Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày

Chương 66: Chương 66: Mộng Tám Năm, Tất Cả Đều Là Hắn(6)




Chương 66: mộng tám năm, tất cả đều là hắn(6)

Đêm đó, một câu tuỳ tiện của Cố Dư Sinh, mà ngây người gần hai giờ.

Đợi khi Cố Dư Sinh tiễn Tần Chỉ Ái về nhà, thì đã là mười hai giờ đêm.

Đêm đó, Cố Dư Sinh tiễn Tần Chỉ Ái về nhà, không dùng chiếc xe đạp tiễn Tần Chỉ Ái như lần trước, mà từ trong ga ra lấy ra một chiếc ô tô.

Tần Chỉ Ái khi đó, không hiểu biết nhiều về ô tô, chỉ cảm thấy chiếc xe kia thoạt nhìn rất quá loá mẳt, rất nhiều năm sau, cô mới biết được, thương hiệu của chiếc xe đó là Audi, trị giá vài trăm vạn một chiếc.

Chở Tần Chỉ Ái đến dưới lầu nhà, Tần Chỉ Ái đẩy ra cửa xe, nói với Cố Dư Sinh một câu gặp lại, rồi xuống xe, đóng cửa, mới đi hai bước về cửa nhà, thì phía sau cửa kính xe được hạ xuống, truyền ra tiếng gọi của Cố Dư Sinh: “Tiểu Chỉ - Ái?”

Hắn đêm đó, đã gọi cô rất nhiều lần bằng “Tiểu Chỉ - Ái” ,mỗi lần nghe, cô đều đỏ mặt, cô đưa lưng về phía hắn, dừng lại bước chân, e lệ không dám xoay người nhìn hắn.

Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com

Cô nghe thấy tiếng hắn đẩy cửa xe bước xuống, sau đó chính là tiếng bật lửa châm thuốc, đoán chừng một hồi lâu, tiếng nói của hắn từ phía sau truyền đến: “Lần trước chuyện xem phim, thật có lỗi, bị chuyện trong nhà trì hoãn.”

Tối đó Tần Chỉ Ái không phải không nghĩ hỏi Cố Dư Sinh, ngày đó hẹn xem phim vì sao không tới, chỉ là cô sợ hắn thuận miệng nói, vốn hắn không để ý, cho nên có vài chuyện muốn hỏi, cũng chưa hỏi, nhưng bỗng nhiên lúc này hắn lại giải thích với cô, khiến cho lòng của cô, dâng lên vui sướng nhè nhẹ.

”Nếu không, chiều chủ nhật tuần này, vẫn là ba giờ rưỡi chiều, chúng ta đi xem phim đi.”

Tần Chỉ Ái còn chưa quay đầu lại nhìn Cố Dư Sinh, Cố Dư Sinh đã nói.

Hắn nói, chiều chủ nhật vào ba giờ rưỡi, hẹn cô đi xem phim.

Tần chỉ Ái vui sướng, tựa như vô số đóa hoa, nở rộ trong nháy mắt.

Cô rất vui mừng, vui mừng đến quên trả lời lại hắn, hắn lại gọi tên của cô: “Tiểu Chỉ - Ái? Rốt cuộc chủ nhật tuần này cô có rảnh hay không?”

”Có!” Cô theo bản năng đồng ý sau đó mới ý thức lại được là mình hơi nóng vội, phía sau hắn cúi đầu lại truyền đến tiếng tim đập, mặt cô lập tức trở nên ửng hồng, thẹn thùng nói một câu”Cuối tuần gặp” , rồi chạy về phía cửa nhà, chạy chưa tới hai bước, thì hắn đã nắm lấy cổ tay của cô, nhét vào trong tay cô một tờ giấy: “Đây là số điện thoại của tôi, tránh cho lúc đó có việc, mà không có cách nào liên lạc được.”

Tay cô như bị bỏng bởi nhiệt độ trong lòng bàn tay của hắn, cổ tay cô giãy ra khỏi tay hắn, sau đó”Ừ” một tiếng, nắm chặt tờ giấy vào trong lòng bàn tay.

Hắn đứng ở tại chỗ, không nói chuyện.

Cô cúi đầu, đứng ở trước mặt hắn một chốc lát, mới nói: “Tôi đi vào đây.”

Hắn không lên tiếng, cô đợi nửa phút, nhấc chân bước đi.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com

Mới vừa đi qua bên người hắn, hắn lại gọi cô: “Tiểu Chỉ - Ái?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.