Mang Em Trở Lại

Chương 2: Chương 2




Với Tory, làm một nhiếp ảnh gia cũng giống như làm một nhà ảo thuật, chỉ có điều thú vị hơn. Phòng tối chính là chiếc mũ ảo thuật của cô, nơi phép màu được tạo ra, mặc dù cô không lôi ra thỏ hay chim bồ câu. Phép màu tới từ những bức ảnh cô đã chụp.

Khi quá trình tráng ảnh bắt đầu, những hình ảnh đầu tiên không hơn những bóng ma mờ ảo là mấy. Nhưng càng theo dõi thì chúng càng trở nên sống động đến mức cô gần như nghe được tiếng cười phát ra từ chúng. Đó chính là lúc cô biết được mình đã chộp đúng thời khắc. Nhưng không như các ảo thuật gia, những sáng tạo của cô không phải là ảo ảnh. Khi làm xong, cô sẽ được cầm trên tay một thứ có thật hẳn hoi.

Mỗi lần lấy một bức ảnh hoàn chỉnh ra khỏi chậu tráng rửa, cô sẽ chăm chú quan sát nó rồi treo nó lên một trong những cái dây giăng quanh phòng tối, bổ sung nó vào hàng chục bức ảnh đang được treo khô trên đầu.

Tory mải miết với công việc đến mức không hề nghe thấy tiếng Brett dừng lại bên ngoài phòng tối, và nếu có nghe thì cô cũng không dừng tay để đáp lại. Nếu có người hỏi cảm xúc của cô với Brett Hooker, cô sẽ không ngần ngại mà nói cô yêu anh. Nhưng nếu họ hỏi tại sao cô tiếp tục thoắt ẩn thoắt hiện trong đời anh, bất chấp cảm xúc của anh như thế, cô sẽ không thể cho họ một câu trả lời. Đến chính cô còn không biết tại sao. Tất cả những gì Tory biết là mối quan hệ của họ càng trở nên thân mật thì nỗi sợ hãi trong cô càng tăng lên.

Cô thả một tấm hình mới vào chậu thuốc tráng, nhìn hình ảnh mờ mờ bắt đầu xuất hiện, rồi càng lúc càng thích thú quan sát những cái bóng đậm dần lên cho đến khi tạo thành một bức ảnh hoàn chỉnh. Nó là hình chụp một đám đông trong hội chợ ở đâu đó vùng Midwest. Cô nhìn kỹ hơn nữa, nhận ra một vòng đu quay Ferris cũ trên nền cảnh, và nhận ra đây chính là bức ảnh mình chụp trong lúc đi theo lễ hội hoá trang của hãng giải trí Amherst.

Ánh mắt Tory trở lại với đám đông và những cảm xúc mà cô đã ghi lại được trên khuôn mặt mọi người. Niềm hưng phấn trào lên khi cô thả bức ảnh vào chậu thuốc định phim rồi đến thuốc hãm. Khi lướt nó qua chậu xả thuốc, sự háo hức của cô càng tăng lên. Cô gần như không chờ nổi tới lúc được xem kỹ bức ảnh trong điều kiện ánh sáng tốt hơn. Bản năng mách bảo Tory rằng đây sẽ là bức ảnh tốt nhất cô chụp được từ trước tới nay.

Từng bước một, cô hoàn tất quá trình tráng cuộn phim cuối cùng. Chỉ khi bắt đầu chùi rửa mọi thứ cô mới nhận ra lưng mình đang đau muốn chết và bụng thì réo ầm ĩ phản đối chuyện cô đã không ăn gì từ bốn giờ chiều qua.

Khi chuẩn bị ra ngoài, Tory liếc nhìn lại những bức ảnh đang treo trong phòng tối, chúng chính là bằng chứng cho sáu tuần cô rời khỏi đây. Với một tiếng thở dài mệt mỏi, cô tắt bóng đèn mờ và đóng cửa.

“Brett?”

Không có tiếng trả lời. Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Đã gần trưa. Vai cô trĩu xuống. Anh đã đi hàng tiếng đồng hồ rồi, và cô thậm chí còn không kịp chào buổi sáng, chứ chưa nói đến chuyện tạm biệt anh.

Lang thang vào bếp, những ý nghĩ của Tory trở về với đêm qua, với cuộc làm tình, rồi cô lại nghĩ đến cơn giận bất ngờ của anh. Khi vươn ra lấy cốc, hai bàn tay cô run rẩy một cách kỳ lạ, nhưng cô quy chuyện đó cho cơn đói chứ không phải lo lắng. Thế nhưng, nếu Tory thành thật với chính mình, cô sẽ phải đối diện với một thực tế là lần đầu tiên trong ba năm họ bên nhau, cô thấy lo sợ. Lo sợ đánh mất anh – hay tệ hơn – lo sợ vì cô đã quan tâm đến chuyện ấy.

Tức giận với chính mình và hoàn cảnh hiện tại, cô đặt chiếc cốc trở lại tủ và quyết định đi giặt đồ. Sau khi đã cho mẻ quần áo vào máy, cô bước tới chỗ điện thoại. Cô không có tâm trạng nấu nướng, còn mặc quần áo để ra ngoài thì khỏi cần bàn tới.

Mình biết rồi. Mình sẽ gọi pizza.

Tory bấm số, lơ đãng lắng nghe tiếng chuông. Tối nay cô sẽ đền cho Brett. Cô sẽ nấu mấy món anh thích, rồi sau đó…

Chỉ nghĩ đến những cách làm tình rồ dại, buông thả của họ thôi cũng khiến cô đỏ mặt. Cô nhắm mắt, để cho mình nhớ lại cảm giác miệng anh trên da mình, sự cọ xát ram ráp của lưỡi anh trên bụng mình khi anh di chuyển xuống thấp hơn và…

“Mazzio’s Pizza, tôi giúp gì được cho quí khách?”

