Mãi Của Tôi Nhé! Tảng Băng Lạnh Lùng

Chương 102: Chương 102: Trò Đùa Số Phận 2




. Mãi Của Tôi Nhé! Tảng Băng Lạnh Lùng .

Chương 95.2 Trò Đùa Số Phận.

___________________________________________

- Cô ấy tỉnh lại là 1 phép màu. Chuyện cô ấy mất trí nhớ là do não đã bị chấn thương khá nặng. Mảng kí ức mà cô ấy bị mất chắc chắn là phần kí ức quan trọng nhất với cô ấy. Nó làm cô ấy nhớ và bận tâm rất nhiều, lâu ngày thành sự dằn vặt. Nên đôi lúc muốn quên đi kí ức đó để khỏi nhớ và quan tâm nữa. - Bác sĩ nói.

Hắn hết sức bàng hoàng, trước mắt là 1 màu đen u tối. Ken nhìn sang hắn tỏ vẻ xót thương.

- Vậy làm sao để cô ấy nhớ lại ạ. - Ken hỏi.

- Nếu muốn cô ấy nhớ lại nên tái diễn lại những kí ức mà cô ấy đã mất. như thế thì xem ra có cơ hội, nhưng không nên ép cô ấy nhớ quá nhiều, có thể sẽ dẫn đến đau đầu. - Bác sĩ.

- Khi nào cô ấy có thể xuất viện. - Hắn hỏi.

- Kiểm tra tổng quát nếu không có vấn đề thì có thể xuất viện. - Bác sĩ.

Cả hai cúi đầu chào bác sĩ rồi bước ra về.

Tại phòng bệnh.

- Mày không nhớ anh hai tao thiệt hả? - Hy hỏi.

- Tao có biết Hạo Thiên là ai đâu. - Nó.

Cả đám thở dài ngao ngán nhìn nó.

HẮn và Ken bước vào.

Hắn thả người lên sô fa. Ken bước lại chỗ nó. Đám kia thì bao vây lấy hắn hỏi.

- Hạ Băng. Em ấy có sao không? - Vĩnh Kỳ.

- Bị mất 1 phần kí ức. Phần kí ức đó liên quan đến tao. Suy ra quên tao. - Hắn cười nhạt.

- Thôi anh đừng buồn. Chúng ta sẽ lấy lại kí ức cho con Băng. - Jen.

- Venus. Anh hỏi em. hai năm trước em sang Italy học làm sát thủ vì lí do gì? - Ken.

- Tại...tại...em.. - Nó cố suy nghĩ như không nhớ ra được gì, nó cảm thấy nó thiếu đi thứ gì đó rất quan trọng.

- Em không nhớ mà. - Nó.

- Em không nhớ thì đừng cố nhớ. Từ từ rồi sẽ nhớ thôi. - Thiên Mẫn.

- Em còn nhớ Tuệ Nhi không? - Thế Huy hỏi.

- Đương nhiên. Dù cô ta có hóa thành tro em cũng nhận ra. Cô ta đã hại anh Kir, em phải trã thù. - Nó phẫn nộ

- Ngoài vì Kir em còn vì thứ gì nữa không? - Trung Hiếu.

- Em...em không nhớ được. - Nó nhíu mày.

- Thôi ráng khỏe đi bọn này sẽ cho mày chơi với nhỏ Tuệ Nhi. - Chio cười trấn an.

Cả đám nói chuyện khơi gợi ý ức cho nó, cả đám cười nói. Duy chỉ có 1 người buồn bã lặng lẽ quan sát không nói 1 lời.

----------------------------------------------------

Tuệ Nhi sau khi bị bắt thì bị nhốt ở phòng giam của Black Royal. Cô ta không bị trói, hằng gày vẫn được cho ăn uống, đặc biệt mỗi tối đều làm bạn với lũ chuột và gián. Do tác động của độc dược nên cô ta bị lão hóa nhanh chóng. Da bắt đầu xuống sắc. Nhìn cô ta không ai nghĩ là 1 cô gái 22t.

- Mở cửa. - Nó lãnh đạm.

Hai tên đàn em canh gác mở cửa ra cho nó, Chio, Jen và Hy vào.

Thấy nó Tuệ Nhi rất ngạc nhiên.

- Mày...Mày chưa chết.

- Chưa trã thù xong thì làm sao tao chết được. - Nó cười đểu.

- Đến lúc mày phải trã giá rồi đó Tuệ Nhi. - Hy đá đểu.

- Bọn bây ỷ đông hiếp yếu. Tao khinh. - Tuệ Nhi quát

- 1 mình tao chơi với mày là đủ rồi. - Nó bước đến bên cạnh Tuệ Nhi.

Nó nhận lấy cái roi từ tay Jen. Tuệ Nhi hoảng sợ lùi lại.

- Mày còn nhớ cái lần mày bảo Khả Như đánh tao đến sống dỡ chết dỡ không? Hôm nay tao cho mày trải nghiệm cảm giác của tao ngày hôm đó. - Nó cười nham hiểm.

*Vụt...Á á*

Nó quất roi tới tấp vào người cô ta. Cô ta kêu la thất thanh. Nó dùng lực tay rất mạnh, trút hết mối hận thù lên người cô ta.

- a....mày...mày...a....nhưng.....đến cuối..... cùng.....a....Hạo Thiên..... cũng...sẽ là....của ....tao....tao. - Cô ta vừa rên rỉ vừa nói.

Nó dừng việc đánh cô ta lại.

