Ma Trận Án

Chương 21: Chương 21: Chiến Đấu Trước Bình Minh




Long Giai ở trong khu tập thể dành cho cán bộ của sở Công an, giờ mọi thứ vẫn không có gì thay đổi, chỉ là ngoài cửa có thêm hai viên cảnh sát. Nhà Long Giai đã bị lục soát, cô đang dọn dẹp lại phòng ốc, trông thấy hai người, cô liền nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không biết gì cả, rốt cuộc các anh còn muốn hỏi gì nữa?”

Hàn Phong lấy bảng số Sodoku mà bọn Lâm Phàm ghi lại ra, nói với Long Giai: “Nhờ cô giải cái này hộ chúng tôi.”

Long Giai liếc nhìn, nói: “Đây là cái gì? Sodoku? Tại sao lại đưa tôi cái này?”

Hàn Phong nói: “Đây là chứng cứ then chốt để chứng minh cô vô tội, vì vậy, nhất định cô phải hoàn thành nó. Nhất định tự tay tính toán, nhất định phải tính đúng đấy nhé.”

Lãnh Kính Hàn ngẩn người, thầm nhủ: “Thằng ranh Hàn Phong này lại giở trò gì vậy? Các con số Long Giai điền vào, chính là phương thức liên hệ bí mật của bọn họ, điều này chỉ chứng minh rằng Long Giai có tội thôi chứ? Tại sao lại nói là chứng minh Long Giai vô tội?”

Long Giai gật đầu: “Được rồi, để tôi thử xem, ừm, ô số này thuộc loại độ khó cao, cho tôi chút thời gian đi.”

Lãnh Kính Hàn thúc giục: “Chúng ta đã hết thời gian rồi, cô nhất định phải hoàn thành trước khi trời tối.”

Hàn Phong kéo áo Lãnh Kính Hàn: “Này, đi ăn đi.”

Lãnh Kính Hàn ngẩn người: “Cái gì? Cậu vẫn chưa ăn cơm à?”

Hàn Phong chống nạnh: “Tôi ngủ trong phòng Cảnh sát hình sự nhà anh, anh bảo tôi đi đâu ăn đây?”

Lãnh Kính Hàn vỗ đầu: “Chết thật, lúc ăn trưa cậu vẫn chưa ngủ dây, tôi quên béng mất. Giờ tôi làm gì còn tâm trí đi ăn cơm với cậu nữa, cho cậu mười đồng, tự đi mà ăn.”

Hàn Phong cười khẩy: “Mười đồng? Ăn mì ăn liền à? Anh cũng bủn xỉn quá đấy?”

Lãnh Kính Hang nói: “Không lấy thì thôi.”

Hàn Phong lạnh lùng: “Anh nói đấy nhé, thế tôi đi ăn đây.”

“Này, đợi đã.” Lãnh Kính Hàn hình như nhớ ra gì đó, lập tức lộn túi quần túi áo, rốt cuộc cũng tìm được một tờ giấy bạc 100 đồng, cung kính đưa cho Hàn Phong. Long Giai để ý thấy sau khi Hàn Phong đi khỏi, Lãnh Kính Hàn Vội đưa tay lên quệt mồ hôi trán.

Long Giai lấy ra một quyển sổ và một cái bút, bắt đầu tính toán, vừa làm vừa hỏi: “Sếp Lãnh, tại sao lại để cho tên ấy thoải mái ở trong phòng Cảnh sát hình sự vậy?”

Lãnh Kính Hàn đáp: “Hả? Cô nói chuyện cậu ta ngủ ấy hả? Cô không biết đấy thôi, thằng ranh này nhất định phải đảm bảo giấc ngủ, nếu thiếu ngủ, cậu ta sẽ chẳng còn tư duy nhạy bén nữa đâu.”

Long Giai thắc mắc: “Thế tại sao phải cho anh ta tiền? Chẳng lẽ sếp nợ anh ta gì à?”

Lãnh Kính Hàn thở dài: “Chậc, cô không biết đấy thôi, trong mắt thằng ranh này vốn chẳng có cái gì gọi là chính nghĩa với đạo đức cả, nếu không cho cậu ta tiền, cậu ta sẽ làm ra những chuyện cực kỳ đáng sợ.” Ông bất giác nhớ lại lần rủ Hàn Phong đi ăn cơm lúc vụ án này mới bắt đầu, tên này giở trò vô lại, còn thoát y trước mặt nhân viên phục vụ nữ, nghĩ đến đó, ông bật cười.

Long Giai vừa tính toán vừa hỏi: “Không ngờ anh ta lại là người như thế, thế hai người làm sao mà biết nhau?”

Lãnh Kính Hàn chìm sâu vào hồi ức, đó là những mưu sâu kế hiểm, những cuộc chém giết đầy máu tanh mà ông chưa bao giờ tưởng tượng ra nổi, nhưng điều khiến ông không thể nào quên, chính là câu nói bình thản ấy của Hàn Phong: “Tôi đến từ địa ngục.” Mỗi khi nhớ đến chuyện này, ông lại rùng mình, tựa hồ cơ thể đã tạo thành phản xạ, sử dụng phương pháp rùng mình này để biểu đạt nỗi kinh hoảng, hoàn toàn không chịu sự khống chế của não bộ.

Long Giai để ý thấy vậy, liền gặng hỏi: “Ồ? Có phải rất ly kỳ không?”

“À!” Lãnh Kính Hàn định thần lại, bấy giờ mới nhớ ra mình đnag nói chuyện với một nghi phạm, người này chỉ từng là thuộc cấp của ông mà thôi. Ông đáp: “Cô tập trung giải ô số đi, nếu có cơ hội, biết đâu sau này cô sẽ… có lẽ vẫn là không có cơ hội thì hơn.” Ông nói một câu mập mờ khó hiểu, rồi lại lắc đầu, cơ hồ không muốn nhắc đến chuyện đó.

“Xem ra bí mật của Hàn Phong còn lớn hơn những gì mình tưởng tượng.” Long Giai nghĩ bụng, bất giác nhoẻn miệng cười.

Lãnh Kính Hàn thấy vậy, lại đâm nghi hoặc: “Theo lẽ thường, nếu là một tên nội gián bị vạch trần, cô ta phải căng thẳng, hoảng hốt mới đúng, nhưng Long Giai lại đang cười, chẳng giống đối tượng bị nghi ngờ chút nào cả, thế này là sao nhỉ?”

Chiếc MPV màu đỏ đậu bên bờ sông, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ bước ra, nhìn xuống làn sóng đang cuồn cuộn chảy về Đông. Dòng sông mênh mông này bắt nguồn từ cao nguyên Thanh Tạng, cuối cùng chảy ra biển lớn; biển lớn, dường như đó là chốn về của vạn vật, dù là thứ gì, chỉ cần ra đến biển lớn, khả năng bị tìm thấy sẽ trở nên cực kỳ nhỏ bé.