Tory giật bắn người, suýt thả rơi điện thoại, vất vả nhớ xem mình đang làm gì.

“À…ừm… vâng.” Cô luồn tay chải tóc một cách vô thức trong lúc gọi món.

Khoảng nửa tiếng sau, chuông cửa reo vang. Nghĩ đó là cậu bé đưa bánh, Tory lao ra cửa, tiền lăm lăm trên tay.

“Tiền của em…”

Cô ngắc ngứ giữa câu nói với tờ hai mươi đô la vẫn cầm trên tay. Trước khi Tory có thể phản ứng, Brett đã ôm lấy cô vào lòng, đá cánh cửa đóng lại sau lưng mình và cười toe toét khi tờ tiền rơi xuống nền nhà.

“Em có thể trả anh sau.” Rồi anh cướp một nụ hôn.

Nỗi bứt rứt trong lòng Tory bắt đầu được nới giãn ra. Brett đang ở đây và anh không còn giận dữ nữa. Mọi chuyện trong thế giới của cô đột nhiên đều ổn cả.

Anh bắt đầu bế cô vào trong phòng ngủ.

“Em vừa gọi pizza,” cô nói.

“Em có thể ăn sau,” anh gầm gừ.

Anh vừa đặt cô xuống giữa giường, chuông cửa lại reo lần nữa. Mắt Brett sáng long lanh. “Đừng cử động,” anh nói, và khi cô mỉm cười, anh nói thêm, “và đừng nghĩ sang chuyện khác nhé.”

Tory lắng nghe cuộc trao đổi lịch sự trong lúc Brett trả tiền pizza cho cô. Rồi đóng cửa lại, và khi nghe thấy âm thanh không thể nhầm lẫn được của tiếng khoá cửa, nhịp tim cô bỗng trở nên dồn dập và cô nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác chờ đợi điều sắp đến. Vài giây sau, chiếc giường sụm xuống khi anh trèo lên người cô.

“Tory?”

Cô mở mắt ra.

“Ai yêu cưng nào?”

Một cảm giác yên bình hiếm hoi đến với Tory khi cô vươn tay tới mặt anh.

“Anh”

Brett gầm gừ trong cổ họng, miệng anh chỉ còn cách môi cô một mili. “Em đừng quên điều đó đấy.”

Tory hiến mình cho những đụng chạm của Brett, say sưa sức nặng của cơ thể anh đang ấn cô xuống đệm, tận hưởng mọi thứ về người đàn ông đang là cả thế giới của mình lúc này.

Anh kéo cạp chiếc quần thun cô đang mặc, mỉm cười với mình khi nó tụt xuống dưới.

“Cái này trông quen quen.” Anh lại cười lần nữa khi ném nó sang bên rồi đưa hai tay xuống bên dưới chiếc aó sơ mi quá khổ của mình. “Cả cái này nữa,” Brett nói thêm, lột chiếc áo qua đầu cô và thêm nó vào cái đống trên sàn nhà.

“Em thích mặc quần áo của anh,” Tory khẽ nói, giãn người ra khi anh xoa một tay lên bụng cô, nhẹ nhàng ôm lấy ngực cô.

“Ừ, vì quần áo của em bẩn hết rồi,” Brett nói rồi dùng lưỡi đưa một vòng trên nhũ hoa của cô cho đến khi nó bắt đầu săn lại và dựng lên.

Tory khoá hai tay sau đầu Brett và kéo anh lại gần hơn, vươn người về phía miệng anh và lập tức tìm kiếm lưỡi anh.

“Không phải. Bởi vì làm thế cũng giống như đang chui vào trong da anh vậy.”

Lời thú nhận của cô làm anh giật mình. Rất hiếm khi Tory thú nhận một điều gì đó riêng tư như vậy. Anh ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào mắt cô. Cô nhìn thẳng vào anh mà không hề chớp mắt, và Brett không thể không nhớ tới nỗi hoảng loạn mình đã từng trông thấy ở đó lúc trước.

“Anh biết chính xác ý em là gì,” anh khẽ nói, và chà miệng lên đường cong ở má cô. “Em đã ở dưới da anh hàng năm nay rồi”

Cô khẽ cười.

“Và anh phải thú nhận rằng có em ở đó cũng hay ho lắm.” Anh đưa tay lên chỗ nối giữa hai đùi cô.

Cô hổn hển rồi thở dài: “Ưm…Brett này.”

Anh cười. “Sao cưng?”

“Anh làm thế đi.”

Mùi bánh pizza còn vương trong căn hộ rất lâu sau khi Brett đã trở lại cơ quan. Tory đi lang thang vô định qua các phòng, hờ hững cất những bộ quần áo mới giặt của mình và cố tập trung để viết một danh sách thực phẩm cần mua. Như mọi khi, sau một chuyến đi, cô phát hiện ra Brett hầu như chẳng trữ tí thực phẩm tươi nào. Anh nói là vớ tạm cái gì đó để ăn trước khi về nhà cuối ngày thì tiện hơn, nhưng Tory nghi ngờ lý do thực sự là anh không thích về với một căn hộ vắng tanh rồi lại phải ăn một mình.

Cô thích nấu nướng, và mỗi khi ở đây cô đều làm hư anh bằng một đống những thứ tự nấu. Nhưng chừng nào còn chia sẻ căn hộ với Brett, cô không cho phép mình nghĩ nó là nhà. Cô có phần trong tủ đựng quần áo và ngăn kéo, và Brett đã sẵn lòng nhường phòng làm việc của mình cho cô làm phòng tối, nhưng đây không phải chỗ của cô, nó là chỗ của Brett. Và anh là tình nhân, chứ không phải chồng cô. Thứ duy nhất cố định trong đời Tory Lancaster là những chiếc máy ảnh của cô. Chúng là những bức tường để cô trốn đằng sau, là những vành đai giữ cho cô an toàn. Chúng là đôi mắt cô nhìn ra thế giới, và cô không bao giờ ra khỏi nhà mà thiếu chúng.

