vậy?” – Yên Nhi thấy vẻ mặt của Ác Quỷ Máu vô cùng kỳ quái liền hỏi.

“Không biết! Có lẽ là bị sét đánh chín cả não nên đầu óc chưa thông, sau một thời gian sẽ không có việc gì.” – Yên Lan suy đoán.

“Minh Đế nói chúng ta tắm cho hắn, vậy nên làm như thế nào?” – Yên Nhi hỏi tiếp.

“Còn thế nào nữa, nếu hắn ta thực sự là kẻ cứu Minh Tuệ công chúa, Minh Đế chắc chắn sẽ xem hắn ta là ân nhân.”

“U Minh Cứu Khổ Hoàn Hồn Đan trân quý như vậy cũng cho hắn một viên.” – Yên Lan nhàn nhạt nói.

“Vậy ý tỷ là, chúng ta cũng cho hắn sử dụng… Cái kia dịch vụ đặc biệt…” – Giọng nói của Yên Nhi trở nên nhỏ xíu, gương mặt đỏ bừng.

“Không cần, phục vụ tiêu chuẩn là được rồi.” – Yên Lan chậm rãi đáp.

“Hả? Hai cô đang nói gì vậy? Ta không hiểu gì hết?” – Ác Quỷ Máu ngơ ngác hỏi.

“Đừng vờ vịt nữa, đàn ông các ngươi trong đầu còn có thứ gì khác ngoài sắc ɖu͙ƈ.” – Yên Lan khinh miệt nói.

Hai nữ tướng quân chậm rãi cởi bỏ áo giáp trêи người, đặt xuống mặt đất. Từng lớp y phục trêи thân cũng được các nàng bởi bỏ, đến khi trêи người chỉ còn một chiếc yếm mỏng và nội khố thì mới dừng lại.

“Oa! Cô nàng Yên Lan này ngực thật lớn.” – Ánh mắt Ác Quỷ Máu trở nên sáng rực, tham lam nhìn chăm chú Yên Lan.

Cơ thể của nàng vô cùng xinh đẹp, vóc dáng cao gầy, vòng eo nhỏ nhắn, nhưng bộ ngực lại vô cùng lớn, chí ít bàn tay của Ác Quỷ Máu không thể nào ôm hết được.

Nó lại còn săn chắc và tròn lẳng, đem chiếc yếm màu hồng độn lên cao.

Yên Nhi ở bên cạnh thì thấp hơn chị gái một chút, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn. Đặc biệt là nụ cười của nàng vô cùng dễ thương, giống như một cái thanh thuần muội muội ở nhà kế bên, xinh xắn động lòng người.

Hai mỹ nữ chậm rãi bước xuống nước, chiếc yếm ngấm nước liền dán chặt vào cơ thể, đem hai nụ hoa nhỏ nhắn lộ ra ngoài, ẩn ẩn hiện hiện.

Ác Quỷ Máu dán chặt hai mắt vào cơ thể mỹ miều của các nàng, nước miếng cũng ứa ra ngoài.

“Ngươi tốt nhất thu hồi ánh mắt, thu hồi luôn cả mấy ý nghĩ kỳ quái, nếu không đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.” – Yên Lan nghiêm mặt nói.

“Hì hì, huynh chỉ cần thả lỏng người thư giãn là được, bọn muội sẽ phục vụ huynh chu đáo.” – Trêи môi Yên Nhi xuất hiện một nụ cười thanh mát, giống như làn gió thổi vào mặt Ác Quỷ Máu.

“Huynh rất may mắn đó, bình thường chỉ có những cường giả như Thấp Đại Thiên Ma, Thập Bát Minh Đế mới có tư cách được bọn muội phục vụ.” – Yên Nhi nhẹ nhàng nói, giọng nói của nàng nhẹ nhàng thanh thoát, khiến Ác Quỷ Máu ngẩn ngơ.

Nàng nhẹ nhàng nắm lấy một cánh tay của Ác Quỷ Máu, chậm rãi kỳ cọ từng chút bùn đất.

“Tay chân của chàng thật cường tráng, có phải bình thường rất hay vận động?” – Âm thanh dịu ngọt vang lên bên tai.

Ác Quỷ Máu liền quay đầu lại, người tỷ tỷ khó tính Yên Lan đã biến mất, thay vào đó là một mỹ nhân nhu mì như nước, ánh mắt nàng nhu hòa yểu điệu, đôi môi đỏ thắm khẽ cong lên, dịu dàng hỏi han Ác Quỷ Máu.

“Đúng đúng, bình thường ta rất hay chạy bộ.” – Ác Quỷ Máu gật gật đầu, não nó bây giờ hoàn toàn trống rỗng, bị hai mỹ nhân hút mất hồn phách.

“Tỷ tỷ, tỷ nói hắn chịu được bao lâu?” – Yên Nhi vừa giúp Ác Quỷ Máu kỳ cọ da thịt, vừa truyền âm hỏi tỷ tỷ.