Lúc này, điện thoại di động của người đàn ông rung lên, y mở máy, âm thanh kim loại gấp gáp vang ra: “Sao rồi?”

Người đàn ông trả lời: “Rất tốt, kế hoạch Y đã khởi động, mọi sự thuận lợi.”

Âm thanh kim loại nói: “Tốt, đêm nay xuất phát từ chỗ đó, đi thuyền về hướng Đông lệch 19 độ sang hướng Nam, đến lúc ấy sẽ có một chiếc du thuyền mang quốc tịch Panama tiếp ứng các anh ở vùng biển quốc tế, chúc thành công.”

Người đàn ông nói: “Cuộc họp hội đồng quản trị phía các anh chắc đã kết thúc phải không? Tôi có nghe đài rồi, sau cuộc điều tra, hình như không phát hiện được gì ở chỗ các anh thì phải. Giá cổ phiếu lại bắt đầu leo thang, chắc anh cũng rời khỏi Thiên Nhai rồi? Giờ anh đang ở đâu?”

Âm thanh kim loại kia cười ha hả: “Đoán xem.”

Hàn Phong đi ăn hết đúng hai tiếng đồng hồ, lúc quay lại, Long Giai vẫn chưa giải được ô số Sudoku ấy, Hàn Phong lớn tiếng chào hỏi hai viên cảnh sát ngoài cửa: “Tôi về rồi đây, các anh vất vả quá.” Cứ như thể hai viên cảnh sát đang giúp anh ta bảo quản thứ gì đó.

Lãnh Kính Hàn nghe thấy giọng anh ta liền đi ra, chợt trông thấy Hàn Phong giơ nắm đấm lên, định tấn công một trong hai viên cảnh sát, viên cảnh sát chụp lấy cổ tay anh ta, quát hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Hàn Phong nói: “Xem các anh có mặc áo chống đạn không?”

Viên cảnh sát đứng cạnh nói: “Có kiểu xem như thế à?”

Hàn Phong cười hì hì: “Tôi chỉ nhắc nhở các anh thôi, nhất định phải chú ý đấy nhé.”

Lãnh Kính Hàn vẫy tay gọi Hàn Phong lại chỗ mình, liếc mắt nhìn Long Giai, đoạn hỏi anh ta: “Cô ấy vẫn chưa làm xong, vừa nãy hỏi bọn Lâm Phàm, họ cũng chưa làm được, giờ tính sao?”

Hàn Phong nói: “Đi, đi ăn cơm.”

Lãnh Kính Hàn ngẩn người, hỏi: “Lại ăn? Cậu vừa mới ăn rồi còn gì?”

Hàn Phong nói: “Vừa nãy là ăn cơm trưa, giờ là ăn tối, chúng ta ăn xong cơm quay về, chắc họ cũng làm xong rồi.”

Lãnh Kính Hàn quát lên: “Giờ không phải lúc làm mấy chuyện vớ vẩn đó, chúng ta cần phải phá giải được mất mã này trước khi mặt trời lặn.”

Hàn Phong vẫn nhơn nhơn: “Êu êu, đừng giận thế chứ, nếu tôi bảo là tôi đã phá giải được mật mã thì sao?”

Lãnh Kính Hàn giật mình, vội hỏi: “Thì ra cậu đã giải được mật mã, tại sao không nói sớm?”

Hàn Phong lắc đầu: “Vẫn chưa đâu, nhưng chỉ cần quay lại phòng Cảnh sát hình sự, tôi sẽ phá giải được ngay.”

Lãnh Kính Hàn tức khắc kéo Hàn Phong đi luôn: “Vậy chúng ta quay về ngay đi, cái thằng ranh này.”

Long Giai đứng dậy nói: “Sếp Lãnh…”

Lãnh Kính Hàn ra đến cửa, lạnh lùng nói: “Mấy hôm nay cô cứ ở lại đây thì hơn, đừng đi lung tung, bằng không sẽ không chỉ tạm giữ thế này thôi đâu.”

Long Giai lại bất lực ngồi xuống, thầm nhủ: “Rốt cuộc thì vẫn nghi ngờ tôi ư.”

Lãnh Kính Hàn đạp ga, bật còi hụ báo hiệu, lao như gió trên đường trở về. Hàn Phong ngắm nhìn cảnh vật ven đường, thấy xa xa có một tòa nhà cao tầng đang xây dựng đã thành hình, tựa như một vật thể khổng lồ sừng sững giữa trung tâm thành phố, thầm nhủ: “Đó có phải là kiến trúc mang tính biểu tượng của công ty nhà học Phan không nhỉ? Tòa nhà cao nhất thành phố. À đấy, dạo này hình như đã nhiều ngày rồi không thấy Khả Hân đâu, cô bé này, tuy hơi lùn một chút nhưng cũng rất hấp dẫn.” Anh ta gãi gãi đầu, sực nhớ ra chính mình đã không cho Phan Khả Hân tiến hành đưa tin về vụ án này.

Đằng trước có một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, Lãnh Kính Hàn đang lái xe, người phụ nữ kia thì đi trên cầu cho người đi bộ, vốn chỉ là đi lướt qua nhau, nhưng trong đầu Hàn Phong chợt lóe lên một tia chớp, tựa hồ đột nhiên túm được điều gì đó, anh ta bất giác trầm ngâm: “Dáng vẻ người phụ nữ ấy, rốt cuộc khiến mình nghĩ đến cái gì nhỉ?” Rồi từ từ, Hàn Phong kết hợp bóng hình từng trông thấy ở thành phố Thiên Nhai tối hôm đó với áo quần của người phụ nữ mới rồi, buột miệng kêu to: “Tôi biết rồi!”

Lãnh Kính Hàn bị anh ta làm cho giật nẩy, mồ hôi tũa cả ra, ông trách móc: “Cậu làm gì mà hét tướng lên thế? Lại biết cái gì nữa hả?”

Hàn Phong nói: “Còn nhớ lúc chúng ta ở Thiên Nhai không? Tối hôm đó tôi thấy một bóng người rất quen thuộc, là một phụ nữ.”

Lãnh Kính Hàn gật đầu: “Ừ, cậu nghĩ ra người phụ nữ ấy là ai rồi hả?”

Hàn Phong đáp: “Đúng thế, tôi nghĩ ra rồi, lúc ấy không nghĩ đến chính vì trang phục của cô ta đột nhiên lộng lẫy hẳn, người phụ nữ đó, chính là Lư Phương mà tôi mới gặp một lần!”

“Hả…” Lãnh Kính Hàn phanh kít xe lại bên vệ đường, chỉ muốn vươn tay ra bóp cổ Hàn Phong, ông phẫn nộ quát lên: “Cái thằng này, sao bây giờ mới nghĩ ra chứ!”

Hàn Phong chỉ tay về phía trước, nói: “Nhanh lên, lái xe nhanh lên, không thì tối nay không phá án được đâu.”