Bất chấp một tá việc vặt cần phải làm, cô không thể ngăn mình nghĩ tới những bức ảnh mới trong phòng tối. Cô cứ nhắc mình là phải đi mua đồ, nhưng cánh cửa đóng kín đang mời gọi, và trước khi thuyết phục được bản thân tránh xa nó, cô đã ở trong phòng và lấy mấy bức ảnh xuống.

Vài phút sau, Tory đi ra với một chồng ảnh ở tay này và chiếc kính lúp ở tay kia. Giống như một đứa trẻ với món đồ chơi mới, cô cuộn tròn trong chiếc ghế tựa thoải mái đặt gần cửa sổ và bắt đầu xem các tác phẩm của mình.

Nhiệm vụ cô được giao đơn giản nhưng rất sôi nổi. Đó là một bài về các lễ hội mùa Carnival[1]. Để theo kịp với thời gian biểu gấp gáp, cô đã phải đi đi lại lại trong khu vực năm tiểu bang, chụp ảnh và thu thập những thông tin cần thiết về hai lễ hội song song. Một là của tư nhân và được tổ chức trong ngân sách rất hạn hẹp, một là của tập đoàn lớn, tiêu chuẩn năm sao.

[1] Lễ hội được tổ chức ngay trước mùa ăn chay của Thiên Chúa giaó. Các hoạt động chính thường bao gồm những lễ kỷ niệm ngoài trơì hay diễu hành trong trang phục hoá trang.

Nhưng câu chuyện mà cô được cử tới để ghi lại đã xoay sang một hướng khác so với yêu cầu đặt hàng của toà báo. Tory không chỉ kể về các lễ hội carnival. Hai tuần sau khi bắt đầu dự án, cô đã nhận ra câu chuyện thật sự là ở những con người tới dự lễ hội và số tiền mồ hôi nước mắt mà họ sẵn sàng chi trả cho một vài phút giải trí.

Trong lúc lựa chọn các tấm ảnh, sự háo hức của Tory ngày càng tăng lên. Cô lấy ra sổ ghi chép, liên hệ những cái tên với các gương mặt và địa điểm. Cô làm việc với tài liệu cũng cẩn trọng y như khi chụp ảnh. Cô còn có cả một tập giấy chấp thuận của những người xuất hiện trong các bức ảnh cô chụp, phòng khi cần.

Sau khi đã chọn lần thứ hai, cô cầm chồng ảnh bên tay phải lên và bắt đầu xem lại chúng, nhặt ra những kiểu ưng ý nhất, và tấm ảnh chụp đám đông mà cô đã thực hiện khi đi cùng với công ty giải trí Amherst là một trong những tấm cô thích. Còn một tháng trước hạn chót và cô sẽ cần từng giây phút để làm việc. Với Tory, chụp ảnh chỉ là nghỉ ngơi. Công việc thật sự bắt đầu với việc viết lời bình.

Một lát sau, cô liếc nhìn lên và hất tung mọi thứ trên đùi xuống sàn nhà. Chẳng bao lâu nữa Brett sẽ về, ấy thế mà cô còn chưa đi mua đồ,

“Chán thật,” cô lẩm bẩm. Ngay khi mọi thứ bắt đầu trở nên thú vị, thực tại liền chen vào.

Tory nhẩm lại những thứ cần mua trong khi lái xe, và tới lúc vào được siêu thị, cô đã vạch hết lộ trình trong đầu. Vào và ra. Cô định làm như thế. Đi vào. Mua đồ ăn. Đi ra. Không thể đơn giản hơn.

Nhưng mọi thứ hiếm khi diễn ra như dự định ban đầu.

Tory đang ở giữa dãy thứ năm, cân nhắc giữa dưa chuột muối thái lát mỏng và thái khoanh thì nghe thấy âm thanh không thể nhầm được của da thịt đập vào nhau. Một. Hai. Ba lần. Gáy cô sởn gai ốc. Tiếp theo đó là tiếng một đứa trẻ cầu xin ai đó dừng lại và tiếng khóc to ai oán. Tory không giữ được bình tĩnh nữa. Với kỹ năng bẩm sinh của một người mua hàng dày dạn, cô xoay ngược chiếc xe trên hai bánh và đẩy nó về phía cuối dãy, quyết tâm tìm rõ nguồn cơn.

Việc đó không khó mấy. Những tiếng nức nở nghẹn ngào của đứa trẻ và giọng giận dữ của gã đàn ông tiếp tục vang khắp cửa hàng. Tory không phải là người khách duy nhất nghe thấy, nhưng có vẻ cô là người duy nhất sẵn sàng can dự vào.

Rồi cô trông thấy họ ở giữa dãy thứ tám và lao về phía đó như một người đàn bà bị ma ám. Đứa bé gái mặt mũi nhếch nhác và không đi giày. Mái tóc nó bết bệt như thể đã mấy ngày không chải. Đường cầu vai của chiếc áo sơ mi nó đang mặc thõng xuống đến tận khuỷu tay, và nếu ở bên trong nó có mặc cái gì thì cũng chẳng ai trông thấy vì chiếc áo rộng lùng thùng. Cô bé chắc không quá năm hay sáu tuổi, nhưng với Tory, dù đó có là bà cụ tám mươi thì cũng chẳng thành vấn đề.

Theo đà đấm, gã tiếp tục lao đi, ngã dúi đầu vào một cái giá đựng đầy lọ đồ ăn trẻ em.