“Không cần đoán, muội nhìn xem.” – Yên Lan nở nụ cười, ánh mắt liếc xuống phía dưới hạ thân Ác Quỷ Máu.

ƈôи ȶɦịt của Ác Quỷ Máu giống như con cự long ngóc đầu dậy, ưỡn về phía trước giống như đang thị uy.

“Oa! Còn lớn hơn của Huyết Thiên đại nhân nữa.” – Yên Nhi tiếp tục truyền âm.

“Xem ra cũng có chút bản lãnh, chỉ là tu vi quá yếu, Minh Đế sẽ không vừa mắt hắn.” – Yên Lan trêи mặt ý cười nồng đậm, cùng Ác Quỷ Máu trò chuyện vui vẻ, nhưng cùng Yên Nhi câu thông thì ngôn ngữ lại hoàn toàn khác biệt.

Các nàng có thể làm như vậy bởi vì tu luyện hai bộ công pháp khác biệt, một bộ là U Minh Chiến Thần Quyết, uy năng sát phạt trêи chiến trường cực mạnh. Một bộ khác chính là Nguyệt Lượng Bách Hoa pháp, là một môn mị hoặc thuật.

“Vậy thì chưa chắc đâu, không phải tỷ nói hắn có ơn với Minh Đế sao. Nếu hắn cầu xin thì có lẽ người sẽ cùng hắn ân ái một đêm.” – Yên Nhi truyền âm hồi đáp.

“Muội nói cũng đúng.” – Yên Lan gật gù.

Hai nàng hoàn toàn không biết những gì các nàng truyền âm đều bị Ác Quỷ Máu nghe được, trong lòng nó xuất hiện vô số ý nghĩ.

“Tà Huyết, chàng thấy nước này đủ ấm chưa? Có muốn thϊế͙p͙ tăng thêm một chút nhiệt độ?” – Yên Lan mị nhãn như tơ, cố tình ép sát bộ ngực lại gần Ác Quỷ Máu mà hỏi.

“Đương nhiên là có.” – Ác Quỷ Máu gật đầu ngay tắp lự.

Cũng đúng lúc này chiếc dây yếm của Yên Lan lại bị nước làm cho tuột ra, bô ngực căng tròn liền nhô ra ngoài, nhũ hoa đỏ tươi vô cùng khiêu khích, hướng về Ác Quỷ Máu mời chào.

Tên ác quỷ miệng đắng lưỡi khô, lập tức vươn tay chụp đến, muốn đem hai quả đào tiên mà thỏa thích nắn bóp.

Nào ngờ khi còn cách da thịt của mỹ nhân chỉ một phân nửa tấc, một cơn đau nhói đột ngột truyền tới.

“A!!!” – Ác Quỷ Máu hét lên thảm thiết, nó có cảm giác linh hồn vừa bị ai đó dùng châm đâm mạnh vào, đau đến chết đi sống lại.

Trong thoáng chốc tất cả mọi ɖâʍ ý đều tan biến, chỉ còn cơn đau buốt tê dại.

“Yên Lan! Nàng quá độc ác rồi.” – Ác Quỷ Máu khóc không thành tiếng mà oán trách.

“Sao chàng lại nói như vậy? Không phải thϊế͙p͙ đã nhắc nhở chàng rồi sao? Chàng chỉ có thể thả lỏng cơ thể mà hưởng thụ. Còn nếu chàng làm mấy việc xấu xa thì sẽ giống như hồi nãy.” – Giọng nói mềm mại của Yên Lan như rót mật vào tai, nhưng Ác Quỷ Máu nghe xong lại đau khổ vô cùng.

“Hì hì, bọn muội đều đeo Lục Hợp Đoạn Hồn Trạc, nếu bọn muội chủ động chạm vào huynh thì không sao, nhưng nếu huynh lỡ tay chạm vào bọn muội thì sẽ kϊƈɦ hoạt nó.” – Yên Nhi cười tươi như hoa, hơi hơi chỉ vào một chiếc vòng nhỏ trêи tay trái, Yên Lan cũng đeo một chiếc giống như vậy bên tay phải.

“Gì mà phục vụ đặc biệt! Rõ ràng là tra tấn a!” – Ác Quỷ Máu gào thét trong lòng.

Rõ ràng là mỹ nhân gần ngay trong gang tấc, nhưng lại không thể cùng các nàng vui vẻ kɧօáϊ lạc, hỏi thế gian còn gì cay hơn nữa.

Suốt thời gian còn lại mặt Ác Quỷ Máu xám như tro tàn, tâm nguội ý lạnh, giống như một cái xác khô để cho hai mỹ nữ tắm rửa, hắn sợ mình nổi sắc tâm lần nữa, lại bị các nàng tra tấn.

“Tiêu chuẩn phục vụ hoàn tất, thϊế͙p͙ rất là thích chàng, lần sau nhớ lại đến.” – Yên Lan nở nụ cười ngọt ngào, đem áo yếm thắt lại, đồng thời hôn lên mặt Ác Quỷ Máu, để lại một vệt son đỏ thắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.