Lãnh Kính Hàn đạp mạnh ga, khiến cả người Hàn Phong ngả về phía sau, anh ta lại nói: “Nhưng tối hôm đó chúng ta thấy cô ta và Trần Thiên Thọ đi với nhau, hôm sau ở cổng ngân hàng Hằng Phúc, cô ta lại ôm ấp Vu Thành Long, thế là thế nào nhỉ?”

Lãnh Kính Hàn phân tích: “Xem ra, Vu Thành Long sắp ra tay với Trần Thiên Thọ rồi, cậu chẳng nói là trong bảy tội lỗi, vẫn còn tội lười nhác chưa bị trừng phạt đó sao?”

Hàn Phong cười khì khì: “Thế hả? Nhưng Trần Thiên Thọ đâu có vẻ gì là lười nhác nhỉ.”

Lãnh Kính Hàn bực bội, lại tăng tốc nhanh hơn. Ông thích nhất là thấy đôi mắt Hàn Phong bắt đầu sáng lóe lên như mắt sói, điều đó chứng tỏ anh ta sắp sửa nghiêm túc; và ghét nhất là điệu cười khì khì ấy của Hàn Phong, thông thường điệu cười này có nghĩa Hàn Phong đã biết được một số chân tướng không giống với suy nghĩ của những người khác, nhưng anh ta không định nói cho ông nghe. Không chỉ vậy, điệu cười xấu xa ấy của anh ta, có thể khiến ông tức đến nghiến răng kèn kẹt.

Lúc về đến cổng trụ sở phòng Cảnh sát hình sự, Hàn Phong kêu lên: “Dừng lại dừng lại dừng lại, đó có phải Khả Hân không? Cô ấy ở đây làm gì vậy?”

Thấy Phan Khả Hân đang đứng một mình cúi đầu trầm tư trước cổng, Lãnh Kính Hàn lái xe lại gần, mở cửa sổ ra hỏi: “Khả Hân, cháu làm gì ở đây thế?”

Phan Khả Hân giật nẩy mình, ngẩng đầu lên, mừng rỡ: “Hai người rốt cuộc cũng về rồi, cháu đang lo là không gặp được hai người đây, cháu gọi vào điện thoại của bác mãi mà chẳng được, bọn họ thì không cho cháu vào.”

Hàn Phong ở phía bên kia thò đầu ra, hỏi: “Tìm bọn tôi có việc gì?”

Phan Khả Hân nói: “Anh bảo tôi canh chừng công ty khoáng sản Khai Nguyên còn gì, hôm trước có mấy chiếc xe lớn kín mít đi từ trong đó ra, tôi nghĩ chắc là họ vận chuyển thứ gì nên bám theo, phát hiện trong xe toàn người là người, tập trung cả ở bến cảng quốc tế Đông Phương.”

Lãnh Kính Hàn biến sắc mặt, Hàn Phong vội hỏi: “Bọn chúng có phát hiện ra cô không?”

Phan Khả Hân lắc đầu: “Tôi nghĩ là không đâu, tôi bám theo từ xa lắm. Xe của bọn họ đều là loại xe tải lớn, theo dấu rất dễ.”

Lãnh Kính Hàn bảo Hàn Phong: “Giống với kết luận của cậu.”

Hàn Phong cười khẩy: “Sao giờ mới nói?”

Phan Khả Hân dẩu môi lên: “Tôi sợ bọn họ sẽ lên thuyền ra biển, nên phải đợi đến lúc họ ổn định xong xuôi mới nhớ ra phải báo cho hai người, nhưng gặp được hai người còn khó hơn lên trời ấy. Anh bảo tôi đi canh chừng bọn họ đấy nhé, tôi thấy đám người này rất đáng nghi, nên mới đặc biệt đến đây nhắc nhở hai người, vậy mà một câu cảm ơn cũng chẳng có, lần sau không thèm giúp nữa.”

Lãnh Kính Hàn hỏi: “Giờ tính sao đây? Báo cho lão Quách và tiểu đoàn trưởng Trần hả?”

Hàn Phong lắc đầu: “Không vội, chưa bố trí thỏa đáng sẽ đập cỏ động rắn. Đợi xác định thông tin rồi hãy hành động, bọn chúng đã sắp xếp ổn thỏa hai ngày nay rồi, chứng tỏ cũng không hành động ngay đâu.”

Anh ta quay sang bảo Phan Khả Hân: “Khả Hân, tin tức của cô rất quan trọng đấy, cảm ơn, có thể giúp tôi điều tra một việc nữa không?”

Phan Khả Hân hỏi: “Việc gì?”

Hàn Phong nói: “Cô dùng danh nghĩa phóng viên, đi điều tra sổ sách, hóa đơn của năm doanh nghiệp đứng tên Đinh Nhất Tiếu, à không, giờ phải là sáu doanh nghiệp rồi, đừng để người khác nghi ngờ, cứ nói là làm báo cáo điều tra doanh nghiệp cũng được. Tên của người làm kiểm toán gần đây nhất chắc chắn cũng ở đó, hãy tìm hiểu phần nào tình hình từ miệng họ, rồi hỏi thêm các nhân viên tài vụ của công ty, như vậy là tương đối chuẩn xác rồi, cô biết phải làm thế nào rồi đấy.”

Phan Khả Hân lẩm bẩm: “Vậy các anh định làm gì? Không thể cho tôi tham gia được à?”

Lãnh Kính Hàn lắc đầu: “Khả Hân, giờ đang là giai đoạn mấu chốt, sau này khi vụ án kết thúc, không còn nguy hiểm gì nữa, bọn bác sẽ để cháu đến viết bài được không? Đi thôi, chúng ta cũng phải nhanh lên.”

Sau khi Phan Khả Hân đi khỏi, Lãnh Kính Hàn hỏi: “Bên chỗ lão Quách đã lập tổ chuyên án điều tra các doanh nghiệp của Đinh Nhất Tiếu rồi, sao còn phải bảo Khả Hân đi điều tra nữa làm gì?”

Hàn Phong cười nhạt: “Vậy chẳng phải là thêm một tầng bảo hiểm sao, có thể đề phòng bên trong bọn họ cũng có kẻ địch nằm vùng, nếu kết quả hai bên trùng nhau thì càng chân thực hơn.”

Trở lại phòng Cảnh sát hình sự, Lãnh Kính Hàn lập tức hỏi: “Cậu bảo về đến nơi là có thể giải được mật mã, giờ thì nói đi, định giải thế nào?”

Hàn Phong không đáp mà cất tiếng chào hỏi trước: “Chào cả nhà, mọi người giải được mật mã chưa thế?”

Hạ Mạt không kịp lai mồ hôi đầm đìa trên trán, lắp bắp: “Vẫn, vẫn chưa xong.”

Hàn Phong nói: “Mang ra đây, tôi xem thành tích của mấy người nào.”

Hạ Mạt điền được ba hàng số, Lưu Định Cường điền được hai hàng, còn Lâm Phàm, trước mặt anh ta là một đống giấy nháp tính toán, nhưng thậm chí còn chưa điền nổi một hàng.