Tory túm lấy đứa bé, kéo nó ra vừa kịp để tránh cho nó khỏi bị mấy cái giá rơi vào người. Thủy tinh và thức ăn trẻ em vương vãi khắp nơi. Người quản lý chỉ còn biết rên lên.

“Ôi trời ơi,” anh ta lẩm bẩm rồi lôi máy bộ đàm trong túi áo ra. “Tôi cần mấy cái xô và giẻ lau nhà đến dãy tám… và một người đi báo cảnh sát.”

Anh ta nhìn Tory rồi đến đứa bé và hỏi: “Cô đi cùng họ à?”

“Không.”

“Có chuyện gì đấy?” anh ta hỏi.

“Nhìn con bé xem.” Tory nói, chỉ vào đứa trẻ. “Tôi nghe thấy tiếng gã đánh con bé từ cách đây những hai dãy.”

Gương mặt người quản lý nhợt đi. Vết bàn tay trên má đứa trẻ vẫn còn hiện rõ, và dòng máu chảy ra từ mũi nó là bằng chứng của cú đánh. Anh ta lắc đầu.

“Đời đầy những thằng điên,” anh ta lẩm bẩm.

Đôi mắt Tory đang cháy rực, hai bàn tay cô run lên vì tức giận. “Không may, một vài thằng điên lại làm bố.”

Cô nghĩ về những năm tháng sống trong nhà các bố mẹ nuôi của mình. Vài người đã tử tế với cô, vài người thì không. Và khi cô cần sự giúp đỡ nhiều nhất thì chẳng có ai thèm nghe lời kêu khóc của cô. Tory không thể lờ đi tiếng khóc cầu cứu của đứa trẻ này. Lấy từ trong túi ra một nắm khăn giấy, cô qùy xuống bên cạnh nó.

“Nào, cháu yêu,” Tory khẽ nói. “Chúng ta cần lau sạch máu trên mặt cháu, được không?”

Quá choáng váng nên không tranh cãi gì, cô bé đứng yên để Tory lau mặt cho. Tiếng còi hụ từ xa nhưng đã có thể nghe thấy được, và cô biết trong vòng vài phút nữa đứa bé này sẽ được đưa đi. Tory bỗng thấy hoảng sợ, tự hỏi sự can thiệp của mình sẽ làm cuộc đời nó tốt đẹp hơn... hay là tệ đi?

“Tên cháu là gì?” Tory hỏi.

“Clydene ạ”

“Một cái tên hay.” Và rồi cô thêm, “Cho một cô bé xinh xắn.”

Đứa bé mỉm cười, và Tory chỉ thiếu chút nữa là khóc òa lên. Đến ngày mai nó sẽ có một bên mắt thâm tím cùng với bờ môi và cái mũi sưng vù. Có lẽ nó sẽ nhớ rằng ai đó từng khen nó xinh xắn.

Gã say sắp hồi tỉnh, vì thế Tory kéo đứa bé đi xa hơn một chút nữa.

“Mình tránh ra xa một tí nữa để họ lau dọn cái đống kia đi nhé?”

Đứa bé gật đầu. “Bố say khướt rồi.” Nó nói một cách điềm tĩnh.

Tory giấu nỗi kinh ngạc. Từ vựng của Clydene có vẻ đã bắt kịp với cuộc sống gia đình nó.

“Cảnh sát sẽ canh chừng để ông ấy không làm đau ai khác nữa.” Tory nói.

Đứa trẻ nhún vai. “Bố sẽ nổi điên lên cho xem.”

“Chắc không đâu. Có thể mẹ cháu sẽ…”

“Không có mẹ,” Clydene tuyên bố.

Một cảm giác quen thuộc làm Tory loạng choạng lùi lại. Cô gần như có thể nghe thấy chính mình nói cùng một điều bằng cùng một giọng vô cảm như thế.

“Cô xin lỗi,” Tory khẽ nói. “Bà ấy chết rồi à?”

Gã say xoay người nằm ngửa, chửi thề ông ổng không dứt. Đứa bé liếc nhìn bố đầy lo lắng.

“Không biết,” nó nói. “Bà ấy đi mất thôi.”

Điều gì đó thúc vào ký ức của Tory. Một điều gì đó đã xảy ra từ lâu. Một điều tồi tệ. Nhưng cô chưa kịp theo đuổi suy nghĩ của mình, người quản lý cửa hàng đã đưa cho cô một tập khăn giấy khác.

“Tạ ơn Chúa,” cô nói. “Cảnh sát tới rồi.”

Tory nhìn ba cảnh sát mặc đồng phục đang tiến vào dãy hàng rồi liếc nhìn đứa bé. Ánh mắt nó làm Tory phát bệnh. Điều gì đó mách bảo cô rằng đây không phải là lần đầu đứa bé trông thấy cảnh sát tới.

Vài phút sau họ đã đi. Tory lấy lại giỏ của mình rồi đứng ở giữa dãy hàng, nhìn chằm chằm vào đống thức ăn và cố nhớ xem mình cần làm gì. Nhưng bụng cô quặn thắt, trái tim cô cũng vậy, và cô không thể ngừng nghĩ về ánh mắt Clydene khi cảnh sát dẫn nó đi. Cô bé không sợ. Nó chỉ cam chịu.

Vì chuyện xảy ra ở cửa hàng mà Tory chắc chắn là Brett sẽ về nhà trước mình. Nhưng khi cô vội vã lao vào căn hộ với lời xin lỗi trên môi, đèn nháy lên tục trên máy trả lời tự động đã cắt ngang sự lo lắng của cô. Nghe xong lời nhắn cô càng nhẹ nhõm hơn nữa. Cô đã được ân xá.