- Hạo Thiên là ai. - Nó nhíu mày.

- Mày quên anh ấy rồi hả? Anh ấy là chồng tao bị mày cướp mất rồi đó. Anh ấy đáng ra là của tao đó. - Tuệ Nhi cười đểu.

- TUỆ NHI. - Ba người còn lại đồng thanh quát.

- Cô nói dối. - Chio

- Hạo Thiên và Hạ Băng là 1 cặp mới mới đúng. - Jen.

- Cô biến khỏi cuộc đời của tôi và anh ấy đi. - Tuệ Nhi lấn tới

- Câm miệng lại đi Tuệ Nhi. - Hy lườm.

- Cô đấu không lại tôi đâu. Thứ mà Tuệ Nhi này muốn thì nhất định sẽ có được anh ấy. - Tuệ Nhi.

*Chát*

Jen tát vào mặt Tuệ Nhi

- Kh...không...tôi không nhớ gì hết. Hạo Thiên là ai chứ. - Nó ngồi bệt xuống sàn. Nó ôm lấy đầu.

Hình ảnh Tuệ Nhi đang mặt đồ cưới cùng với 1 người con trai, người con trai đó là ai mà nó nhìn rất quen. Cảnh nó và anh Kir đứng đối diện 2 người đó hiện ra. (Câu nói trong *...* thì là những câu nói trong quá khứ hiện ra trong đầu nó.)

* - Mới đi mấy tháng đã với được anh giám đốc tập đoàn lớn rồi. Em giỏi quá.

- Anh quá khen. Anh cũng đã có hôn thê rồi đó thôi*

Câu nói giữa nó và ai đó xẹt ngang đầu nó, nhưng nó không nhớ được là ai.

- A...đau...đau ...đầu quá... - Nó ôm đầu

Jen, Chio và Hy thấy vậy chạy lại đỡ lấy nó.

- Băng...mày có sau không? - Hy.

- Mày đừng cố nhớ. - Cả 3 dìu nó ra ngoài. Trước khi đi Jen lườm Tuệ Nhi.

- Mày chờ đó. Bọn tao không để yên cho mày đâu.

Tuệ Nhi cười đểu. Cả 4 vừa đi thì cửa đóng lại, 1 mình Tuệ Nhi ngồi ở đó.

- Hạ Băng ơi. cuối cùng thì mày cũng không có được anh ấy đâu.

--------------------------

Phòng V.I.P 1 bar Vinzy.

Nó được đỡ vào. Đám người còn lại thấy nó như thế thì cả đám hốt hoảng.

- Hạ Băng. Em có sau không? - Hắn hốt hoảng.

- Tôi không sao. Mà anh làm gì quan tâm tôi quá vậy. - Nó.

- Anh...anh... - Hắn ấp úng.

- Hạ Băng bị gì vậy? - Dark hỏi.

Chio kể hết mọi chuyện cho mọi chuyện lúc nãy lại cho mọi người nghe.

Cả đám tức giận.

- Mọi người nói cho em biết đi. Hạo Thiên là ai? - Nó.

- Hạo Thiên là hắn đó. Hạo Thiên và em là 1 cặp nhưng vì vụ tai nạn nên em bị mất trí nhớ về Hạo Thiên, nên em không nhớ gì hết. - Ken chỉ vào hắn.

Nó nhìn hắn. Trong hắn có cảm giác gì thân quen lắm. Nhưng nó không thể nhớ là ai. Nó chỉ thấy rằng khi bên hắn thì nó bình yên và ấm áp lắm.

- Lúc em hôn mê. Hạo Thiên lo lắng cho em lắm đó. nó luôn ở bên em để động viên chăm sóc cho em đó. - Thiên Mẫn.

- Em thật sự không nhớ gì hết. - Nó ôm đầu.

- Em nhớ chiếc nhẫn này không? - Hắn lấy ừ trong túi áo ra chiếc nhẫn khắc chữ "BYT"

Nó nhíu mày nhìn chiếc nhẫn.

Hình ảnh người con trai vừa cầm đàn vừa hát bài Làm Vợ Anh Nhé hiện ra. Sau đó là pháo hoa bắn trên nền trời đêm.

* - Hạ Băng. Em làm vợ anh nhé.*

Hình ảnh nó gỡ chiếc nhẫn ra đặt lên bức thư và xách vali ra khỏi phòng của ai đó cũng hiện lên trong đầu.

- a...đau đầu....a....đau quá.... - Nó ôm lấy đầu.

- Đừng cố nhớ nữa, từ từ em sẽ nhớ. - Dark nói.

- Yên tâm, bọn tao sẽ giúp mày nhớ lại tất cả. - Hy nói.

Hắn bước lại gần nó lấy tay nó đeo chiếc nhẫn đó vào ngón áp út của nó.

- Anh..... - Nó.

- Đây là thứ em gửi anh vào hai năm trước. - Hắn cười rồi bước ra ngoài.

* - Tôi cho anh 1 cơ hội. Anh lấy thứ mà tôi gửi anh vào 2 năm trước đến cho tôi. Tôi sẽ suy nghĩ lại.

- Anh nhất định làm cho em hết giận.*

Hình ảnh ở sở thú hiện ra xẹt ngang đầu của nó.

Nó nhíu mày rồi nhìn chiếc nhẫn, rồi cũng đứng dậy đi về.

____________________THE END_______________

Note: Rãnh qua truyện Em Gái À! Anh Yêu Em đọc đi mấy rds. Thương nhiều. ^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.