Hàn Phong nói: “Khỏi cần điền nữa, tôi có phương pháp dễ hơn để hoàn thành bảng số Sudoku này.”

“Cái gì? Cái gì cơ? Cái gì cơ hả?” Ba người đã bỏ cả buổi chiều ra tính toán đồng thanh hỏi.

Hàn Phong cười khì khì: “Thực ra, trong máy tính có phần mềm chuyên dùng để giải loại Sudoku này, dùng máy tính tính toàn nhanh hơn mấy anh nhiều lắm.”

Hạ Mạt đau khổ kêu lên: “Chết tiệt, sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Lẽ ra tôi phải sớm nghĩ đến rồi chứ, đúng thế, trong máy tính có loại phần mềm này mà, nhưng tôi chưa bao giờ dùng đến, thành thử không nghĩ ra, tôi thật là quá…”

Lâm Phàm lắp bắp: “Anh… cái tên này, anh đã… đã biết trước rồi, còn bắt chúng tôi tính toán trên giấy làm gì nữa!”

Hàn Phong nói: “Đừng giận, tôi cũng vừa mới biết thôi mà, mau bật máy tính lên đi.”

Lâm Phàm bật máy tính lên, Lưu Định Cường nói: “Cái gì mà vừa mới biết? Ban đầu cậu không biết chắc?”

Hàn Phong bĩu môi: “Đúng thế.”

Lưu Định Cường thắc mắc: “Thế cậu làm sao mà biết được? Ai nói cho cậu biết?”

Hàn Phong đáp: “Các anh chứ ai, cả Long Giai nữa.”

Hạ Mạt ngạc nhiên: “Gì hả? Chúng tôi? Chúng tôi nói cho anh biết lúc nào chứ?”

Lâm Phàm vào ngay trang tìm kiếm, tay gõ miệng nói: “Tìm được một phần mềm giải đố rồi, tải xuống ngay đây.”

Hàn Phong nói: “Khỏi cần, trong máy tính của Long Giai có đấy, cậu tìm thử xem, hẳn là không khó phát hiện đâu.” Anh ta lại quay sang phía Hạ Mạt: “Là thế này, tôi chẳng biết Sodoku là cái của nợ gì, nhưng hôm nay thấy mọi người tính toán vất vả như thế mà chẳng ra kết quả, ngay Long Giai cũng tính cả buổi chiều không xong. Tôi bèn nghĩ, đã là đưa tin tức thời, chẳng lý nào lại phải dùng thứ mật mã mất cả ngày trời mới tính toán ra được. Sử dụng công cụ trao đổi tin tức tiện dụng như mạng Internet truyền tin, vốn là để tranh thủ thời gian, giả sử chỉ riêng việc tính mật mã đã tốn nửa ngày, há chẳng phải không dưng lãng phí rất nhiều thời gian hay sao? Vì vậy, tôi cho rằng, phải có loại công cụ để phá giải thứ này, có thể tự động điền các con số vào ô trống trong thời gian ngắn. Bọn họ đã dùng mạng Internet để gửi bảng số Sodoku, vậy thì công cụ phá giải, tất nhiên cũng có ở trên mạng rồi.”

Lãnh Kính Hàn ồ lên: “Thì ra cậu nói quay về sẽ giải được mật mã, chính là chỉ phần mềm này hả?”

Hàn Phong gật đầu: “Tôi vốn cho là, loại công cụ phá giải mật mã này được thiết kế đặc biệt, chỗ khác không có. Nhưng nghe Hạ Mạt nói thì hình như có thể tải loại phần mềm này ở bất cứ nơi nào.”

Hạ Mạt áy náy nói: “Đúng thế, tôi chỉ nghĩ làm sao phá giải mật mã cho nhanh mà hoàn toàn không hề nghĩ ra sử dụng phần mềm, chỉ tại tôi, nếu tôi nghĩ ra sớm hơn một chút, mọi người đã không phải uổng công cả buổi chiều rồi.”

Hàn Phong an ủi: “Chậc, đừng buồn mà, dù giờ mới nhớ ra thì cũng chưa muộn.”

Lâm Phàm reo lên: “Tìm thấy rồi.”

Một phần mềm giải ô chữ cỡ nhỏ, bật chương trình lên, trên màn hình liền xuất hiện một bảng Sodoku trắng, lần lượt nhập các số trên bảng số Sudoku cần giải vào, ấn nút bắt đầu, máy tính liền tự động tính toán, đồng thời điền các con số chính xác vào ô trống, từ dầu đến cuối mất chưa đầy một phút đã điền xong ô số của bọn họ.

Lâm Phàm phẫn nộ kêu lên: “Chết tiệt, nhanh như vậy đã xong rồi, vậy mà chúng ta…”

Lãnh Kính Hàn ngắt lời: “Giờ không phải lúc nói những chuyện này, các cậy mau tìm các chữ đối ứng với mật mã đi.” Vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, ông lập tức bắt máy.

Khi Lãnh Kính Hàn ra khỏi phòng làm việc, Lâm Phàm báo cáo: “Đã giải được mật mã rồi, nội dung là, 9 giờ tối mai, công ten nơ số 1635 bến số 3 cảng quốc tế Đông Phương. Mật mã này được gửi đến hôm qua, tối mai chính là tối nay!”

Lãnh Kinh Hàn gật đầu: “Đúng như chúng ta phân tích, cảng quốc tế Đông Phương. Vừa nãy tiểu đoàn trưởng Trần gọi điện cho tôi, bảo là nhận được báo án, có ông chủ cửa hàng ở bến cảng quốc tế Đông Phương bắt gặp nhân vật khả nghi đến mua thực phẩm, bên dưới áo khoác của những kẻ đó giắt đầy vũ khí. Toàn đội chú ý, nhanh chóng thay đồ, lập tức xuất phát! Hạ Mạt, phân phát vũ khí; Lâm Phàm, báo cho đơn vị chuẩn bị; Lưu Định Cường, kiểm tra xe cộ! Hàn Phong…” Nói tới đây, ông liền đổi giọng, nở một nụ cười: “Cậu đợi một chốc rồi hãy ăn cơm, được không?”

Hạ Mạt chia vũ khí xong xuôi. Lãnh Kính Hàn lại nói: “Trong khi hành động cần phải giữ cảnh giác, kẻ địch lần này của chúng ta là phần tử khủng bố có vũ khí tối tân đã trải qua huấn luyện đặc biệt. Hiện nay các ban ngành đều đã chia nhau điều phối lực lượng, chúng ta cần phải phối hợp với họ. Hướng Thiên Tề chủ yếu phụ trách công tác tiêu diệt tàn quân và những nhóm vũ trang nhỏ; Hạ Mạt, cậu và đại đội trưởng Mã bên quân đội là một nhóm, phụ trách đánh chặn các phần tử khủng bố có ý đồ chạy ra biển; Lưu Định Cường, cậu lên tàu tuần tra biển số 104, một là cậu tương đối nắm rõ tình hình vụ án, cũng từng phụ trách giám sát Đinh Nhất Tiếu rồi, hai là vì trên tàu tuần tra tương đối an toàn, nhiệm vụ của các cậu là truy kích những phần tử khủng bố đã chạy ra biển, đồng thời bắt sống bọn Đinh Nhất Tiếu. Tôi sẽ cùng tiểu đoàn trưởng Trần và sở trưởng Quách chỉ huy chiến dịch lần này, Hàn Phong, cậu… đi cùng với tôi.”