“Tory, Brett đây. Anh sẽ về muộn. Conroy vừa được giao một vụ mà ngày mai đã phải ra tòa rồi. Anh phải đi tìm một nhân chứng giúp anh ấy, nếu không toàn bộ vụ này sẽ bị bác bỏ. Gặp cưng sau nhé. Anh yêu em.”

Conroy là trợ lý công tố viên. Tory hiếm khi biết Brett đang làm gì, nhưng cô nhận ra hầu hết tên người làm việc cùng anh.

“Em cũng yêu anh,” cô khẽ nói rồi đi vào bếp.

Giờ cô có đủ thời gian cần thiết để chuẩn bị món đặc biệt theo như kế hoạch, còn chuyện chừng nào Brett về nhà để ăn nó thì còn phải xem đã. Cô bắt đầu sắp xếp thực phẩm, đầu óc vẫn còn vương vấn về cô bé Clydene và gã say tự gọi mình là bố con bé. Rồi cô cau mày, tự đá mình một cái trong tâm trí. Cô không thể cứu thế giới, nhưng cô đã cứu một đứa trẻ khỏi bị đánh. Ít nhất là trong đêm nay. Và cô phải hài lòng với chừng ấy.

Không cho phép mình tiếp tục đánh giá chuyện đã làm đúng hay sai nữa, cô tập trung vào món ăn sắp nấu.

“Được rồi, Hooker, anh về muộn cũng được, nhưng khi về đây anh phải đói ngấu đấy nhé.” Cô mở tủ và lấy xuống một cái bát. “Đầu tiên là bánh, rồi mới đến thịt.”

Gần mười giờ đêm Brett mới tra chìa khóa vào ổ. Bước chân anh kéo lê mệt mỏi và các khớp trên bàn tay phải đang sưng phồng lên, nhưng anh đã tìm được người mình cần. Chuyện anh đã phải hạ đo ván gã đô vật canh câu lạc bộ ở phía nam thành phố để làm được điều đó chỉ là một phần công việc của anh. Và trong khi biết rõ Conroy sẽ vui, anh tự hỏi tâm trạng Tory sẽ ra sao.

Khi Brett bước vào trong căn hộ, mùi thức ăn mời gọi, nhắc anh nhớ rằng thứ duy nhất anh ăn trong cả ngày hôm nay chỉ là miếng bánh pizza của Tory. Anh liếc đồng hồ rồi nhìn quanh tìm Tory. Thức ăn chỉ là nhu cầu phụ so với thứ đã giúp anh vượt qua ngày hôm nay. Đã chín tiếng từ lúc anh hôn người phụ nữ của mình, và thôi thúc làm lại việc đó đang trở nên rốt ráo. Anh đóng cửa, khoá lại rồi bắt đầu vừa đi vào trong căn hộ, vừa gọi tên cô.

“Tory, anh về rồi.”

Tim anh lỗi một nhịp khi cô không trả lời. Phòng tối hơi hé mở. Điều đó có nghĩa là cô đang không làm việc. Anh liếc vào phòng khách. Ảnh vương vãi khắp nơi trên mặt bàn uống nước, túi đựng máy ảnh thì đang ở góc phòng cạnh chiếc sofa. Anh bắt đầu thả lỏng. Cho dù cô có đi đâu thì cũng không đi xa.

“Tory… cưng ơi, anh xin lỗi đã về muộn. Anh có…”

Anh bước vào phòng ngủ, lời nói tắc lại trong cổ họng. Tory đang ngủ say trên giường, tay ôm cái gối của anh. Có một vệt bột bám mờ mờ trên vai và một cái băng cá nhân trên ngón trỏ bên tay phải. Cảm xúc trào dâng trong lồng ngực anh và hai chân anh muốn khuỵu xuống.

A, Chúa ơi, Victoria, em làm anh nghẹn lời.

Brett tháo súng ra, để nó vào trong ngăn kéo trên cùng, rồi đá giày của mình đi. Anh trèo vào nằm bên cô, khẽ chuồi cánh tay xuống dưới cổ cô rồi đặt đầu cô dựa vào ngực mình, ôm cô vào lòng mình.

“Anh xin lỗi đã về muộn.”

Cô khẽ lẩm nhẩm điều gì đó rồi kéo canh tay anh đắp lên người mình thay chăn.

Một đợt sóng cảm xúc khác tấn công Brett, khiến anh rơm rớm nước mắt.

“Anh yêu em, Victoria,” Brett thì thầm. “Anh yêu em nhiều đến mức thấy đau đớn.”

Tory thở dài và xoay trở, quay người cho đến khi đối mặt với anh. Đôi mắt cô bắt đầu hé mở, và khi trông thấy anh, cô nở nụ cười chậm rãi, ngái ngủ.

“Em đã nướng cho anh một cái bánh.”

Cổ họng anh thít lại với một đợt sóng cảm xúc mới. “Anh biết cưng ạ. Anh đã ngửi thấy nó khi đi vào nhà.” Anh ôm hai má cô và cúi xuống, đặt một nụ hôn lên giữa trán.

Tory thở dài mãn nguyện. Brett đã về nhà, đúng như anh hứa. Nhưng anh nhăn mặt khi cô chạm vào tay. Tory liền ngồi bật dậy.

“Tay anh làm sao thế?”

Brett xoay người lại rồi ngồi lên mép giường, hơi tránh khỏi tầm mắt cô.

“Không sao, chỉ bị xước tí da trên khớp tay trong lúc đi tìm một nhân chứng thiếu nhiệt tình ấy mà.”

Tory bò lại chỗ anh. “Để em xem.” Cô kéo tay áo sơ mi của anh cho đến khi anh buộc phải đối mặt với cô.

Anh giơ tay ra. “Thấy chưa, chẳng có gì to tát.”

Cô nhăn mặt. Các khớp ngón bị trầy xước và rớm máu, còn tay anh thì rõ là đang sưng vù.