“Tít tít tít, tít tít tít, tít tít tít.” Không biết điện thoại di động của ai kêu lên, Lãnh Kính Hàn tức giận quát: “Tôi chẳng đã nói rồi sao, khi hành động, ai cũng phải tắt hết điện thoại di động.”

Cả bọn cuống lên, nhao nhao tìm điện thoại của mình, nhưng tất cả đều đã tắt máy. Tiếng “tít tít tít, tít tít tít” vẫn vang lên không ngừng, mấy người chăm chú lắng nghe, hình như âm thanh phát ra từ chỗ Hàn Phong.

Hàn Phong mới sực nhớ, vỗ vỗ lên khắp người, quả thật rờ thấy một thứ cưng cứng, bèn rút chiếc điện thoại ấy ra.

Ai nấy đều trố mắt nhìn, tên Hàn Phong này cả quần áo mặc còn chẳng có, không ngờ lại có điện thoại di động, hơn nữa còn là loại mới nhất của hãng Samsung. Thì ra, là chiếc di động Hàn Phong thuận tay lấy của Khải Kim Vận đổ chuông.

Hàn Phong thấy ánh mắt của mọi người đều trừng trừng giận dữ nhìn mình, bèn cười cười vung vẩy chiếc điện thoại: “Hi!” rồi bắt máy, chỉ nghe anh ta đáp: “A lô, đã tìm được rồi à? Được, tạm thời cứ để ở chỗ tôi nhé, ngày mai tôi quay về lấy. Phải rồi, giờ không có thời gian, sắp bắt đầu hành động rồi. Được, cứ vậy nhé, bye bye.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Chuyện gì vậy? Điện thoại di động ở đâu ra thế?”

Hàn Phong hờ hững đáp: “Một người bạn, lúc tôi đi Thượng Hải có nhờ anh ta tra giúp một số tư liệu, trước giờ tôi vẫn chưa thể xác định có phải Vu Thành Long gây ra những vụ án đó hay không. Người bạn ở Thượng Hải nói, hình như không phải Vu Thành Long làm, nhưng dù gì thì gì, tôi phải quay về xem chứng cứ thì mới biết được. Được rồi, giờ việc bắt Đinh Nhất Tiếu quan trọng hơn, Vu Thành Long cách chúng ta xa quá.”

Lãnh Kính Hàn hạ lệnh: “Xuất phát!”

Hàn Phong là người cuối cùng ra khỏi cổng tòa nhà, anh ta ngẩng đầu nhìn trời, thấy ráng chiều đỏ như lửa, bèn lẩm bẩm: “Trời vẫn chưa tối hẳn mà, chẳng lẽ lại muốn khai chiến luôn?”

Còi xe cảnh sát đã vang lên khắp nơi trong thành phố, các cửa hàng cửa hiệu dường như đều biết có chuyện sắp xảy ra, trời còn chưa tối hẳn đã đồng loạt đóng cửa. Lâm Phàm ngồi phía sau lẩm bẩm: “Cửa hàng cũng đóng cửa hết rồi.”

Hàn Phong nói: “Xe thiết giáp đã chạy lên phố rồi, muốn giấu cũng chẳng giấu được.”

Đi tới ngã tư, chuông điện thoại của Hàn Phong lại reo, anh ta nghe điện xong, liền hỏi: “Có phải đã rút hết chốt chặn kiểm tra ở các ngả đường rồi không?”

Lãnh Kính Hàn đáp: “Ừ, bọn họ đều đi tăng viện cho bến cảng quốc tế Đông Phương rồi, đã biết bọn chúng định ra biển từ nơi nào, cần gì phải đặt trạm kiểm tra làm gì nữa?”

Hàn Phong gật đầu: “Tôi biết rồi, tốt nhất là đừng để toàn bộ lực lượng đều tập trung cả về phía đó.”

Lãnh Kính Hàn hỏi: “Sao hả? Chẳng lẽ còn chỗ nào không ổn nữa?”

Hàn Phong đáp: “Đúng vậy, có khả năng chúng sẽ không ra biển từ bến cảng quốc tế Đông Phương mà là từ một nơi khác.”

Lâm Phàm giật nẩy mình: “Không phải chứ? Chỗ chúng ta đã không còn nội gián nữa rồi, mà bọn chúng cũng chỉ vô tình bị lộ tung tích, chẳc hẳn vẫn phải ở bến cảng quốc tế Đông Phương chứ, vả lại, chúng ta đã thông báo công an phong tỏa đường ra khỏi bến cảng, dù muốn chuyển hướng chúng cũng làm gì còn cơ hội?”

Hàn Phong hỏi: “Nếu ngay từ đầu đã không phải là bến cảng quốc tế Đông Phương thì sao?”

“Cái gì?” Lãnh Kính Hàn kêu lên: “Thế thì ở đâu?”

Hàn Phong lấy điện thoại ra áp vào tai, nghe một lúc rồi nói: “Theo dấu được rồi, đường Vũ An là thông ra bến cảng nào nhỉ?”

Lãnh Kính Hàn đáp: “Ra… cảng Tân Hải, cảng vận tải công ten nơ lớn nhất, hiện đại nhất thành phố Hải Giác, vừa mới hoàn thành năm ngoái. Bọn chúng sẽ đến đó hả?”

Hàn Phong gật gật: “Đúng thế, chúng ta chuyển hướng đi.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Thế, bố trí của chúng ta thì tính sao? Sắp đặt lại thì muộn mất rồi.”

Hàn Phong nói: “Tiếp tục tiến về phía cảng quốc tế Đông Phương, tôi nghĩ, bọn chúng đã đặt bẫy ở đó, giống như lúc chúng ta ở công ty Xây dưng Khai Nguyên ấy, thông báo mọi người cẩn thân một chút là được. Nhóm phần tử khủng bố có vũ trang cuối cùng, chắc là đều tập trung ở cảng quốc tế Đông Phương, còn Đinh Nhất Tiếu, nhất định là ở cảng Tân Hải! Để tránh bọn chúng nghi ngờ, cứ bảo mọi người tiếp tục đi theo tuyến đường đã định sẵn, ba chúng ta đi tới cảng Tân Hải là đủ rồi.”

Lâm Phàm thắc mắc: “Sao anh biết bọn chúng sẽ đi cảng Tân Hải?”

Hàn Phong đáp: “Đến nơi khắc biết.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Ba người chúng ta lực lượng vẫn mỏng quá, gọi Hướng Thiên Tề phái một tiểu đội đến cảng Tân Hải phối hợp hành động đi.”

Hàn Phong bổ sung thêm: “Còn nữa, một khi chúng ta triển khai hành động bên này, phía Thiên Nhai chắc chắn sẽ biết, báo sở trưởng Trần ở Thiên Nhai phối hợp, tạm giam Giang Vĩnh Thọ, Vu Thành Long lại, ngày mai chúng ta sẽ đến đấy.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Nguyên nhân?”

Hàn Phong bực bội gắt lên: “Tùy tiện áp cho một tội danh nào đó trước đã, cứ nói là bị tố cáo tư túi công quỹ chẳng hạn, tóm lại là không thể để bọn chúng chạy mất.”

Phía trước là ngã tư, Lãnh Kính Hàn xoay vô lăng, chiếc xe ngoặt về hướng khác. Thoáng sau, điện thoại di động lại đổ chuông. Lãnh Kính Hàn đưa máy cho Lâm Phàm, là Lưu Định Cường hỏi: “Sếp Lãnh, mọi người đi đâu vậy?”

Lâm Phàm đáp: “Các anh cứ đi tiếp, chúng tôi đi đường khác, tất cả vẫn tiến hành theo kế hoạch, biết chưa hả?”

Lâm Phàm lại gọi điện cho Hướng Thiên Tề, bảo bọn họ cẩn thận hơn, đồng thời phái thêm một tiểu đội đến cảng Tân Hải. Lãnh Kính Hàn đọc số cho Lâm Phàm, bảo anh ta gọi vào máy di động của sở trưởng Trần ở sở Công an thành phố Thiên Nhai, ông đích thân nói chuyện với Trần Nam Quân, giải thích tính chất nghiêm trọng của sự việc. Sau khi dập máy, Lãnh Kính Hàn thở dài nói: “Ông ta đã nhận lời, đồng thời lập tức hành động rồi, tôi bảo này, kế hoạch của cậu có thể công khai sớm một chút có được không, sao cứ phải đến lúc này mới chịu nói chứ.”

Hàn Phong nói: “Tôi tự có lý của mình.”

Xe chạy lên cầu vượt đường vành đai số 3, Hàn Phong bảo Lâm Phàm: “Nhìn đi!”

Lâm Phàm nhìn xuống dưới cầu, không thấy gì khả nghi cả, Hàn Phong lại nhắc: “Đằng trước chiếc Volkswagen Jetta màu đen kia kìa.”

Lâm Phàm nói: “Chiếc BMW trắng ấy hả?”

Hàn Phong nói: “Đinh Nhất Tiếu ở bên trong.”

Lâm Phàm kinh ngạc thốt lên: “Sao anh biết?”

Hàn Phong đáp: “Đuổi theo nhìn thử là biết ngay.”

Lãnh Kính Hàn lên tiếng: “Ngồi cho vững, chúng ta đuổi lên.”

Dứt lời, ông ta đạp chân ga, chiếc Jeep tăng tốc đuổi theo.

Chiếc xe phía trước không hề để ý, chỉ chạy với tốc độ bình thường, có điều khoảng cách cũng tương đối xa, đuổi qua ba khu phố mới trông thấy bóng chiếc Jetta màu đen. Lâm Phàm thắc mắc: “Chiếc Jetta đen kia cũng bám theo từ nãy đến giờ, bên trong là ai nhỉ? Có phải người của chúng không?”

Lãnh Kính Hàn lắc đầu: “Không giống, khoảng cách quá xa, hình như cũng đang bám đuôi. Chúng ta chạy lên xem thử.”

Hai chiếc xe đã thu ngắn khoảng cách, Lãnh Kính Hàn điều kiển xe chạy song song với chiếc Jetta, Lâm Phàm bấy giờ mới nhìn rõ, người ngồi trong chiếc xe màu đen không ai khác mà chính là Lý Hưởng. Anh ta ngớ người ra: “Chậc, chẳng trách, thì ra là Lý Hưởng báo cho anh.” Lâm Phàm ngẫm nghĩ giây lát, lại hỏi tiếp: “Sao Lý Hưởng biết Đinh Nhất Tiếu ở trong xe?”

Lý Hưởng vẫy tay chào họ, cho xe chạy chậm lại, lui về phía sau, làm vậy mới không khiến đối phương nghi ngờ. Hàn Phong giải thích: “Từ mỏ khai thác đến bến cảng, dù là bến cảng nào nhất định cũng phải đi qua cầu Lệ Giang, vả lại, chỗ đó còn có trạm thu phí đường cao tốc. Tôi bảo Lý Hưởng canh chừng ở đấy xem video giám sát, Đinh Nhất Tiếu nhất định sẽ xuấ hiện, quả nhiên đã tìm được hắn.”

Lâm Phàm nói: “Đâu phải, kết luận phân tích của mọi người chẳng phải là Đinh Nhất Tiếu đi về hướng Nam về phía sòng chạy ra biển sao? Thế thì hắn phải đi qua cầu Lệ Giang từ lâu rồi mới đúng chứ?”

Hàn Phong nói: “Đấy chỉ là trò che mắt thôi, công an phán đoán vị trí của Đinh Nhất Tiếu dựa vào tín hiệu điện thoại di động của hắn, đúng thế, điện thoại đúng là của Đinh Nhất Tiếu, nhưng điện thoại có ở trong tay Đinh Nhất Tiếu hay không? Hắn hoàn toàn có thể đưa điện thoại cho người khác, tung hỏa mù rằng hắn ra bến cảng bằng du thuyền đi vòng quanh thành phố. Còn về dấu vân tay, thì có thể dùng mỏng để mô phỏng lại, xem phim 007 chưa? Đấy là đạo cụ thường xuyên được các điệp viên sử dụng. Đến giờ, tôi chỉ không biết là tại sao hắn chỉ để lại dấu vân tay của một người, mà không để lại dấu vân tay của A Bát.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Nhìn kìa, bọn chúng đi vào rồi.”

Chiếc BMW màu trắng phía trước đi thẳng vào bến cảng, cảng Tân Hải mới mở của khai thác không lâu, hàng hóa vận chuyển không tấp nập lắm, lúc này đã chẳng còn mấy bóng người. Ba người bọn Lãnh Kính Hàn xuống xe, vẫy tay ra hiệu cho Lý Hưởng theo đằng sau dừng lại, bốn người đi xuyên qua các công ten nơ hàng, thấy chiếc BMW đã dừng bánh, có ba bốn người ra đón.

Đinh Nhất Tiếu chui ra khỏi xe, hắn vận áo phông đen bó sát, ngay sau đó, A Bát cũng chui ra, mặc áo sơ mi ngắn tay kẻ ô hoa. Bốn gã cao lớn ra đón xe đều cẩn thận đặt tay lên chỗ thắt lưng, xem chừng đều có vũ khí, phía xa còn có ba người nữa đang đi về phía này. Lãnh Kính Hàn nói: “Bọn chúng đông người hơn chúng ta, đợi tiểu đội kia đến rồi tính tiếp.”