“Anh đi khám chưa? Nhỡ đâu nó bị gãy.”

Bất chấp cơn đau, đường cong nơi cổ và sự đụng chạm của môi cô lên lòng bàn tay anh khiến cơ thể Brett có những phản ứng mà cả một phòng đầy vũ nữ thoát y cũng không gợi lên nổi.

“Nó không bị gãy, cũng chẳng làm sao cả. Em, lại đây.”

Anh định kéo cô trở lại giường, nhưng Tory không chịu. Cô đứng dậy, đi vào bếp, vừa đi vừa ra lệnh:

“Anh cởi quần áo ra và đi tắm đi. Em sẽ hâm nóng thức ăn và lấy đá cho anh ngâm tay sau khi tắm”

Brett trợn mắt “Làm sao anh ăn được nếu phải thọc tay vào đá?”

Tory không buồn trả lời.

Vài phút sau anh ra khỏi phòng tắm, trên người quấn độc một chiếc khăn. Anh để ý thấy cô đã bày sẵn quần lót sạch cùng một chiếc quần tập cho mình. Sự chu đáo của cô làm anh cảm động. Không cúc, không khoá kéo, không có gì phải cài nên anh sẽ dễ mặc hơn. Và rồi mùi thịt bò nướng quen thuộc tỏa vào trong phòng làm dạ dày anh rộn lên biểu tình. Anh thả chiếc khăn tắm xuống và bắt đầu mặc quần.

Tory đang ở chỗ bồn rửa bát khi anh bước vào nhà bếp.

“Có mùi gì thơm quá!”

Brett ngồi vào chiếc ghế đẩu ở bàn bếp. Cô lau khô tay rồi cầm một bát đá ra khỏi tủ lạnh và đặt nó trước mặt anh, đặt tay anh vào trong đống đá. “Có lẽ thế này sẽ hết sưng”

Những viên đá bị xô đẩy, nhường chỗ cho tay anh, Brett nhăn nhó. “Ôi trời ơi!”

Tory cau mày. Cô vẫn chưa chấp nhận được chuyện công việc của Brett thường đặt anh vào vòng hiểm nguy.

“Đôi khi em cực ghét công việc của anh,” cô lẩm bẩm rồi quay lại lò để chuẩn bị nốt bữa ăn cho anh.

“Ừ, anh cũng chẳng thích thú gì công việc của em, nhưng anh sẵn lòng chấp nhận những gì em lựa chọn.”

Sự giận dữ đột ngột chen vào câu chuyện của họ khiến Tory giật mình, nhưng cô biết anh nói đúng. Cô hít một hơi rồi quay lại.

“Em xin lỗi. Em đã nói mà không suy nghĩ. Em sẽ không bao giờ yêu cầu anh bỏ việc. Em chỉ muốn nói là…”

Brett thở dài. Không phải anh cố ý gây chuyện lần nữa.

“Thôi cưng à. Anh vui vì có em ở đây, thế được chưa?”

Tory bắt đầu thư giãn. “Được rồi.” Cô lấy một lát thịt bò ra khỏi lò vi sóng và thêm vào đó măng tây cùng với cà rốt. “Hình như nó hơi bị khô,” cô nói, xin lỗi trước cả khi anh có cơ hội nếm thử món thịt bò.

“Vậy thì đó là lỗi tại anh chứ không phải tại em,” Brett nói, “Hơn nữa, anh đói đến mức ăn bột yến mạch cũng thấy ngon.”

Tory cười tươi, đặt chiếc đĩa trước mặt anh. Brett ghét cay ghét đắng bột yến mạch.

“Em sẽ cắt thịt cho anh.”

“Cảm ơn em.” Anh cầm lấy đĩa của mình bằng tay trái.

“Anh sẽ không sao chứ?” Tory hỏi.

Brett nhét một miếng thịt bò vào miệng và đảo mắt cảm kích.

“Anh thấy lại người rồi đấy,” anh nói, lúng búng thịt bò trong miệng.

“Vậy thì em sẽ đi tắm trong lúc anh ăn.”

“Rồi cho anh xem ảnh của em nhé?”

Cô rạng rỡ hẳn lên. Cô thích nhất là được chia sẻ phần đời này củả mình cùng với Brett. Thực tế, đó là điều cô có thể chia sẻ mà không cần suy nghĩ gì.

“Vâng,” cô nói, nhưng vẫn đứng đó để xem Brett cố gắng dùng tay trái xiên một cọng măng tây. Khi nó cứ trượt khỏi dĩa, cô dùng tay nhặt nó lên và đưa vào miệng anh.

“Đây. Hãy giả vờ đây là miếng khoai tây chiên.”

Anh cười rồi mở miệng ra cho cô đút nó vào.

“Lát nữa em sẽ trở lại,” cô nói và hướng về phòng ngủ.

Brett nhìn đống thức ăn trên đĩa và đổi tư thế bày tay trong bát đá, “Đừng vội vì anh. Chắc phải một lúc nữa anh mới xong.”

Lát sau, anh bắt đầu thư giãn. Tới lúc ăn xong bữa, bàn tay anh đã tê dại và bụng anh không còn kêu om sòm nữa.

“Này Tory, cái bánh em nướng đâu ấy nhỉ?”

“Đợi chút” cô kêu. “Em ra đây.”

Brett đứng dậy và mang đĩa của mình tới bồn rửa, tráng qua trước khi đặt nó vào trong máy rửa bát. Sau khi đã kiểm tra tay mình lần nữa, anh vứt bát đá vào trong bồn. Mặc dù ngón tay anh cứng ngắc và trắng bệch vì lạnh, vết sưng đã giảm đi trông thấy.

“Brett?””