Hàn Phong đảo mắt nhìn xung quanh: “Sao không thấy người nào nhỉ?”

Lâm Phàm đáp: “Bến cảng này mới bắt đầu hoạt động chưa lâu, giờ này thuyền đều đã cập cảng hết, công nhân không còn việc gì làm, ra về hết rồi.”

Một cơn gió biển thổi đến làm Hàn Phong rùng mình, Lãnh Kính Hàn nói: “Đừng làm bừa đấy, bến cảng này lớn lắm, bọn chúng mà chia nhau ra chạy thì chẳng ai đuổi được đâu.”

Lý Hưởng và Lâm Phàm đều nhìn sang phía Lãnh Kính Hàn, thầm lấy làm lạ, sếp Lãnh đang nói chuyện với ai vậy? Hàn Phong ư? Cái tên gầy gò trông như hết hơi, cả ngày chỉ đòi ngủ này, chẳng lẽ lại rất lợi hại?

Hàn Phong sờ sờ chóp mũi, khụt khịt nói: “Tôi chỉ hơi lạnh thôi, anh căng thẳng cái gì, tôi có súng đâu chứ.”

Chỉ thấy hai tên thuộc hạ lái xe đi, Đinh Nhất Tiếu và năm tên khác ngó nghiêng xung quanh hồi lâu, rồi đi về một hướng khác. Bọn Lãnh Kính Hàn cẩn trọng bám theo sau. Hàn Phong bước giật lùi, ngước mắt nhìn những vị trí cao ở xung quanh: “Tự tin thật đấy, thậm chí còn không bố trí chốt canh.”

Lâm Phàm nói: “Nếu chúng bố trí người canh gác, liệu có bị phát hiện không?”

Lãnh Kính Hàn suỵt một tiếng: “Im miệng.”

Phía trước, Đinh Nhất Tiếu và A Bát chia làm hai ngả, Đinh Nhất Tiếu dẫn theo mấy người đi về phía khu dừng dỗ của du thuyền tư nhân, còn A Bát lại đi về phía khu chất công ten nơ. Lãnh Kính Hàn nói: “Chia làm hai nhóm, Lý Hưởng và Lâm Phàm để mắt đến A Bát. Hàn Phong, đi theo tôi.”

Hàn Phong nhún vai, giơ tay ra hiệu “chúc các cậu may mắn” với bọn Lý Hưởng, hai nhóm chia ra hành động.

Lãnh Kính Hàn và Hàn Phong càng lúc càng rút ngắn khoảng cách với bọn Đinh Nhất Tiếu, họ trông thấy hắn đang cười cười nói chuyện gì đó với một tên thuộc hạ. Hàn Phong nhận xét: “Chắc là đang cười cảnh sát các anh vô dụng đấy.”

Lãnh Kính Hàn nói: “Bé bé cái miệng thôi, cậu sợ bọn chúng không biết chúng ta ở đây à?”

“Bọn chúng sắp lên thuyền rồi, tính sao đây?”

Lãnh Kính Hàn nhìn ra phía cổng bến cảng, lo lắng: “Tiểu đội kia sao vẫn chưa đến?”

Đột nhiên, trong gió vẳng lại tiếng còi xe cảnh sát “hú hú”, Đinh Nhất Tiếu biến sắc mặt, mấy tên thuộc hạ cũng cuống cả lên. Lãnh Kính Hàn tức khắc nhảy ra, hai tay cầm súng, chân xuống tấn, bắn chỉ thiên một phát rồi lớn tiếng hét: “Không được cử động, các người đã bị bao vây, giơ tay lên!”

Không ngờ, mấy tên đều nhanh như chớp nhảy xuống du thuyền nổ máy, Lãnh Kính Hàn thậm chí còn chưa kịp nổ súng.

Lãnh Kính Hàn kêu lên: “Đuổi theo!” Chợt thấy Hàn Phong đang dựa chân phải vào chân trái, tay trái nắm lại thành nắm đấm chống trán, điệu bộ trông rất oách.

Lãnh Kính Hàn tức đến run cả người: “Cậu làm cái quái gì vậy?”

Hàn Phong mô phỏng lại động tác ban nãy của Lãnh Kính Hàn, rùn chân, hai tay làm bộ cầm súng, nói: “Thế anh thì làm cái quái gì? Nổ súng bắn luôn chẳng phải xong rồi sao, bày ra cái tư thế chuyên nghiệp này làm gì, tưởng tôi chưa thấy tư thế cầm súng của cảnh sát bao giờ nên làm mẫu cho tôi xem hả?”

Lãnh Kính Hàn giậm chân nói: “Còn nói nhiều như vậy làm gì, mau đuổi theo.”

Hàn Phong theo Lãnh Kính Hàn nhảy lên một chiếc ca nô, chiếc ca nô này không ngờ còn cắm sẵn chìa khóa điện, Lãnh Kính Hàn khởi động động cơ, đuổi ra phía biển. Ông nói: “Nhanh lên, mau liên hệ với đội tuần tra biển, nhất định phải chặn bọn chúng lại.” Dứt lời, ông đọc số điện thoại cho Hàn Phong.

Hàn Phong liên lạc với đội tuần tra biển xong, bèn thông báo: “Họ đã phải ra ba tàu chống buôn lậu và hai tàu tuần tra, đang tiến về phía này, đồng thời tiến hành giăng lưới phong tỏa, có điều…”

Lãnh Kín Hàn hỏi: “Có điều cái gì?”

Ca nô lướt qua mặt biển, để lại vệt sóng trắng xóa, Hàn Phong ngước nhìn bọt sóng, trầm ngâm: “Tại sao cái ca nô này lại vừa hay lại không khóa vào nhỉ?”

Lãnh Kính Hàn nói: “Chắc là chuẩn bị cho bọn A Bát? Du thuyền của chúng kia rồi kìa.”

Bọn Đinh Nhất Tiếu ngồi trên du thuyền lớn, lúc khởi động thì hơi chậm, nhưng một khi đã khởi động, mã lực lại mạnh hơn ca nô của bọn họ nhiều. Mát thấy chỉ còn cách du thuyền của bọn chúng bảy tám mét, nhưng rồi khoảng cách dần dần bị kéo dãn, Hàn Phong rút súng ở thắt lưng Lãnh Kính Hàn bắn mấy phát cũng không có hiệu quả gì. Không lâu sau, hai bên đuổi nhau được mười mấy dặm, bến cảng đã ở xa tít tắp, mà sắc trời cũng tối hẳn.

Lãnh Kính Hàn nôn nóng: “Bọn chúng càng lúc càng bỏ chúng ta. Sao không thấy tàu tuần tra đâu nhỉ? Tàu chống buôn lậu cũng chẳng có, bọn họ đi đâu rồi?”

Hàn Phong nói: “Hình như đã vào vùng biển quốc tế rồi thì phải?”

“Gì hả!” Lãnh Kính Hàn kinh ngạc kêu lên.

Hàn Phong nói: “Theo luật pháp quốc tế, lấy thềm bờ biển làm đường tiêu chuẩn, tiến thêm mười hai dặm là lãnh hải, giờ chúng ta đã ra đến biển quốc tế rồi.”

Lãnh Kính Hàn đột nhiên kêu lên: “Nhìn kìa, đó là cái gì…”

Hàn Phong ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy xa xa cuối chân trời tối đen chợt xuất hiện ánh đèn lấp lóa, rồi một vật thể hiện ra, dần trở nên rõ nét, bóng đêm không thể che khuất được hình dáng khổng lồ của nó. Hàn Phong nói: “Là tàu viễn dương, có là là tàu chở dầu, chắc phải trên 10000 tấn, chúng đến đón Đinh Nhất Tiếu đấy.”

Lãnh Kính Hàn tức tối: “Dù đuổi lên tận tàu cũng phải bắt được hắn.”

Hàn Phong buông một câu: “Không dễ vậy đâu, anh làm gì có cái quyền ấy.” Đang nói chuyện, chiếc ca nô đột nhiên “cạch cạch cạch” mấy tiếng rồi dừng lại, Hàn Phong và Lãnh Kính Hàn đưa mắt nhìn quanh một lượt. Hàn Phong thắc mắc: “Chuyện gì vậy? Anh dừng lại đây làm gì?”

Lãnh Kính Hàn đáp: “Tôi cũng có biết gì đâu, tự nó dừng đấy chứ.” Ông liếc nhìn bảng điều khiển rồi kêu toáng lên: “Chết tiệt, hết xăng rồi!” “Hả?” Hàn Phong lần này cũng kêu lên kinh hoảng. Lúc này, chiếc ca nô nhỏ của bọn họ đang dừng giữa biển lớn ở một nơi trước không thấy bờ sau chẳng thấy bến, bốn phía là nước biển đen kịt, mắt thấy du thuyền của Đinh Nhất Tiếu tiến về phía con tàu chở hàng lớn mà lại chẳng thế làm gì được.

Hàn Phong cười khẩy: “Tôi đã bảo cái ca nô này để ngày bên cạnh tàu của bọn chúng, lại còn không khóa, chắc chắn là có vấn đề mà. Nếu A Bát muốn lên tàu, chắc chắc cũng sẽ đi chung du thuyền luôn. Bọn chúng cố ý để một cái ca nô không đổ đầy xăng bên cạnh hòng khiến người đuổi theo hiểu lầm là vừa đúng lúc có cơ hội, sự thực lại là vừa đúng lúc mắc bẫy! Nếu là tôi, tôi đã đặt bom trên cái ca nô này rồi, anh vừa khởi động là nổ luôn!”

Lãnh Kính Hàn nói: “Đừng cuống lên, bên tuần tra biển sẽ phái tàu ra đón chúng ta, bọn họ đã đi về hướng này rồi.”

Hàn Phong khoanh tay đáp: “Tôi việc gì mà cuống, vụ án này có phá được hay không cũng chẳng liên quan đến tôi. Nhưng tôi đang lo, đường bờ biển này dài như vậy, chúng ta làm sao biết được mình đang ở đâu? Bọn họ sẽ đến đâu để đón chúng ta đây?”

Lãnh Kính Hàn vung vẩy chiếc điện thoại di động trong tay: “Thế nào chẳng có cách.” Lúc này, điện thoại của ông lại đổ chuông, ông bắt máy: “Là vậy à, cũng được, cảm ơn anh.”

Hàn Phong nói: “Điện thoại của ai thế? Bên Thiên Nhai à?”

Lãnh Kính Hàn đáp: “Ừ, lão Trần báo với tôi, tối nay không biết Giang Vĩnh Thọ đã đi đâu rồi, bọn họ không bắt được, chỉ tóm được Vu Thành Long.”

Hàn Phong nhướng mắt trầm ngâm: “Không biết đi đâu rồi?”

Lãnh Kính Hàn gật đầu: “Đúng vậy, nhân viên của ông ta cũng không biết ông ta đi đâu. Ông ta rời khỏi công ty lúc 6 giờ tối.”

Hàn Phong lắc đầu: “Bắt được Vu Thành Long cũng tốt, đi được bước nào hay bước ấy vậy. Bây giờ chúng ta phải nghĩ cách để cái ca nô này chạy được mới là thực tế nhất.”

Mười phút sau, du thuyền của bọn Đinh Nhất Tiếu hình như đã tiếp cận con tàu chở hàng lớn kia. Đồng thời, hai người bọn Hàn Phong cũng nghe thấy tiếng thuyền rẽ nước, Lãnh Kính Hàn mừng rỡ reo lên: “Bọn họ đã tìm đến rồi, lần này chúng ta nhất định phải nghĩ cách chặn tàu chở hàng kia lại.”

Hàn Phong chau mày khổ sở nói: “Không phải đâu, nghe thử mà xem, âm thanh tới từ phía trước, không phải phía sau.”

Lãnh Kính Hàn lắng tai nghe lại, quả nhiên là vậy, liền kêu lớn: “Khốn kiếp, nhảy xuống biển nhanh lên!” Nói dứt lời, đã nhảy “ùm” xuống nước.

Hàn Phong nói: “Sếp Lãnh à, anh làm cái gì vậy? Biết đâu người ta chỉ muốn mời chúng ta lên tàu chở hàng làm khách thôi thì sao?”

Lãnh Kính Hàn ở dưới biển kêu lên: “Cái thằng ngu này, còn không mau nhảy xuống đi, có nhớ sau cái đêm chúng ta bị đánh bom trên đường trở về từ nhà máy của Lương Hưng Thịnh, Hạ Mạt từng nói gì không, hải lục không quân, chúng ta chỉ còn thiếu mỗi bị đánh bom bằng mô hình thuyền điều khiển từ xa nữa thôi. Cậu mà không nhảy thì không còn cơ hội nữa đâu.”

Hàn Phong cười ha hả nói: “Nghe cái thằng nhãi ấy chém gió làm gì, không thể nào, khoảng cách xa như vậy, chưa nói đến chuyện thuyền điều khiển từ xa có thể chạy đến được đây hay không, mà kể cả đến được nơi xa thế này cũng làm sao phân biệt được cái gì với cái gì, thao tác thuyền mô hình điều khiển từ xa không dễ nhe điều khiển trực thăng đâu, vả lại muốn nhắm mục tiêu trên biển cũng không đơn giản như trên đất liền nữa.”

Anh ta vừa mới dứt lời, thứ ở đằng xa kia đã dừng cách chỗ họ chừng hai trăm mét, nhờ ánh trăng, hai người thấy một chiếc xuồng đệm khí, nhưng rất nhỏ, chắc chỉ bằng nửa chiếc ca nô, trên xuồng không có người, phía trên có một cọng ăng ten. Bên trên ăng tên hình như còn gắn một chiếc loa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.