Anh quay lại. Tory đang đứng ở ngưỡng cửa. Nụ cười nửa miệng uốn cong khoé miệng anh. Trông cô như mới mười ba tuôỉ. Khuôn mặt để mộc không trang điểm, tóc vẫn còn ướt và rủ xuống quanh mặt thành những lọn xoăn nhẹ. Đôi chân dài để trần, bàn chân cũng thế, và theo anh thấy thì thứ duy nhất cô đang mặc là một cái áo sơ mi khác của anh.

“Em mặc cái đó trông ổn hơn anh tỉ lần.” Brett kéo dài giọng.

Tory nhướng một bên lông mày và tặng anh một nụ hôn gió. “Chỉ là vấn đề góc nhìn thôi. Nào, cứ giữ nguyên ý nghĩ ấy trong lúc em lấy bánh cho anh nhé.” Cô mở tủ lạnh, lấy ra một chiếc hộp có nắp. Khi cô mở nắp ra, Brett hít lấy hít để. Cô đã làm món anh yêu thích, bánh cà rốt phủ rất nhiều kem pho mát.

Cô đang cắt bánh thì dừng tay. “Anh muốn ăn bao nhiêu?”

“Em nghĩ sao?”

Cô cắt mạnh tay hơn. “Một lát như bình thường của anh phải không?”

Brett cười phá lên. “Để khởi động thôi.”

Vài giây sau, cô đẩy chiếc đĩa đến trước mặt anh và định đưa anh một cái đĩa sạch thì phát hiện bát đá không còn đấy nữa.

“Để em xem tay anh,” cô yêu cầu.

Anh đưa tay ra, lòng bàn tay úp xuống rồi với lấy chiếc đĩa cô đang cầm.

“Xin em đấy, Tory. Nó có bị cắt bỏ đâu, chỉ bị giập chút thôi mà. Giờ cho anh miếng bánh được chưa?”

“Em cho là được.”

“Tạ ơn Chúa vì những đặc ân nho nhỏ.” Anh lẩm bẩm trong lúc cô bỏ tay ra khỏi cái đĩa. Miếng bánh đầu tiên ngon y như anh đã trông đợi. Khi xắn miếng thứ hai, anh đưa nó cho cô.

“Há miệng nào.”

Tory vui vẻ chấp nhận miếng bánh. Đây chính là Brett mà cô yêu. Một người đàn ông điềm đạm, dễ tính, bằng lòng chia sẻ mọi thứ với cô, gồm cả thức ăn.

“Anh muốn xem ảnh chưa?”

Anh gật đầu. “Anh rất muốn cưng ạ. Em dẫn đường đi.”

Anh đi theo Tory vào phòng khách rồi ngồi xuống ghế bên cạnh cô, ăn nốt miếng bánh trong lúc cô bắt đầu sắp xếp đống ảnh.

“Đây là những tấm em thích nhất,” cô nói, chỉ vào những cái mà mình đã bày ra. “Nhưng trong đống kia cũng có những tấm khá đẹp. Cho em biết anh nghĩ gì. Có lẽ ý kiến của anh sẽ giúp em quyết định được.”

Brett không thể không nhìn chăm chú. Có quá nhiều sức sống trên những gương mặt mà cô chụp được. Từ một cậu bé vùi mặt trong chiếc kẹo bông đến một người phụ nữ lớn tuổi ngồi trên lưng ngựa ở vòng quay ngựa gỗ, kế bên một cô bé. Bất chấp sự khác biệt tuổi tác, niềm vui trên mặt họ giống hệt nhau. Brett khẽ huýt sáo rồi lắc đầu.

“Năng lượng. Đó là thứ mà em đã chụp được. Năng lượng sống.”

Tory vỗ tay. “Đúng vậy! Anh hiểu rồi đấy! Anh thật sự hiểu!”

Brett cười ranh ma. “Anh hiểu nhiều chuyện hơn em tưởng rất nhiều, Victoria.”

Lờ đi câu nói có phần châm biếm ấy, Tory tiếp tục xem xét đống ảnh. Khi Brett vươn tay qua mặt bàn và cầm một tấm lên, cô đã không giấu nổi sự ngạc nhiên.

“Anh thực sự thích tấm này,” anh nói. “Em chụp ở đâu đấy?”

“Anh biết không, đấy là tấm em thích nhất.”

Brett cảm nhận được sự ngạc nhiên của Tory. Chuyện anh đã chọn trúng một thứ đặc biệt với cô chẳng có gì là to tát, nhưng lúc nào anh cũng kinh ngạc vì cô quá ấu trĩ về mối quan hệ giữa họ. Đôi lúc anh nghĩ anh hiểu người phụ nữ của mình còn nhiều hơn cô hiểu chính cô.

Anh đưa cho cô bức ảnh. “Nói cho anh biết tại sao.” Rồi anh ngồi lại, theo dõi những thay đổi trên mặt cô, khi cô bắt đầu giải thích.

“Em không hoàn toàn chắc chắn, nhưng đây quả là một tập hợp cảm xúc. Thấy không… ở đó. Và ở đó. Và đây nữa. Nhìn vào mặt họ xem. Ông này thì thấy chán, cô kia thì lại đang cười. Hai người này đang hôn nhau. Và nhìn vào đứa bé đứng gần người đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động kia xem. Con bé quá nhỏ, và nó đang bám thật chặt vào cái móc treo bùa trên quần của ông ta. Điều đó làm anh phải nhìn thế giới từ điểm nhìn của con bé. Nó chỉ có thể trông thấy chân và mông, vì thế nó phải bám vào thứ thân thuộc duy nhất trong tầm với, và đó là cái móc trên quần bố nó.”

“Tory”

Cô nhìn lên, đôi mắt sáng niềm vui. “Sao?”

“Anh yêu em.”

“Tại sao?”

Câu hỏi của cô làm anh giật mình, “Cái gì tại sao?”

Cô đặt bức ảnh lên bàn rồi nhìn anh thật lâu, thật chăm chú. “Tại sao anh yêu em? Em không đáng tin cậy lắm trong chuyện lưu tâm đến cảm xúc của anh … hay đến bất kỳ điều gì.”

Brett kéo Tory lên đùi, lờ đi sự phản đối của cô vì lo tay anh đau.

“Yên nào,” anh ra lệnh và đặt cô ngay ngắn trên đùi mình. “Em đã hỏi anh một câu. Anh đang cố trả lời em.”

Cô im lặng nhưng Brett có thể trông thấy cảm xúc mạnh mẽ trên mặt cô khi nhìn anh.

“Tại sao anh yêu em? Tory, tại sao mặt trời mọc hàng sáng và lặn hàng tối? Tại sao trẻ con khóc còn chó thì hú lên với mặt trăng? Bởi vì chúng không thể ngăn nổi mình, đó là lý do, và Chúa giúp anh, anh cũng không làm được.”

Brett kéo đầu cô ngả xuống vai và ôm cô chặt hơn, không muốn Victoria Lancaster thoát khỏi mình một giây nào.

“Em có nhớ lần đầu anh trông thấy em không?”

Tory cau mày, nghĩ lại bốn năm trước. Nhưng trước khi cô có thể trả lời, anh đã nói tiếp.

“Để xem, lúc ấy là tháng Tám, vậy đến tháng trước là tròn bốn năm. Ngay sau khi mặt trời lặn, ở cái nhà kho cháy ở Reno ấy. Cảnh sát đã phong tỏa khu vực đó để ngăn những người đứng xem lại. Còi xe cấp cứu hú inh ỏi, xe cảnh sát thì đổ đầy khu vực, đèn vẫn còn loé sáng liên tục. Ngọn lửa đã vượt tầm kiểm soát và xe cứu hoả sắp đến. Cái nóng từ mặt trời, cũng như từ trận hoả hoạn gay gắt không tin nổi. Thay vì dập lửa, nước họ tưới lên chỉ bốc thành hơi.

Tory mỉm cười. “May mắn là em tình cờ có mặt ở hiện trường. Chính những bức ảnh đó sau này đã giúp em kiếm được công việc quan trọng đầu tiên.

“Vâng, và chúng cũng làm em suýt chết đấy.”

Cô cau mày. “Ôi, em có bị nguy lắm đâu…”

“Trời, cưng ơi, em đừng có mà cãi anh. Em có nhìn thấy mình thế nào đâu, bởi em cứ giữ khư khư cái máy ảnh chết tiệt trước mặt mà. Anh mới là người suýt bị đau tim khi trông thấy em hiện ra từ một đống khói bụi và hơi nước. Thậm chí em còn không biết mình đang ở đâu hay đang làm gì. Nếu anh không kéo em ra kịp thì cái xe cứu hoả đó đã cán bẹp em rồi.”

Cô đỏ mặt. Cho đến tận bây giờ cô vẫn nhớ được mình đã kinh ngạc thế nào khi bị kéo giật lại và tức giận ra sao khi bị lỡ mất một bức ảnh đang định chụp. Nhưng khi quay lại. cơn tức giận của cô chẳng là gì so với sự giận dữ cô trông thấy trên mặt Brett.

“Em nhớ anh đã hỏi em có muốn chết không.” Tory nói.

Brett cười. “Ừ, thế rồi chỉ mười phút sau anh đã mời em đi chơi.”

“Và em đã từ chối,” cô nhắc anh nhớ.

Brett dụi vào một điểm sau tai cô, mỉm cười với chính mình khi cô khẽ rên lên, “Ừ, em đã từ chối,” anh nói. “Lần ấy và cả các lần khác trong suốt hai tháng sau đó.”

“Thế tại sao anh không từ bỏ?” Tory hỏi.

Brett nâng cằm cô lên cho đến khi cô buộc phải nhìn vào mắt anh.

“Cũng giống như tại sao anh yêu em. Anh không thể ngăn nổi mình. Anh biết mình sẽ sống trong hối tiếc suốt phần đời còn lại nếu để em ra đi.”

Anh thở dài, rồi cúi xuống cho đến khi môi họ chạm nhau. Khi hai cánh tay cô vòng qua cổ anh và anh có thể thấy ngực cô đang ấn vào ngực mình, anh rên rỉ, tách họ ra.

“Em có thể không muốn nghe điều này, nhưng đã đến lúc nói chuyện rõ ràng. Chúng ta thuộc về nhau, Victoria. Cả trái tim, thân thể và linh hồn, không ai trong hai ta hoàn thiện nếu thiếu nhau. Và nếu điều đó làm em sợ, nếu em cảm thấy cần phải biến mất khỏi đời anh hết lần này đến lần khác thì cứ làm thế đi. Nhưng hãy đối diện với sự thật. Chúng ta không chỉ là tình nhân, em yêu. Chúng ta là của nhau”

Lần đầu tiên, nỗi hoảng loạn mà Tory thường cảm thấy trước bất kỳ một biểu hiện nào của sự bền vững đã không xuất hiện. Cô chỉ có thể ngăn mình òa khóc khi nhìn vào mắt Brett. Lời thì thầm của cô cũng nhẹ như bàn tay cô đang ôm lấy mặt anh.

“Em không xứng đáng với anh.”

Anh lại cười nửa miệng, Và rồi anh cố truyền đạt cảm xúc trong mình đến cô bằng giọng nói đầy xúc động, bằng vòng tay ôm cô chặt cứng.

“Ồ có chứ, em yêu. Và anh sẽ dành vài giờ tới để cho em thấy tại sao lại thế.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.